Bạn không có cảnh báo nào.

    Bà Penelope lẩm cẩm thật rồi sao.

    Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua đầu Cassian. Nếu không phải lẩm cẩm thì sao bà ấy lại có thể thốt ra những lời hoang đường đến vậy.

    Sáng mai phải lập tức gọi bác sĩ gia đình đến khám cho bà ấy mới được.

    Nhìn ánh mắt đầy nghiêm trọng của chủ nhân, Penelope hít một hơi thật sâu “Hừm”, rồi kiên quyết gật đầu.

    “Ngài thử nghĩ mà xem, thưa Bá tước. Cậu ấy đã lặn lội từ tận nước Mỹ xa xôi đến đây chỉ để gặp ngài. Lại còn đi một mình nữa chứ! Chắc hẳn cậu ấy đã mang trong mình biết bao nhiêu kỳ vọng? Kiểu như thế này này, rồi thế này này, phải không ạ? Cả thế này nữa.”

    Penelope tự diễn một mình, lúc thì giơ tay lên hạ tay xuống, lúc thì chu môi ra làm bộ nũng nịu, khua khoắng tay chân loạn xạ rồi nhanh chóng lén nhìn biểu cảm của Cassian. Nhưng đáp lại vẫn là ánh mắt sắc lạnh, đầy hoài nghi. Penelope vội vã thu lại dáng vẻ lố lăng, lấy lại phong thái nghiêm trang, nói tiếp.

    “Thế mà ngài Bá tước vừa nhìn thấy Bliss đã nhận ra ngay lại còn làm ngơ, thậm chí còn buông lời nhục mạ cậu ấy. Đã thế ngủ chung giường mà ngài lại chỉ… ngủ đúng nghĩa đen thôi. Bảo sao Bliss không thất vọng cho được. Cậu ấy đau khổ lắm đấy ạ. Cái cảm giác đứng trước mặt người mình yêu mà chẳng thể làm gì, ôi, tôi mới nghĩ đến thôi mà đã thấy xót xa đứt ruột rồi….”

    Penelope lại lôi chiếc khăn tay ra chấm chấm khóe mắt, nhưng tất nhiên là Cassian chẳng dễ gì mắc lừa cái trò này nữa. Điều quan trọng hơn cả đối với anh lúc này là phải phân định xem nên tin lời bà quản gia đến đâu.

    Những gì Penelope nói không phải là không có lý. Nếu thực sự Bliss lặn lội đến đây vì thích mình, thì chắc chắn nó cũng ấp ủ những mong mỏi như thế.

    Nhưng khổ nỗi lại vướng phải một rào cản chí mạng. Xin lỗi bà Penelope, nhưng tôi không thể đáp ứng được những kỳ vọng đó. Vì Bliss vẫn còn là trẻ vị thành niên.

    Nói mới nhớ, sinh nhật của thằng nhãi đó là khi nào nhỉ?

    Cassian bắt đầu lẩm nhẩm tính toán trong đầu. Còn khoảng hai tháng nữa là đến….

    Ngay lập tức, anh lắc đầu quầy quậy, tự mắng mỏ bản thân. Khoan đã, liên quan quái gì chứ. Mình có ý định hôn hít hay làm cái trò gì với nó đâu cơ chứ. Tuyệt đối không.

    “Thưa Bá tước?”

    Thấy Cassian bỗng dưng đứng đực ra, mặt mày ngơ ngác, Penelope thắc mắc gọi, nhưng đầu óc anh vẫn đang hoạt động hết công suất.

    Tỉnh táo lại đi nào. Cái thằng nhãi đó chỉ là liều thuốc chữa bệnh mất ngủ của mày thôi. Kiểu như thú nhồi bông ôm đi ngủ ấy. À không, là hạt đậu phộng ôm đi ngủ mới đúng.

    “Phù”, hít một hơi thật sâu, anh đưa tâm trí quay lại với chủ đề ban đầu. Dù sao thì gợi ý của Penelope cũng không tồi. Nếu Bliss cứ một mực cự tuyệt thì anh cũng chẳng thể ép uổng được, nên tốt nhất là cứ dỗ ngọt nó một chút cho xong chuyện.

    “…Tôi biết rồi.”

    Nghe Cassian đáp lời, hai mắt Penelope sáng rực lên. Không hề nhận ra phản ứng phấn khích của bà quản gia, Cassian lẩm bẩm như đang tự nhủ với chính mình.

    “Ngày mai tôi sẽ sắp xếp thời gian, bà cứ chuẩn bị trước đi. Tôi sẽ gọi điện báo sau.”

    “Dạ vâng! Phải thế chứ ạ. Ngài Bá tước quyết định rất sáng suốt. Quá đỗi sáng suốt luôn ạ.”

    Penelope hồ hởi đáp lời, bật dậy khỏi ghế với vẻ mặt hớn hở, nói thêm.

    “Vậy tôi xin phép lui ra trước ạ. Ngài đi nghỉ sớm đi nhé. Ngày mai sẽ là một ngày vô cùng quan trọng đấy ạ.”

    Bà lững thững chạy ra cửa, trước khi khuất bóng còn ngoái lại dặn dò thêm một câu.

    “Ngài phải thành công rực rỡ đấy nhé. Phải làm cho Bliss thật hạnh phúc thì ngài mới có được những đêm ngon giấc chứ ạ.”

    Bỏ lại lời dặn dò với vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, Penelope đi khuất, Cassian nâng ly rượu vang lên nhấp một ngụm.

    Nào, đi ngủ thôi.

    Chuyện ngày mai cứ để ngày mai tính. Anh ngả lưng xuống giường, nhắm mắt lại, yên tâm chờ đợi giấc ngủ kéo đến. Hôm nay chắc chắn sẽ lại có một đêm ngon giấc. Cơn đau nửa đầu chết tiệt kia rồi cũng sẽ tan biến. Đầu óc bắt đầu mơ màng….

    …Sao mãi chưa ngủ được nhỉ.

    Một lúc lâu sau, Cassian mở bừng mắt. Sao lại không ngủ được? Thật khó hiểu. Rõ ràng cái hạt đậu phộng kia đang ngáy khò khò ngay bên cạnh mà. Liếc sang bên cạnh, quả nhiên Bliss đang ngủ say như chết. Thế thì tại sao mình lại trằn trọc thế này? Anh nhắm mắt lại, cố gắng dỗ giấc ngủ thêm lần nữa nhưng kết quả vẫn y chang.

    “Mẹ kiếp, rốt cuộc là bị cái quái gì thế?”

    Bực tức ngồi phắt dậy, anh nắm chặt tay thành nắm đấm, trừng mắt nhìn sang bên cạnh. Mình thì đang vật vã, trằn trọc thao thức, còn cái thằng nhãi ranh này sao lại ngủ ngon lành thế kia chứ. Rốt cuộc là tại sao.

    …Không lẽ là.

    Một ý nghĩ vụt qua khiến Cassian cứng đờ người. Anh từ từ chuyển ánh mắt, rồi từ từ quay đầu sang. Tầm nhìn của anh dừng lại ở Bliss. Cậu nhóc đang quay lưng lại với anh, ngủ say sưa.

    Đừng bảo là vì lý do đó nhé.

    Dù không muốn tin nhưng mọi chuyện chỉ có thể giải thích bằng một lý do duy nhất. Cassian cau có nhìn chằm chằm vào Bliss, bất động hồi lâu. Trong phòng chỉ còn vang lên đều đều tiếng ngáy của cậu nhóc.

    Thật sự, chỉ còn mỗi cách đó thôi sao.

    Cassian cắn răng, dè dặt vươn tay ra. Những ngón tay thon dài có vẻ miễn cưỡng, ngập ngừng tiến về phía Bliss. Cảm nhận được sự mềm mại nơi đầu ngón tay, anh hơi giật mình, nhưng chẳng còn cách nào khác.

    “Mẹ kiếp.”

    Buông tiếng chửi thề, anh dứt khoát kéo Bliss ôm vào lòng.

    “Ưm.”

    Bliss khẽ lầm bầm phàn nàn, nhưng may thay lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. “Hàaaa”, Cassian thở phào nhẹ nhõm, siết chặt vòng tay ôm lấy cậu.

    …Mềm mại thật.

    Hơi ấm từ cơ thể cậu nhóc truyền sang mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Phảng phất còn có mùi hương thoang thoảng dễ chịu. Cassian vô thức vùi mũi vào mái tóc Bliss, hít một hơi thật sâu.

    Những dây thần kinh căng như dây đàn, nhạy cảm bấy lâu nay bỗng chốc chùng xuống một cách kỳ diệu. Anh trút một hơi thở mãn nguyện rồi nhắm mắt lại.

    Và từ đó, ký ức của anh hoàn toàn gián đoạn. Khi tỉnh dậy, anh cảm thấy tràn trề năng lượng hơn bao giờ hết.

    ***

    “Hứ.”

    Ngồi trước bàn ăn sáng, Bliss phồng má phùng mang. Nhìn cái bản mặt phụng phịu, ai cũng biết tỏng là cậu đang hậm hực chuyện gì đó, nhưng người ngồi đối diện là Cassian, hay Penelope đang rót nước ép đều làm lơ, coi như không thấy. Cassian vẫn giữ cái điệu bộ lạnh lùng đáng ghét thường ngày, còn Penelope thì cứ toe toét cười, trông như sắp hát nghêu ngao đến nơi.

    Biết ngay mà, bác Penelope cùng một ruột với hắn ta.

    Bliss trợn trừng mắt, hết lườm Cassian lại quay sang lườm Penelope, rồi nốc ực một hơi nước ép.

    Mở mắt ra đã thấy mình nằm chình ình trên giường Cassian. Đang hoang mang ngó nghiêng thì nghe tiếng hát ngân nga phát ra từ phòng tắm của cái tên khốn đáng ghét đó. Ngay lập tức, các nơ-ron thần kinh của Bliss bắt đầu nhảy múa. May mà đáp án cũng dễ đoán.

    Đám bắt cóc mình lúc đang ngủ cơ đấy?

    Chỉ có thể là thế thôi. Nếu hắn ta không bắt cóc mình sang đây thì làm sao mình lại ở đây được.

    Chắc mẩm lại bị mất ngủ rồi chứ gì.

    Vậy mà giờ lại dám ngồi chễm chệ, ra vẻ thanh cao ở đây cơ đấy.

    Càng nhìn gã đàn ông ngồi đối diện, cục tức càng trào lên tận cổ. Nhưng điều khiến cậu bực mình hơn cả lại chính là bản thân cậu. Cả nhà Miller ai cũng trầm trồ khen ngợi cái nết ‘đặt lưng xuống là ngủ như chết’ của Bliss, ai ngờ bây giờ nó lại thành cái điểm yếu chí mạng thế này.

    À không, mọi tội lỗi đều bắt nguồn từ cái tên khốn đó.

    Bliss quyết định áp dụng chiêu trò học lỏm từ phim truyền hình: hắt nước ép vào mặt Cassian. Nhưng vừa nắm chặt chiếc ly, cúi xuống nhìn, cậu sững người “Á đù”. Chiếc ly trống không.

    Uống cạn mất tiêu rồi!

    Đang luống cuống nhận ra sai lầm của mình, thì Cassian đã nhanh nhảu đứng lên rời khỏi bàn. Nhìn Penelope lật đật chạy theo sau hắn, Bliss chỉ biết ấm ức trân trân nhìn.

    “Chuyện tối qua ngài đã dặn, ngài vẫn nhớ chứ ạ?”

    Ra đến hành lang, Penelope đóng cửa lại, hạ giọng thì thầm, Cassian đáp lại với vẻ mặt phiền phức.

    “Nhớ rồi. Lát tôi sẽ gọi điện, bà cứ chuẩn bị đi.”

    “Dạ, tôi rõ rồi ạ.”

    Penelope cười tươi rói, thoăn thoắt bước theo sau anh.

    “Ngài Bá tước, cố lên nhé!”

    Cổ vũ thêm một câu trước khi đóng cửa xe, bà nhanh chóng lùi lại. Đứng nhìn chiếc xe phóng đi mất hút, Penelope mới hối hả quay lại phòng của ngài Bá tước.

    Nào, giờ thì.

    “Bliss ơi, bữa sáng ngon miệng chứ cậu?”

    Vừa đẩy cửa bước vào, trong đầu bà quản gia đã rộn ràng những kế hoạch, sự kiện hoành tráng cho hai người họ trong ngày hôm nay. Không sao đâu. Chắc chắn ngài Bá tước đã vạch ra một kế hoạch hẹn hò lãng mạn vô cùng rồi. Ngài ấy từng là tay sát gái khét tiếng với hàng tá mối tình đình đám cơ mà!

    Kỳ vọng dâng trào, bà bất giác ngân nga hát. Hoàn toàn mù tịt trước ánh mắt hình viên đạn mà Bliss đang chĩa về phía mình, Penelope vẫn chìm đắm trong những ảo mộng màu hồng lãng mạn.

    ***

    Làm cái quái gì bây giờ.

    Ngồi ở ghế sau xe, khuôn mặt Cassian căng thẳng, đăm chiêu suy nghĩ. Nhớ lại vẻ mặt hậm hực, sưng sỉa của Bliss lúc ăn sáng, anh biết mình không thể trì hoãn thêm được nữa. Thời gian chẳng còn nhiều nhặn gì. Phải mau chóng nghĩ ra cách dỗ ngọt cái hạt đậu phộng đó mới được….

    Khổ nỗi là trong đầu anh chẳng nảy ra được cái ý tưởng chết tiệt nào cả. Đã hơn 10 năm rồi Cassian không hề hẹn hò yêu đương cơ mà.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú