Bạn không có cảnh báo nào.

    Cảm giác như có một luồng gió bấc lạnh buốt vừa quét qua sau lưng. Sống lưng ớn lạnh, toàn thân sởn gai ốc. Veronica nhận ra mình đã mắc bẫy của số phận mất rồi….

    “Penelope, Penelope.”

    Đột nhiên, giọng nói của ngài Bá tước xuyên qua lớp màng ảo tưởng, kéo bà về với thực tại. Giật mình bừng tỉnh, bà thấy ngài Bá tước đang cau mày búng tay “Tách, tách” ngay trước mặt mình.

    “D-Dạ, thưa Công tước, à không, Bá tước.”

    Luống cuống quay lại với thực tại, Penelope lắp bắp đáp lời, tay chân khua khoắng loạn xạ, miệng lúng búng nói chẳng nên lời.

    “B-Bliss Miller là ai, là người nào, tiện thiếp thề là tiện thiếp hoàn toàn không biết, không biết gì sất. Rốt cuộc là ngài đang nói, nói cái gì vậy, chắc ngài h-hiểu lầm gì rồi. Xin ngài hãy tin tiện thiếp.”

    Thôi xong, lại bị chập mạch rồi.

    Cassian cau mày nhìn bà quản gia đang tuôn ra một tràng những lời vô nghĩa, lộn xộn. Có vẻ bà ấy bị hoảng loạn quá đà nên mới dùng toàn từ ngữ cổ lỗ sĩ của thế kỷ 18, lại còn chêm thêm cả từ địa phương không đâu vào đâu, đến một câu hoàn chỉnh cũng nói không xong. Chắc chắn là mấy câu thoại trong mấy bộ phim truyền hình bà ấy cày ngày cày đêm đang rối tung mù lên trong đầu rồi. Cassian thở dài “Hàaaa”, cất giọng.

    “Bình tĩnh lại đi, Penelope.”

    Anh lạnh lùng lên tiếng, nhìn vị quản gia vẫn đang hoảng loạn tột độ, chân tay lóng ngóng.

    “Tôi chỉ cần nghe một câu trả lời duy nhất. Hãy kể hết mọi chuyện liên quan đến Bliss Miller.”

    “T-Tôi, tôi không biết, không biết thật mà….”

    Cảm nhận được mối nguy hiểm rình rập, bà quản gia vẫn ngoan cố phủ nhận. Nhưng Cassian lại nghiến răng, trừng mắt nhìn bà bằng ánh mắt sắc lạnh như dao.

    “Nghĩ cho kỹ đi. Nếu không thuyết phục được tôi thì bà phải tự gánh vác hậu quả đấy, Penelope.”

    Nghe vậy, Penelope như bị dội một gáo nước lạnh, tỉnh hẳn người. Anh ấy nói thật. Cassian Strickland, Bá tước Heringer, thực sự đã biết tỏng mọi chuyện rồi. Mọi sự dối trá, che đậy đều vô ích. Nhận ra sự thật phũ phàng đó, Penelope mặt cắt không còn một giọt máu, ngồi phịch xuống đất.

    “B-Bá tước ơi. Xin ngài tha tội cho tôi. Tôi biết lỗi rồi, tôi biết lỗi rồi. Tôi đáng muôn chết…!”

    Nhìn người phụ nữ lớn tuổi bỗng nhiên òa khóc nức nở, Cassian vừa thấy cạn lời lại vừa thấy tội nghiệp, áy náy khôn tả.

    “…Hàaaa.”

    Cuối cùng anh đành buông một tiếng thở dài thườn thượt. Tóm lại điều anh muốn biết chỉ là cái đám Capybara này giấu củ cà rốt hay quả táo ở đâu thôi. Có phải bắt ép bà ấy khai ra sào huyệt của tổ chức khủng bố hay tên trùm giấu mặt đâu cơ chứ.

    Vậy mà bà ấy lại gào khóc, van xin thảm thiết như thể trời sập đến nơi vậy.

    “Được rồi, tôi hiểu rồi, đứng lên đi Penelope.”

    “Hu hu hu, hu hu hu.”

    “Bà đứng lên đi, khóc lóc ầm ĩ thế này khéo lại sinh bệnh ra đấy.”

    Sự xót xa chiến thắng, Cassian đành đưa tay ra đỡ bà. Nắm lấy tay anh, Penelope vừa nấc nghẹn ngào “Hức, hức” vừa lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt, sụt sịt nói.

    “Cảm ơn ngài đã khoan hồng độ lượng. Quả nhiên ngài Bá tước lúc nào cũng bao dung… hức.”

    “Biết rồi thì mau ngồi xuống đi.”

    Cassian vỗ nhẹ lên vai Penelope, dìu bà ra ghế sofa, bà sụt sùi ngoan ngoãn làm theo. Anh ngồi đối diện Penelope, tự tay rót một ly nước đặt lên bàn cho bà.

    “Tôi cảm ơn ngài Bá tước ạ.”

    Bà sụt sịt mũi, tu ực một hơi cạn sạch ly nước. Ánh mắt Cassian vô tình chạm phải chiếc khăn tay bà vừa đặt xuống bàn, anh sững người. Chiếc khăn tay khô rang, chẳng có lấy một vết ẩm ướt nào. Đưa mắt nhìn lại khuôn mặt Penelope, trái ngược với động tác “Khịt” mũi và đặt ly nước xuống một cách đầy kịch tính, vùng da quanh mắt bà hoàn toàn khô ráo.

    Cái đám Capybara điên khùng này.

    Lại bị lừa một vố đau đớn, Cassian thở dài ngao ngán. Vừa dùng chiếc khăn tay khô rang chấm chấm lên mặt giả vờ lau nước mắt, Penelope vừa dè dặt lên tiếng.

    “À, thưa ngài Bá tước.”

    Nghe giọng nói rụt rè của bà, anh liếc mắt nhìn. Penelope nở một nụ cười lấy lòng, rụt rè hỏi.

    “Dạ, ngài biết chuyện đó từ bao giờ, và làm sao ngài biết được ạ? Ý tôi là, cái chuyện….”

    Thấy Penelope ấp úng, cứ lấm lét dò xét thái độ của mình, Cassian trả lời thẳng thừng.

    “Tôi đã biết thằng nhãi đó là Bliss Miller ngay từ ngày đầu tiên rồi.”

    “Từ, từ ngày đầu tiên ạ?”

    Penelope lại rít lên một tiếng “Híccc” đầy kinh ngạc. Lần này thì nghe có vẻ là tiếng hét xuất phát từ sự bất ngờ tột độ thực sự chứ không phải là diễn kịch. Lúc này Cassian mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, anh chỉnh lại tư thế, ngồi đối diện bà. Đúng rồi, phải tập trung giải quyết vấn đề trước mắt đã.

    “Nào, giờ thì bà nói thật đi. Có phải bà cũng biết chuyện này từ đầu rồi không?”

    Penelope toan mở miệng thanh minh nhưng rồi lại xị mặt xuống, cúi gằm mặt.

    “Dạ vâng, tôi biết ạ.”

    Câu trả lời thành thật được thốt ra. Bầu không khí có vẻ đã bớt căng thẳng, bà ấy không dám nói dối nữa đâu, nghĩ vậy, Cassian tiếp tục truy vấn.

    “Vậy tại sao bà lại thuê nó? Bà thừa biết Bliss Miller đâu phải loại người phải đi làm mấy công việc vặt vãnh này cơ mà.”

    “Dạ, dạ vâng. Tất nhiên là tôi biết chứ ạ. Cậu ấy là cậu út của gia tộc Miller danh giá mà. Nhưng vì cậu ấy có nỗi khổ tâm riêng nên tôi đành phải….”

    Giọng Penelope nhỏ dần rồi buông một tiếng thở dài não nề. Nhìn khuôn mặt ủ rũ, u sầu của bà, Cassian nhíu mày khó hiểu.

    “Nỗi khổ tâm gì?”

    “Dạ?”

    Penelope giật mình ngước lên nhìn anh. Cassian vẫn nhíu chặt đôi mày, nhắc lại câu hỏi.

    “Tôi hỏi là cái nỗi khổ tâm riêng ấy là cái gì. Chẳng phải vì nó mà bà mới bất chấp rủi ro, nhắm mắt làm ngơ cho cái thân phận giả tạo của Bliss Miller để thuê nó vào làm sao? Rốt cuộc là cái lý do cao cả nào khiến bà phải cất công bao che cho nó, lừa dối cả tôi thế hả.”

    Lần này Penelope thậm chí không thốt lên được tiếng nào. Nhìn người phụ nữ lớn tuổi há hốc mồm, mặt cắt không còn hột máu trân trân nhìn mình, Cassian có thể đoán được kịch bản tiếp theo.

    “Thưa ngài Bá tước, chuyện đó.”

    Lại bài cũ rích, Penelope lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt, nhưng Cassian lạnh lùng dập tắt hy vọng của bà.

    “Đừng hòng dùng nước mắt cá sấu để lấp liếm chuyện này, Penelope. Vô ích thôi.”

    Lời cảnh báo sắc lạnh khiến Penelope khựng lại, bà lén lút cất chiếc khăn tay đi. Xem ra chiêu này không dùng lại được lần hai rồi. Bà thầm nghĩ, cuối cùng cũng đành buông tiếng thở dài đầu hàng.

    “Lý do Bliss Miller đến đây là vì ngài đấy ạ.”

    “Quả nhiên là vậy.”

    “Dạ?”

    Thấy Cassian lẩm bẩm một mình, Penelope chớp mắt ngơ ngác, anh xua tay ra hiệu cho qua chuyện.

    “Bà kể tiếp đi.”

    Dù vẫn còn khó hiểu nhưng Penelope cũng ngoan ngoãn nói tiếp.

    “Bliss bảo cậu ấy muốn được nhìn thấy ngài lần cuối nên mới cất công đến tận đây. Thấy cậu ấy chân thành, thiết tha quá nên tôi không nỡ chối từ, đành phải giúp một tay….”

    “Thế rốt cuộc lý do là cái gì.”

    Sự kiên nhẫn của Cassian đã cạn kiệt. Tiếng nghiến răng kèn kẹt khiến Penelope giật nảy mình, nuốt nước bọt cái “Ực”, bà tuyệt vọng lên tiếng.

    “Nghe nói sắp tới Bliss sẽ phải kết hôn ạ.”

    “Kết hôn á?”

    Tin tức chấn động khiến Cassian thực sự ngỡ ngàng. Penelope gật đầu “Vâng”, nói tiếp.

    “Hình như đó là cuộc hôn nhân được gia đình hai bên sắp đặt từ trước. Nghe nói ngay sau khi trở về Mỹ, cậu ấy sẽ tổ chức hôn lễ với người đó luôn ạ.”

    Trời đất ơi. Tự dưng Cassian thấy đồng cảm, xót xa đến lạ.

    Đáng thương thật, lại phải lấy cái con Capybara điên khùng đó làm vợ.

    Vừa gửi lời chia buồn sâu sắc đến vị hôn phu vô danh xui xẻo kia, anh lẩm bẩm.

    “Tội nghiệp thật.”

    “Đúng không ạ?”

    Thấy Cassian có vẻ mủi lòng, Penelope nhanh nhảu hùa theo.

    “Thử hỏi xem, phải bỏ lại người mình yêu thương để chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt, thật là quá tàn nhẫn và cổ hủ. Ngài thấy có đáng thương không? Tội nghiệp thằng bé không? Ôi, một mối tình ngang trái, bi thương làm sao….”

    “Thế nên?”

    “Dạ?”

    Lại lôi chiếc khăn tay khô rang ra chấm mắt, đang diễn cảnh sướt mướt thì bị Cassian cắt ngang.

    “Tôi hỏi là, thế nên thằng nhãi đó mới mò đến đây làm gì. Bà bịa ra cái lý do vớ vẩn gì để lừa dối tôi, thuê nó vào làm hả.”

    Lần này Penelope đứng hình mất vài giây. Nhìn Cassian chằm chằm, mắt chớp chớp như không tin vào những gì mình vừa nghe, bà bất lực hỏi lại.

    “Trời đất ơi, ngài Bá tước. Ngài vẫn chưa hiểu sao ạ?”

    “Rốt cuộc là hiểu cái gì cơ?”

    Penelope cố kìm nén cảm giác muốn đấm ngực kêu trời, nổi cáu quát lên.

    “Tất nhiên là vì muốn được ở bên cạnh người mình yêu trước khi bước lên xe hoa chứ còn gì nữa. Thưa ngài Bá tước, Bliss thích ngài! Nên cậu ấy mới lặn lội đến tận đây chỉ mong được nhìn thấy ngài mỗi ngày đấy ạ!”

    Lại một khoảng không tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Nhưng lần này khác hẳn với trước. Cassian há hốc mồm, mặt đực ra như kẻ mất hồn trân trân nhìn vị quản gia.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú