Chương 88
bởi Chung SeikerĐôi mắt San-san mở to. Lại một lần nữa, sự tủi thân ngập tràn trong đôi mắt ấy.
“……Th-thế thì ngài đừng làm vậy.”
San-san vừa khóc vừa nói.
“Nếu ngài làm thế thì th-thần ghét lắm……”
“Ngươi ghét trẫm đến chỗ người khác sao?”
San-san rụt bàn tay vừa đẩy vai Hoàng đế lại, vội vã lau đi những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống.
“Hức, v-vâng ạ.”
“Vì ngươi, yêu trẫm sao?”
San-san giấu nhẹm khuôn mặt vào hai bàn tay, gật đầu lia lịa. Một cái gật đầu đầy mãnh liệt. Nụ cười lại hiện lên trên khóe môi vốn đang cứng đờ lạnh lẽo của Hoàng đế.
“Nếu vậy thì từ nay cấm ngươi đẩy trẫm ra nữa. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Rõ chưa?”
“Vâng, hức, ư hức, vâng ạ.”
“Ngoan. Ngươi mà cự tuyệt, trẫm sẽ rất tức giận. Cực kỳ, cực kỳ tức giận. Nên ngươi liệu mà cư xử cho phải phép. Nghe chưa?”
“Thần sẽ ngoan mà. Ư hức, hức, th-thần sẽ ngoan mà.”
Vậy nên xin ngài đừng nạp Wol-i làm phu nhân. Xin ngài, chỉ nhận một mình thần làm phu nhân thôi. San-san cố gắng nuốt ngược những lời chực trào ra khỏi cổ họng xuống bụng.
Hoàng đế gỡ hai bàn tay đang che mặt của San-san ra, thò chiếc lưỡi ướt át ra liếm lấy liếm để khuôn mặt đẫm lệ ấy như đang vỗ về. Chiếc lưỡi nóng rực, ram ráp liếm dọc theo gò má trắng ngần, rồi mổ chụt chụt lên khóe mắt ửng đỏ như chim gõ kiến.
“Hức, hức.”
“Thôi nín đi nào.”
Hoàng đế dùng ngón cái gạt nhẹ qua hàng lông mi ướt sũng, nheo mắt nhìn San-san. Nằm gọn trong vòng tay hắn, San-san với lớp áo ngủ bị xé toạc, gần như trần truồng, đang liên tục nấc nghẹn, cố gắng kìm tiếng khóc.
Ánh mắt Hoàng đế trượt xuống thấp hơn, dừng lại ở hai nụ hoa màu hồng đào chói lọi. Giống như màu mắt nhạt màu, mọi thứ trên cơ thể San-san đều nhạt nhòa, mỏng manh, ngoại trừ hai nụ hoa ấy lúc nào cũng ửng lên một sắc đỏ quyến rũ như thể vừa bị nhỏ một giọt máu tươi.
Hoàng đế dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt lấy nụ hoa bé xíu, vốn đã săn cứng hơn hẳn những nam nhân bình thường do thường xuyên bị hắn mút mát, rồi day nghiến không thương tiếc.
A ưm.
San-san ưỡn cong người, lưng thẳng tắp, toàn thân run rẩy. Hoàng đế dùng tay còn lại nắm lấy tay phải của y, kéo tuột xuống hạ bộ của mình.
“Tự ngươi làm đi.”
“Ưm, ơ, dạ?”
“Khẩu giao rồi tự cho vào đi.”
Ánh mắt Hoàng đế khi đưa ra yêu cầu ấy tối sầm lại, đục ngầu dục vọng. Đó là ánh mắt quen thuộc mỗi khi hắn hưng phấn tột độ. Nhận ra ánh nhìn ấy, San-san từ từ cúi mặt xuống.
Dưới lớp áo ngủ mỏng tang, cự vật của Hoàng đế đã sừng sững vươn cao. San-san sụt sịt mũi, nuốt nước bọt cái “ực”.
Thâm tâm y không muốn làm chuyện này chút nào, nhưng y sợ nếu từ chối, hắn sẽ lại tìm đến người khác mất. San-san đưa hai tay vạch lớp áo ngủ của Hoàng đế ra. Cự vật khổng lồ, gân guốc, dựng đứng như một thứ vũ khí chết người phơi bày ngay trước mắt.
San-san lóng ngóng nhổm người dậy khỏi la hán sạp, quỳ xuống giữa hai chân Hoàng đế. Khuôn mặt nhợt nhạt, khóe mắt và chóp mũi đỏ hoe vì khóc trông y hệt một đứa trẻ đáng thương. Hoàng đế thở hắt ra một hơi trầm đục, đưa tay phải nâng má San-san lên. Hắn ôm gọn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, kéo sát vào hạ bộ của mình.
“Bây giờ th-thần bắt đầu đây ạ.”
San-san ngước nhìn Hoàng đế với đôi mắt ngấn lệ chực khóc. Bàn tay thon thả mảnh khảnh nắm chặt lấy gốc cự vật. Kích thước đồ sộ của nó khi cương cứng cực độ còn dài hơn cả khuôn mặt y. Hoàng đế không nói gì, chỉ đáp lại bằng cách luồn tay phải ra sau gáy San-san và ấn mạnh xuống.
Chiếc lưỡi nhỏ nhắn hồng hào thò ra liếm láp phần quy đầu. Vụng về, lóng ngóng. Hoàng đế cứ để mặc y mút mát thêm một lúc, rồi canh đúng khoảnh khắc y hé miệng, hắn đột ngột dập hông một cú thật mạnh. Bàn tay phải phía sau gáy siết chặt để San-san không thể ngửa đầu trốn tránh.
“Ưm, ực.”
Chỉ một nhát đâm, gần một nửa cự vật đã chui tọt vào khoang miệng San-san. Khoang miệng bị nong rộng đến đau nhức, cơ thể đang quỳ giữa hai chân Hoàng đế vô thức co rúm lại.
San-san vừa khóc vừa ngước nhìn Hoàng đế. Nhưng y vẫn cố gắng ngửa cổ ra sau, tỏ vẻ mình biết cách làm. Dù đau đớn, y vẫn cố hé quai hàm rộng hơn để răng không cạ vào cự vật.
Dù cảm nhận rõ sự đau đớn của y, nhưng cái bộ dạng cố gắng gắng gượng, vụng về phối hợp ấy lại khiến Hoàng đế vô cùng thỏa mãn. Một luồng khoái cảm chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận đan điền.
“Hà.”
Hoàng đế thở hắt ra một hơi dài, bàn tay phải bắt đầu chầm chậm di chuyển. Cự vật lại tiếp tục đâm rút bên trong khoang miệng chật hẹp của San-san.
Ư, ư hức. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của San-san lọt ra từ kẽ môi đang ngậm chặt cự vật. Bàn tay San-san đang bám víu vào mặt trong đùi Hoàng đế run lên bần bật. Cơ thể trắng ngần, gầy gò nhấp nhổm không yên vì đau đớn. Thế nhưng Hoàng đế vẫn không hề nương tay, tiếp tục cày xới, thọc sâu vào tận cuống họng.
Quy đầu to như nắm đấm liên tục chọc thẳng vào cuống họng mỏng manh của San-san một cách thô bạo. Quai hàm San-san bị nong rộng đến mức mỏi nhừ. Nước mắt và nước bọt hòa lẫn vào nhau, nhỏ tong tỏng xuống sàn.
“Phù……. Thả, thả lỏng ra nữa đi.”
Hoàng đế dập hông thành từng nhịp ngắn, bàn tay còn lại vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của San-san ra sau tai. Cảm giác cự vật như đang phình to ra thêm bên trong khoang miệng.
Tầm nhìn của San-san mờ đi, thần trí dần trở nên hỗn loạn. Nhịp hông của Hoàng đế ngày càng nhanh và mạnh bạo hơn.
“A……, hà, phù…….”
Mỗi lần quy đầu nong rộng cuống họng non nớt, Hoàng đế lại thở dốc nặng nề. Dù đầu óc đang choáng váng, San-san vẫn cảm nhận rõ rệt sự hưng phấn tột độ của hắn. Tâm trí y cứ thế nóng bừng lên.
Một lúc sau, Hoàng đế khẽ nhíu mày, buông một tiếng rên rỉ sắc nhọn như đang trút ra những hơi thở bị dồn nén bấy lâu. Cùng lúc đó, hắn thúc cự vật vào sâu thêm một nhát cuối cùng rồi phóng thích toàn bộ tinh dịch vào tận sâu trong cuống họng San-san.
“Hà…….”
Hoàng đế rên rỉ thỏa mãn, chầm chậm cọ xát cự vật bên trong khoang miệng San-san. Đợi đến khi y ngoan ngoãn nuốt trọn từng giọt tinh dịch, hắn mới từ từ rút cự vật ra.
Khụ khụ, khụ khụ, San-san chống tay xuống sàn, gập người ho sặc sụa như muốn nôn thốc nôn tháo.
Hoàng đế kiên nhẫn đợi y bình tĩnh lại. Mặc dù đã xuất tinh, cự vật ướt đẫm nước bọt của San-san vẫn bóng loáng và cương cứng không hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
“Mệt quá thì thôi nhé?”
Đợi San-san bớt ho, ngoan ngoãn tựa má vào đùi mình, Hoàng đế dịu dàng vuốt ve gò má ửng đỏ của y và hỏi. San-san cắn chặt môi dưới ướt át, chầm chậm lắc đầu. Hành động đó khiến cự vật đang vươn cao của Hoàng đế cọ cọ vào má y.
Chuyện Hoàng đế liếm mút cự vật hay huyệt động cho San-san thì xảy ra như cơm bữa, nhưng việc San-san khẩu giao cho hắn thì vẫn là đếm trên đầu ngón tay. Bởi vì nhìn bộ dạng đau đớn, khổ sở của y, hắn cũng chẳng thấy vui vẻ gì.
Dù vậy, thi thoảng bắt y làm cũng thú vị đấy chứ, Hoàng đế thầm nghĩ. Hàng lông mi ướt sũng rủ xuống như nan quạt, khóe mắt và chóp mũi đỏ hoe, và đặc biệt là ánh mắt van nài, thiết tha trong đôi mắt màu hổ phách ấy… tất cả đều khiến hắn vô cùng mãn nguyện.
Đáng nói nhất là tư thế quỳ gối của y. Hai nụ hoa cương cứng, phần bụng dưới hơi nhô lên, cùng với cự vật đang vươn thẳng đứng đầy đáng thương… tất cả những dấu hiệu hưng phấn ấy lại càng trở nên rõ nét, khiêu khích hơn bao giờ hết.
Hắn thích nhìn cảnh San-san vừa ngậm lấy cự vật của hắn vừa đau đớn nhưng vẫn đạt cực khoái. Thích đến phát điên lên được.
“Thế thì lên đây.”
Hoàng đế tựa lưng vào thành ghế với tư thế uể oải, hờ hững ra lệnh. San-san lóng ngóng đứng dậy, trèo lên đùi hắn. Y quỳ trên tấm đệm của la hán sạp, dang rộng hai chân kẹp chặt lấy hông Hoàng đế.
Ngay lập tức, hai bàn tay to lớn của Hoàng đế bóp chặt lấy hai bầu mông nảy nở của y. Xoa bóp như nhào bột một lúc, những ngón tay hắn từ từ trượt xuống, luồn vào khe hở tư mật. Hai ngón tay đâm phập vào trong, ngay lập tức tạo ra những âm thanh nhớp nháp, dâm đãng.
“Ướt sũng thế này thì dễ vào thôi. Ngươi tự làm được chứ?”
San-san đỏ mặt, ngoan ngoãn gật đầu. Chiếc huyệt động ngày ngày phải đón nhận cự vật khổng lồ của Hoàng đế giờ đây không chỉ ẩm ướt mà còn co giãn rất tốt.
“Co giãn tốt thế này thì sau này đẻ con dễ lắm đây.”
Nhớ lại lời trêu ghẹo của Hoàng đế trong một lần ân ái trước kia, mặt San-san lại càng đỏ hơn.
“Được rồi, bắt đầu đi.”
Hoàng đế cầm lấy tay San-san, lại một lần nữa đặt vào tay y cự vật đang cương cứng của mình. Nắm chặt cự vật to như khúc củi, San-san cẩn thận nhắm phần quy đầu vào ngay cửa huyệt.
“Th-thần cho vào nhé?”
Cảm nhận được huyệt động đang co thắt, bóp chặt lấy phần quy đầu, Hoàng đế khẽ bật cười “Hức hức”, hai vai rung lên. Cơ thể trắng ngần của San-san giờ đã ửng đỏ toàn thân, chẳng tìm đâu ra một chỗ da thịt bình thường.
“Cho vào nhanh đi. Trẫm sốt ruột lắm rồi đấy.”
Dù Hoàng đế buông lời trêu ghẹo, San-san vẫn lưỡng lự, không dám ngồi hẳn xuống. Một lát sau, y mới nhắm tịt mắt lại, từ từ hạ người xuống.
“A, ư ức.”
Cự vật nóng rẫy xé toạc vách thịt đang khép chặt, xâm nhập vào bên trong. Lớp thịt non nớt bên trong lập tức bám dính lấy dị vật vừa xâm nhập, cản trở bước tiến của nó.
Quá sợ hãi, San-san không dám ngồi sâu thêm nữa. Mới chỉ để cự vật tiến vào một nửa, y đã bám chặt lấy vai Hoàng đế, toàn thân run lên bần bật.
Bàn tay bám chặt vai hắn đến trắng bệch cả đốt ngón tay, hai bắp đùi co giật từng hồi. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả lưng.
“Phù, thả lỏng ra đi. Đúng rồi, thả, thả lỏng ra nữa,”
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên y chủ động tiếp nhận cự vật nên không sao thả lỏng được. Cự vật của Hoàng đế hôm nay có vẻ to và thô bạo hơn hẳn mọi ngày. Lại còn nóng rực như một thanh sắt nung đỏ đang áp sát vào vách ruột y.
Cuối cùng, San-san khóc nấc lên, giọng run lẩy bẩy van nài.
“Kh-không vào được đâu. Hức, thần không, thần không làm được đâu.”
Nhìn cảnh San-san đang mang thai con của mình, ngồi chồm hổm trên người mình khóc lóc bảo không làm được, cơn điên trong Hoàng đế bùng lên dữ dội. Hắn sắp phát điên mất rồi.
Chết mất thôi. Hoàng đế lẩm bẩm một mình. Ngay lập tức, hắn vòng tay ôm chặt eo San-san. Phần bụng dưới hơi nhô lên của y ép chặt vào cơ bụng săn chắc của hắn. Cảm giác tức thở khiến San-san trợn tròn mắt. Đúng lúc đó,
“A ức!”
Vẫn trong tư thế ngồi, Hoàng đế thúc mạnh hông lên, đâm phập toàn bộ cự vật vào sâu tận gốc rễ bên trong cơ thể San-san.
“Hà, ư, Th-Thập lang.”
Bụng bị ép chặt, lại thêm cự vật khổng lồ lấp đầy toàn bộ khoang bụng, có lẽ đã chạm đến cả tử cung. Cảm giác đau đớn, khó chịu hòa lẫn với sự tê dại lan tỏa khắp đại não, trước mắt y nổ đom đóm. Nóng rực như muốn thiêu rụi mọi thứ.
Theo phản xạ, San-san vòng tay ôm chặt lấy cổ Hoàng đế, cọ sát khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước mắt vào hõm cổ hắn. Y liên tục gọi “Thập lang”, thút thít như một đứa trẻ làm nũng.
Đôi cánh tay quấn chặt lấy hắn như thể hắn là chỗ dựa duy nhất trên đời, đôi môi thi thoảng lại cắn nhẹ vào vai hắn, phần bụng dưới ép chặt vào hắn, và cả cái huyệt động đang mút mát, bám dính lấy cự vật. Mọi thứ đều khiến hắn thỏa mãn đến tột độ.
“Hà……, đồ đáng yêu này.”
Hoàng đế ôm siết lấy thân hình mảnh khảnh của San-san, mạnh đến mức y cảm thấy đau buốt cả xương sườn. Hắn dồn toàn lực, liên tục giã hông lên trên. Cộng thêm sức nặng của cơ thể San-san, những cú đâm rút trở nên sâu hoắm, bạo liệt và hung hãn chưa từng thấy.
Á! A ức! A a.
Tiếng thét chói tai của San-san vang lên liên hồi. Đến một lúc nào đó, San-san cũng bắt đầu đong đưa hông tới lui, hùa theo nhịp điệu của Hoàng đế. Mỗi lần cơ thể bị hất tung lên rồi rơi phịch xuống, cự vật cứng như thép của Hoàng đế lại giáng mạnh vào cửa tử cung một cách tàn nhẫn.
Dù cơn đau nhói lan tỏa khắp cơ thể, San-san vẫn gào thét nhưng tuyệt nhiên không đẩy Hoàng đế ra. Ngược lại, y còn vòng tay ôm chặt lấy đầu Hoàng đế đang say sưa mút mát nhũ hoa của mình. Y mặc kệ việc bụng bị ép chặt, chỉ muốn ôm hắn thật chặt.
Rõ ràng ban đầu chẳng có tâm trạng gì, nhưng đến khi thực sự hòa làm một, y lại thấy thật tuyệt vời. Quá đỗi tuyệt vời. Y yêu cái bộ dạng hưng phấn tột độ của Hoàng đế khi ở bên trong mình. Khuôn mặt ngập tràn dục vọng ấy sao mà đẹp đẽ đến thế. Đẹp đến mức đôi lúc y cảm thấy chạnh lòng.
“A a! Sướng quá, sướng, á hà, ưm! Thập lang, Thập lang.”
Trong vô thức, San-san bắt đầu dập hông điên cuồng. Y hoàn toàn phó mặc cho bản năng, lắc lư hông không ngừng nghỉ.
Y mong rằng Hoàng đế cũng sẽ cảm thấy sướng như y đang cảm nhận. Ước gì chỉ một mình y được nhìn ngắm khuôn mặt đê mê này. Y không muốn chia sẻ khoảnh khắc này cho bất kỳ ai khác.
Sướng quá. Sướng lắm, Thập lang. Ôm thần chặt nữa đi. Mạnh nữa lên, mạnh nữa lên…….
San-san ôm ghì lấy Hoàng đế và đạt cực khoái. Ngay sau đó, Hoàng đế cũng phóng thích toàn bộ tinh dịch vào sâu bên trong cửa tử cung, cự vật vẫn cắm chặt, không hề rút ra. Dù đã xuất tinh, hắn vẫn cố tình dập hông thêm vài nhát để tinh dịch trôi tuột vào trong tận cùng.
0 Bình luận