Chương 76
bởi Chung Seiker“Ơ!”
San-san buột miệng thốt lên một tiếng kinh ngạc, khiến Thái hậu phải quay sang nhìn.
“Sao thế? Hai người quen nhau à?”
“……A.”
San-san nhìn hết Thái hậu lại nhìn sang Yoon, lúng túng ngậm miệng lại. Yoon quan sát biểu cảm của y, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Dạ vâng, thưa Hoàng tổ mẫu. Nhi thần từng tình cờ gặp người ở Ngự Hoa viên. Lúc đó nhi thần không biết thân phận của người nên đã lỡ thất lễ, thưa mẫu hậu. Mẫu hậu có thể lượng thứ(1) cho nhi thần được không ạ?”
Mẫu hậu cơ á. San-san nuốt cái ực, đưa mắt nhìn quanh. Mọi người đều đang nhìn họ với ánh mắt tò mò.
Thực tình San-san chẳng hiểu “lượng thứ” nghĩa là gì. Nhưng y không muốn hỏi lại trước mặt bao nhiêu người thế này. Tự dưng vạch áo cho người xem lưng, để lộ sự ngu ngốc của mình làm gì chứ. San-san đành gật đầu cho qua chuyện.
“……Dạ, dạ.”
“Thất lễ chuyện gì vậy?”
Yoon ngồi xuống chiếc ghế do cung nữ So-myeong của Thọ Khang cung vừa mang ra, cười tươi rói.
“Hôm đó có một tiểu nha đầu cung nữ cứ cắm đầu cắm cổ chạy, đụng sầm vào người nhi thần nên nhi thần mới bắt nó quỳ xuống tạ tội. Đúng không ạ, thưa mẫu hậu?”
Lời nói của Yoon như một tia chớp xẹt qua tâm trí San-san. Hóa ra đây chính là lý do hôm đó gã đàn ông này lại quả quyết y là công tử của Vị Ương cung đến vậy. Đến tận bây giờ San-san mới vỡ lẽ.
“……Đ-đúng rồi.”
San-san gật gật đầu, vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn bối rối. Từ sau ngày hôm đó, thỉnh thoảng y cũng nhớ lại khuôn mặt này, nhưng nghĩ nát óc cũng chẳng đoán ra thân phận của hắn. Không ngờ lại là người trong hoàng tộc. Mà lại còn là,
“Tuy hai người xấp xỉ tuổi nhau, nhưng San-san sắp trở thành Hoàng hậu, nên Yoon cũng giống như con trai của con thôi. Con cứ xưng hô bình thường đi.”
Là con trai của Hoàng đế.
“……Dạ, thưa Thái hậu.”
“Tình mẫu tử là đạo lý trời ban, phận làm mẹ thì nên bao dung, che chở cho những lỗi lầm của con cái. Chuyện hôm đó hai mẹ con cứ xí xóa đi, từ nay bắt đầu lại cho tử tế nhé. Được không?”
Nghe Thái hậu nói bằng giọng điệu hiền từ, Myeong-ok đứng hầu phía sau liền khẽ huých tay ra hiệu cho San-san. San-san lập tức đứng dậy khỏi ghế, quỳ rạp xuống đất.
“Th-thần xin ghi nhớ lời dạy của Thái hậu ạ.”
“Ngoan lắm. Thôi, con đứng lên đi, tiếp tục nhận lễ bái kiến nào.”
Myeong-ok vội vàng đỡ San-san đứng lên. Buổi lễ bái kiến bị gián đoạn bởi sự xuất hiện của Yoon lại được tiếp tục.
Hai vị công chúa nhỏ tuổi lần lượt bước lên hành lễ với San-san. Tiếp theo là chín vị Tần và chín vị Uyển nghi(2) tiến lên hành lễ theo đúng phẩm trật rồi lui ra.
Mỗi khi có thêm một người tiến lên hành lễ, khuôn mặt San-san lại sầm xuống thêm một chút. Yoon nhấp một ngụm trà do So-myeong dâng lên, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt San-san.
***
Rời khỏi Thọ Khang cung, San-san không về Vị Ương cung ngay mà rẽ vào Ngự Hoa viên dạo bước. Mặc dù đã quá giờ dùng bữa trưa vì bận đến Thọ Khang cung, nhưng hôm nay San-san lại có cảm giác chán nản, không muốn quay về tẩm cung một chút nào.
Vừa hay lúc nãy Hoàng đế sai người đến truyền lời rằng ngài bận việc triều chính nên không thể dùng bữa trưa cùng y được, nên San-san lại càng có cớ để nán lại Ngự Hoa viên lâu hơn. Dạo gần đây, y vẫn thường đi dạo sau bữa trưa. Đó là lời khuyên của Thái y Do, rằng đi bộ khoảng một canh giờ mỗi ngày sẽ rất tốt cho thai nhi trong bụng.
“Vậy công tử ra đình hóng mát, dùng chút trà bánh nhé?”
Myeong-ok đi theo hầu hạ lên tiếng hỏi. Từ khi ốm nghén, San-san đâm ra kén ăn, rất nhiều món y không thể nuốt nổi. Chỉ cần ngửi thấy mùi đồ ăn là y đã buồn nôn. Thậm chí món thịt gà khoái khẩu trước đây giờ y cũng chẳng buồn ngó ngàng tới.
Lạ lùng thay, những món ăn mà Hoàng đế dặn dò đầu bếp chuẩn bị trước thì y lại ăn được chút ít. Thường là những món ăn vặt như thạch quả thiên, bánh hoa, kẹo mạch nha và các loại trái cây như quýt, vải, dưa Hami.
Quýt vốn không phải là loại quả dễ kiếm vào mùa này, nhưng hiện tại Vị Ương cung lại chất đầy quýt. Tất cả là vì San-san cứ nằng nặc đòi ăn quýt. Thạch quả thiên làm từ quýt cũng là món y thích nhất.
Tất nhiên, không thể để San-san ăn uống qua loa như vậy thay cho bữa chính, nhưng Hoàng đế đã hạ lệnh, vì San-san hay nôn mửa nên cứ để y ăn những món y thích, cốt sao không bị buồn nôn là được.
“Ừm.”
San-san theo sự hướng dẫn của Myeong-ok bước vào đình nghỉ mát. Chỉ có Myeong-ok và Nội quan So ở lại hầu hạ, những cung nhân khác đều rảo bước quay về Vị Ương cung để chuẩn bị bữa trưa mang ra cho San-san.
Những tán lá cây xanh mướt, xum xuê. Dưới gốc cây rải rác những cánh hoa rơi rụng, tạo nên một khung cảnh vô cùng thơ mộng. Đây là mùa mà San-san yêu thích nhất.
Chẳng bao lâu nữa, những tán lá kia sẽ chuyển sang màu xanh thẫm, cái nắng chói chang của mùa hè sẽ ập đến. Và khi mùa hè qua đi, y sẽ chính thức cử hành hôn lễ với Hoàng đế.
San-san vô thức đưa tay xoa xoa bụng mình.
Nghĩ đến đứa bé đang lớn dần trong đó.
Hoàng đế gọi đứa bé là Won-i.
“Đây là đứa con đầu lòng của chúng ta. Ngươi sẽ yêu thương nó chứ?”
Đêm qua, Hoàng đế đã nhẹ nhàng tiến vào cơ thể y, vuốt ve phần bụng dưới hơi nhô lên vì cự vật của hắn và hỏi như vậy.
San-san rất sợ làm ảnh hưởng đến đứa bé, nhưng y cũng không muốn đẩy Hoàng đế ra. Nói đúng hơn là y không muốn nghĩ đến hậu quả nếu làm vậy. Thế nên y chỉ biết khóc thút thít và gật đầu.
San-san nhớ lại dàn phi tần vừa chạm mặt lúc nãy. Y xòe hai bàn tay ra, gập vào duỗi ra để đếm số lượng phi tần.
“H-hai mươi ba…….”
Tính cả y nữa là hai mươi bốn, mà đó mới chỉ là đếm những vị phi tần có phẩm trật chính thức. Những phi tần cấp thấp không đủ tư cách đến bái kiến Thái hậu còn chưa tính đến, nếu cộng dồn tất cả lại, e rằng quân số hậu cung phải lên tới ít nhất là năm mươi người.
Biết là không nên, nhưng San-san cứ thấy tủi thân, chỉ chực trào nước mắt.
“Uy đức của Hoàng đế(2) bắt nguồn từ một hậu cung nề nếp, quy củ, và điều đó phụ thuộc rất lớn vào phẩm hạnh của Hoàng hậu. Hoàng hậu phải là tấm gương sáng về đức hạnh, luôn giữ gìn khuôn phép, không màng tư lợi cá nhân. Đặc biệt, không được phép ghen tuông hay lẳng lơ. Phải luôn giữ gìn sức khỏe, thanh tâm quả dục để sinh hạ đích tử nối dõi tông đường, đồng thời phải dốc sức chăm lo cho sự vững mạnh của hoàng thất. Vì thế, Hoàng hậu không được phép độc chiếm Hoàng đế ở Vị Ương cung như hiện tại. Hôm nay ta đã dặn dò kỹ lưỡng, hy vọng từ nay về sau Hoàng hậu sẽ tuân thủ nghiêm ngặt những lời dạy này.”
Trước khi các phi tần vào bái kiến, Thái hậu đã căn dặn San-san những điều này, vừa chúc mừng y mang thai, vừa nhắc nhở y về bổn phận của một Hoàng hậu. Dù Thái hậu dùng nhiều từ ngữ cao siêu, hoa mỹ khiến San-san không hiểu hết, nhưng trực giác mách bảo y rằng: Thái hậu đang cấm y độc chiếm Hoàng đế.
“……Hà.”
Không kìm nén được nỗi buồn tủi, San-san buông một tiếng thở dài não nuột.
“Chuyện gì khiến mẫu hậu phiền muộn đến mức phải thở dài thế ạ?”
Một giọng nói vang lên, Yoon đột ngột xuất hiện và bước lên các bậc thềm của đình nghỉ mát một cách tự nhiên như chốn không người.
“Nô tỳ/nô tài bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
“Nô tỳ/nô tài bái kiến Yên vương điện hạ. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”
Myeong-ok và Nội quan So vội vàng hành lễ. Lee Yoon chẳng thèm đoái hoài đến họ, cũng chẳng thèm xin phép San-san, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện y.
“Bẩm Yên vương điện hạ, quý nhân chuẩn bị dùng bữa trưa ạ. Xin điện hạ dời bước để quý nhân được nghỉ ngơi cho thoải mái, có được không ạ?”
Dạo này tâm trí Hoàng đế lúc nào cũng chỉ lo lắng đến chuyện ăn uống của San-san. Nếu bữa trưa của y bị chậm trễ hay gián đoạn, cơn thịnh nộ của ngài giáng xuống thì ai mà gánh nổi. Myeong-ok đành lấy cớ đó để khéo léo mời Yên vương đi chỗ khác.
Nghe vậy, Yoon liếc nhìn Myeong-ok rồi nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
“Chúng ta giờ đã là mẹ con rồi mà? Trên đời này làm gì có người mẹ nào lại thấy khó chịu khi ở cạnh con trai mình chứ.”
Yên vương là người rất được Thái hậu tín nhiệm. Tuy tiếng nói của Thái hậu trong hoàng thất không quá lớn, nhưng dù sao bà cũng là trưởng bối được Hoàng đế tôn kính, lại đang nắm giữ quyền quản lý hậu cung. Myeong-ok không dám lên tiếng phản bác lời của Yên vương nữa.
“Người thấy đúng không, thưa mẫu hậu?”
Ánh mắt Yoon lại chuyển sang hướng về San-san. San-san bối rối, luống cuống gật đầu cái rụp. Trong vô thức, y khẽ đưa mắt dò xét người ngồi đối diện.
Thân hình vạm vỡ, bờ vai rộng, phong thái lạnh lùng, dứt khoát… Quả thật có nét rất giống Hoàng đế. Chỉ có khuôn mặt là phảng phất chút gì đó cáu kỉnh, nhạy cảm hơn, tạo nên một khí chất khác biệt.
“……N-năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?”
“Nhi thần năm nay mười tám tuổi ạ, thưa mẫu hậu.”
Đôi mắt vốn đã to tròn của San-san lại càng mở to hơn nữa. Nghe Thái hậu bảo xấp xỉ tuổi nhau, y cứ đinh ninh hắn phải lớn tuổi hơn mình. Vóc dáng cao lớn, chững chạc thế kia cơ mà. Ai dè lại kém mình tận năm tuổi.
San-san chớp chớp mắt, cứ nhìn Yoon chằm chằm từ đầu đến chân, chẳng hề biết phép tắc lịch sự là gì. Đúng lúc đó, Yoon đột nhiên rướn người về phía trước, kề sát mặt San-san và hạ giọng hỏi.
“Hôm đó, người có giận nhi thần không?”
Giọng điệu thì giống như đang trêu chọc, nhưng nét mặt lại tỏ vẻ tò mò thực sự.
***
Chú thích:
- Lượng thứ (아용): Khoan dung, tha thứ cho lỗi lầm của người khác. (Ở bản dịch dùng “lượng thứ” cho gần gũi với văn cảnh).
- Uyển nghi (완의): Một tước vị phi tần cấp thấp trong hậu cung.
- Uy đức của Hoàng đế (황화): Sự ân trạch, đức độ của đấng thiên tử lan tỏa khắp thiên hạ.
0 Bình luận