Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    San-san mân mê món đồ trong tay, dòng suy nghĩ trôi dạt về cuộc chạm trán vừa rồi.

    “À, mẫu hậu.”

    Yoon vừa mới quay lưng bước đi, bỗng dưng đổi ý quay ngoắt lại, tiến về phía San-san. Hắn đưa ra một vật gì đó trước mặt y.

    “Lúc dạo quanh chợ thấy món này, nhi thần nghĩ chắc mẫu hậu sẽ thích.”

    Nói xong, hắn nở một nụ cười rạng rỡ. San-san lóng ngóng nhận lấy, ánh mắt ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Yoon đang khuất dần. Myeong-ok đã khuyên y nên vứt ngay món đồ đó đi kẻo mang họa vào thân, nhưng San-san không nỡ.

    Cuối cùng, y mang nó về Vị Ương cung và ngồi ngắm nghía mãi không thôi. Đó là một chiếc ống nhỏ giọt bằng ngọc bích chạm khắc hình một chú chó con. Từng đường nét chạm trổ tinh xảo, sống động đến mức lột tả trọn vẹn vẻ tinh nghịch, đáng yêu của chú chó. Trông như thật vậy.

    Dù không giống hệt Seol-gu, nhưng chất ngọc trắng muốt, trong vắt khiến San-san không khỏi liên tưởng đến nó.

    Có lần dạo chơi ở Ngự Hoa viên, y tình cờ bắt gặp Thất hoàng tử đang đùa giỡn với Seol-gu. Yoon cũng vừa vặn đi ngang qua. Thất hoàng tử vội vàng chạy lại chào hỏi hoàng huynh, thế là ba người họ cùng nhau thưởng trà.

    Sợ Hoàng đế biết chuyện mình cưng nựng Seol-gu lại sinh chuyện, San-san đành vờ như không quan tâm đến chú chó. Vậy mà sao hắn lại tặng y món quà này chứ.

    Kể ra thì, San-san chưa từng được ai tặng quà bao giờ. Số báu vật, gấm vóc mà Hoàng đế ban thưởng cho y từ ngày nhập cung chất đầy cả một cung điện, nhưng đối với y, đó giống như một sự chu cấp cho cuộc sống nhung lụa chứ không hẳn là quà tặng.

    Nếu có món gì được coi là “quà”, thì chắc chỉ có chuyện Hoàng đế “cướp” Seol-gu về cho y, nhưng gọi đó là quà thì cũng hơi gượng gạo.

    Ống nhỏ giọt là vật dụng San-san dùng thường xuyên nhất. Kể từ sau vụ đụng độ cọp dữ, những bản kiểm điểm y phải viết đã biến tấu thành những bức thư tình sướt mướt kể lể chuyện vặt vãnh hàng ngày dâng lên Hoàng đế. Thế nên, y rất thích món quà này.

    Dù sao đây cũng là món quà y được tặng, lại còn có hình chú chó con đáng yêu nữa. San-san không nỡ vứt đi. Y muốn giữ lại để dùng mỗi khi mài mực viết thư cho Hoàng đế. Y muốn đặt nó bên cạnh để vơi bớt nỗi nhớ Seol-gu.

    Ham muốn cỏn con, trẻ con ấy phản ánh đúng nhận thức của San-san, vốn chẳng hơn một đứa trẻ là bao. Đám cung nhân Vị Ương cung đôi khi cũng quên khuấy mất điều này.

    Nếu là San-wol, nàng sẽ nhẹ nhàng dỗ dành San-san: “Giữ lại nhỡ sau này bị phạt thì sao. Huynh đưa muội giữ cho, rồi muội tìm cho huynh một con khác giống hệt nhé.” Nàng sẽ không cấm đoán phũ phàng, mà sẽ tìm cách giải quyết êm đẹp nhất.

    Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, San-san quyết định giữ lại chiếc ống nhỏ giọt và đặt nó trang trọng trên bàn viết. Myeong-ok thầm thở dài, tự nhủ phải tìm cơ hội lén vứt nó đi mới được.

    Trong lúc đó, So-hwa – nãy giờ cứ lấp ló ngóng ra con đường nối từ cổng cung vào Nội đình – hớt hải chạy vào báo tin.

    “Quý nhân, quý nhân ơi! Xe ngựa đang tiến vào ạ!”

    Có vẻ như xe ngựa chở Lee Ja-yoon và San-wol đã đến cửa Vị Ương cung.

    ***

    “Còn cái này là, là lụa la sam mỏng tang, mùa hè dùng làm rèm thì mát rượi luôn. À, cái này là mực của nước Sa San! Nghe bảo dùng để kẻ chân m-mày là số dách, nên ta g-giữ lại cho mẫu thân với Wol-i đấy.”

