Chương 87
bởi Chung Seiker“Ngươi nghĩ sao về chuyện này, trẫm không bận tâm. Ý kiến của ngươi thì có gì quan trọng với trẫm chứ. Chẳng phải thế sao?”
San-wol đi cạnh San-san rời khỏi Thọ Khang cung, trong đầu cứ văng vẳng cuộc đối thoại riêng với Hoàng đế đêm qua. Nàng nhớ như in cái điệu bộ thờ ơ, pha chút phiền phức của ngài khi nàng bày tỏ không muốn trở thành phi tần.
Nuốt ngược tiếng thở dài chực chờ bật ra, San-wol lẳng lặng nhìn bóng lưng ca ca đang rảo bước phía trước. Nàng biết thừa, ca ca đi nhanh không phải vì giận dỗi, mà là đang cố giấu đi nét mặt buồn thiu của mình.
“Ca ca.”
San-wol rảo bước đuổi theo, nắm lấy tay San-san rồi siết chặt. Đó là thói quen từ nhỏ của nàng mỗi khi muốn an ủi ca ca lúc buồn.
“Chúng ta cùng đi nào.”
“……Ừm.”
San-san khẽ gật đầu, uể oải bước qua Thọ Khang môn. Mới nửa canh giờ trước lúc bước qua cánh cổng này vào gặp Thái hậu, y đâu có rầu rĩ thế này. Chắc hẳn là do những lời Thái hậu vừa nói lúc nãy rồi.
“Nhìn kỹ thì ra ta với ngươi đã từng gặp nhau rồi. Ta vẫn nhớ như in dáng vẻ đoan trang, giọng nói ôn hòa mà đầy khí chất, cùng dung mạo thanh tao của ngươi. Hồi đó phải loại ngươi, ta đã tiếc nuối mãi. Không ngờ lại có ngày gặp lại thế này. Giờ thì ta có thể yên tâm rồi.”
“……Thái hậu nương nương nhân từ, đức độ lại ban cho thảo dân những lời khen quá lời, thảo dân thực sự không dám nhận, vô cùng cảm kích ạ.”
“Biết nhún nhường, khiêm tốn thế là tốt. Chuyện này ta cũng đã bàn bạc với Hoàng đế rồi. Hôm nay ta sẽ truyền chỉ cho các phi tần dọn dẹp Hàm Dương cung(1). Khi nào có chiếu chỉ, ngươi hãy chuyển đến đó mà ở.”
“Tâu nương nương, được ở lại trong cung của nương nương (chỉ Vị Ương cung của San-san) như bây giờ, thảo dân đã mãn nguyện lắm rồi ạ. Cúi xin nương nương thu hồi lại thánh ý.”
“Dù là tỷ đệ ruột thịt đi chăng nữa, sống chung mãi sao tránh khỏi những lúc bất tiện. Ta đâu phải người vô tâm vô tính đến vậy. Hơn nữa, làm thế bệ hạ cũng sẽ thoải mái hơn. Từ nay về sau, hai tỷ đệ các ngươi làm gì cũng phải đặt lợi ích của bệ hạ lên hàng đầu. Đó là đức tính quan trọng nhất mà một Hoàng hậu cần phải có.”
Ý Thái hậu là sẽ giữ ca ca ở lại Tây lục cung, còn nàng thì bị đẩy sang Đông lục cung. Chẳng lẽ bà ta định phong cả hai tỷ đệ lên làm Hoàng hậu, rồi chia tách mỗi người một ngả, không cho gần gũi nhau sao?
Đúng là cái lũ điên.
San-wol thầm rủa xả đám người trong hoàng tộc một cách hỗn xược mà chẳng mảy may sợ hãi.
Ngay từ lúc nghe tin được ân chuẩn cho ở lại trong cung gần cả tháng trời, nàng đã thấy có mùi mờ ám rồi. Thế nên, dù nhận được thư của ca ca kể lể chuyện vui sướng thế nào, nàng cũng chẳng thể nào vui nổi. Sự đãi ngộ bất thường ắt hẳn phải có nguyên do bất thường của nó.
Chuyện chị em gái cùng nhập cung hầu hạ chung một Hoàng đế, trong lịch sử đâu có hiếm lạ gì. Nhưng San-wol thì chẳng có mảy may hứng thú với chuyện đó. Đây là lần đầu tiên ca ca khờ khạo của nàng tìm được một người để nương tựa, gắn bó hơn cả tình máu mủ.
Chỉ cần đọc những dòng thư ca ca gửi về, nàng thừa hiểu tình cảm ca ca dành cho Hoàng đế sâu đậm đến nhường nào. Nàng không muốn xen vào giữa hai người họ. Điều này không chỉ vì ca ca, mà quan trọng hơn cả, là vì chính bản thân nàng.
Dù nói ra có hơi phũ phàng với ca ca, nhưng nàng cảm thấy như trút được gánh nặng bao năm đè nén trong lòng. Giờ đây ca ca đã tìm được hạnh phúc riêng, nàng cũng muốn được sống một cuộc đời cho riêng mình.
“Ca ca, nghe muội nói này.”
San-wol kéo tay San-san lại, ghé sát tai y thì thầm thật nhỏ.
“Muội sẽ bỏ trốn. Dù phải dùng cách nào đi nữa.”
San-san giật mình, khựng lại. San-wol lôi tuột y đi, tiếp tục thì thầm.
“Nếu huynh muốn, muội sẽ dẫn huynh theo. Hai anh em mình cùng trốn đến một nơi không có phụ thân, cũng chẳng có mẫu thân.”
Cái gã Hoàng đế đó, đã làm cho ca ca mang thai rồi mà vẫn còn rắp tâm nhòm ngó đến cả muội muội của y. Cứ ngỡ ca ca đã tìm được bến đỗ bình yên, hóa ra nàng đã lầm. Thứ hạnh phúc mà ca ca đang có chỉ là bong bóng xà phòng. Dù biết con đường phía trước đầy rẫy chông gai, nhưng nàng không thể nhắm mắt làm ngơ để mặc ca ca ở lại chốn địa ngục này. Nàng sẽ tìm cách xoay xở.
Bỗng nhiên, San-san lại khựng bước. Đôi mắt y ngấn lệ, y kiên quyết lắc đầu.
“H-huynh không đi đâu.”
“……”
“Huynh muốn ở lại bên Thập lang.”
***
Một buổi tối tĩnh lặng. Trong bữa tối, San-san im lặng lạ thường. Ngay cả sau khi súc miệng bằng nước muối do cung nhân bưng lên, y vẫn chẳng nói chẳng rằng. Cứ cúi gầm mặt, mân mê vạt áo ngủ.
Hoàng đế ngồi cạnh San-san, một mình lặng lẽ nhâm nhi chén rượu. Trong không gian tĩnh mịch, thi thoảng lại vang lên tiếng dế mèn rỉ rả.
Theo làn gió đêm hè oi ả, thoang thoảng chút hơi sương, mùi hương đặc trưng của San-san cứ quẩn quanh chóp mũi Hoàng đế. Chỉ cần ngửi mùi hương ấy, hắn cũng đủ nhận ra tâm trạng San-san đang bất ổn đến nhường nào.
Nhưng hắn chẳng có ý định dỗ dành. Tựa lưng vào la hán sạp với tư thế lười biếng, thỉnh thoảng hắn lại nắn bóp bàn tay San-san đang đặt hờ hững trên chiếc bàn nhỏ.
“Sao lại ỉu xìu thế kia?”
Khi bầu rượu gần cạn, Hoàng đế mới hờ hững buông lời hỏi han. San-san chỉ biết rụt rè cựa quậy bàn tay trái đang nằm gọn trong tay hắn. Không dám rút tay lại, cũng chẳng dám xích lại gần. Giống hệt như hồi mới quen. Khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch lên nụ cười.
“Dạo này tính ghen tuông của ngươi ngày càng thăng cấp đấy nhỉ.”
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi San-wol nhập cung. Mặc dù bên Đông lục cung đang rục rịch chuẩn bị cung điện cho San-wol, nhưng Hoàng đế vẫn tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện này với San-san.
San-san buồn tủi vô cùng. Chỉ cần tưởng tượng cảnh Hoàng đế ở bên cạnh các phi tần khác thôi cũng đủ khiến y đau lòng, đằng này lại là muội muội ruột thịt của mình thì nỗi đau ấy còn nhân lên gấp bội. Quá sức chịu đựng.
Người muội muội mà y luôn coi như một phần cơ thể, giờ đây được sống chung dưới một mái nhà đến hết đời, đáng lẽ y phải vui sướng tột cùng mới phải, cớ sao y lại chẳng thể vui nổi. Y vừa lo lắng khi nghe San-wol nói sẽ bỏ trốn, lại vừa không đủ can đảm để khóc lóc cầu xin muội ấy đừng làm vậy.
Dù đã được Thái hậu răn dạy là không được phép ghen tuông, nhưng y chẳng làm sao kiểm soát được cảm xúc của mình. Chuyện này có vẻ như không thể giải quyết bằng sự nỗ lực. Có phải do y quá ngốc nghếch không? Cuối cùng, không kìm nén được nỗi tủi hờn dâng trào, San-san đánh bạo lên tiếng hỏi.
“Tại sao, tại sao ngài lại, lại muốn lấy cả Wol-i làm phu nhân nữa?”
Vừa thốt ra thành lời, nỗi buồn tủi càng nhân lên gấp bội, một thứ cảm giác nghẹn đắng trào dâng từ tận đáy lòng. Đôi mắt to tròn của San-san lập tức ầng ậng nước.
Nhìn bộ dạng ấy của San-san, Hoàng đế lại mỉm cười, nụ cười như thể hắn đang vô cùng thích thú.
“Chẳng phải ngươi rất muốn gặp muội muội sao, giờ được toại nguyện rồi còn gì?”
“……”
“Ngươi từng nói không muốn xa muội muội mà. Trẫm cứ tưởng làm thế ngươi sẽ vui. Hai tỷ đệ cùng hầu hạ một phu quân, sống chung một nhà cả đời không phải chia cắt, chẳng phải là chuyện tốt hay sao?”
Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi San-san, rơi tõm xuống vạt áo.
“Th-thế thì, ngài cũng sẽ, ……sẽ làm chuyện đó với Wol-i sao?”
“Làm chuyện gì cơ?”
“……L-làm em bé ấy.”
“Ai mà biết được. Trẫm thích thì làm, không thích thì thôi.”
Những giọt nước mắt từng giọt, từng giọt nối đuôi nhau tuôn rơi lã chã. San-san sụt sịt mũi, quay ngoắt mặt đi. Y lấy ống tay áo chùi vội những giọt nước mắt lăn dài trên má. Đột nhiên, Hoàng đế dùng tay bóp chặt cằm San-san, ép y quay mặt lại.
Chẳng biết từ lúc nào, Hoàng đế đã sấn sổ xích lại gần San-san.
“Chuyện đó đáng buồn đến thế sao?”
Hoàng đế dùng tay còn lại dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt tèm lem của San-san. Hoàn toàn trái ngược với lực tay đang bóp chặt cằm y, những cái vuốt ve ấy lại vô cùng nhẹ nhàng, nâng niu. Thấy San-san cắn môi im lặng, Hoàng đế cúi người xuống, đặt một nụ hôn phớt lên môi y.
“Nếu buồn thì đừng có ngồi đó khóc lóc nữa. Ngươi làm cách nào đó để trẫm không muốn động vào nàng ta nữa đi, chẳng phải giải quyết xong rồi sao?”
“……L-làm cách nào ạ?”
“Làm thế nào à. Cứ đáng yêu thế này là được rồi.”
Hoàng đế đẩy mạnh San-san ngã ngửa ra la hán sạp rồi ngấu nghiến hôn y. Bàn tay hắn thô bạo xé toạc lớp áo ngủ của San-san. Đúng vậy, là xé toạc chứ không phải cởi. Hơi thở của Hoàng đế dồn dập, sắc bén vì hưng phấn tột độ.
“Ưm, á, từ, từ đã……”
San-san hoàn toàn mù tịt, chẳng hiểu nãy giờ mình đã làm gì “đáng yêu” để Hoàng đế nói vậy, cũng chẳng hiểu tại sao ngài ấy lại đột nhiên kích động đến thế.
Trong lúc cõi lòng đang rối bời, tủi thân vì sự thật phũ phàng, hành động sỗ sàng này của Hoàng đế khiến y cảm thấy quá đỗi đường đột. Y hoàn toàn không có tâm trạng để làm chuyện đó lúc này. Quá bối rối, San-san vô thức giơ tay đẩy nhẹ vào vai Hoàng đế.
Lực đẩy yếu ớt hệt như gãi ngứa. Vậy mà Hoàng đế lập tức dừng lại, lùi ra xa, trừng mắt nhìn San-san với ánh nhìn sắc như dao cạo, vẻ mặt hằm hằm sát khí.
“Cự tuyệt trẫm không phải là ý hay đâu. Trẫm mà bỏ sang tẩm cung khác thì ngươi định tính sao đây?”
***
Chú thích:
- Hàm Dương cung (함양궁): Một trong sáu cung điện phía Đông (Đông lục cung). Nằm gần Khôn Ninh cung (Tẩm cung của Hoàng hậu), nên thường được sử dụng làm chính cung của Hoàng hậu.
0 Bình luận