Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Trước mắt San-san là một mớ hình ảnh hỗn độn chớp nháy liên hồi.

    Đôi mắt màu vàng rực lấp lánh sát khí trong đêm tối, cơn mưa tên trút xuống vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bóng dáng người đàn ông xé toạc màn mưa lao vào con hổ dữ, xác con mãnh thú nằm gục với dòng máu tươi chảy ròng ròng.

    Và cả bàn tay to lớn vững chãi chìa ra trước mặt y.

    “Trẫm bảo nắm lấy.”

    Thập lang của y.

    Đến tận bây giờ, San-san vẫn nhớ như in cái cảm giác an tâm tuyệt đối khi cuộn tròn trong vòng tay Hoàng đế, hít hà mùi hương đặc trưng của ngài giữa đêm mưa gió bão bùng ấy.

    Mũi San-san cay xè, nước mắt chực trào. Lúc đó, dẫu có ngượng ngùng và những nhịp đập xa lạ, loạn nhịp trong lồng ngực, y vẫn thấy ấm áp. Y cảm thấy cuối cùng mình cũng thuộc về một nơi nào đó. Và sự thật là y đã có một chỗ dựa, một người bảo vệ duy nhất trên cõi đời này.

    Y vốn biết mình không phải là người duy nhất sở hữu Thập lang. Ngài ấy đã có vô số thê thiếp, con đàn cháu đống. Y thừa hiểu điều đó. Rõ ràng là chuyện đương nhiên phải chấp nhận, cớ sao bây giờ nghĩ lại, lòng y lại đau nhói thế này.

    San-san nắm chặt tay, một giọt nước mắt nóng hổi rơi rớt trên mu bàn tay y. Khóe môi Yoon khẽ nhếch lên khi chứng kiến cảnh đó.

    “Chà, xem ra người giận lắm nhỉ. Đến mức rơi cả nước mắt cơ mà. Nhưng sao lúc đó người không bẩm báo với phụ hoàng?”

    Không phải là không muốn, mà là không thể bẩm báo. Mãi đến tận hôm nay, San-san mới biết được danh tính của gã đàn ông tàn nhẫn đã bỏ mặc y giữa rừng sâu.

    “T-ta không biết, không biết ngài là ai…….”

    “Vậy bây giờ biết rồi, người định đi bẩm báo sao?”

    Yoon nghiêng đầu, cất giọng đầy mỉa mai. San-san chớp chớp đôi mắt đẫm lệ. Y suy nghĩ một lát rồi lắc đầu quầy quậy. Ánh mắt Yoon lóe lên vẻ ngạc nhiên.

    “Sao lại không?”

    Hồi nhỏ, hễ y hay San-wol làm sai chuyện gì, là y như rằng đám gia nhân lại chạy đi mách lẻo với phụ thân hoặc mẫu thân. Và kết cục luôn là những trận đòn roi tơi tả và bị bỏ đói. Dù biết nguồn cơn là do mình làm sai, nhưng thỉnh thoảng San-san vẫn oán hận đám gia nhân thọc gậy bánh xe ấy.

    Yoon lại là con trai của phu quân y. Y không muốn hắn phải chịu đòn roi từ phụ thân vì những chuyện đã qua, giống hệt như y ngày xưa. Hơn nữa, đã có quá nhiều người phải chịu vạ lây vì y rồi. Đám cung nhân Vị Ương cung, rồi cả những tên thị vệ hôm đó…….

    Chợt nghĩ đến cảnh tượng những cái đầu người bị bêu trên sào, San-san rùng mình ớn lạnh, vội vã xua tay lắc đầu. Y không muốn nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng ấy nữa.

    “Từ nay về sau ngài đ-đừng làm thế nữa là được……, vâng.”

    Dù lớn hơn Yoon tận năm tuổi, lại được Thái hậu dặn dò không cần phải giữ kẽ, nhưng San-san vẫn không sao tỏ ra bề trên với hắn được. Bởi lẽ, hắn mang dòng máu hoàng gia, lại là vương gia, địa vị vốn đã cao hơn y gấp bội phần. Sinh ra đã ở những thái cực khác nhau rồi.

    “Cọp á, đáng sợ lắm. X-suýt chút nữa là ta chết rồi. Từ nay, từ nay ngài đừng làm thế nữa nhé. Nếu ngài hứa, ta sẽ kh, không nói đâu.”

    Hôm đó, rõ ràng Yoon đã cảnh báo rằng ban đêm trong rừng có cọp. Hắn còn bảo đã có mấy tên thái giám bị cọp vồ. Không thể có chuyện hắn bỏ mặc y lại đó mà không lường trước được nguy hiểm. San-san cắn chặt môi dưới, ánh mắt kiên định nhìn Yoon.

    “Từ nay về sau đừng làm thế nữa à…….”

    Chống cằm lên bàn, Yoon khẽ lẩm bẩm. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào San-san không rời.

    Đôi mắt ấy. Ánh nhìn ấy. Nó có sức mạnh kỳ lạ, khiến con người ta vô cớ muốn trở nên độc ác, tàn nhẫn. Ha ha, Yoon bỗng bật cười sằng sặc.

    Nhìn điệu cười của Yoon khi hắn lấy tay che nửa mặt, San-san chợt thấy hắn có nét gì đó phảng phất giống Hoàng đế.

    “Người dễ dãi thật đấy. Giữa chúng ta đâu có chút ân tình nào để người phải bao dung đến thế?”

    “……Vì ngài là c, con trai của bệ hạ mà.”

    Là con trai của người y đã kết tóc se duyên. Lại còn mang dung mạo rất giống Hoàng đế nữa. San-san không muốn làm khó dễ Yoon. Câu trả lời ngoài dự đoán của San-san khiến Yoon nở một nụ cười khó lường.

    “À, ra là vậy.”

    “……”

    “Người quả là mẫu mực, không hề ghen tuông hẹp hòi, đúng chuẩn phong thái của một bậc Mẫu nghi thiên hạ rồi đó, thưa mẫu hậu?”

    “……”

    “Chắc hẳn phụ hoàng phải có lý do sâu xa lắm mới gạt bỏ phi tần trong hậu cung để chọn người làm Hoàng hậu. Nhi thần xin ghi nhớ lời người. Xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.”

    Yoon nói với nụ cười luôn thường trực trên môi. Dù điệu cười ấy có phần méo mó, chế giễu, nhưng San-san lại chẳng mảy may để tâm. Bởi những lời nói đầy ẩn ý của hắn như hàng ngàn mũi kim châm chọc vào tim y. San-san đưa tay lên ôm chặt lấy ngực.

    “Người thấy trong người khó chịu ở đâu sao?”

    Yoon giả vờ hỏi han với giọng điệu quan tâm thái quá. Hắn chẳng buồn che giấu sự giả tạo trong từng lời nói. San-san vội vàng lắc đầu. Ngay lúc y đang cảm thấy ngột ngạt, muốn thoát khỏi bầu không khí căng thẳng này thì đám cung nhân Vị Ương cung vừa đi lấy thức ăn cũng đã quay lại.

    “Nô tỳ bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    Sau khi nhanh nhẹn dọn khay bánh kẹo và trà nước lên bàn, đám cung nữ đồng loạt quỳ xuống hành lễ với Yoon. Nhận lễ xong, Yoon từ tốn đứng dậy khỏi ghế đôn.

    “Vậy là chuyện hôm đó coi như mẫu hậu đã lượng thứ cho nhi thần rồi nhé. Nhi thần xin phép cáo lui.”

    “……Ng-ngài đi thong thả.”

    Đang định xoay người bước đi, Yoon lướt mắt nhìn khay đồ ăn trên bàn rồi buông lời bình phẩm.

    “Mẫu hậu nhớ ăn uống cho đầy đủ nhé. Trông người gầy đi nhiều so với lần trước rồi đấy. Có vẻ như tiểu hoàng tử(1) trong bụng đang hành hạ người khá nhiều nhỉ. Cầu mong đứa bé sinh ra được khỏe mạnh, lành lặn.”

    “Dạo này ta hay b-buồn nôn. Nhưng ta vẫn đang cố gắng ăn uống…….”

    “Tốt lắm ạ. Dù nhi thần đã có rất nhiều hoàng đệ, nhưng một hoàng đệ do chính Hoàng hậu sinh ra thì lại vô cùng cao quý. Nhi thần sẽ đếm từng ngày để được diện kiến hoàng đệ. Chắc chắn các hoàng đệ khác cũng đang vô cùng mong ngóng đấy ạ.”

    Yoon cười nhạt với San-san một cái rồi quay gót rời đi.

    Một lúc lâu sau khi Yoon đi khỏi, San-san mới bắt đầu đụng đến đồ ăn. Trà đã nguội ngắt, bánh trái cũng lạnh tanh. San-san nhai trệu trạo, nuốt trôi xuống họng mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì.

    Khó khăn lắm mới tống hết đống thức ăn vào bụng, nhưng vừa về đến Vị Ương cung chưa đầy nửa canh giờ, San-san đã nôn thốc nôn tháo, cho ra bằng sạch.

    ***

    “Chậc.”

    Hoàng đế vuốt ve đôi má nhợt nhạt, trắng bệch của San-san, khẽ chép miệng xót xa. San-san đang nằm bẹp trên giường, lại nhấp nhổm định ngồi dậy.

    “Trẫm đã bảo ngươi cứ nằm im nghỉ ngơi cơ mà.”

    “Nh-nhưng vì thần mà ngài chẳng ăn uống được gì…….”

    Vừa nghe tin San-san đi Thọ Khang cung về lại nôn mửa, Hoàng đế lập tức kết thúc buổi thiết triều sớm. Hắn tức tốc chạy đến Vị Ương cung thăm nom, và dùng bữa tối sớm hơn thường lệ. Đến ngay cả bát cháo loãng mà San-san cũng không nuốt trôi nổi, liên tục ọe lên ọe xuống. Cuối cùng, Hoàng đế đành sai người dọn đi mâm cơm chiều mới vơi được một nửa.

    Cả ngày hôm nay San-san chẳng có hột cơm nào vào bụng, Hoàng đế pha một cốc trà mật ong ấm cho y uống rồi mới ép y nằm nghỉ. Lần mang thai kiếp trước, San-san cũng ốm nghén vật vã thế này. Cái thằng nhóc này đúng là hành hạ người ta mà, Hoàng đế nhìn chằm chằm vào bụng San-san, nghĩ thầm về Won-i.

    “Không sao đâu. Ngươi cứ nằm nghỉ đi.”

    Hoàng đế dùng ngón tay cái gạt đi những giọt mồ hôi lạnh rịn trên trán San-san. Bàn tay ấm áp của hắn miết nhẹ qua đôi mắt, gò má rồi dừng lại trên đôi môi nhợt nhạt. Đột nhiên hắn cúi người xuống, đặt một nụ hôn phớt lên môi y. Đôi má San-san lập tức ửng đỏ, lan xuống tận mang tai.

    “Ngươi vẫn cứ hệt như ngày xưa nhỉ.”

    Hai người đã ân ái không biết bao nhiêu lần rồi, vậy mà chỉ một nụ hôn nhẹ cũng đủ khiến y đỏ mặt tía tai. Tất nhiên, lần trước là do y cảm thấy nhục nhã, còn bây giờ lại là vì ngượng ngùng, xấu hổ, hai cảm xúc hoàn toàn trái ngược nhau.

    San-san chớp chớp mắt, chẳng hiểu Hoàng đế đang nói gì. Hoàng đế cũng không có ý định giải thích. Bàn tay hắn từ từ trượt xuống, tháo dải rút áo ngủ, vạt áo mở tung. Bàn tay thô ráp của hắn vuốt ve phần bụng vẫn còn phẳng lỳ của San-san.

    “Won à, đừng có hành hạ mẫu hậu con nhiều quá nhé.”

    Giọng điệu trầm ấm, chan chứa tình yêu thương của Hoàng đế khi trò chuyện với đứa bé trong bụng khiến San-san dâng trào một niềm hạnh phúc khó tả.

    Từ lúc biết San-san mang thai, ngày nào Hoàng đế cũng xoa bụng y và thủ thỉ trò chuyện với đứa bé. Rõ ràng là ngài ấy rất trân trọng sinh linh bé nhỏ này. Điều đó khiến San-san xúc động đến phát khóc.

    Vì hạnh phúc.

    Và cũng vì sợ hãi.

    Hoàng đế càng yêu thương, trân trọng y và đứa bé bao nhiêu, y lại càng nơm nớp lo sợ cho tương lai bấy nhiêu. Ngài ấy là Hoàng đế, là bậc cửu ngũ chí tôn, có lẽ nào ngài ấy đã sớm nhìn thấu con người y rồi chăng. Dù cố gắng suy nghĩ lạc quan đến mấy, sự thôi thúc muốn thú tội vẫn không ngừng cào xé tâm can y.

    Rằng có thể y sẽ sinh ra một đứa trẻ khiếm khuyết.

    Y khao khát được mang thai con của Hoàng đế. Bởi y tin rằng, như vậy ngài ấy sẽ càng thêm yêu thương y, và chỉ yêu thương một mình y thôi. Dù đứa bé có sinh ra ngốc nghếch đi chăng nữa, y vẫn hy vọng bệ hạ, Thập lang của y, sẽ vẫn yêu thương nó.

    Nhưng khi thực sự mang thai, những suy nghĩ tiêu cực lại bắt đầu xâm chiếm tâm trí y. Y lo sợ Hoàng đế cũng sẽ đối xử tệ bạc với đứa bé, hệt như phụ thân đã từng làm với y.

    Nếu thế thì phải làm sao đây.

    Nghĩ đến đó, San-san vô thức nắm chặt lấy tay Hoàng đế, khóc nấc lên. Từ ngày có thai, y trở nên mau nước mắt hơn hẳn. Vốn dĩ cảm xúc đã nắng mưa thất thường, nay lại càng thêm nhạy cảm, dễ tủi thân.

    “Sao lại khóc rồi?”

    Hoàng đế lo lắng hỏi.

    ***

    Chú thích:

    1. Tiểu hoàng tử (아제): Cách gọi thân mật dành cho em trai (ở đây Yên vương ngụ ý đứa bé trong bụng San-san).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú