Chương 74
bởi Chung SeikerLee Yoon đã từng rất mực yêu thương người mẹ hiền từ của mình. So với một người cha lạnh lùng, xa cách và luôn bận rộn việc triều chính, hắn khao khát hơi ấm và sự bao bọc từ vòng tay bé nhỏ của mẹ hơn. Nụ cười rạng rỡ và tiếng cười giòn giã của nàng luôn mang đến cho hắn niềm vui sướng vô bờ.
Chính vì vậy, hắn chưa bao giờ oán trách nàng.
Hắn nghiến răng ken két, quai hàm bạnh ra. Theo một thói quen cố hữu, những ký ức đau buồn về một ngày không thể nào quên lại ùa về.
“Xin phụ hoàng, một lần thôi, xin người cho con được gặp Mẫu phi một lần thôi. Con cầu xin người.”
Năm Lee Yoon lên bảy, Mẫu phi của hắn bị phế truất và giam cầm trong Lãnh cung vì tội tư thông với một tên sứ thần đến từ quê nhà của nàng. Dù đã sinh hạ hoàng tử và thoát khỏi án lăng trì, nhưng nàng bị kết án phải chôn vùi phần đời còn lại trong chốn Lãnh cung lạnh lẽo, cô quạnh.
Đối với một đứa trẻ bảy tuổi như Yoon, đó là một đòn giáng quá sức chịu đựng. Sự ngây thơ, bồng bột của tuổi trẻ khiến hắn không biết tính toán thiệt hơn, chỉ hành động theo bản năng mãnh liệt. Một ngày nọ, vì quá nhớ mẹ, hắn bất chấp lệnh cấm của phụ hoàng, tự ý chạy đến Lãnh cung.
Hắn gào khóc gọi mẹ thảm thiết và cố sức xông vào trong, nhưng bọn nội quan canh gác sao có thể dễ dàng để hắn lọt qua. Sau một hồi giằng co vô vọng, hắn suy sụp, ngồi bệt xuống đất và khóc lóc thảm thiết. Tiếng khóc nức nở của vị hoàng tử nhỏ bé vang vọng qua những bức tường cao vút của Lãnh cung. Và từ bên trong, tiếng nấc nghẹn ngào của người mẹ cũng vọng ra đáp lại.
Ngày hôm đó, Yoon đã ngồi trước cổng Lãnh cung gào khóc hàng giờ đồng hồ, nước mắt tuôn rơi như mưa. Sự việc chấn động ấy cuối cùng cũng đến tai Hoàng đế, nhưng lệnh cấm vẫn không hề được rút lại. Cho đến khi nước mắt cạn kiệt, cổ họng khản đặc, hắn mới chịu rời khỏi Lãnh cung trong nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Mười ngày sau cái ngày định mệnh ấy, người mẹ đáng thương của hắn đã chọn cái chết bằng cách tuyệt thực. Thi thể gầy gò, tiều tụy của nàng được cuốn trong một chiếc chiếu rách, lặng lẽ được đưa ra khỏi Lãnh cung và vứt bỏ bừa bãi ở một ngọn núi hoang vắng nào đó phía sau hoàng cung. Yoon không hề rơi một giọt nước mắt nào, cũng không tìm cách thu nhặt thi hài của mẹ. Không phải vì hắn còn quá nhỏ để hiểu chuyện.
Hắn biết rõ, ở quê hương của nàng có tục lệ phong táng(1). Hắn thầm mong linh hồn nàng sẽ được tự do nương theo những cơn gió, bay về nơi chôn nhau cắt rốn của mình.
Vào thời điểm đó, có tin đồn râm ran trong cung rằng nàng đang mang thai khi bị giam vào Lãnh cung. Nhưng rồi tin đồn ấy cũng nhanh chóng chìm vào quên lãng. Chốn hậu cung đầy rẫy những mưu mô, toan tính và những câu chuyện thị phi khác, nên câu chuyện bi thương của mẹ con hắn cũng chỉ là một trong số vô vàn những bi kịch bị vùi lấp theo thời gian.
“Mang thai sao…….”
Yoon nâng chén trà lên, nốc cạn phần trà còn lại. Hắn lấy mu bàn tay lau miệng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
“Chắc là sắp phải đến thỉnh an Hoàng tổ mẫu rồi đây.”
Ngay cả mầm sống nhỏ bé từng được hắn hy vọng là đứa em trai thực sự cũng chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời đã bị tước đoạt sinh mạng, vậy thì trên đời này còn chuyện gì mà hắn không dám làm nữa chứ?
Hắn không cần bất kỳ một đứa em nào nữa.
***
Chỉ còn chút thời gian ngắn ngủi nữa là đến bữa tối, San-san lại đang ngồi khóc sướt mướt. Dạo gần đây, có vô số chuyện khiến y cảm thấy tủi thân, hụt hẫng.