    Vừa gặp lại San-wol, San-san mừng rỡ ôm chầm lấy nàng khóc nức nở. Đợi đến khi cảm xúc lắng xuống, y mới dắt tay hai mẹ con đến Đông bồi điện – nơi đã được chuẩn bị tươm tất từ trước.

    Nhớ lại lần trốn khỏi cung, y đã làm rơi rớt sạch sành sanh số vàng bạc châu báu, chẳng mang về được món nào cho người nhà, San-san thấy tiếc đứt ruột. Kể từ khi biết mình mang thai, y bắt đầu cất công gom góp, tích cóp những vật phẩm quý giá được ban thưởng để gửi về nhà.

    Những món đồ y chắt bóp từng chút một, chẳng dám xài đến mức Myeong-ok nhìn mà cũng phải nhăn mặt xót xa. Dẫu cho đó toàn là những kỳ trân dị bảo hàng đầu, ngay cả trong hoàng cung cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm, khiến ai nhìn thấy cũng phải lóa mắt. Vậy mà, Lee Ja-yoon nhìn đống bảo vật ấy với vẻ mặt dửng dưng, hờ hững. Myeong-ok thấy chướng mắt lắm, nhưng đành cố kìm nén không nói ra.

    “Cơ mà, ta nên xưng hô thế nào cho phải đây…….”

    Lee Ja-yoon uể oải lướt mắt qua từng món đồ San-san bày ra, hờ hững hỏi. Dù cố làm ra vẻ bối rối, nhưng ánh mắt và giọng điệu của bà ta lại phơi bày rõ sự coi thường, không cam tâm khi phải hành lễ với đứa con trai ngốc nghếch của mình.

    “Bọn nô tỳ đều gọi ngài ấy là quý nhân ạ. Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày đại hôn, nên cả hoàng cung đều đã đối đãi với ngài ấy như một Hoàng hậu rồi. Phu nhân cứ gọi ngài ấy là Hoàng hậu nương nương cũng được ạ.”

    Myeong-ok lờ đi thái độ của bà ta, lễ phép đáp lời. Lee Ja-yoon khịt mũi một cái, liếc xéo Myeong-ok rồi quay sang nhìn San-san.

    “Nếu vậy thì thưa Hoàng hậu nương nương, kẻ làm mẹ này có vài điều muốn hỏi, không biết có tiện không?”

    “Dạ? À, v-vâng. Mẫu thân cứ hỏi đi ạ.”

    “Nghe người ta đồn đại, bệ hạ rất hay lui tới Vị Ương cung, có thật vậy không?”

    “Vâng. Ngày nào ngài ấy cũng đến, n-ngủ cùng con, à ừm, ăn sáng cùng con nữa. Th-thỉnh thoảng cũng sang dùng bữa trưa nữa ạ.”

    Chẳng hiểu sao mẫu thân lại hỏi vậy, San-san cứ thật thà kể hết.

    “Thế mang thai rồi mà vẫn đích thân hầu hạ chuyện chăn gối cho bệ hạ à?”

    Câu hỏi trắng trợn này ám chỉ việc hai người có giao hoan hay không. Mặc dù đã từng bị mẫu thân bắt gặp cảnh ân ái với Hoàng đế trong đêm tân hôn, nhưng bắt y phải thuật lại những chuyện tế nhị, nhạy cảm đó thì ngượng chết đi được. Huống hồ lại còn có mặt muội muội ở đây nữa.

    San-san hé môi định nói gì đó rồi lại ấp úng, cuối cùng chỉ biết gật đầu, mặt đỏ lựng đến tận mang tai.

    “Tức là đêm nào cũng hầu hạ bệ hạ đúng không?”

    “……Vâng ạ.”

    San-san lí nhí đáp. Lee Ja-yoon hắng giọng “hừm” một cái, im lặng một lúc rồi bất thình lình hỏi.

    “Bệ hạ không đến cung của các phi tần khác à?”

    San-san cứng họng. Những lời Thái hậu răn dạy sáng nay ở Thọ Khang cung bỗng dưng văng vẳng bên tai y.

    “Sao không trả lời đi?”

    Bị Lee Ja-yoon giục giã, San-san ngập ngừng lắc đầu.

    Đâu phải ngài ấy chỉ ở bên mỗi y. Dù đêm nào cũng ngủ lại Vị Ương cung, nhưng ban ngày ngài ấy vẫn thỉnh thoảng triệu các phi tần khác đến Càn Thanh cung thưởng trà. Còn làm gì khác nữa thì y không rõ.

    Chỉ nghĩ đến cảnh ngài ấy ân ái với nữ nhân khác thôi cũng đủ khiến y đau thắt nơi lồng ngực. San-san nắm chặt tay, ấn mạnh vào ngực trái. Sống trong hoàng cung này, có những chuyện không muốn nghe cũng tự lọt vào tai. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến nhất cử nhất động của Hoàng đế. Y luôn cố tình lờ đi, vờ như không biết.

    “Bọn đàn ông là thế đấy.”

    Lee Ja-yoon như bắt được thóp, chép miệng chê bai. Bà ta cố tình nói oang oang cho San-san nghe: “Trẻ đẹp đến mấy thì cũng thế thôi, kể cả lúc đang mang cốt nhục của mình, chúng nó vẫn cứ mải miết đi tìm của lạ.”

    Nghe chướng tai quá, Myeong-ok định lên tiếng thì Lee Ja-yoon đã nói tiếp.

    “Theo Hoàng hậu nương nương, bệ hạ coi ngài là gì?”

    San-san nhíu mày suy nghĩ rồi đáp.

    “……Ph-phu nhân ạ.”

    Hoàng đế lúc nào cũng nói vậy. Rằng họ đã kết tóc se duyên. Rằng ngài ấy là Thập lang của y, còn y là phu nhân của ngài.

    “Thế ngài nghĩ bệ hạ sẽ giữ suy nghĩ đó được bao lâu?”

    “……Dạ?”

    “Bây giờ bệ hạ đang sủng ái ngài, phong làm Kế hậu rồi cưng chiều hết mực. Nhưng ngộ nhỡ sau này, thánh ý thay đổi thì sao? Làm Hoàng hậu đâu có nghĩa là được an nhàn cả đời trong hoàng cung này. Ngài có biết từ xưa đến nay có bao nhiêu vị Hoàng hậu bị phế truất, phải chết già trong Lãnh cung lạnh lẽo chưa?”

    “Phu nhân, phu nhân nói năng cho cẩn thận. Nhỡ lọt đến tai bệ hạ, khép tội đại nghịch bất đạo thì khốn đấy. Ở chốn thâm cung này, tai vách mạch rừng, phu nhân mở miệng ra phải biết lựa lời mà nói.”

    Myeong-ok đành phải can thiệp, lên tiếng cảnh cáo Lee Ja-yoon. Dù những lời bà ta nói không sai, nhưng rủa xả con mình đến mức ấy thì thân làm mẹ sao có thể nhẫn tâm đến vậy.

    “Tôi nói cũng chỉ vì lo lắng cho Hoàng hậu thôi. Nương nương, ngài phải hiểu điều này. Trên đời này chẳng ai thương con bằng mẹ đâu. Người dưng nước lã dù có lo lắng đến mấy thì cũng chỉ là người dưng thôi. Làm sao bằng núm ruột được?”

    Lee Ja-yoon đang ngồi bỗng đứng dậy, nắm chặt lấy tay San-san. Bà ta siết chặt tay y, tay kia vuốt ve vai y, đổi giọng dỗ dành ngọt xớt.

    “Tôi mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày mới sinh ra ngài. Giống hệt như ngài đang mang trong mình giọt máu hoàng gia lúc này vậy. Tôi là mẹ của ngài. Tôi sẽ không bao giờ làm hại ngài đâu. Ngài cũng biết điều đó mà, phải không?”

    San-san ngoan ngoãn gật đầu, ngơ ngác nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào lời mẹ. Lee Ja-yoon nhếch mép cười đắc ý. Một nụ cười xảo quyệt, ranh mãnh.

    “Theo tôi thấy, nương nương đang rất cần một trợ thủ đắc lực.”

    “Tr-trợ thủ là gì ạ?”

    Thấy San-san ngây ngô hỏi, Lee Ja-yoon chép miệng thở dài thườn thượt tỏ vẻ ngao ngán. Theo phản xạ, vai San-san co rúm lại. Nếu là trước kia, chắc chắn y đã ăn ngay một cái tát trời giáng rồi. Nhưng lần này, Lee Ja-yoon lại cười tươi rói.

    “Là người sẽ giúp đỡ ngài ấy. Thật may là có người phù hợp đây rồi.”

    “Giúp đỡ, ạ?”

    “Đúng vậy. Sẽ có người giúp ngài trói chân bệ hạ, không cho ngài ấy bén mảng đến cung phi tần khác.”

    Lee Ja-yoon hất cằm về phía San-wol đang đứng phía sau, như thể đã lên kế hoạch từ trước.

    San-wol cúi gầm mặt, cắn chặt môi dưới rơm rớm máu. Hai tay nàng nắm chặt thành nắm đấm, run lên bần bật.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú