Chương 71
bởi Chung SeikerHoàng đế cuồng loạn đâm rút phần thân dưới. Tầm nhìn nhòa đi vì nước mắt của San-san cứ chớp nháy liên hồi.
“Ưm, a hức, Thập lang, sướng lắm. Ngài, ngài ôm chặt thần thế này, sướng lắm. Á, hà!”
Lý trí như đứt phựt. Lời thổ lộ của San-san khiến Hoàng đế nghẹn lời, chẳng biết đáp sao. Từ tận đáy lòng hắn, một thứ gì đó bùng lên như ngọn lửa, chẹn ứ nơi cổ họng.
Thay vì trả lời, hắn lại cúi xuống hôn y. Ngay sau đó, một dòng chất lỏng nóng hổi bắn lên bụng hắn. Đó là tinh dịch của San-san.
“……Hà ư, hà.”
Đợi cho San-san ngừng co giật sau dư âm của cơn cực khoái, Hoàng đế mới cẩn thận đặt y xuống sàn nhà. Thấy đôi chân run lẩy bẩy của y vẫn cố gắng đứng vững, hắn mới từ từ rút cự vật vẫn đang cương cứng, sung mãn của mình ra.
Ánh mắt hắn lướt qua khóe mắt đỏ hoe của San-san, tay tự tuốt lộng cự vật. Chẳng mấy chốc, hắn phóng thích tinh dịch lên bụng San-san. Dòng tinh dịch nóng bỏng khiến San-san giật mình, rùng mình một cái.
Thứ chất lỏng đặc quánh trượt dài trên bụng San-san, chảy xuống vùng xương mu trần trụi rồi nhỏ giọt xuống sàn. San-san kiệt sức, đầu gối khuỵu xuống, chực ngã nhào, nhưng Hoàng đế đã nhanh tay đỡ trọn lấy y.
***
“Cơ thể y sắp sửa có thể mang thai rồi. Xin Thái hậu hãy mau chóng chọn ngày lành tháng tốt ạ.”
Sáng sớm, Hoàng đế đến Thọ Khang cung thỉnh an Thái hậu như mọi khi, nhưng chưa kịp nhấp ngụm trà, hắn đã đi thẳng vào vấn đề chính. Lờ mờ đoán được mục đích chuyến viếng thăm này, Thái hậu cố tình tỏ ra chần chừ.
Đúng lúc đó, một tỳ nữ bưng khay gỗ đựng trà bước vào thứ gian.
Dáng vẻ khoan thai, uyển chuyển tiến đến và đặt chén trà xuống chiếc bàn nhỏ cạnh la hán sạp của ả quả thực rất nổi bật. Nếu là trước kia, chắc chắn nhan sắc ấy đã lọt vào mắt xanh của Hoàng đế.
Thế nhưng, Hoàng đế lại nhìn tỳ nữ đó bằng ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy. Hắn nhận ra người phụ nữ này.
“Thọ Khang cung thiếu người hầu hạ sao, Thái hậu? Nếu người nói với nhi thần một tiếng, nhi thần đã chọn những kẻ lanh lẹ đến hầu hạ người rồi.”
Giọng điệu tuy bình thản nhưng Thái hậu thừa hiểu sự bất mãn ẩn chứa bên trong. Bà lúng túng nhấp một ngụm trà, lén lút dò xét sắc mặt Hoàng đế.
“Con bé này có hoàn cảnh đáng thương nên Yên vương phi(1) cưu mang, bảo là tay chân lanh lẹ, đáng tin cậy nên mới tiến cử cho ta cách đây không lâu. Có nó bầu bạn lúc buồn tẻ cũng khuây khỏa phần nào.”
Thông thường, cung nữ phải trải qua quá trình tuyển chọn nghiêm ngặt theo định kỳ mới được nhập cung. Nhưng trong hoàng cung không có Hoàng hậu, Thái hậu là người nắm quyền cao nhất ở hậu cung, nên việc bà tự ý đưa một hai tỳ nữ vào hầu hạ cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Thực ra, Từ Ninh cung và Thọ Khang cung đâu có thiếu người hầu, nhưng bà lúc nào cũng mềm lòng trước Nhị hoàng tử. Cô gái này dung mạo xinh đẹp, đoan trang cũng hợp ý bà, tay nghề thêu thùa may vá lại khéo léo, xoa bóp cũng rất điệu nghệ. Thế nên dạo gần đây, bà luôn giữ cô ta bên cạnh, cưng chiều như cháu gái.
“Hay là hành động của con bé làm bệ hạ phật ý sao? Nếu có gì không hài lòng, xin bệ hạ cứ nói thẳng. Ta sẽ dạy dỗ nó cẩn thận.”
Hoàng đế không trả lời ngay, ánh mắt lặng lẽ quan sát cô tỳ nữ đang quỳ rạp dưới đất. Một lát sau, hắn bật cười “Phì”. Thái hậu ngỡ ngàng, không ngờ chỉ vì nhận một tỳ nữ mà lại khiến Hoàng đế không vui, bà bắt đầu lo lắng, bồn chồn.
“Không có gì ạ. Chỉ là thấy khuôn mặt lạ nên nhi thần hơi tò mò chút thôi, Thái hậu đừng bận tâm.”
Lúc này Thái hậu mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã xua tay bảo tỳ nữ lui ra ngoài. Ánh mắt lạnh lùng của Hoàng đế vẫn dõi theo bóng lưng nàng ta khuất dần.
Han So-myeong. Theo lẽ thường, ả ta đáng lẽ đã phải nhập cung cùng đợt tuyển tú với San-wol rồi. Hắn không ngờ Nhị hoàng tử lại dùng cách này để cài cắm ả vào cung.
Nhớ lại đứa con trai ngu xuẩn của mình, Hoàng đế thở dài ngao ngán.
“Thái hậu, nhi thần muốn nghe câu trả lời chắc chắn về ngày tuyển tú. Công việc triều chính bận rộn, nhi thần không thể ngồi nán lại lâu được.”
“……Bệ hạ. Ai được bệ hạ sủng ái, bổn cung đều yêu mến.”
Nhớ lại cảnh tượng Thái hậu cũng từng nói y hệt câu này trong quá khứ, Hoàng đế vô thức nhíu mày.
“Thế nhưng, người xưa có câu ‘sủng ái quá mức tất sinh họa’. Mong bệ hạ thấu hiểu cho nỗi lòng của lão bà này.”
Hồi đó bà ta cũng nói như vậy. Một cảm giác quen thuộc ùa về, Hoàng đế bưng chén trà do Han So-myeong vừa mang lên, nhấp một ngụm. Thái hậu chần chừ một lát rồi nói tiếp.
“Tuy nhiên, ngôi vị Hoàng hậu không phải chỉ dựa vào sự sủng ái của Hoàng đế là có thể dễ dàng ban phát được. Mong bệ hạ thấu hiểu cho nỗi lòng của lão bà này.”
“Sắc phong thiên nhân làm Hoàng hậu để sinh hạ đích tử nối dõi tông đường, sao Thái hậu lại đem chuyện sủng ái ra đây bàn luận? Nhi thần thực sự không hiểu.”
Từ một ngày nọ, Hoàng đế bỗng dưng đoạn tuyệt chuyện chăn gối với tất cả phi tần, rồi lại đùng đùng rước một nam nhân lạ hoắc từ bên ngoài vào, ngày ngày đến Vị Ương cung như cơm bữa, vậy mà giờ hắn lại tỏ ra ngây thơ không hiểu chuyện, Thái hậu mới là người không hiểu nổi. Bà cố nốt cục tức vào trong.
“Bệ hạ-. Việc sinh hạ đích tử đương nhiên là vô cùng quan trọng, nhưng bổn phận của một Hoàng hậu đâu chỉ có thế? Ngôi vị Hoàng hậu đã bỏ trống bao năm nay, giờ bệ hạ muốn lập Hậu, bổn cung sao có thể không vui mừng khôn xiết. Bổn cung nói ra những lời này không phải vì muốn phản đối vô cớ, xin bệ hạ hãy lắng nghe. Bình tâm mà suy xét, bệ hạ nghĩ y có đủ năng lực để quán xuyến nội ngoại mệnh phụ không? Hiện tại mọi việc đều do bổn cung gánh vác, nhưng bổn cung cũng đã gần đất xa trời rồi. Nếu cứ thế này mà nhắm mắt xuôi tay, bổn cung lấy mặt mũi nào nhìn Tiên tổ Đại đế nơi suối vàng, dạo này đêm nào bổn cung cũng trằn trọc không yên giấc.”
Hoàng đế vừa nhấp trà vừa nheo mắt quan sát sắc mặt Thái hậu. Những lời bà nói không sai, nhưng cũng chẳng hoàn toàn đúng. Việc quán xuyến nội ngoại mệnh phụ, sau khi Thái hậu qua đời, hắn có thể phong một phi tần lên làm Quý phi để giao phó trọng trách đó cũng được mà.
“Hơn nữa, chuyện thiên nhân gì đó, lão bà này vốn không am hiểu nên cũng khó mà tin tưởng tuyệt đối. Dẫu có thể mang thai, thì làm sao một nam nhân có thể liên tục sinh nở nối dõi tông đường như nữ nhân được? Bệ hạ. Ngài đã kế thừa cơ nghiệp của tổ tông, sao ngài không biết lo nghĩ cho kế sách vạn đại của hoàng gia? Ngay cả bách tính dân thường, chỉ cần có chút của ăn của để, họ cũng năm thê bảy thiếp để có nhiều con cháu nối dõi kia mà.”
“Nhi thần đã có rất nhiều con cái rồi. Lời Thái hậu nói, nhi thần thật khó bề chấp nhận.”
“Bổn cung đang nói đến dòng máu đích tôn. Một thân nam nhi như y liệu có thể sinh hạ được bao nhiêu đích tử? Từ xưa đến nay, tiêu chí cuối cùng để chọn Hoàng hậu luôn là xem xét tướng mạo, cốt cách để đánh giá khả năng sinh nở dồi dào. Nếu vội vàng đưa một nam nhân, lại còn có vẻ yếu ớt, ốm đau lên ngôi vị Hoàng hậu, rủi sau này việc sinh nở hay các trọng trách khác đều không được như ý, thì mọi oán hận sẽ đổ dồn lên đầu y thôi. Chứ không phải lên đầu bệ hạ đâu.”
“Vậy rốt cuộc Thái hậu muốn nói điều gì? Đừng bảo là Thái hậu vòng vo tam quốc nãy giờ chỉ để phản đối chuyện này nhé.”
Hoàng đế đặt mạnh chén trà xuống bàn, động tác có phần thô bạo. Hắn đâu dễ dàng để kẻ nào dám oán hận San-san.
Thái hậu hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh trước thái độ bất mãn ra mặt của Hoàng đế.
“Nếu bệ hạ nhất quyết muốn lập y làm Hoàng hậu, thì hãy chọn thêm một nữ nhân đáng tin cậy nữa, sắc phong làm Đông Hoàng hậu và Tây Hoàng hậu. Tuy chuyện này hiếm gặp, nhưng Đức Tông Đại đế năm xưa cũng đã từng làm vậy. Thấy Tây Hoàng hậu sức khỏe yếu kém, ngài đã phong cho muội muội của bà làm Đông Hoàng hậu. Lão bà này nghĩ, làm vậy cũng là vì muốn tốt cho y thôi. Xin bệ hạ hãy suy xét kỹ càng, củng cố vững chắc cơ nghiệp của tổ tông, ngăn ngừa mọi biến cố có thể xảy ra, và phô trương uy nghiêm của hoàng gia Đại Hạ chúng ta.”
Thái hậu không dồn ép Hoàng đế thêm nữa. Bầu không khí chìm vào im lặng. Hoàng đế uống cạn chén trà rồi rời khỏi Thọ Khang cung.
Trước khi đi, hắn để lại một câu nói ngoài dự đoán: sẽ cân nhắc kỹ lời đề nghị đó.
***
“Thế là á, thần mới, thần mới đưa cho nó quả trứng luộc.”
Hoàng đế ăn uể oải, chỉ hất cằm ra hiệu cho San-san đang thao thao bất tuyệt. Ý bảo y cứ ăn cơm đi đã. Thấy vậy, San-san xúc một thìa cơm trắng to ụ nhét vào miệng, nhai tóp tép ngon lành.
Hoàng đế chép miệng, gỡ xương một miếng thịt gà rồi đưa lên tận miệng San-san. San-san thản nhiên há miệng đón lấy miếng thịt.
Trước kia, hai người thường ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn tròn lớn, nhưng dạo gần đây, Hoàng đế luôn bắt San-san ngồi sát ngay cạnh mình. Hắn vừa ăn vừa quan sát y, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn đút cho y, hệt như một ông bố đang chăm chút cho cậu con trai nhỏ vậy.
Ban đầu, đám cung nhân Vị Ương cung còn tròn mắt kinh ngạc, nhưng giờ thì họ đã quen với cảnh tượng Hoàng đế tự tay hầu hạ vị chủ tử của mình rồi.
“Đang ăn trứng luộc thì nó, nó liếm vào ngón tay thần. Ráp ráp, lại còn âm ấm nữa. Thế là thần……”
Nuốt trôi ngụm cơm, San-san lại tiếp tục câu chuyện dang dở. Vẫn là chuyện về con chó con lạc từ Trường Lạc cung sang. Gần đây, ngày nào y cũng líu lo kể về nó.
Kể từ khi hai người “hòa làm một”, San-san bắt đầu thay đổi, từng chút một nhưng rất rõ rệt. Nụ cười gượng gạo, khiên cưỡng ngày nào đã biến mất, thay vào đó là nụ cười bẽn lẽn, e thẹn. Y cũng bớt nói lắp hơn. Và quan trọng nhất là, không đợi hắn hỏi, y đã chủ động bắt chuyện.
Hôm nay học gì, ăn gì, chơi trò gì. Những chuyện vụn vặt y đã viết trong bản kiểm điểm ngụy trang thành thư tình, đến bữa tối y lại líu lo kể lại một lần nữa. Những chuyện này trước kia hắn đều phải sai người âm thầm theo dõi và báo cáo lại. Giờ thì không cần nữa rồi.
Sự thay đổi đáng yêu ấy khiến Hoàng đế vừa vui mừng, lại vừa có chút xót xa. Bởi chính sự chủ động, cởi mở này càng tô đậm thêm sự thật phũ phàng: trước đây San-san hoàn toàn không có chút tình cảm nào với hắn. Sự thật đó cứa vào tim hắn, khiến hắn nhận ra điều ấy một cách cay đắng và rõ nét hơn bao giờ hết.
***
Chú thích:
- Yên vương phi (연왕비): Chính thất (vợ cả) của Nhị hoàng tử Lee Yoon (Yên vương).
0 Bình luận