Chương 82
bởi Ly Thiên…Rốt cuộc là mình đang nghe cái quái gì thế này.
Cassian chớp mắt ngơ ngác. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của Penelope, anh vẫn không có cảm giác đây là hiện thực. Cuối cùng, anh day day ấn đường đang nhíu chặt, lên tiếng.
“Penelope, vậy ý bà là.”
Chưa kịp nói hết câu thì Penelope đã cướp lời.
“Vâng, đúng vậy ạ. Bliss lặn lội đến đây là vì muốn gặp ngài. Cậu ấy muốn vẽ nên một dấu chấm hết cho mối tình đơn phương đã giấu kín suốt 10 năm qua.”
Nghe Penelope thao thao bất tuyệt bằng giọng điệu lâm li bi đát, Cassian bật cười khẩy một tiếng.
“Bà thực sự tin cái lý do dở hơi đó sao, Penelope?”
Giọng điệu của anh tràn ngập sự coi thường. Anh đinh ninh chắc nịch rằng vị quản gia già đã bị cái hạt đậu phộng ranh ma đó lừa bịp, nhưng phản ứng của bà lại hoàn toàn trái ngược.
“Tất nhiên là tôi tin chứ ạ, vì đó là sự thật mà. Thưa ngài Bá tước, ở cái tuổi của tôi rồi, tôi thừa sức nhìn thấu được đâu là lời nói dối, đâu là lời nói thật.”
Sự khẳng định chắc nịch của bà càng khiến Cassian thêm nghi ngờ.
“Thằng nhãi đó đã rót vào tai bà những lời đường mật gì mà bà lại tin sái cổ như thế?”
Nhìn khuôn mặt đầy hoài nghi của anh, Penelope như hạ quyết tâm, tuôn một tràng giải thích.
“Ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến đây, cậu ấy đã dốc bầu tâm sự với tôi tất cả. Cậu ấy bảo vì cuộc hôn nhân đã được gia đình hai bên sắp đặt từ trước, nên cậu ấy không thể thổ lộ tình cảm với ngài, chỉ xin tôi cho cậu ấy được ở bên cạnh, lẳng lặng ngắm nhìn ngài mỗi ngày. Nghe vậy, tôi mủi lòng thương xót cho mối tình đơn phương vô vọng của thằng bé nên mới quyết định giúp đỡ. Tất nhiên là tôi cũng có nhúng tay vào đôi chút. Nhưng ngài đâu có thiệt thòi gì, ngược lại cậu ấy còn giúp ngài chữa được chứng mất ngủ cơ mà….”
Penelope vẫn đang lải nhải thêm vài câu gì đó nhưng Cassian chẳng còn tâm trí đâu mà nghe nữa.
Cái hạt đậu phộng đó, à không, Bli, không, Blair, à không.
Cassian nhắm chặt hai mắt, thầm chửi thề trong bụng một câu rồi mới có thể bình tĩnh sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu.
Bliss Miller lặn lội tìm đến đây là vì thích mình á? Thật hoang đường. Lại còn cái điệp khúc yêu thầm suốt 10 năm qua nữa chứ, làm sao có thể tin được cái chuyện nực cười đó. Chắc chắn là do Penelope lớn tuổi rồi nên phán đoán mới mù mờ thế này.
Dù lý trí luôn mách bảo đó là điều phi lý, nhưng anh vẫn không thể hoàn toàn phủ nhận những lời Penelope nói.
Vì nếu coi đó là sự thật, thì mọi thắc mắc bấy lâu nay của anh đều có lời giải đáp.
Lý do nó nổi trận lôi đình, quậy tung cái bữa tiệc hôm đó, và cả lý do nó cất công lặn lội đến tận đây để làm ba cái công việc vặt vãnh này nữa.
…Và cả nụ hôn đó.
Ký ức về xúc cảm mềm mại chạm trên môi bất ngờ ùa về, Cassian vội vàng đưa tay lên che miệng như phản xạ.
Vậy ra nụ hôn hôm đó, không phải là do nó say xỉn mà là….
Thấy mặt chủ nhân thoắt cái đỏ bừng lên như gấc, Penelope nghiêng đầu thắc mắc hỏi.
“Thưa ngài Bá tước? Ngài sao thế ạ, không khỏe ở đâu sao?”
Bỏ ngoài tai lời hỏi han đầy lo lắng của vị quản gia, đầu óc Cassian lúc này đang quay cuồng chắp nối các chuỗi sự kiện, chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện khác.
Đừng lung lay, mày thừa biết cái suy nghĩ đó viển vông đến mức nào mà.
Tự chấn chỉnh bản thân là thế, nhưng hình ảnh Bliss xả thân đánh đám đàn ông nhừ tử cứ lặp đi lặp lại trong đầu khiến tâm trí anh rối bời. Nó thích mình đến mức đó cơ á.
Nghĩ lại thì, với Cassian, Bliss từng là một đứa trẻ khá đáng yêu. Đành rằng anh tiếp cận cậu nhóc chỉ là chơi bời qua đường cho xong chuyện, nhưng cũng có lúc anh thực sự thấy thằng nhóc đó rất dễ thương.
Dù rằng cái kết cục của hai người chẳng mấy êm đẹp….
‘Cục cưng ơi, Baba!’
Không, không được. Đó là một từ ngữ quá nguy hiểm.
Giọng nói non nớt văng vẳng bên tai khiến Cassian giật mình, vội vàng lắc đầu xua tan ý nghĩ đó. Bliss Miller chỉ là một cái hạt đậu phộng thò lò mũi xanh thôi. Nó thậm chí còn chưa đủ tuổi vị thành niên. Một người đàn ông trưởng thành hơn nó tận 12 tuổi như mình làm sao có thể để một thằng oắt con xoay mòng mòng được chứ. Dù sao thì Cassian Strickland cũng là người lớn. Một người trưởng thành và chín chắn hơn rất nhiều.
Thế nên, tỉnh táo lại đi Cassian Strickland. Đừng để dăm ba cái lời nhảm nhí này làm lung lay ý chí.
“…Thằng nhãi đó đã có đối tượng kết hôn rồi sao?”
Im lặng một lúc lâu, Cassian mới lên tiếng hỏi, Penelope gật đầu cái rụp không chút do dự.
“Dạ vâng, vì thế nên cậu ấy mới muốn được nhìn thấy ngài lần cuối đấy ạ.”
‘Lần cuối’.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa bao giờ anh nghe được một cụm từ nào êm tai đến vậy.
Não bộ Cassian bắt đầu hoạt động hết công suất. Chắc chắn những gì Penelope nói là sự thật. Điều đó có nghĩa là, chẳng cần anh phải nhọc công tống khứ, cái hạt đậu phộng đó cũng sẽ tự động cút xéo khỏi cuộc đời anh. Tất nhiên, trong khoảng thời gian nó còn ở đây, anh phải cẩn thận canh chừng để nó không gây thêm rắc rối nào nữa.
“Penelope.”
“Dạ, thưa Bá tước.”
Nghe chủ nhân gọi tên, vị quản gia vội vã thưa. Nhìn Penelope đang nơm nớp lo sợ chờ đợi phán quyết, anh từ tốn cất lời.
“Tôi hiểu rồi, tôi đã nắm rõ ngọn ngành câu chuyện, nể tình bà có ý tốt nên tôi sẽ bỏ qua chuyện bà qua mặt tôi lần này.”
Kẻ đáng trách là cái hạt đậu phộng đó. Vị quản gia già nua này chỉ là nạn nhân bị nó dắt mũi thôi, nên lần này anh quyết định giơ cao đánh khẽ. Cứ coi như bà ấy bị lừa đảo qua điện thoại đi. À không, là lừa đảo bởi hạt đậu phộng mới đúng. Đang tự suy diễn thì Penelope bỗng chắp tay trước ngực, reo lên sung sướng.
“Đội, đội ơn ngài Bá tước. Xin Chúa ban phước lành cho ngài!”
Thấy Penelope kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên ăn mừng, Cassian khẽ giơ một tay lên ra hiệu cho bà bình tĩnh lại. Hai má ửng hồng vì vui sướng, Penelope ngước nhìn anh đầy vẻ biết ơn. Cassian nghiêm mặt lại, trầm giọng nói.
“Đổi lại, tôi có một điều kiện, bà nhất định phải tuân thủ.”
“Dạ, ngài cứ nói ạ! Bất kể là việc gì tôi cũng sẵn lòng, dù có phải đánh đổi bằng cả tính mạng này tôi cũng xin thề sẽ giữ lời!”
Làm gì đến mức phải bán mạng cơ chứ. Cassian thầm nghĩ trong bụng nhưng vẫn gật đầu.
“Được. Vậy thì tôi sẽ tin tưởng bà thêm một lần nữa.”
Không để mất thời gian, anh vào thẳng vấn đề.
“Yêu cầu của tôi rất đơn giản. Tuyệt đối không được tiết lộ cho thằng nhãi đó biết chuyện tôi đã nắm thóp được thân phận của nó. Chỉ cần bà giữ kín bí mật này là được.”
“Dạ?”
Yêu cầu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Penelope hốt hoảng hỏi lại với tông giọng cao hơn bình thường. Nhưng mệnh lệnh của Cassian lại rõ ràng và đanh thép, không có chỗ cho sự thương lượng.
“Bà không nghe rõ sao? Tôi nhắc lại lần nữa. Tuyệt đối không được hé răng nửa lời với Bliss Miller chuyện tôi đã biết tỏng thân phận của nó, tuyệt đối không.”
Những từ cuối cùng anh gằn giọng, nhấn mạnh từng âm tiết. Penelope bối rối, ánh mắt đảo quanh quẩn. Dù vừa mới mạnh miệng thề thốt sống chết xong, nhưng trước yêu cầu quá đỗi kỳ lạ này, bà chần chừ không dám đáp lời, cuối cùng đành đánh liều hỏi lại.
“Dạ, nhưng mà, tại sao ạ? Đâu có lý do gì để phải giấu giếm chuyện này….”
Ngài Bá tước cũng có tình cảm với cậu ấy cơ mà! Penelope chỉ muốn gào lên như thế, nhưng Cassian đã chặn họng bà.
“Bà Penelope.”
“Dạ vâng.”
Giật mình trước tiếng gọi sắc lạnh, Penelope run rẩy đáp, Cassian gằn giọng cảnh cáo.
“Nể mặt tôi, bà không thể làm giúp tôi chuyện cỏn con này sao, Penelope.”
Hàm ý đằng sau câu nói đó là: ‘Bà đã cả gan lừa dối tôi vì Bliss Miller rồi, chẳng lẽ giờ lại không thể vì tôi mà nói dối nó một lần sao’. Và tất nhiên, Penelope đủ thông minh để hiểu được ẩn ý đó. Vì thế, bà đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám hé răng cãi nửa lời, chỉ ngoan ngoãn “Vâng” một tiếng. Cassian thu lại ánh mắt sắc lẹm, khẽ gật đầu hài lòng. Thế là xong chuyện.
Khi anh toan bước vào phòng tắm thì.
“Dạ, thưa, thưa Bá tước.”
Penelope rụt rè lên tiếng gọi. Cassian khựng lại, ngoái đầu nhìn bà. Dù sợ xanh mặt nhưng Penelope vẫn đánh liều lấy hết can đảm, mở lời.
“Chuyện là, sắp đến giờ dùng bữa tối rồi ạ. Biết đâu, ý tôi là, ngài dùng bữa một mình sẽ buồn chán lắm, nên tôi nghĩ….”
“Vào vấn đề chính đi, Penelope.”
Nhìn bộ dạng ấp a ấp úng, cứ vòng vo tam quốc mãi của bà quản gia, Cassian nhăn mặt, lạnh lùng cắt ngang. Lúc này Penelope mới đi thẳng vào vấn đề.
“Ngài thấy sao nếu dùng bữa tối cùng Bliss ạ?”
Cassian im lặng nhìn xuống Penelope. Có vẻ bà quản gia này vẫn chưa từ bỏ ý định “đẩy thuyền” cho hai người. Cũng phải thôi, giấu giếm anh để lén lút thuê nó, rồi chăm sóc nó tận tình từng li từng tí thế kia mà, chuyện đó cũng là dễ hiểu thôi. Nghĩ vậy, Cassian tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm, hờ hững quay mặt đi.
“Tùy bà, muốn làm gì thì làm.”
“Tôi cảm ơn, đội ơn ngài Bá tước!”
Nghe vậy, bà reo lên sung sướng quá đà rồi ba chân bốn cẳng phi thẳng ra khỏi phòng. Chắc mẩm là định xuống bếp chỉ đạo chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho hai người đây mà. Nhìn thấu tỏng tâm can của vị quản gia, Cassian vặn tay nắm cửa, toan bước vào phòng tắm thì Penelope, lúc này đã bước ra đến hành lang, chợt ngoái đầu lại.
“Ngài Bá tước!”
Nghe tiếng gọi, anh quay lại nhìn, thấy đầu vị quản gia lấp ló sau khe cửa hé mở, đôi mắt sáng rực rỡ đầy tự tin, bà nói.
“Chắc chắn ngài sẽ không phải hối hận đâu ạ. Cứ tin ở tôi.”
Đương nhiên là cái niềm tin anh dành cho bà đã sụp đổ hoàn toàn rồi. Nhưng Cassian chẳng buồn bóc mẽ, chỉ lặng lẽ gật đầu. Ngay sau đó, tiếng bước chân sải dài chạy huỳnh huỵch vì hưng phấn của Penelope vang lên từ sau cánh cửa đóng kín rồi xa dần. Cassian lắc đầu ngán ngẩm, bước vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa. Nhưng rồi vô thức, hình bóng cái hạt đậu phộng tí hon lại len lỏi vào tâm trí.
…Nó mà vẫn còn thích mình á? Thật hoang đường.
Dù miệng thì khăng khăng phủ nhận, không tin lấy một chữ những gì Penelope nói, nhưng anh vẫn không thể ngăn được trái tim đang đập lỗi nhịp.
Dùng bữa tối cùng nhau à, đây cũng là một cơ hội tốt để kiểm chứng.
Vừa suy tính trong đầu, anh vừa vặn vòi hoa sen. Đứng dưới làn nước mát lạnh tuôn xối xả, Cassian nhắm nghiền mắt lại.
Mình sẽ chứng minh cho bà ấy thấy là bà ấy đã sai bét nhè.
0 Bình luận