Chương 73: Đại điển sách phong (Thượng)
bởi Chung SeikerSan-san ôm ngực thở dốc, thút thít khóc. Một cảm giác vừa lạ lẫm, vừa đáng sợ ập đến. Chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng kỳ lạ thay, y lại không thể thốt lên lời cự tuyệt. Cuối cùng, y chỉ biết khẽ lắc đầu quầy quậy. Khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
“Không phải là đi tiểu đâu, đừng lo. Sướng quá thì mới thế đấy. Hửm?”
Đợi một lúc cho cơn khoái cảm qua đi, Hoàng đế buông San-san ra và từ từ rút cự vật ra khỏi cơ thể y. San-san khẽ rùng mình một cái.
Ngay khi phần quy đầu khổng lồ vừa rút hẳn ra, từ cái lỗ nhỏ còn đang mở toang, một hỗn hợp chất lỏng bao gồm dâm dịch trong suốt và tinh dịch đục ngầu trào ra xối xả. Cảnh tượng ấy trông hệt như y đang đi tiểu bằng cửa sau vậy, khiến San-san xấu hổ đến mức toàn thân đỏ rực như tôm luộc.
Trong khi đó, Hoàng đế lại nắm lấy hai cổ chân gầy guộc đang run lẩy bẩy của San-san, ép gập đôi chân y sát vào ngực. Từ huyệt động vẫn còn đang rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt mà Hoàng đế vừa bắn vào.
Hoàng đế thè chiếc lưỡi ướt át, liếm dọc theo cự vật đang vươn cao của San-san, từ tận gốc lên đến đỉnh. “Hà á”, San-san giật nảy mình hét lên. Mặc dù đã xuất tinh vài lần như thỏ đế trong quá trình ân ái, nhưng cảm giác trướng bụng kỳ lạ lúc nãy lại khiến cự vật y cương cứng trở lại.
“Trước kia, mỗi lần bắn vào sâu bên trong thế này là ngươi lại sướng đến phát rồ lên cơ mà.”
Hoàng đế vô tình buông một câu lẩm bẩm rồi há miệng ngậm trọn cự vật của San-san. San-san vô thức túm chặt lấy tóc Hoàng đế, cả người giật giật từng hồi, trong đầu cứ văng vẳng câu nói vừa rồi của hắn.
Hôm nay mới là lần đầu tiên Hoàng đế bắn tinh dịch vào trong người y cơ mà. Chắc chắn là ngài ấy đã nhầm y với ai khác rồi.
A, a á!
Bàn tay đang túm tóc Hoàng đế của San-san vô thức siết chặt lại.
***
Hoàng đế đang quỳ gối trước mặt một người phụ nữ ngồi trên la hán sạp. Nhìn kỹ thì thấy hắn đang vùi đầu vào ngực nàng ta, hai tay xoa nắn đôi gò bồng đảo căng tròn, miệng không ngừng mút mát. Đối phương chắc chắn là một nữ nhân. San-san không thể nhìn rõ khuôn mặt nàng ta.
Những tiếng chùn chụt vang lên dồn dập khắp căn phòng. Mỗi lần Hoàng đế bóp mạnh, từ nhũ hoa lại rỉ ra những giọt sữa trắng đục.
Nhìn cảnh Hoàng đế say sưa mút sữa nữ nhân như chốn không người, cõi lòng San-san quặn thắt, y quay lưng bước đi trong sự tủi thân tột cùng. Trái tim đau nhói, y đưa tay vò nhàu vạt áo trước ngực.
***
Có lẽ y đã ngất lịm đi từ lúc nào không hay. San-san mở mắt, chớp chớp vài cái để định thần. Đập vào mắt y là vòm ngực vạm vỡ, rắn chắc của phu quân. Nhìn Hoàng đế đang ôm gọn mình trong vòng tay ngủ say sưa, San-san cảm thấy một sự bình yên đến lạ kỳ.
“……Thập lang.”
Đáp lại y chỉ là tiếng thở đều đều của Hoàng đế đang chìm sâu vào giấc ngủ. San-san ngập ngừng một lát rồi lại cất tiếng.
“……Heon, Heon-jo, Lee Heon-jo.”
Chỉ vô thức gọi tên hắn một tiếng thôi mà tim y đã đập thình thịch, y rúc trán vào bờ ngực rộng lớn ấy. Huyệt động sau một trận hoan ái cuồng nhiệt vẫn còn âm ỉ đau nhức. Cảm giác ấy khiến tâm trí y càng thêm rối bời.
Mới nếm trải hương vị của hoan lạc chưa được bao lâu, San-san đã thấy chuyện phu thê quả thực rất kỳ diệu. Chẳng hiểu sao càng ân ái, y lại càng thấy gắn bó, yêu thương hắn nhiều hơn. Giờ đây, Hoàng đế đối với y còn thân thiết, gần gũi hơn cả San-wol – người muội muội đã gắn bó cùng y từ thuở lọt lòng.
Tuy có chút ngượng ngùng nhưng cảm giác ấy thật sự rất tuyệt. Mỗi lần đón nhận cự vật của Hoàng đế, y có cảm giác như trên thế gian này chỉ còn tồn tại hai người bọn họ. San-san – kẻ chưa từng có một mối quan hệ sâu sắc nào với bất kỳ ai – đang dần chìm đắm, không thể thoát khỏi vòng tay của Hoàng đế.
Ban đầu, hắn chỉ là một người lớn đáng tin cậy, đã bất chấp nguy hiểm cứu mạng y. Cảm giác lần đầu tiên được một người trưởng thành che chở, bảo bọc khiến San-san vô cùng an tâm và tin tưởng. Đó là một thứ tình cảm hoàn toàn khác biệt so với sự nương tựa vào San-wol. Vì vậy, y không hề bài xích việc kết tóc se duyên cùng hắn. Bởi y khao khát được dựa dẫm vào hắn nhiều hơn nữa.
Thế nhưng, những đêm ân ái mặn nồng cứ ngày một nhiều thêm, như một sợi dây vô hình trói buộc San-san, kéo y chìm sâu vào một đầm lầy không lối thoát. Ngay cả ban ngày, hình bóng hắn cũng thường xuyên luẩn quẩn trong tâm trí y. Y luôn ngóng trông đến màn đêm buông xuống, khoảng thời gian hai người có thể gần gũi nhau nhất.
Thực ra, cự vật của Hoàng đế quá khổ so với y, lần nào ân ái xong, không miệng thì huyệt động của y cũng bị trầy xước, sưng tấy. Hơn nữa, cái cảm giác bị bắn thứ chất lỏng nóng hổi, là lạ giống như nước tiểu vào trong người như lúc nãy khiến y vừa sợ hãi vừa có chút ghê rợn. Nhưng dẫu vậy, tình yêu y dành cho hắn vẫn lớn hơn tất thảy.
Giá như ngài ấy cứ mãi ôm ấp mình thế này thì tốt biết mấy.
“Trước kia, mỗi lần bắn vào sâu bên trong thế này là ngươi lại sướng đến phát rồ lên cơ mà.”
……Giá như ngài ấy chỉ ôm ấp một mình mình thôi.
Một đám mây u ám thoảng qua đôi mắt màu hổ phách nhạt của San-san. Y dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào đường nét hàng lông mày và sống mũi của Hoàng đế.
Những hình ảnh cứ liên tục chớp nháy trong tâm trí y. Hình ảnh Hoàng đế được Jin khẩu giao, và cả cảnh Hoàng đế vùi mặt vào ngực một nữ nhân khác.
Có lẽ do sự bất an đang gặm nhấm tâm can chăng? Y bắt đầu hoang mang, chẳng thể phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực nữa.
“……Thập lang.”
San-san vòng tay ôm chặt lấy Hoàng đế, rúc sâu vào vòm ngực rộng lớn của hắn. Trong cơn ngái ngủ, Hoàng đế cũng vòng tay siết chặt lấy y. San-san cảm thấy thật hạnh phúc khi có một người trưởng thành vững chãi che chở, ôm trọn lấy mình, khi người đó là phu quân của mình.
Hóa ra, khi yêu một người, không phải lúc nào cũng chỉ có niềm vui.
Để xua tan đi những suy nghĩ u buồn đang len lỏi, San-san cố gắng nhớ lại cuộc ân ái cuồng nhiệt ngay trước lúc y ngất lịm đi.
“Ưm, á hức, dừng lại đi! L-lạ lắm, Thập lang.”
“Đây, đây chính là cửa tử cung này. Khi nào ngươi phát dục, trẫm sẽ rót đầy long tinh vào đây, lúc đó ngươi đừng có để chảy ra ngoài như hôm nay, mà phải ngậm cho thật chặt đấy. Nhớ chưa?”
Hoàng đế dùng ngón trỏ và ngón giữa khuấy đảo bên trong huyệt động của y như đang thăm dò, ngón tay hắn miết mạnh vào một điểm nào đó và thì thầm. Chẳng biết đó là chỗ nào, nhưng San-san chỉ thấy trước mắt nổ đom đóm, một luồng điện xẹt qua người khiến toàn thân y nhũn ra. Trong lúc y đang xuất tinh ồ ạt, ý thức dần trở nên mơ hồ,
“Mau chóng trưởng thành để sinh con cho trẫm đi.”
Hoàng đế đã thủ thỉ bên tai y như thế. Như những lời đường mật của đôi tình nhân.
Con ư. Nằm gọn trong vòng tay Hoàng đế, San-san lặng lẽ nhẩm lại từ đó trong đầu. Kể từ khi vào cung, ngày nào Yeom Yeong cũng nhồi nhét vào đầu y những bài học về chuyện nối dõi tông đường, nên giờ đây, những lời ấy nghe chẳng còn quá đỗi xa lạ nữa.
Nếu thực sự có thể mang thai, y muốn được làm mẹ. Y muốn sinh con cho Hoàng đế.
Hoàng đế chắc chắn sẽ là một người cha tốt, không giống như phụ thân của y. Ngay cả khi đứa trẻ sinh ra có phần ngốc nghếch, y tin rằng Hoàng đế cũng sẽ không đánh đập hay hắt hủi nó. Giống như cách ngài ấy đang đối xử với y vậy.
Liệu lúc đó, chúng ta có gắn bó với nhau hơn bây giờ không?
Liệu ngài ấy có còn thấy mình đáng yêu như bây giờ không?
……Liệu ngài ấy có chỉ dành tình cảm cho một mình mình không?
Miên man trong những dòng suy nghĩ ấy, San-san lại chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
***
Ngày hôm sau, kỳ cực lạc của San-san chính thức bắt đầu. Mặc dù đã dự đoán trước, nhưng việc phát dục sớm hơn tận hai năm so với kiếp trước vẫn khiến Hoàng đế có chút bất ngờ. Đang thiết triều, hắn ra lệnh lui hết quần thần, ngồi trầm ngâm một mình trong điện.
Khoảng một canh giờ sau, hắn gác lại toàn bộ công việc triều chính, tức tốc giá lâm Vị Ương cung. Và hắn đã túc trực ở đó cho đến tận ngày hôm sau.
“Bẩm bệ hạ, xin chúc mừng ngài. Thiên nhân đã mang long thai rồi ạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Chưa đầy nửa tháng sau ngày hôm đó, San-san đã chính thức cấn thai.
***
“Mang thai sao…….”
Yên vương Yoon đặt chén trà đang uống dở xuống bàn, lẩm bẩm một mình. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt. Một nụ cười đầy châm biếm.
“Vương gia, trà không hợp khẩu vị của ngài sao?”
Đứng hầu cận bên cạnh, Yên vương phi dè dặt quan sát sắc mặt hắn và lên tiếng hỏi. Yoon khẽ lắc đầu.
“Bổn vương đang có chuyện cần suy nghĩ, nàng lui ra ngoài trước đi.”
Dù bị đuổi đi với thái độ lạnh nhạt, Yên vương phi vẫn không hề để lộ vẻ phật ý. Nàng uyển chuyển khuỵu gối hành lễ rồi thong thả bước ra khỏi thư phòng.
Ánh mắt Yoon dõi theo bóng lưng nàng một lát rồi cũng thu lại. Nàng là người phụ nữ do chính phụ hoàng đích thân chọn lựa và ban hôn cho hắn. Vì vậy, hắn chưa bao giờ dành cho nàng dù chỉ một chút tình cảm.
“Hoàng tử của ta ơi, con cứ thường xuyên lui tới đây, nhỡ bệ hạ biết được, ngài ấy sẽ không vui đâu.”
Như chỉ chờ có không gian yên tĩnh, một giọng nói trong trẻo, lảnh lót bỗng vang lên trong tâm trí hắn. Hắn nhớ về người phụ nữ duy nhất mà hắn từng dành trọn trái tim mình.
Đó là một vị công chúa của một quốc đảo nhỏ bé, được cống nạp đến Đại Hạ nhằm mục đích hòa thân. Nàng sở hữu dung mạo kiều diễm như hoa như ngọc, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát tựa một chú chim non. Nàng có tài múa tuyệt nghệ, mỗi khi nàng uyển chuyển theo điệu nhạc, trông nàng chẳng khác nào một con bướm rập rờn vờn quanh những đóa hoa.
Từng là cành vàng lá ngọc được cưng chiều hết mực ở quê nhà, sống một cuộc đời tự do tự tại, nhưng từ khi bước chân vào hoàng cung Đại Hạ, nàng dần bị tước đoạt đi sự tự do, bị cấm đoán việc nhảy múa, và cuối cùng, ngay cả đứa con do chính mình rứt ruột đẻ ra cũng bị tước đoạt nốt.
Người phụ nữ đáng thương ấy chính là mẫu thân ruột của hắn.
Dù là người sinh ra hắn, nhưng vì thân phận chỉ là một Tần phi nhỏ bé, nàng chưa bao giờ được phép gọi hắn một tiếng “con”. Vậy mà mỗi lần hắn lén lút đến thăm, nàng luôn đón hắn bằng một nụ cười rạng rỡ. Thậm chí, nàng còn lén lút múa cho hắn xem.
Ngoài miệng thì luôn dặn dò hắn đừng đến thăm thường xuyên vì sợ bị quở trách, nhưng trong thâm tâm, nàng luôn ngóng trông hắn từng ngày, và ngày nào cũng tự tay làm những món đồ ăn vặt mà hắn thích. Hắn biết rõ điều đó.
0 Bình luận