Đầu tiên là việc các buổi học với Yeom Yeong bị đình chỉ ngay sau khi y được chẩn đoán mang thai. Lý do đưa ra là việc ngồi một chỗ trong thời gian dài sẽ ảnh hưởng không tốt đến thai nhi. Đó chỉ là cái cớ bề ngoài.
Thực chất, mục đích ban đầu của việc học là để nhồi nhét vào đầu San-san sự sùng bái đối với Hoàng đế. Giờ đây, khi hạt giống hoàng gia đã an vị trong bụng San-san, Hoàng đế chẳng còn lý do gì để y tiếp tục ở riêng với một gã đàn ông khác nữa. Thậm chí sau khi sinh con xong, chuyện học hành cũng sẽ bị cấm tiệt. Dù San-san đã khóc lóc, tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối, nhưng Hoàng đế chỉ ậm ừ hứa hẹn sẽ cho học lại sau này để dỗ dành y.
Tiếp đó là lệnh cấm xuất nhập Vị Ương cung. Từ nay, ngoại trừ những cung nhân phục vụ tại đây và những người được Hoàng đế đích thân chỉ định, không một ai được phép bước chân vào Vị Ương cung.
Lệnh cấm này cũng áp dụng cho cả chú chó Seol-gu của Trường Lạc cung. Mặc cho San-san đã khẩn khoản xin Hoàng đế châm chước vì “chó con thì biết luật lệ gì đâu”, nhưng lạ lùng thay, từ khi có lệnh cấm, Seol-gu bỗng dưng ngoan ngoãn đến lạ thường, không còn lần nào “vô tình” đi lạc vào Vị Ương cung nữa.
Có một hôm, San-san nghe được từ đâu đó rằng phi tần khi mang thai sẽ được đặc cách đón người nhà vào cung thăm nom. Y háo hức, mừng rỡ hỏi Hoàng đế, hy vọng được gặp lại muội muội và phụ thân. Thế nhưng, đáp lại sự kỳ vọng của y là một lời từ chối lạnh lùng: phải đợi đến khi thai nhi ổn định mới được phép.
Sau lần đó, San-san cứ ủ rũ, buồn bã suốt mấy ngày liền. Thấy vậy, Hoàng đế lại giở giọng dỗ ngọt, bảo y cứ nói ra thứ mình muốn, hắn sẽ đáp ứng tất cả.
Nhưng San-san nào có khát khao gì cao sang. Từ nhỏ đến lớn, y chưa từng được sở hữu món đồ nào thực sự có giá trị, nên cũng chẳng biết mình muốn gì.
Tuy nhiên, Hoàng đế vẫn cứ gặng hỏi mãi không thôi, dồn ép y phải nói ra một mong muốn. Trong lúc bối rối, San-san buột miệng:
“……Thần muốn gặp Seol-gu.”
Chính câu nói vô tư ấy đã gây ra bao rắc rối.
Hôm sau, San-san vui sướng tột độ khi thấy Nội quan So ôm một chiếc rổ mây có Seol-gu bên trong bước vào Vị Ương cung. Y ngây thơ tưởng rằng Hoàng đế đã đồng ý cho chú chó sang chơi. Nhưng chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy ai ở Trường Lạc cung sang đón nó về.
San-san băn khoăn hỏi Myeong-ok lý do. Y còn ngây ngô hỏi thêm, phải chăng vì lệnh cấm ra vào nên Nội quan So mới phải đích thân mang nó đến và lát nữa sẽ mang nó về? Myeong-ok chỉ mỉm cười ái ngại, lắc đầu.
“Bẩm công tử, từ nay Seol-gu là của ngài rồi ạ.”
“Dạ?”
“Đây là thánh chỉ của bệ hạ. Xin ngài hãy vui vẻ đón nhận và đừng để lộ vẻ không hài lòng trước mặt ngài ấy. Tuyệt đối không được làm vậy đâu ạ.”
Myeong-ok quỳ rạp xuống, cẩn thận căn dặn San-san. Mỗi khi phải truyền đạt những quy tắc khắt khe không thể làm trái, bà luôn dùng tư thế cung kính này.
“Trên đời này chẳng ai dám chối từ món quà do chính bệ hạ ban tặng đâu ạ. Nô tỳ hiểu tấm lòng của công tử, nhưng sự đã rồi, chúng ta chỉ còn cách tuân theo thôi ạ.”
Dù biết là vậy, nhưng San-san làm sao có thể vui vẻ chấp nhận được? Y vẫn nhớ như in hình ảnh Thất hoàng tử Lee Mo mừng rỡ ôm chầm lấy chú chó nhỏ mỗi khi sang đón nó về. Nụ cười rạng rỡ của vị hoàng tử nhỏ giống Hoàng đế như đúc, khiến y không sao quên được.
Hành động này chẳng khác nào cướp đoạt thú cưng của một đứa trẻ. San-san có thể tưởng tượng ra cảnh Thất hoàng tử đang khóc lóc thảm thiết vì mất đi người bạn bốn chân của mình.
Dù luôn cố gắng cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, sợ làm liên lụy đến Myeong-ok và những người hầu hạ trong Vị Ương cung sau vụ bỏ trốn lần trước, nhưng lần này San-san quyết định không nghe lời Myeong-ok.
Khi Hoàng đế đến Vị Ương cung dùng bữa tối, hắn nhíu mày khó chịu khi thấy San-san đang đứng khóc thút thít. Hình ảnh này gợi nhớ lại những chuỗi ngày tồi tệ trước kia. Từ sau đêm tân hôn, hắn hiếm khi thấy y khóc lóc thảm thương thế này, điều đó khiến hắn cảm thấy bực bội vô cùng.
“Ai bắt nạt ngươi, ai làm ngươi khóc thế này?” Hoàng đế kéo San-san ngồi lên đùi, nâng cằm y lên, dò xét khắp khuôn mặt nhỏ nhắn.
San-san liếc nhìn Hoàng đế đang nâng cằm mình, rồi lại lén nhìn Myeong-ok đang ra hiệu cảnh báo, y chần chừ một lát rồi đưa hai tay nắm lấy bàn tay to lớn của Hoàng đế.
“Bệ hạ. Xin ngài… xin ngài hãy trả Seol-gu lại cho Thất hoàng tử được không ạ?”
Vừa nói, San-san vừa rơi những giọt nước mắt lã chã. Cả đời y chưa từng cướp đoạt thứ gì của ai, huống hồ đây lại là một sinh mạng nhỏ bé chứ không phải đồ vật vô tri vô giác. San-san cảm thấy cắn rứt lương tâm, như thể chính mình đã cướp đi đứa con của người khác vậy.
“Chắc là, Thất hoàng tử sẽ buồn, buồn lắm ạ. Bệ hạ, xin ngài…”
“Thật là chướng tai gai mắt. Nghe cứ như trẫm vừa mới cướp đoạt món đồ yêu quý của nó không bằng.”
San-san tròn xoe mắt kinh ngạc. Những giọt nước mắt đọng trên hàng mi ướt sũng càng làm tôn lên vẻ thanh tú, mỏng manh của y. Một khuôn mặt sinh ra là để khóc. Không, là một khuôn mặt khiến người ta muốn chọc cho khóc. Nhưng rõ ràng, hôm nay hắn không hề có ý định làm y khóc.
“Trong hoàng cung này, thứ gì cũng là của trẫm. Có kẻ nào dám ý kiến về chuyện đó sao?”
Hắn làm thế cốt chỉ muốn thấy nụ cười của y thôi mà. Hoàng đế không thèm che giấu sự tức giận. Ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua từng người trong phòng, khiến Myeong-ok và tất cả cung nhân đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất.
“Bệ hạ bớt giận, lời ngài nói hoàn toàn chí lý ạ. Bọn nô tỳ đâu dám có nửa lời oán thán hay nghịch ý. Tất cả là do bọn nô tỳ hầu hạ công tử không chu đáo. Xin bệ hạ rộng lượng tha tội.”
Myeong-ok cố nén tiếng thở dài, dập đầu sát đất tạ tội. Biết trước hậu quả có thể nghiêm trọng như vậy, nhưng thấy đám cung nhân Vị Ương cung sắp sửa bị lôi ra chịu phạt, San-san hoảng hốt lay mạnh cánh tay Hoàng đế.
“Th-Thập lang. Ý, ý thần không phải vậy đâu, hức, ý thần là…….”
“Đã là đồ trong cung thì đều thuộc sở hữu của trẫm, kẻ nào có đang cầm giữ thì cũng chỉ là mượn tạm lòng khoan dung của trẫm mà thôi. Trẫm muốn nó, nên Seol-gu giờ là của ngươi. Rõ chưa, San à?”
Hôm nay Hoàng đế thật xa lạ và đáng sợ. Nhưng nhìn đám cung nhân đang quỳ lạy, run rẩy dưới sàn, San-san không dám mở miệng xin xỏ thêm nữa. Y đành nuốt nước mắt, ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
“Đúng rồi, ngoan lắm.”
Hoàng đế dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má San-san, rồi âu yếm đặt một nụ hôn lên đó.
“Cười lên xem nào. Như mọi khi ấy, nhé?”
***
Chú thích:
- Phong táng (풍장): Một hình thức mai táng cổ xưa, trong đó thi thể được đặt ở những nơi hoang vắng, lộ thiên để tự phân hủy.
0 Bình luận