Chương 83
bởi Chung SeikerTiếng nước bì bõm vang lên trong đêm khuya thanh vắng, thi thoảng lại phá vỡ sự tĩnh lặng của Vị Ương cung. Sau một trận mây mưa cuồng nhiệt hơn mọi ngày, cả hai đang cùng ngâm mình trong bồn nước ấm áp để thư giãn gân cốt.
Vài ngọn đèn dầu lay lắt cháy trong đêm tối. Ánh lửa bập bùng như đang nhảy múa. San-san lơ đãng nhìn theo những ngọn lửa ấy, tay vô thức khua nhẹ dòng nước.
Làn gió đêm hè thoang thoảng, dòng nước mát lạnh, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng nước San-san vầy nhẹ, điểm xuyết thêm bóng tối mờ ảo tạo nên một khung cảnh đầy thi vị. Tận hưởng sự khoan khoái ấy, Hoàng đế gối gáy lên chiếc gối nhỏ do cung nữ Hồn Đường ty chuẩn bị sẵn.
“Hà.”
Hoàng đế thong thả buông một tiếng thở dài thư thái, bàn tay miết dọc theo vòng eo San-san – người đang ngồi gọn lỏn giữa hai chân hắn. Mùi hương cơ thể San-san quyện lẫn trong làn sương mỏng manh càng kích thích những giác quan của hắn. Cảm giác như hắn có thể tan chảy, hòa làm một với San-san và dòng nước này vậy.
Trong khi đó, San-san lại cứ liên tục cắn môi, tâm trí ngổn ngang trăm mối. Y đang mải miết suy nghĩ về cuộc hoan ái vừa diễn ra.
“Sao thế?”
Đợi mãi không thấy San-san ngả ngớn vào lồng ngực mình như mọi khi, Hoàng đế cất tiếng hỏi.
“……Dạ?”
San-san giật mình, sống lưng cứng đờ, mở to đôi mắt như thỏ con sợ hãi quay lại nhìn. Khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch lên. Hắn vuốt ve má và dái tai San-san rồi nói tiếp.
“Hôm nay sao tự dưng lại xa cách thế này?”
Thực ra, Hoàng đế thừa biết lý do San-san cư xử như vậy, nhưng hắn cố tình giả lảng. San-san vội vàng lắc đầu phủ nhận. Nhưng đôi mắt cụp xuống buồn bã lại tố cáo tất cả.
Nhìn dáng vẻ tủi thân xen lẫn đáng yêu ấy, Hoàng đế quyết định trêu chọc y một chút.
“Trẫm đã bảo không được nói dối trẫm cơ mà.”
Hoàng đế vừa nắn nót dái tai ửng đỏ của San-san vừa gặng hỏi. Sau một hồi ngập ngừng, đôi môi nhỏ bé mới chịu mấp máy.
“Ban ngày……, n-ngài làm gì với các nương nương khác vậy ạ?”
“Ngươi sắp làm Hoàng hậu đến nơi rồi, còn nương nương gì nữa.”
“Nh-nhưng mà bây giờ thần vẫn chưa phải là Hoàng hậu mà.”
San-san nhớ lại những vị phi tần xinh đẹp tuyệt trần của Hoàng đế. Dù họ đều nhún nhường, cung kính hành lễ trước mặt y, nhưng San-san vẫn không sao quen với việc được nhận lễ từ họ.
Hừm. Hoàng đế khẽ hừ giọng, rồi vuốt gọn những lọn tóc ướt đẫm của San-san ra sau tai.
“Ngươi tò mò xem trẫm làm gì à?”
“……Vâng ạ.”
San-san rũ mắt xuống đáp. Những giọt nước đọng trên hàng mi dài cong vút kia, là nước hay là nước mắt đây?
Khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười nhạt, hắn dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước ấy, rồi xoay người San-san lại đối diện với mình. Tiếng nước vỗ bì bõm lấn át cả tiếng côn trùng rả rích, phá vỡ sự tĩnh lặng ồn ã.
“Trẫm cũng không biết nữa. Ngươi đoán xem trẫm làm gì?”
Hoàng đế dùng đầu ngón tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của San-san lên, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt màu hổ phách ướt át. Đột nhiên, hắn nảy sinh ý nghĩ muốn liếm láp đôi mắt ấy.
Hắn muốn liếm, mút đôi mắt màu hổ phách ấy, rồi chà đạp, vùi dập cơ thể này một cách tàn nhẫn nhất. Cho đến khi bên dưới ứa máu mới thôi. Nếu y khóc lóc kêu đau, hắn sẽ đánh y. Giống hệt như trước kia.
Liệu lúc đó y có còn nhìn hắn bằng ánh mắt như hiện tại không? Hoàng đế vô cùng, vô cùng tò mò.
“……Ng-ngài cũng làm mấy chuyện này, với các nương nương khác phải không?”
San-san nhắm tịt mắt lại, lấy hết can đảm để hỏi. Giọng y run rẩy đến đáng thương vì không kìm nén được cảm xúc.
“Ngày nào thần cũng chắp tay cầu trời khấn Phật, mong ngài hãy đến tẩm điện khác.”
Hoàn toàn khác biệt với những lời gào thét đầy cự tuyệt, kinh tởm ngay cả khi bị nghẹt thở đến sắp chết ngày xưa.
Trong lòng Hoàng đế lại nổi lên những cơn sóng lòng dữ dội. Những cơn sóng này đã xuất hiện vô số lần kể từ khi hắn gặp San-san. Hắn nhận ra rằng, những cơn sóng ấy cuối cùng cũng đã lan truyền sang San-san. Một sự thỏa mãn kỳ lạ dần lấp đầy tâm trí hắn.
“À, ừ, có chứ.”
“……Sau này ngài, ngài vẫn sẽ làm thế chứ?”
“Nếu trẫm muốn thì trẫm làm thôi.”
Thực chất, chính Hoàng đế cũng không hiểu hết được tâm ý của mình. Hắn cố tình gọi phi tần đến Càn Thanh cung ban ngày cốt chỉ để San-san thấy. Cùng họ uống trà, nghe đàn hát.
Vào những đêm sau đó, San-san sẽ đón hắn bằng ánh mắt ủ rũ, buồn bã. Đôi mắt tủi thân ấy cứ nhìn hắn chằm chằm khi trên giường. Y chủ động chạm vào hắn, hôn hắn, và rúc vào lòng hắn như một đứa trẻ, như thể trên đời này y chỉ có mỗi hắn làm chỗ dựa.
Dù đã quen với việc y không phản kháng, ngoan ngoãn dâng hiến cơ thể mà chẳng cần hắn phải dọa nạt, ép buộc, nhưng hắn vẫn muốn tiếp tục thử thách y. Hắn muốn biết giới hạn chịu đựng của y là đến đâu. Hắn muốn biết tình yêu y dành cho hắn sẽ tồn tại đến khoảnh khắc nào. Hắn phải biết được điều đó.
“Khổ thân chưa.”
Hoàng đế dùng ngón cái gạt đi giọt nước mắt của San-san, vẻ mặt tỏ ra xót xa. Hành động ấy càng khiến San-san thút thít tủi thân hơn. Hoàng đế nâng mặt y lên cao hơn chút nữa.
“Ngươi đang ghen đấy à?”
“……Thần, th-thần biết lỗi rồi ạ.”
Nghe giọng điệu nghiêm khắc giả tạo của Hoàng đế, San-san vội vã nhận lỗi. Ánh mắt Hoàng đế tối sầm lại như một đầm lầy sâu thẳm, dán chặt vào bóng dáng yếu ớt của y.
“Ngươi không muốn trẫm làm thế sao?”
Cuối cùng, San-san không kìm nén được nữa, nước mắt lã chã tuôn rơi. Y khóc nức nở không thành tiếng hồi lâu. Hoàng đế chẳng hề dỗ dành, cũng chẳng la mắng. Ánh mắt hắn ngày một tối lại, lẳng lặng quan sát y.
Và rồi,
San-san nhào vào lòng Hoàng đế, ôm chầm lấy hắn.
“……Hức. Thần, thần chỉ muốn làm chuyện đó với Thập lang thôi. Th-thần ghét người khác lắm. Chỉ là thần, thần muốn vậy thôi.”
San-san ôm chặt lấy Hoàng đế, bờ vai rung lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Mặc kệ những lời dạy bảo của Thái hậu, mặc kệ cả lời đề nghị của mẫu thân. San-san òa khóc nức nở như một đứa trẻ.
Việc được luồn tay vào bên trong vuốt ve những điểm nhạy cảm, được mút mát âu yếm, tất cả đều khiến y đê mê. Cảm giác hai cơ thể hòa làm một, cùng nhau chung nhịp đập nơi phần dưới cũng thật tuyệt vời. Được ôm chặt vào lòng, bị đâm rút cuồng nhiệt đến mức đầu óc trống rỗng cũng thật sung sướng.
Chỉ cần là làm với Hoàng đế thì mọi thứ đều tuyệt vời. Thích đến mức y chỉ muốn độc chiếm những khoảnh khắc đó cho riêng mình, không muốn san sẻ cho bất kỳ ai.
“Hức, chỉ là, d-do thần, do thần là đứa ích kỷ thôi. Hức, d-do thần là loại người chẳng ra gì. Thần xin lỗi. Thần xin lỗi ngài.”
Nước mắt San-san mặn chát rơi xuống hòa vào dòng nước đang dần nguội lạnh. Khóe môi Hoàng đế cong lên thành một nụ cười. Đôi mắt đen láy của hắn lóe lên những tia sáng tăm tối, thâm hiểm còn hơn cả mực.
Hoàng đế gỡ San-san ra khỏi lồng ngực mình, nâng khuôn mặt y lên. San-san chẳng thể nào nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm, chực chờ nuốt chửng mình của Hoàng đế. Bởi tầm nhìn của y đã bị nhòe đi vì nước mắt. Ngay lập tức, một nụ hôn thô bạo giáng xuống.
A, Thập lang. Hức, Thập lang.
Hoàng đế nhấc bổng San-san lên đùi mình, rồi đâm phập cự vật vào cái huyệt động đang mở toang, mềm nhũn. Hắn điên cuồng dập hông, thỏa mãn khao khát được liếm láp đôi mắt ngấn lệ của San-san.
Bị bóp chặt cằm, không thể chạy trốn, San-san đành cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn khi đôi mắt bị liếm mút tàn bạo. Tiếng khóc thét của San-san càng lớn, Hoàng đế lại càng trở nên hung hãn, bất kham.
Á, a a!
Những tiếng rên rỉ xen lẫn đau đớn và khoái lạc hòa cùng tiếng nước vỗ bì bõm, vang vọng khắp căn phòng. Khi cuộc mây mưa trong bồn tắm kết thúc, cơ thể San-san đã mềm nhũn, rũ rượi trong vòng tay Hoàng đế. Y đã ngất lịm đi.
Những vệt máu đỏ tươi bắt đầu loang lổ trong làn nước. Hoàng đế bế bổng San-san đứng lên, cự vật vẫn cắm chặt bên trong huyệt động.
Hắn đỡ lấy vòng ba đang rỉ máu, ôm trọn cơ thể ngất xỉu nhưng vẫn bám chặt lấy hắn như một đứa trẻ của San-san, vỗ về đầy thỏa mãn.
Cuối cùng thì hắn cũng có cảm giác đã hoàn toàn sở hữu cả thể xác lẫn tâm hồn của y. Ít nhất là vào lúc này.
***
“Đêm qua trẫm hơi quá trớn nên làm ngươi rách rồi. Có đau lắm không?”
Sáng sớm, Hoàng đế vừa kiểm tra hạ bộ của San-san vừa hỏi. San-san ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy hai đùi, kéo gập sát vào ngực theo lời Hoàng đế, xấu hổ quay mặt đi, toàn thân đỏ ửng.
“Kh-không sao ạ.”
Hoàng đế mở hộp thuốc Thái y Do đưa, quệt một ít thuốc mỡ lên tay, bật cười khi nhìn thấy bộ dạng ngượng ngùng của San-san. Ngay sau đó, ngón tay hắn chạm vào huyệt động của y.
“A á.”
Thuốc mỡ lạnh buốt khi chạm vào vết thương lập tức chuyển sang cảm giác tê râm ran. San-san run rẩy, khẽ rên rỉ. Sau khi tỉ mỉ bôi thuốc vào cửa huyệt và vách thịt bên trong, Hoàng đế rút tay ra, cúi người xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên môi San-san.
“Ăn sáng xong rồi thì ngủ thêm một giấc cho khỏe đi. Trưa nay gặp lại nhé.”
Hoàng đế buông San-san ra, y lật đật chỉnh lại quần lót và dải rút quần. Ngay lúc y chuẩn bị bước xuống giường để tiễn Hoàng đế ra khỏi tẩm điện thì,
“Bẩm bệ hạ, Lee phu nhân và tiểu thư Yoon San-wol đang đợi ở ngoài để thỉnh an ạ. Có cho truyền vào không ạ?”
Giọng So-hwa đột ngột vang lên từ ngoài thứ gian.
0 Bình luận