Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Hoàng đế nhếch mép cười nhạt. Hắn đã lường trước được điều này, nhưng sự việc diễn ra đúng y bong như hắn nghĩ lại khiến hắn cảm thấy khó chịu.

    “Cho họ vào thứ gian đi. Lát nữa mang trà lên.”

    Tuy trong lòng không vui, nhưng Hoàng đế vẫn bình thản ra lệnh rồi uể oải bước ra thứ gian. Đám cung nhân túc trực nhanh chóng vén bức rèm lụa mỏng sang hai bên.

    Hoàng đế trong bộ long bào chỉnh tề ngồi xuống la hán sạp, đón lấy chén trà từ tay cung nữ. San-san cùng Myeong-ok theo sau tiến đến ngồi cạnh hắn. Khác với vẻ ngoài uy nghi của Hoàng đế, y phục của San-san có phần xộc xệch, thoải mái hơn.

    “Ngươi ra đây làm gì, cứ ngủ tiếp đi. Trẫm cho phép ngươi vào trong đó.”

    Hoàng đế có thói quen uống trà nóng vào buổi sáng dù là mùa hè. Hắn hờ hững buông lời đuổi khách trong khi dùng nắp gạt nhẹ lớp bọt trên chén trà.

    Tuy dùng lời lẽ nhẹ nhàng, nhưng mệnh lệnh của Hoàng đế không phải muốn cãi là cãi được. Có điều, San-san dường như chẳng hề hay biết.

    “Đừng bận tâm, muội tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu.”

    Hôm qua, San-wol đã lén mẫu thân thì thầm với y như thế. Không phải vì y không tin lời muội muội. Không phải vì y nghi ngờ muội ấy, mà vì y đã nếm trải quá nhiều chuyện trên đời này không phải cứ muốn là được.

    “Th-thần không buồn ngủ. Thần, thần muốn ở cạnh ngài.”

    San-san mở to mắt, vẻ mặt đầy kiên quyết. Bộ dạng ấy đáng yêu đến mức Hoàng đế bật cười. Một Hoàng hậu dám phớt lờ lệnh đuổi khách của Hoàng đế, chuyện này e là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả. Và vị Thiên tử mỉm cười xí xóa trước hành động ấy cũng là độc nhất vô nhị.

    “Tùy ngươi vậy. Người đâu, truyền hai mẹ con họ vào đây.”

    Nhấp một ngụm trà, Hoàng đế ra lệnh cho hai người đang chầu chực bên ngoài tiến vào. Chẳng mấy chốc, Lee Ja-yoon và Yoon San-wol đã bước qua bậu cửa thứ gian của Vị Ương cung phụ điện.

    “Thảo dân xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ vĩ đại. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc bệ hạ hồng phúc tề thiên. Thảo dân là Lee Ja-yoon ạ.”

    “Thảo dân xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Thảo dân là Yoon San-wol ạ.”

    Hoàng đế thậm chí chẳng thèm liếc nhìn hai người đang quỳ rạp dưới đất hành lễ một cách hoàn hảo, cứ thong thả uống trà.

    Thời gian trôi qua thật chậm chạp cho đến khi chén trà cạn sạch. Khoảng im lặng kéo dài khiến cả San-san ngồi bên cạnh, Thái giám Han và Myeong-ok đang đứng chầu cũng cảm thấy ngột ngạt, khó xử.

    Một lúc lâu sau, Hoàng đế đặt chén trà xuống bàn cái “cạch”, lúc này mới quay sang cất lời với San-wol.

    “Lâu rồi không gặp.”

    Ánh mắt hẹp dài nhìn xuống chẳng vương chút cảm xúc nào.

    Bất ngờ được Hoàng đế hỏi thăm, San-wol đang dập đầu sát đất bỗng rùng mình một cái. Nàng bối rối cắn chặt môi dưới, cố gắng nặn ra từng chữ.

    “……Thảo dân vô cùng vinh hạnh và biết ơn khi bệ hạ vẫn còn nhớ đến thảo dân ạ.”

    Trong khi đó, Lee Ja-yoon vẫn đang quỳ mọp dưới đất lại nở một nụ cười đắc thắng khi thấy Hoàng đế nhớ đến San-wol.

    “Tất cả ngẩng mặt lên.”

    Như chỉ chờ có thế, Lee Ja-yoon lập tức ngẩng phắt đầu lên. Hoàng đế hờ hững liếc nhìn bà ta một cái. Quả thật, nhan sắc mặn mà ấy khiến người ta khó tin rằng bà ta đã có con trai, con gái ở độ tuổi đôi mươi.

    Tuy nhiên, khác hẳn với hai đứa con, ánh mắt bà ta lại toát lên vẻ lẳng lơ, hèn mọn không thể giấu giếm.

    Khóe môi Hoàng đế nhếch lên nụ cười mỉa mai. Đôi mắt ấy ánh lên dục vọng tham lam, y hệt như cái lúc bà ta dâng San-san cho hắn khi San-wol mang thai. Hắn đã lường trước được điều này. Và cũng vì biết trước nên hắn mới triệu bà ta vào.

    Hoàng đế dời mắt khỏi Lee Ja-yoon kèm theo một nụ cười lạnh lẽo, quay sang nói với San-wol.

    “Trẫm biết San-san rất ỷ lại vào ngươi.”

    Dưới sức ép của mẫu thân, San-wol đành phải trang điểm lộng lẫy hơn ngày thường, nhưng ánh mắt sắc bén của Hoàng đế khiến khuôn mặt nàng cứng đờ. Nàng lảng tránh ánh mắt ấy và đáp lời.

    “Thưa bệ hạ, thảo dân và nương nương là tình ruột thịt, nương tựa lẫn nhau là lẽ đương nhiên ạ.”

    “Đúng vậy. Trẫm mong hai chị em sẽ tiếp tục yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Bụng San-san cũng bắt đầu lớn rồi, chắc chắn sẽ có nhiều bề khó nhọc hơn trước. Ngươi hãy ở bên cạnh chăm sóc, hầu hạ y thật chu đáo nhé.”

    Nói xong, Hoàng đế đứng dậy. San-san ngơ ngác nhìn theo hắn. Thấy San-san trợn tròn mắt như thỏ con, Hoàng đế khẽ bật cười, đôi chân vô thức bước lại gần y.

    “Trẫm phải đi thiết triều đây.”

    Hoàng đế cúi xuống, hôn chụt một cái lên đôi môi đang hé mở ngơ ngác của San-san, rồi mới thực sự rời khỏi la hán sạp.

    “Ng-ngài đi thong thả.”

    Bị Hoàng đế hôn trước mặt mẫu thân và muội muội, San-san xấu hổ đến mức luống cuống lấy mu bàn tay che miệng, bẽn lẽn tiễn hắn.

    “Cung tiễn bệ hạ.”

    Lee Ja-yoon nhìn theo bóng lưng Hoàng đế đang khuất dần, vui vẻ hành lễ cáo lui. San-san nhìn biểu cảm khó hiểu của mẹ, mặt đầy vẻ hoang mang.

    Trái với những gì San-san lo sợ, mẫu thân không hề mở miệng xin Hoàng đế nạp San-wol làm phi tần, và Hoàng đế cũng chẳng mảy may tỏ thái độ gì. Thấy buổi gặp mặt kết thúc nhạt nhẽo như vậy, San-san đang định thở phào nhẹ nhõm.

    Thế nhưng, nét mặt mẫu thân lại rạng rỡ hẳn lên, còn khuôn mặt San-wol thì tối sầm lại. Nhìn biểu cảm trái ngược của hai người, San-san mới sững sờ nhận ra mình lại hiểu sai vấn đề rồi.

    ***

    “Nô tỳ đã từng thưa chuyện này với công tử một lần rồi phải không ạ?”

    Myeong-ok quỳ gối trước mặt San-san, lên tiếng khi tất cả mọi người đã lui ra ngoài, chỉ còn lại San-san một mình trong thứ gian. San-san ngơ ngác nhìn Myeong-ok, chẳng hiểu bà định nói gì.

    “Cái hôm công tử đến thỉnh an Thái hậu lần đầu tiên ấy ạ.”

    À, San-san gật gật đầu như sực nhớ ra. Nhưng cử chỉ của y có phần chậm chạp, lờ đờ. Kể từ lúc Hoàng đế rời đi thiết triều ở Càn Thanh cung, San-san cứ trong trạng thái thẫn thờ như thế. Myeong-ok không bận tâm, cứ từ tốn tiếp tục câu chuyện.

    “Nô tỳ đã nói là công tử tuyệt đối không được ghen tuông, nhưng cũng không được nhường nhịn cơ mà.”

    “……Ừ.”

    “Thánh ý của bậc quân vương vốn dĩ rất khó nắm bắt, một khi đã vuột mất thì càng khó để níu kéo lại. Thế nên, nhân lúc bệ hạ đang sủng ái, công tử phải biết cách giữ chặt lấy trái tim ngài. Bởi vì dù có là Hoàng hậu đi chăng nữa, nếu không được Hoàng đế sủng ái thì ở hoàng cung này cũng chẳng hy vọng gì đâu ạ.”

    “……Thế nên?”

    San-san ỉu xìu hỏi lại. Những lời Myeong-ok nói quá phức tạp đối với y.

    “Ghen tuông hay nh-nhường nhịn gì đó ta kh-không hiểu đâu. Ta chỉ, ta ch-chẳng mong đợi gì ở bệ hạ cả. Chỉ muốn, ngày nào cũng được nhìn thấy ngài ấy như bây giờ thôi. Chỉ thế thôi là đủ rồi.”

    “Đó chính là mong đợi đấy ạ. Ngày nào cũng muốn được gặp bệ hạ. Công tử vẫn chưa hiểu đó là một khao khát lớn lao đến nhường nào sao?”

    Myeong-ok không giấu nổi sự bực bội, cao giọng. Ánh mắt buồn bã của San-san và ánh mắt rực lửa bực tức của Myeong-ok chạm nhau trong không trung. Nhưng rồi San-san vội vã cụp mắt xuống, lảng tránh ánh nhìn ấy.

    “……Th-thế ta phải làm sao?”

    “Công tử hãy chủ động dâng tiểu thư San-wol lên bệ hạ đi ạ.”

    Myeong-ok dập đầu sát đất, khẩn khoản cầu xin San-san. San-san mở to mắt kinh ngạc, nhưng Myeong-ok cố tình không nhìn y. Bà vẫn gục mặt xuống sàn, tiếp tục những lời nói của mình.

    “Thánh ý đã rõ ràng như vậy rồi, nếu công tử cố tình làm ngơ thì chỉ chuốc lấy sự chán ghét của bệ hạ thôi ạ. Kể cả khi bệ hạ có nạp tiểu thư San-wol làm phi tần, sự sủng ái ngài ấy dành cho công tử cũng không hề giảm sút đâu. Thay vì thế, chi bằng công tử hãy nhanh chóng đáp ứng mong muốn của bệ hạ để lấy lòng ngài ấy thì hơn.”

    San-san im bặt, không nói lấy một lời. Myeong-ok vẫn giữ tư thế dập đầu, nghiến răng cam chịu. Thật ra, việc đưa ra những lời khuyên thế này cũng khiến bà chẳng dễ chịu chút nào.

    Từ xưa đến nay, chuyện Hoàng đế để mắt đến một cung nữ rồi bắt phi tần phải nhường lại để hầu hạ mình là chuyện hết sức bình thường ở chốn thâm cung này. Đó là một trong những cách thức quen thuộc nhất để một cung nữ được phong làm phi tần.

    Dù Hoàng đế đã tuyên bố sẽ lập Kế hậu để sinh hạ hoàng tự vào thời điểm thích hợp, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc ngài sẽ ngừng nạp thêm thê thiếp. Sự sủng ái dành cho San-san và khao khát có thêm mỹ nhân mới là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Thực tế, việc Hoàng đế chỉ chung tình với một mình San-san từ trước đến nay mới là điều bất thường, chưa từng có tiền lệ.

    Myeong-ok dễ dàng chấp nhận sự thật trần trụi này. Vấn đề cốt lõi là liệu San-san có thể chấp nhận được nó hay không.

    “Công tử phải suy nghĩ cho thật thấu đáo. Nô tỳ xin nhắc lại, giả vờ không biết chỉ khiến bệ hạ thêm chán ghét công tử, đồng thời càng kích thích thêm sự thèm khát của bệ hạ đối với tiểu thư San-wol mà thôi.”

    “B-bà vừa bảo ta kh-không được nhường nhịn cơ mà…….”

    Nãy giờ im lặng lắng nghe, lúc này San-san mới lí nhí lên tiếng. Myeong-ok vội vàng ngẩng đầu lên.

    “Đó không phải là nhường nhịn đâu ạ. Mà là lợi dụng người của mình để củng cố sự sủng ái của bệ hạ dành cho mình.”

    San-san lại im bặt, cắn chặt môi dưới. Nghĩ rằng hành động đó chỉ là phản xạ do cảm thấy bực tức, Myeong-ok lại tiếp tục thuyết phục San-san.

    “Dù sao thì công tử cũng đâu thể trói chân bệ hạ mãi được. Để người ngoài hầu hạ ngài ấy thì thà để người nhà mình làm việc đó còn hơn chứ ạ? Ít ra đó cũng là người mà công tử có thể tin tưởng nhất.”

    “……Không đâu.”

    “Dạ?”

    “Kh-không phải là vì ta không tin tưởng. Ta không muốn l-lợi dụng Wol-i. V-với lại, ta cũng không muốn nh-nhường bệ hạ cho Wol-i đâu.”

    San-san vẫn ngồi bất động, nhưng từ khóe mắt y, một giọt nước mắt to tròn lăn dài, rơi tõm xuống đầu gối. Rồi tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.

    “Ta ghét, ta kh-không muốn thế đâu, gh-ghét lắm.”

    San-san cố kìm nén tiếng khóc, liên tục lắc đầu nguầy nguậy. Đúng lúc đó, một cơn đau đầu dữ dội ập đến không báo trước, giáng mạnh xuống đầu San-san.

    Đầu y ong lên một bên, đau buốt như có vật gì nặng nề cào xé dữ dội bên trong. San-san vội vàng ôm đầu, co rúm người lại đau đớn.

    “A á!”

    “Công tử?”

    “Á!”

    Đầu y đau như búa bổ, tưởng chừng sắp nứt toác ra làm đôi. San-san gục ngã xuống la hán sạp, hai tay điên cuồng vò đầu bứt tóc. Những tiếng rên rỉ đau đớn liên tục bật ra từ đôi môi đang run rẩy. Myeong-ok kinh hoàng tột độ, vội vàng xông đến xem xét tình hình, nhưng bà càng dỗ dành, San-san lại càng vò đầu bứt tóc mạnh hơn.

    “Wol à, ta làm thế muội có buồn không?”

    San-san không thể nhớ rõ đó là ký ức của ngày nào. A hức, a a. Y quằn quại trong đau đớn tột cùng.

    “Thái y! Người đâu, mau truyền Thái y đến đây ngay!”

    “……Muội không sao đâu.”

    Trong lúc tầm nhìn mờ đi vì cơn đau dữ dội, bóng dáng San-wol thoắt hiện trong tâm trí San-san. Nàng đang cười nhạt, nhưng nụ cười ấy trông chẳng khác nào đang khóc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú