Chương 83
bởi Ly ThiênKhông gian phòng ăn tĩnh lặng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng lanh canh của dao nĩa va vào đĩa. Ngồi ở vị trí chủ tọa như thường lệ, Cassian khẽ liếc nhìn Bliss đang ngồi phía bên phải. Dù mái tóc sau gáy bù xù như tổ chim – minh chứng rõ ràng cho việc cậu nhóc vừa mới ngủ dậy – nhưng phong thái dùng bữa lại vô cùng từ tốn, đúng chuẩn mực.
Chắc Ashley Miller đã rèn giũa thằng nhóc khoản này rất kỹ.
Nghĩ vậy, Cassian tiếp tục quan sát Bliss tao nhã cắt một miếng sò điệp vừa miệng đưa vào nhai nhóp nhép. Cậu út của gia tộc Miller danh giá. Cậu ấm được gia đình bao bọc, giấu giếm kỹ đến mức chưa từng xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào, nay lại che giấu thân phận đi làm mấy công việc vặt vãnh ở đây, lỡ chuyện này mà rò rỉ ra ngoài chắc cả giới thượng lưu phải chấn động mất.
Khéo Ashley Miller sẽ vác dao đến tìm mình liều mạng cũng nên.
Ý nghĩ đó xẹt qua đầu khiến anh lạnh toát sống lưng. Thằng nhãi này thừa biết hậu quả mà, vậy cớ sao lại lặn lội đến tận đây. Chẳng lẽ là.
Thằng ranh này định ám sát mình?
Không, không thể nào. Hoang đường quá rồi. Cassian vội vàng phủ nhận. Với cái bộ não phẳng lì của nó thì làm sao nghĩ ra được âm mưu thâm độc thế. Chắc chắn phải có lý do khác. Lắc đầu xua tan những ý nghĩ tiêu cực, anh lại nhíu mày đăm chiêu suy nghĩ. Và cuối cùng, chỉ còn lại một đáp án duy nhất.
Quả nhiên là vì thích mình nên mới muốn gặp mặt lần cuối….
Dù không muốn tin vào những lời lảm nhảm của Penelope, nhưng ngoài lý do đó ra, anh chẳng tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn. Đã 10 năm ròng rã trôi qua rồi cơ mà. Thế mà bây giờ lại đột ngột xuất hiện bảo là thích mình. Nói ra chắc ai cũng cười rụng rốn.
Dù miệng thì liên tục phủ nhận, nhưng ánh mắt anh lại một lần nữa dán chặt vào Bliss.
Cái hạt đậu phộng ranh ma này lặn lội đến tận đây chỉ vì trót yêu mình sao.
Nhớ lại cái hồi nó còn chưa biết đếm số mà đã nhớ nhung anh suốt 1 năm trời rồi lặn lội đi tìm anh, chuyện này cũng đâu phải là hoàn toàn bất khả thi. Thêm nữa, cái trò lén lút che giấu thân phận trà trộn vào đây chỉ để nhìn mặt tình đầu lần cuối trước khi lên xe hoa, đúng là cái kịch bản dở hơi mà chỉ có trẻ con mới nghĩ ra được.
Chỉ không ngờ là một vị quản gia dạn dày kinh nghiệm như Penelope lại hùa theo cái trò trẻ con này.
Nhưng nếu coi như bà ấy thương cảm nó như cháu chắt trong nhà thì cũng có thể hiểu được. Chắc bà ấy cũng nghĩ là nó chỉ ở lại một thời gian ngắn rồi đi thôi nên mới nhắm mắt làm ngơ. Nói tóm lại là tuy có bực mình vì bị bà ấy qua mặt, nhưng cũng chẳng có tổn thất gì to tát nên thôi thì nhắm mắt cho qua vậy. Suy cho cùng, căn nguyên của mọi rắc rối vẫn là cái hạt đậu phộng to gan kia.
Nghĩ đến đó, Cassian khẽ nhếch mép cười khẩy, với tay lấy ly rượu vang.
So với việc có kẻ xui xẻo nào đó phải chịu đựng cái hạt đậu phộng này cả đời, thì vài ngày, à không, vài tháng bị nó hành hạ của mình cũng đâu nhằm nhò gì.
Đúng lúc đó, Bliss cắt một miếng nấm đưa vào miệng. Đôi môi chúm chím khẽ hé mở đón lấy miếng nấm nhỏ xíu. Bàn tay đang nâng ly rượu vang của Cassian bỗng chững lại rồi khựng lại giữa không trung. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Bliss, chầm chậm quét qua từng đường nét trên khuôn mặt cậu. Hàng mi dài rợp bóng khép hờ, hai gò má ửng hồng e thẹn, rồi trượt xuống chiếc cổ thon thả, trắng ngần.
‘Đợi vài năm nữa trổ mã thì chắc chắn sẽ thành một đại mỹ nhân cho xem.’
Câu nói vô tình của Edward bỗng chốc vang vọng trong tâm trí anh. Và Cassian cứ thế đứng hình mất một lúc lâu.
***
Khoảng hai giờ trước.
“Bliss, Blair, à không, Bliss ơi!”
Cánh cửa phòng bật mở mà không có lấy một tiếng gõ cửa, tiếng gọi hớt hải của Penelope khiến Bliss đang nằm dang tay dang chân ngáy khò khò giật mình bật dậy.
“C-Có chuyện, chuyện gì, sao thế ạ.”
Thấy Bliss mắt nhắm mắt mở, ngơ ngác ngó quanh, Penelope che miệng cười khúc khích.
“Cái cậu Bliss này, giờ này mà còn ngủ được á.”
Vừa trách yêu vừa vỗ vỗ vai Bliss, nhưng khóe miệng Penelope lại không giấu nổi nụ cười toe toét. Nhìn biểu cảm phấn khích tột độ của bà quản gia, Bliss vẫn ngơ ngác hỏi lại.
“Tự dưng có chuyện, chuyện gì vậy bác? Chẳng lẽ có chuyện gì không hay xảy ra ạ?”
Nghe câu hỏi, Penelope lại che miệng cười rúc rích “Hí hí!”.
“Có chuyện lớn, một chuyện vô cùng trọng đại đấy.”
“Dạ? Chuyện, chuyện gì cơ ạ?”
Nhìn cái điệu cười đắc ý kia thì chắc chắn không phải chuyện xấu rồi….
Trong lúc Bliss còn đang ngơ ngơ ngác ngác không hiểu mô tê gì, Penelope đã tươi cười hớn hở công bố tin sốc.
“Ngài Bá tước bảo muốn dùng bữa tối cùng Bliss đấy! Chỉ hai người thôi! Là bữa tối thân mật tối nay đấy nhé!”
Vừa dứt lời, Penelope kiễng một chân lên xoay một vòng điệu nghệ, hai tay dang rộng ra hô lớn “Ta da!” rồi đứng tạo dáng như một vũ công thực thụ. Trái ngược với ánh mắt lấp lánh đầy mong chờ của Penelope, Bliss lại tỏ ra vô cùng bối rối. Thấy cậu nhóc cứ chớp chớp mắt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, Penelope vội thu lại dáng điệu, lo lắng hỏi.
“Bliss? Cậu sao thế, sao mặt lại tái mét thế kia?”
“À, dạ không, không phải thế ạ.”
Phải trả lời sao đây?
Đầu óc Bliss quay cuồng tìm cách đối phó. Nhưng chắc do mới ngủ dậy nên 5% nơ-ron thần kinh lười biếng thường ngày giờ chỉ còn vớt vát lại được tầm 3% hoạt động lẹt đẹt.
Phải nói với bác Penelope đến đâu bây giờ?
Thật ra không phải cậu buồn ngủ nên mới đi ngủ. Từ lúc nhận ra bác Penelope không phải là ‘tri kỷ của đời mình’ như lầm tưởng, cậu đã vắt óc suy nghĩ xem từ giờ trở đi nên tâm sự và hợp tác với bà đến mức độ nào cho an toàn, nghĩ nhiều quá nên ngủ gục lúc nào không hay.
Dùng não nhiều là y như rằng buồn ngủ mà.
Vì chưa tìm ra câu trả lời nên giờ cậu mới rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan này. Lỡ khai toẹt ra là cái tên khốn đó đã biết tỏng thân phận của mình rồi thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Bấy lâu nay Bliss luôn đinh ninh bà là ‘tri kỷ’ nên chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng tâm sự hết. Giờ thì vỡ lở ra tất cả chỉ là do cậu ngộ nhận, Bliss đành phải xem xét lại từ đầu xem bà quản gia này sẽ theo phe cậu đến đâu.
Không lẽ bác Penelope lại là gián điệp hai mang….
Ý nghĩ vừa lóe lên đã bị Bliss vội vàng dập tắt. Chắc chắn là không đến mức đó đâu. Dù sao thì bác ấy cũng đã cất công giúp đỡ mình đến tận bây giờ cơ mà. Không thể nghi ngờ lòng tốt của bác ấy được. Tự trách bản thân mình đa nghi, Bliss vô tình ngẩng đầu lên chạm mắt với Penelope nãy giờ vẫn đang chăm chú quan sát cậu. Ánh mắt lo âu xen lẫn thắc mắc của bà khiến Bliss lập tức cảm thấy tội lỗi.
“À, dạ, chuyện là.”
Cậu hắng giọng “Ưhưm” một cái, gạt bỏ những suy nghĩ rắc rối sang một bên để tập trung giải quyết tình huống trước mắt.
“Tuyệt, tuyệt quá rồi còn gì. Dùng bữa cùng ngài Bá tước thì chắc chắn là nhiều món ngon lắm đúng không bác?”
“Đương nhiên rồi! Cậu cứ yên tâm. Tôi đã đặc biệt căn dặn đầu bếp phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng rồi.”
Nói đến đó, Penelope mắt sáng rực nhìn Bliss đầy kỳ vọng. À ra thế, cuối cùng thì Bliss cũng “bắt sóng” được ý đồ của bà, vội vàng bật dậy khỏi giường, giơ hai tay lên trời hô to “Hoan hô”.
“Đ-Được ăn tối cùng ngài Bá tước cơ đấy, thích quá đi mất! Tuyệt vời quá, bác Penelope muôn năm!”
“Đúng không? Đúng không nào?”
Nắm lấy tay Bliss, Penelope sung sướng xoay vòng vòng quanh phòng.
“Cuối cùng thì nỗ lực của chúng ta cũng được đền đáp rồi. Chúng ta làm được rồi!”
“Oa, oa!”
Hai người cùng nhau nhảy múa tung tăng một hồi, rồi Penelope dừng lại, ngước nhìn Bliss.
“Bliss à.”
“Dạ.”
Trái ngược với vẻ phấn khích lúc nãy, Penelope gọi tên cậu bằng chất giọng trầm ấm, nghiêm túc khiến Bliss vô thức căng thẳng theo. Penelope mỉm cười hiền từ, siết chặt lấy tay cậu.
“Tôi không rõ cậu đang vướng bận chuyện gì, nhưng hãy tận dụng cơ hội tối nay để giải tỏa hết những khúc mắc trong lòng nhé. Chắc chắn đây sẽ là một cơ hội tốt để hai người gắn kết hơn đấy.”
“Bác Penelope….”
Một cảm giác ấm áp, xúc động trào dâng trong lòng Bliss. Quả nhiên là mình đã hiểu lầm bác ấy rồi. Bác Penelope chắc chắn là ‘tri kỷ của đời mình’! Vừa hạ quyết tâm, cậu nuốt nước bọt cái ực, định mở lời.
“Dạ, thật ra thì….”
“Nào, bây giờ chúng ta mau chuẩn bị thôi!”
Chưa kịp nói hết câu thì Penelope đã hào hứng hô to, buông tay Bliss ra rồi hớt hải chạy về phía tủ quần áo. Mặc kệ Bliss đứng ngẩn tò te chớp chớp mắt, bà quản gia đã hăm hở lục tung tủ đồ lên.
“Để tôi chọn cho cậu bộ nào thật đẹp nhé. Cậu chỉ mang theo chừng này quần áo thôi à? Ít quá đi mất. Cuối tuần sau tôi sẽ xin ngài Bá tước cho cậu nghỉ phép về thăm nhà một chuyến nhé. Tiện thể đi mua sắm thêm luôn. Trước mắt tối nay cứ diện bộ này đã. Chiếc áo sơ mi màu kem này sẽ làm tôn lên đôi mắt hút hồn của cậu đấy. Thêm chiếc nơ màu đỏ rực rỡ này nữa là hết sảy….”
Sau khi hăm hở chọn xong đồ cho Bliss và đặt gọn gàng lên giường, Penelope mới quay lại dặn dò.
“Vậy Bliss cứ thong thả chuẩn bị nhé, tôi phải đi kiểm tra lại nhà bếp đây. 30 phút nữa cậu xuống phòng ăn nhé. Cố lên!”
Gửi gắm lời động viên cuối cùng, bà quản gia lại ba chân bốn cẳng chạy vù ra ngoài. Bị bỏ lại một mình, Bliss đứng đực ra chớp mắt mấy cái rồi mới sực tỉnh, luống cuống thay bộ đồ Penelope đã chuẩn bị rồi đi xuống phòng ăn. Một lát sau, Cassian xuất hiện và bữa tối chính thức bắt đầu, nhưng mà….
Tại sao cái tên khốn đó cứ nhìn chằm chằm vào mình thế nhỉ?
Bliss vừa nhai miếng nấm vừa chật vật né tránh ánh nhìn chằm chằm của Cassian. Việc ngó lơ ánh mắt bám riết không buông của hắn ta trong suốt bữa ăn đúng là một cực hình. Dù đã cố dồn hết tâm trí vào việc nhai nuốt thức ăn nhưng cậu vẫn thấy bồn chồn, ruột gan cồn cào cả lên.
0 Bình luận