Chương 82
bởi Chung Seiker“Giúp… giúp Wol-i chuyện gì cơ ạ?”
Lee Ja-yoon lại càng vuốt ve vai San-san âu yếm hơn.
“Chỉ khoảng nửa năm nữa thôi là hoàng tôn sẽ chào đời. Dĩ nhiên là lúc sắp đến tháng đẻ, và cả một thời gian dài sau khi sinh, nương nương sẽ không thể hầu hạ bệ hạ được. Tình trạng cơ thể lúc đó làm sao mà hầu hạ nổi.”
Đây là vấn đề y chưa từng nghĩ tới. Bất giác, một bóng đen sầm xuống trên nét mặt San-san. Không bỏ lỡ cơ hội đó, Lee Ja-yoon mỉm cười đắc ý.
“Vậy thì bệ hạ đương nhiên sẽ tìm đến các cung viện của phi tần khác chứ sao? Chẳng phải bây giờ, dù ngày nào cũng được nương nương hầu tẩm, thi thoảng bệ hạ vẫn gọi các phi tần khác đến hay sao?”
“Hình như, hình như ngài ấy chỉ uống trà thôi. Ờm, với lại, ngài ấy bảo gọi họ đến để nghe hát, nghe đàn…”
“Chuyện đó ai mà biết được. Trên đời này làm gì có nam nhân nào chê từ chối mỹ nhân mới lạ chứ. Nương nương cũng là nam nhân, sao lại không hiểu đạo lý này?”
San-san trưng ra vẻ mặt hoàn toàn không hiểu. Trong mắt y, chỉ có Hoàng đế là đẹp nhất, y chỉ muốn làm chuyện đó với một mình Hoàng đế. Y chưa từng nghĩ đến việc muốn làm chuyện đó với ai khác, cho dù người đó có là mỹ nhân nhường nào.
Nhưng mà.
Trước khi có y, Hoàng đế đã từng lên giường với những người khác và sinh ra rất nhiều đứa con. San-san cũng biết rõ sự thật này. Vì vậy, y không thể cứ nhắm mắt làm ngơ mà kỳ vọng rằng sau này ngài ấy sẽ không làm thế nữa. Hơn thế nữa…
“Phải. Chuyện này không hề dễ dàng, ta hiểu rõ hơn ai hết. Bản cung cũng từng trải qua những tháng ngày như vậy mà. Nhưng con phải không ngừng suy nghĩ xem điều gì mới là tốt cho Hoàng thượng, và xa hơn là tốt cho Đại Hạ này.”
Thái hậu không bỏ sót một ngày nào để răn dạy San-san về bổn phận của Hoàng hậu. Có quá nhiều điều đến mức y không thể nhớ hết, nhưng San-san vẫn hiểu được vài điều quan trọng nhất.
Phải dốc sức sinh hạ đích tôn, không được can dự vào chính sự, và phải quản lý hậu cung một cách công bằng. Muốn vậy, phải cảnh giác việc Hoàng đế chỉ chuyên sủng Vị Ương cung, phải khuyên can ngài ân trạch đều khắp lục cung. Đó mới là đức tính mà một Hoàng hậu cần có…
Đôi mắt màu hổ phách của San-san ầng ậng nước. Đối với San-san, đó là một việc quá đỗi khó khăn và đau khổ. San-san nắm chặt tay để kìm nén không bật khóc trước mặt mẹ.
“Hãy suy nghĩ thực tế đi, thực tế vào. Dù bệ hạ có sủng ái nương nương đến đâu, thì rốt cuộc nương nương cũng không thể một mình độc chiếm ân sủng đó mãi được. Nương nương không thể vì mình không hầu tẩm được mà lại mong bệ hạ phải ngủ một mình chứ.”
“……”
“Thế nên, thay vì để ân sủng rơi vào tay những phi tần khác, chi bằng gửi gắm cho người có thể giúp đỡ nương nương thì sao? Mẹ đang nói đến chuyện đó đấy. Xin nương nương hãy ra tay, để bệ hạ nạp Wol-i làm phi tần.”
“Dạ?”
“Mẫu thân!”
San-san và San-wol cùng đồng thanh thốt lên vì quá kinh ngạc. Lee Ja-yoon lập tức quắc mắt lườm San-wol dữ tợn.
“Hỗn láo! Nương nương và mẹ còn chưa nói chuyện xong, loại ranh con như mày dám xen vào to tiếng à? Về nhà phải ăn một trận đòn tơi tả mày mới tỉnh người ra phải không?”
“Mẫu thân, nhưng mà,”
“Cái con ranh này!”
“M-mẫu thân. Wol-i là m-muội muội của con, sao có thể để bệ hạ, bệ hạ, ờ, ý con là…”
San-san bối rối, lắp bắp không nói nên lời. Lee Ja-yoon bóp chặt vai San-san, giả vờ dùng giọng điệu dỗ dành để tiếp tục:
“Chẳng phải tất cả đều là vì nương nương sao? Khi nương nương không thể hầu hạ bệ hạ, nếu cái con Wol-i kia thay thế ngài hầu hạ, rồi không ngừng thủ thỉ bên tai ngài chuyện của nương nương, thì bệ hạ sẽ không quên nương nương đâu. Những phi tần khác tuyệt đối sẽ không làm thế. Chẳng phải vậy sao? Hơn nữa, việc này không chỉ tốt cho riêng nương nương đâu.”
“……Dạ?”
“Ngài quên rồi sao? Vốn dĩ Wol-i tham gia tuyển tú để làm phi tần của bệ hạ. Chính vì nương nương nên nó mới bị loại đấy. Bệ hạ đã mắng nhiếc nó trước mặt bao nhiêu người rằng nó là loại nữ nhân thèm khát lấy chồng đến mức bỏ mặc cả ca ca chưa thành thân, chuyện này cả Hạ Kinh ai mà không biết. Nương nương, phụ thân ngài hiện đang bị lưu đày, thế ngài bảo nó giờ còn gả đi được nhà nào nữa? Wol-i đã tận tâm tận lực chăm sóc nương nương bao nhiêu lâu nay, đừng nói là ngài định vờ như không biết đấy nhé?”
Nghe những lời thì thầm độc địa như nọc rắn của mẹ rót vào tai, ánh mắt San-san dao động. Nhìn thấy San-san như vậy, San-wol lắc đầu như thể ghê tởm đến cùng cực.
“Mẫu thân! Con thà đi tu làm ni cô còn hơn, chết con cũng không chịu!”
San-wol run lên bần bật, gào lên nức nở rồi chạy vụt ra khỏi tẩm điện phụ. Lee Ja-yoon còn chẳng kịp mắng chửi. Quá tức giận, bà ta liên tục buông những tiếng than vãn “Hờ, hờ”.
“Nương nương, hãy ghi nhớ lời mẹ dặn. Nếu nó không được làm phi tần, xuất cung xong mẹ tuyệt đối sẽ không để yên đâu. Cái loại con gái không biết coi cha mẹ ra gì như thế, sao có thể nuôi báo cô trong nhà được? Phải bán nó vào thanh lâu từ lúc còn trẻ chứ.”
***
“……Ưm, hức.”
San-san nhìn chằm chằm lên trần chiếc giường Giá Tử, lăn lộn qua lại. Y dùng mu bàn tay che miệng như mọi khi. Nhưng những tiếng rên rỉ vẫn không ngừng bật ra.
“D-dừng lại, sắp, sắp ra rồi! Hức, Th-Thập lang……, á, a a.”
Hoàng đế dùng bàn tay to lớn ấn mạnh vào mặt trong hai bắp đùi thon thả của San-san, say sưa mút mát mật huyệt của y không ngừng.
Chiếc lưỡi thò ra thụt vào như một cự vật, thi thoảng cọ xát bên trong, có lúc lại như một con rắn trườn ra liếm dọc theo lối vào ẩm ướt. Sự kích thích âm ỉ ấy khiến cơ thể San-san co giật.
Gần như ngày nào cũng vậy, trước khi ân ái, Hoàng đế luôn liếm láp cửa sau cho San-san. Bị mút mát huyệt động, San-san thầm nghĩ.
Các nương nương khác có được ngài ấy âu yếm mút mát thế này không.
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến y ứa nước mắt. Không, y đã khóc thật rồi. San-san giấu tiếng khóc tủi thân vào những tiếng rên rỉ bật ra không kiểm soát.
Á, hức, á, s-sướng, sướng lắm. Hức, Thập lang, Thập lang!
San-san gào gọi Hoàng đế rồi xuất tinh. Đến lúc này, Hoàng đế mới rút lưỡi ra khỏi cơ thể San-san và rướn người dậy. Hai bắp đùi San-san vốn đang mở rộng đến tận ngực bỗng rũ xuống, gác lên cặp đùi rắn chắc của Hoàng đế.
“Hôm nay ra nhanh đấy. Hay là do thằng nhóc này chèn ép làm ngươi buồn tiểu thế?”
Hoàng đế vừa thưởng thức dáng vẻ mềm nhũn, thở dốc của San-san vừa hỏi. Bàn tay hắn vuốt ve phần bụng dưới đã hơi nhô lên của y. Làn da trắng trẻo rịn mồ hôi đặc biệt mướt mát dưới tay hắn. Thân nhiệt y cũng nóng hơn so với trước khi xuất tinh.
Mỗi lần xuất tinh xong, cơ thể San-san lại càng nhạy cảm hơn. Vì vậy, trước khi thực sự chiếm lấy San-san, Hoàng đế thường có xu hướng kích thích để y xuất tinh trước một lần. Và cách hắn thích nhất chính là liếm láp cái huyệt động hay ngại ngùng kia.
“A, không phải ạ.”
San-san đỏ mặt đáp. Dù bụng mới chỉ nhô lên chút xíu như người hơi béo bụng, nhưng dạo này lúc ân ái San-san lại hay buồn tiểu hơn trước. Sáng hôm qua cũng thế, y đã lỡ rỉ tiểu ra một chút lúc đang hầu tẩm.
Hoàng đế thấy dáng vẻ đó của y thật đáng yêu nên bật cười. Vừa cười, hắn vừa nhắm thẳng cự vật vào cái huyệt động ướt đẫm kia.
“Á, ưm!”
“Thả lỏng ra.”
A á! San-san rít lên một tiếng thất thanh, ngửa gập đầu ra sau. Hai bắp đùi y lại ép sát vào ngực. Ngọc hành của Hoàng đế đâm toạc vào trong một nhát, chạm thẳng tới cửa tử cung.
Hà, hà. San-san liên tục thở dốc. Cảm giác khối thịt khổng lồ đột ngột lấp đầy và nong rộng nội tạng khiến y choáng váng. Tầm nhìn chớp nháy liên hồi. Bụng như muốn nứt toác ra, đến thở y cũng phải cẩn trọng.
“Phù, ngoan. Phải thả lỏng hơn nữa chứ.”
Hoàng đế hôn lên khóe mắt đỏ hoe của San-san để dỗ dành, thì thầm. Nằm bẹp dưới thân Hoàng đế, San-san cố gắng làm theo lời hắn, từ từ điều hòa nhịp thở để thả lỏng cơ thể.
“Nóng hơn bình thường đấy.”
Hoàng đế vuốt ve vầng trán đẫm mồ hôi của San-san rồi áp mu bàn tay lên thử nhiệt độ.
“Quả nhiên, ngươi đang sốt. Thấy trong người không khỏe à?”
San-san đang thở dốc với cự vật của Hoàng đế ngậm sâu bên trong, vội lắc đầu. Cử động nhỏ ấy khiến vách thịt bên trong co thắt, mút chặt lấy cự vật. Nhịp thở của Hoàng đế lập tức trở nên nặng nề hơn.
“……Dạ không.”
Là nói dối. Đầu y hơi nặng một cách khó hiểu, nhưng y không muốn thừa nhận là mình đang bệnh. Thấy vậy, Hoàng đế nhướng mày.
“Không được nói dối trẫm đâu đấy. Hửm?”
“……H-hơi hơi. Người hơi nặng một chút ạ. Nh-nhưng mà,”
San-san ngập ngừng thú nhận, không để Hoàng đế kịp phản ứng, y vươn hai tay ôm chầm lấy hắn, kéo xuống. Y vùi mặt vào hõm cổ Hoàng đế – người đang vô thức cúi theo sức kéo của y.
“Thần làm được. Thần m-muốn làm.”
Nhưng Hoàng đế lại lạnh lùng gỡ y ra. Hắn nắm lấy hai cổ tay y, ghim chặt xuống chiếc chiếu trúc.
“Hôm nay, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Hoàng đế thừa biết hôm nay người nhà San-san đã nhập cung và đang ở tẩm điện bên cạnh. Hắn tưởng ngoài chuyện đó ra thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng thái độ của San-san hôm nay rất kỳ lạ.
Hắn đã thấu hiểu đến tận xương tủy việc San-san hiện tại rất thích lên giường với mình, khác hẳn ngày trước. Nhưng biểu hiện lúc này không giống thế. Có gì đó khang khác.
“……H-hôm qua ạ.”
“Hôm qua?”
“Tối qua ngài kh-không đến…….”
Thốt ra câu nói bằng giọng nhỏ như muỗi kêu, San-san nhắm tịt mắt lại, không dám hỏi tiếp xem ngài ấy đã ở đâu. Lúc dùng bữa sáng y đã cố nhịn rồi, rốt cuộc thì bây giờ vẫn buột miệng nói ra.
“Chỉ là, ờ, hôm qua ngài không đến, sáng nay cũng kh-không làm ạ. Nên là, nên là……”
Nhìn San-san đang đỏ lựng cả thân hình trắng trẻo trong khi vẫn ngậm chặt lấy cự vật của mình, khóe môi Hoàng đế cong lên.
Hôm qua hắn đến Thọ Khang cung để bàn với Thái hậu chuyện lập Hậu. Xong việc, tâm trạng rối bời nên hắn không đến Vị Ương cung mà về ngủ một mình. Chỉ vậy thôi. Nhưng hắn chẳng có hứng thú giải thích sự thật cho y nghe.
San-san lúc này đang ghen tuông.
“Ngươi tủi thân à?”
Hoàng đế giả vờ dùng giọng điệu dỗ dành, bắt đầu chầm chậm dập hông tới lui. San-san lắc đầu. Nhưng miệng lại phát ra những tiếng thút thít. Những âm thanh không rõ là tiếng rên rỉ hay tiếng khóc. Y càng như vậy, nụ cười của Hoàng đế càng sâu hơn.
“Ngươi nghe người nữ nhân khác nói muốn gặp trẫm, khi truyền đạt lại lời đó, ngươi thực sự không cảm thấy gì sao?”
Lúc đó San-san hoàn toàn không hiểu lời Hoàng đế nói. Với khuôn mặt ngơ ngác không biết mình nên có cảm xúc gì, y chỉ khóc lóc cầu xin hắn hãy đến nhìn mặt San-wol.
Giờ thì cảm giác thế nào rồi?
Hoàng đế khẽ cười lạnh giễu cợt, dồn lực vào từng cú đâm rút. Nhịp hông đột ngột trở nên thô bạo khiến tiếng rên của San-san vút lên chói tai.
Á á, á! San-san tiếp tục giấu những tiếng khóc của mình vào những tiếng rên rỉ hoan lạc. Đêm dần buông, không gian ngập chìm trong sự hoang dâm và ẩm ướt.
0 Bình luận