Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Cảm thấy ăn không ngon miệng, Hoàng đế đặt đũa xuống, nhấp một ngụm trà. Hắn nuốt vị chát của trà cùng với nỗi đắng cay trong lòng xuống bụng rồi cất tiếng hỏi.

    “Con chó con đó đáng yêu đến thế cơ à?”

    San-san hai mắt sáng rực, gật đầu lia lịa. Nhìn điệu bộ ấy, Hoàng đế lại một lần nữa nhận ra: thê tử bé nhỏ của hắn thực chất là một người vô cùng chân thật. Y thật sự không hề biết che giấu bất cứ điều gì.

    Mà y nào hay biết điều đó. Khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch lên thành một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại chất chứa một nỗi trống trải không thể giấu giếm.

    “Nếu ngươi thích, trẫm có thể ban cho ngươi vài con.”

    “……”

    “Ngươi thử nói muốn xin trẫm xem nào.”

    Hoàng đế đưa tay vuốt ve gò má San-san. Má y nóng hơn bình thường. Hắn gỡ hạt cơm dính trên khóe miệng y, rồi lẳng lặng nhìn sâu vào đôi mắt màu hổ phách nhạt. Ánh mắt sâu thẳm như đầm lầy của hắn khiến San-san đỏ bừng mặt.

    “……Nh-nhưng mà con chó thần thích là Seol-gu cơ. Nó thỉnh thoảng sang chơi là thần vui rồi.”

    Trường Lạc cung chủ Lee phi là phi tần có địa vị thấp nhất trong số các phi, hiện đang nuôi dưỡng vị hoàng tử tám tuổi. Đó là Thất hoàng tử Lee Mo.

    Thất hoàng tử có nuôi một chú chó con lông trắng muốt, là quà sinh nhật do nhà ngoại gửi tặng.

    Chú chó con chưa hiểu sự đời ấy đang tung tăng chơi đùa trong sân Trường Lạc cung thì nhân lúc đám cung nhân bận rộn không để ý, nó đã lén lút “vượt ngục”.

    Cũng may là nó không đi đâu xa, chỉ chạy tọt sang Vị Ương cung ngay bên cạnh. Thất hoàng tử chạy sang tìm nên nó nhanh chóng bị bế về nhà. Nhưng kể từ đó, nó cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm cách trốn sang Vị Ương cung chơi đùa.

    Đó là tất cả những gì San-san biết.

    Lần đầu tiên có thể là tình cờ, nhưng những lần sau thì mục đích đã quá rõ ràng. Thấy Hoàng đế chỉ lui tới Vị Ương cung, Lee phi đành phải dùng cách này để thu hút sự chú ý của ngài.

    Tuy nhiên, vì San-san có vẻ rất thích chú chó con đó nên Hoàng đế cứ nhắm mắt làm ngơ trước việc Lee phi lợi dụng con chó và vị hoàng tử nhỏ tuổi.

    Hắn lẳng lặng cúi nhìn San-san đang nắm lấy bàn tay hắn áp lên má mình, rồi còn tựa hẳn cằm vào đó. Đôi môi mềm mại của San-san chạm nhẹ vào lòng bàn tay hắn.

    Thái độ ngoan ngoãn, chủ động này khiến hắn có chút ngỡ ngàng. Hoàng đế – kẻ đang khao khát được nghe một lời cầu xin từ San-san – đành tạm gác mong muốn ấy sang một bên, thô bạo nâng cằm y lên. Không chần chừ, hắn phủ lấy đôi môi y.

    “Ưm!”

    Đôi môi nóng bỏng áp xuống, mạnh bạo đến mức khiến San-san thấy hơi đau. Bất ngờ bị tấn công, San-san luống cuống phản kháng một chút rồi cũng vòng tay ôm chầm lấy vai Hoàng đế.

    Chiếc lưỡi của Hoàng đế ngang nhiên xâm nhập, khuấy đảo khoang miệng San-san như muốn nuốt chửng y. Đôi bàn tay San-san vuốt ve dọc tấm lưng Hoàng đế, rồi túm chặt lấy lớp long bào. Ngửa cổ ra sau, y vụng về cố gắng đáp lại nụ hôn mãnh liệt ấy.

    “……Ưm, ưm, hà!”

    Khi hai đôi môi rời nhau, khoảng cách gần đến mức họ có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập, ẩm ướt của đối phương. Hoàng đế nhìn San-san bằng ánh mắt hoang dã, dữ dội như một con dã thú chực chờ vồ mồi.

    Dù khuôn mặt đỏ bừng như gấc, San-san vẫn không hề né tránh ánh mắt ấy. Đôi bàn tay y vẫn lưu luyến vương vấn trên eo lưng Hoàng đế.

    Bàn tay Hoàng đế không chút do dự luồn vào trong lớp y phục của San-san, vuốt ve phần thân dưới. San-san khẽ rên rỉ, cơ thể khẽ cựa quậy trên chiếc ghế Thái sư.

    “Ướt rồi này.”

    Khi rút tay ra, Hoàng đế cố tình đưa những ngón tay ướt đẫm dâm dịch ra trước mặt San-san. Nhìn thấy chất dịch nhầy nhụa ấy, San-san xấu hổ rúc mặt vào ngực Hoàng đế như một đứa trẻ đang làm nũng.

    Đột nhiên, cơ thể San-san lơ lửng trên không trung. Hoàng đế đã bế bổng y lên trong tư thế đang rúc vào lòng mình. Cứ thế, hắn bế thẳng y tiến vào tẩm điện.

    Hai người nhanh chóng trút bỏ xiêm y, hòa quyện vào nhau.

    Khoái cảm dồn dập, mãnh liệt khiến đôi mắt San-san chớp nháy liên hồi.

    Lúc sờ má y, hắn đã thấy nong nóng, giờ đưa cự vật vào trong, hắn càng chắc chắn hơn.

    “A, ưm, từ từ đã, hà……!”

    Hoàng đế vừa nhìn xuống phần bụng San-san đang nhô lên vì ngậm trọn cự vật của mình, vừa vuốt ve khắp cơ thể trắng ngần của y. Khớp gối, mặt trong đùi, nách, và cả vành tai. Hắn cẩn thận kiểm tra và nhận thấy tất cả những bộ phận này đều nóng hơn bình thường.

    “Ngươi bị cảm à?”

    Sau khi hôn chụt lên môi dưới đang rên rỉ của San-san, Hoàng đế mới cất tiếng hỏi để xác nhận lại. Theo luật lệ, che giấu bệnh tật khi hầu hạ Hoàng đế là một trọng tội. Nhưng giọng điệu của hắn lại chẳng có chút gì là trách móc. Trái lại, nó chất chứa sự lo lắng, quan tâm, như thể tùy thuộc vào câu trả lời của y, hắn sẽ lập tức rút cự vật ra ngay vậy.

    “……D-dạ không ạ. Thần không sao.”

    Đôi mắt to tròn ngấn lệ của San-san mở to. Dù miệng nói không sao, y vẫn khẽ nhíu mày, miệng rên hừ hừ. Vách thịt ẩm ướt, nóng rẫy không ngừng co thắt, bóp chặt lấy cự vật chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự hưng phấn tột độ của y.

    Thấy San-san cứ không ngừng ưỡn hông, Hoàng đế chần chừ một lát rồi cũng không cưỡng lại được, bắt đầu đâm rút. Cảm giác như cự vật của hắn sắp tan chảy trong cái huyệt động nóng rực, chật hẹp ấy. Hắn thở hắt ra những luồng khí nóng bỏng, nhịp điệu càng lúc càng nhanh, mạnh bạo hơn.

    “A a, á! Á á, hức…….”

    “Phù, San à, gọi trẫm đi.”

    Hoàng đế cúi xuống, đặt một nụ hôn lên hàng lông mi ướt đẫm nước mắt đang dính bết vào nhau của San-san, rồi thì thầm bằng chất giọng trầm khàn bên tai y. San-san quằn quại, rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy vai Hoàng đế, nức nở.

    A, Th-Thập lang, Thập lang, hức, ưm.

    Nghe những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ngào ấy, Hoàng đế ghim chặt hai cổ tay mảnh khảnh của San-san xuống giường, hôn ngấu nghiến như kẻ chết khát. Trong khoang miệng, sự cuồng nhiệt của cả hai hòa quyện vào nhau, tạo nên một nụ hôn sâu thẳm, đầy dục vọng. Cự vật đang cương cứng tột độ của Hoàng đế cũng điên cuồng cày xới, giày vò bên trong cơ thể San-san.

    A, nóng, nóng quá.

    Hai đùi San-san bị tách rộng đến mức cực hạn, run rẩy từng hồi. Khuôn mặt Hoàng đế phía trên y cũng lắc lư theo từng nhịp dập hông mạnh bạo. Mái tóc dài đen nhánh của Hoàng đế rủ xuống, lòa xòa trên mặt San-san khiến y thấy nhồn nhột. Nhưng đó không chỉ là sự đụng chạm vật lý, mà là một cảm giác ngứa ngáy, khao khát dâng trào từ tận sâu thẳm tâm hồn.

    A, a hức. San-san rên rỉ trong sự khoái lạc không thể kiểm soát, ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt Hoàng đế. Vầng trán lấm tấm mồ hôi, mái tóc ướt đẫm bết lại, đôi lông mày thỉnh thoảng nhíu lại vì khoái cảm. Ngay cả trong khoảnh khắc hoan lạc trần trụi này, khuôn mặt ấy vẫn toát lên vẻ hài hòa, đẹp đẽ lạ thường. Y cứ nhìn ngắm mãi không thôi.

    San-san chần chừ một lúc rồi đưa tay vuốt những lọn tóc ướt dính trên mặt Hoàng đế ra sau tai. Hoàng đế lập tức nắm chặt lấy bàn tay ấy.

    “Ng-ngài đẹp lắm.”

    Một bên mắt Hoàng đế nheo lại. Hắn khẽ thở dốc. Lồng ngực hắn đau nhói một cách kỳ lạ.

    Chuyện San-san ngoan ngoãn đón nhận và hưởng ứng theo nhịp điệu của hắn đã đủ khiến hắn ngạc nhiên rồi, đằng này y còn chủ động chạm vào hắn khi hắn chưa yêu cầu, lại còn khen hắn đẹp nữa chứ. Hoàng đế đặt một nụ hôn lên cổ tay gầy guộc đang bị mình nắm chặt. Rồi hắn bỗng bật cười sằng sặc, điệu cười man rợ, khó hiểu.

    “Hà……, á!”

    Ngay sau đó, một tiếng hét thất thanh bật ra từ miệng San-san. Bất thình lình, Hoàng đế dùng sức ấn mạnh hai khớp gối của San-san xuống giường. Toàn bộ cự vật khổng lồ của hắn cắm ngập vào sâu tận gốc rễ bên trong cơ thể y. San-san há hốc miệng như con chim non đang háu đói, thở hổn hển từng hồi.

    A, a a. San-san khóc nức nở, thần trí mờ mịt. Vách thịt bên trong y nóng như lửa đốt. Hoàng đế cảm nhận được cự vật của mình đã chạm đến một thứ gì đó ở tận cùng sâu thẳm. Hắn lập tức tăng tốc, dập hông liên hồi.

    Chắc chắn là tử cung đã hạ xuống. Nhiệt độ cơ thể tăng cao bất thường, mùi hương tỏa ra nồng nàn đến chóng mặt, huyệt động ẩm ướt ngay cả khi chưa được dạo đầu, và sự dịch chuyển của tử cung. Tất cả những dấu hiệu này đều chỉ ra một điều duy nhất. Thời khắc phát dục đang đến rất gần.

    Sau một hồi điên cuồng đâm rút, Hoàng đế cố gắng lắm mới dừng lại được. Mồ hôi vã ra như tắm trên tấm lưng trần của hắn, vì hắn đã phải tập trung cao độ để không đâm thủng lớp màng bảo vệ tử cung.

    “San à, gọi tên trẫm đi.”

    “……Hức, ư hức, H-Heon-jo…….”

    Hoàng đế thở hắt ra một hơi dài, giọng khàn đặc. Hắn nhấp hông thêm hai nhát mạnh bạo nữa, rồi đạt cực khoái ngay bên trong cơ thể San-san.

    Cơn khoái cảm chạy dọc sống lưng, tê dại cả người. Một cảm giác đê mê đến mức đầu óc như tan chảy. Hoàng đế phóng thích tinh dịch ào ạt. Đây là lần đầu tiên hắn xuất tinh bên trong San-san kể từ khi họ gặp lại nhau.

    Cảm nhận được luồng chất lỏng nóng hổi ập vào trong cơ thể, San-san giật thót mình, cả người căng cứng. Hoàng đế buông lỏng hai khớp gối của y, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn ấy. Một cái ôm vừa như vỗ về, lại vừa mang tính chiếm hữu, áp chế. Hai lồng ngực trần áp sát vào nhau, tim đập thình thịch. Chẳng thể phân biệt được nhịp đập ấy là của ai.

    Hoàng đế cứ thế xuất tinh, hết đợt này đến đợt khác. Sau khi trút cạn những dòng tinh dịch đặc quánh, hắn lại tiếp tục phóng thích một thứ chất lỏng khác.

    “Hức, ư hức…….”

    Cảm nhận được một thứ cảm giác kỳ lạ, chưa từng có, San-san bật khóc nức nở. Lần này không phải là chất dịch sền sệt, dính dớp như lúc trước, mà là một dòng nước nóng hổi đang cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể y.

    “……Thập lang, ng-ngài vừa đi t-tiểu vào trong người thần đấy à?”

    Hoàng đế dịu dàng mút mát bờ môi dưới đang đẫm nước mắt của San-san. Việc phóng thích vẫn chưa dừng lại.

    “Nếu là vậy thì ngươi có ghét không?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú