Chương 80
bởi Ly ThiênPhù uu.
Chỉ khi yên vị trong xe, Cassian mới thực sự có được không gian riêng tư. Anh nhắm mắt, ngửa cổ ra sau và trút một tiếng thở dài nặng nề. Dù sự việc chỉ mới diễn ra vài giờ nhưng anh cảm thấy mệt mỏi như thể đã qua mấy ngày liền. Lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, nhưng tâm trí vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Còn quá nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ.
Cái sự hiểu lầm hoang đường của Hầu tước rồi thời gian cũng sẽ làm phai nhòa thôi, nhưng mà….
Điều khiến anh bận tâm hơn cả lại nằm ở khía cạnh khác. Nhớ lại câu nói gây sốc nhất của Hầu tước, đôi lông mày Cassian lại nhíu chặt vào nhau.
‘Đứa trẻ nhỏ bé như chú thỏ con đang run rẩy sợ hãi đó, vậy mà khi nghe lũ đàn ông to xác lạ hoắc xúm lại nói xấu cậu, nó đã dũng cảm xông vào dạy dỗ bọn chúng một bài học cơ mà.’
Cái thằng nhãi Bliss đó mà lại làm cái trò điên rồ ấy vì mình sao?
Nghĩ nát óc anh cũng không thể nào tin nổi. Nhưng có vẻ Hầu tước không phải là người duy nhất nghĩ vậy. Edward lúc đứng đợi ngoài phòng khách cũng nói y chang, chẳng lẽ tất cả những kẻ có mặt ở đó đều có chung một suy nghĩ đó sao?
Cũng đúng thôi, ngay từ đầu mình đã dẫn nó đến với tư cách bạn đồng hành cơ mà.
May mà anh đã kịp thời dùng quyền lực phong tỏa mọi thông tin trên các phương tiện truyền thông nên khó có khả năng xảy ra một vụ bê bối chấn động. Vấn đề nằm ở chỗ, làm sao có thể bịt được miệng lưỡi thiên hạ cơ chứ.
Nếu vậy thì sớm muộn gì chuyện này cũng lọt đến tai cha mẹ anh thôi.
Sau tiếng thở dài não nề, lời nói của Hầu tước lại văng vẳng bên tai.
‘Cậu thấy tình huống này có đáng xót xa và dũng cảm không cơ chứ. Dám đứng lên bảo vệ danh dự cho người đàn ông không hiểu được tấm lòng của mình.’
Cassian cắn nhẹ môi dưới, chìm vào suy tư.
Rốt cuộc tại sao sau 10 năm nó lại đột ngột xuất hiện trước mặt mình cơ chứ?
Người duy nhất có thể giải đáp cho thắc mắc vẫn luôn ám ảnh anh bấy lâu nay, chỉ có một mình bà ấy.
Penelope.
Cassian nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đăm chiêu, nghiêm trọng. Sự nôn nóng khiến anh mất cả vẻ điềm tĩnh, vô thức rung đùi liên tục, chỉ mong xe mau chóng về đến lâu đài.
Cái kết cục dở khóc dở cười này biết giải quyết sao đây.
Tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi chờ chủ nhân về, Penelope đi đi lại lại trong phòng, mặt mày nhăn nhó, vắt óc suy nghĩ.
Mình đã cố tránh cái kịch bản này rồi mà không được. Tình tiết hiểu lầm, trắc trở xen ngang tình yêu đã ập đến rồi, nhưng nếu biết cách tận dụng thì đây sẽ là chất xúc tác tuyệt vời để tình cảm hai người thăng hoa. Vấn đề là phải “đẩy thuyền” thế nào đây….
Rốt cuộc tại sao hai người họ lại chiến tranh lạnh nhỉ?
Penelope có nghĩ nát óc cũng chẳng tìm ra câu trả lời. Chắc chắn đã có chuyện xảy ra ở bữa tiệc, nhưng Bliss thì kín như bưng, còn ngài Bá tước thì lảng tránh cậu ấy. Lúc đầu bà cứ ngỡ là do ngài Bá tước không kiềm chế được trước sự đáng yêu của Bliss, nhưng nhìn thái độ của cậu nhóc thì có vẻ uẩn khúc nằm ở chỗ khác. Rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ.
Thường thì mấy cái sự hiểu lầm củ chuối này đều bắt nguồn từ việc thiếu giao tiếp mà ra.
Với kinh nghiệm của một mọt phim tình cảm ngôn tình chính hiệu, Penelope bắt đầu lục lọi “kho tàng” não bộ để tìm cách giải quyết. Cứ áp dụng mấy cái motif kinh điển là xong. Trong mấy tình huống này, diễn biến tiếp theo thường là gì nhỉ?
Tạo cơ hội cho hai người ở riêng với nhau chăng?
Ý kiến không tồi. Theo kịch bản, hai nhân vật chính sẽ vì một lý do bất đắc dĩ nào đó mà phải đi cùng nhau, rồi bị mắc kẹt ở một nơi hẻo lánh. Trải qua một chút hoạn nạn, sóng gió, họ sẽ thấu hiểu tâm tư của nhau, hóa giải mọi hiểu lầm và tình yêu lại đơm hoa kết trái.
Nhưng làm sao để sắp xếp cho hai người họ đi cùng nhau được nhỉ?
Bí ý tưởng. Chết tiệt, chẳng có cách nào khả thi cả.
Gạt bỏ ý tưởng đó, bà lại tiếp tục vắt óc nghĩ cách khác. Anh hùng cứu mỹ nhân chăng? Khi một người gặp nguy hiểm, người kia xả thân cứu giúp thì bức tường ngăn cách nào mà chẳng sụp đổ.
Nhưng ai sẽ là người gặp nguy hiểm đây?
Bliss thì nhỏ con, nhìn mong manh yếu đuối thế kia. Chắc để ngài Bá tước cao to lực lưỡng gặp nạn thì yên tâm hơn nhỉ. Được đấy, Penelope gật gù đắc ý, nhưng rồi lại đâm đầu vào ngõ cụt.
…Ngài Bá tước tài giỏi như thế, chắc tự ngài ấy cũng thoát nạn được mà chẳng cần ai cứu.
Lại phải loại trừ phương án này, Penelope vò đầu bứt tai tìm hướng đi mới. Đang chìm đắm trong nỗi thống khổ của một “đạo diễn” thì tiếng chuông báo thức vang lên.
“Ôi chao, ngài Bá tước về sớm thế?”
Xác nhận Cassian đã về, bà cuống cuồng chạy ra thì chiếc xe đã sắp tiến đến trước sảnh. Chạy ba chân bốn cẳng xuống cầu thang, vừa kịp lúc xe đỗ lại, bà nhanh tay mở cửa xe cho Cassian với nụ cười thường trực trên môi.
“Mừng ngài đã về, thưa Bá tước. Hôm nay ngài về sớm quá ạ.”
Bliss đang nghỉ ngơi trên phòng. Thật là trùng hợp, lát nữa phải gợi ý hai người họ dùng bữa tối cùng nhau mới được. Penelope thầm nghĩ. Cứ để hai người có nhiều thời gian ở cạnh nhau, kiểu gì chẳng tìm ra cách gỡ rối.
“Chuyện đó.”
Bà định lên tiếng đề nghị thì Cassian bất ngờ cất lời.
“Thằng nhãi đó đâu rồi?”
Câu hỏi đột ngột khiến Penelope quên béng mất những gì định nói.
“Thằng nhãi nào cơ ạ?”
Thấy bà quản gia ngơ ngác hỏi lại, Cassian cau mày khó chịu.
“Bli, Blair, cái thằng nhóc đó.”
“À, vâng. Blair ạ. À không, Bli, Blair chứ.”
Lắp bắp sửa lời, Penelope thoáng bối rối. Đến bà còn loạn não chẳng nhớ rõ cái tên giả của Bliss rốt cuộc là Blair hay Bli, Blair nữa, nhưng quan trọng nhất lúc này là phải xoa dịu tình hình.
“Cậu ấy đang nghỉ ngơi trên phòng ạ. Để tôi đi gọi cậu ấy nhé?”
“Không, khỏi đi.”
‘Vậy thì, ngài thấy sao nếu hai người dùng bữa tối cùng nhau ạ?’
Penelope lại định mở miệng thì Cassian đã nhanh hơn một bước.
“Bà.”
“Đi theo tôi, Penelope. Tôi có chuyện cần nói với bà.”
Bỏ lửng nửa câu, anh đã quay gót đi thẳng. Lại bị cho leo cây, Penelope đứng ngẩn tò te, rồi vội vã chạy theo anh.
“Ngài có chuyện gì căn dặn tôi ạ, thưa Bá tước.”
Penelope đón lấy chiếc áo khoác từ tay Cassian, chờ đợi, nhưng anh vẫn im lặng. Thấy vẻ mặt đăm chiêu của chủ nhân, bà rụt rè lên tiếng hỏi. Hay là ở ngoài có chuyện gì không vui? Vừa tự suy diễn đủ kiểu thì Cassian, sau một hồi vuốt cằm im lặng, đã cất giọng.
“Penelope, tôi có chuyện này muốn hỏi bà.”
“Dạ, ngài cứ hỏi ạ.”
Bà nhanh nhảu đáp lời, anh cúi nhìn vị quản gia, tiếp tục nói.
“Từ trước đến nay, bà đã dành gần như cả cuộc đời để cống hiến cho gia tộc Công tước, và cả cho tôi nữa.”
“Vâng, đúng vậy ạ. Tôi đã luôn tận tâm phục vụ gia tộc bằng tất cả lòng trung thành.”
Penelope khẳng định chắc nịch. Bà tự tin rằng lòng trung thành của mình dành cho chủ nhân là tuyệt đối, không ai sánh bằng. Đón nhận ánh mắt chân thành, kiên định của người phụ nữ lớn tuổi, Cassian vẫn nhìn bà đăm đăm, nói.
“Vậy thì, bất kể tôi hỏi chuyện gì, bà cũng sẽ nói thật chứ, tuyệt đối không lừa dối tôi.”
“Đương nhiên rồi ạ. Xin ngài cứ hỏi. Ngài có ra lệnh gì tôi cũng xin tuân mệnh.”
Penelope vẫn trả lời không chút do dự. Nếu ngài Bá tước nghi ngờ lòng trung thành của bà thì đó quả là một sự sỉ nhục. Thậm chí nếu cần, bà sẵn sàng diễn màn đâm dao vào ngực như vị công thần trong bộ phim ‘Công tước và Hải tặc’ để chứng minh….
“Bli… Blair có thực sự là họ hàng xa của bà không?”
“Vâng, tất nhiên rồi ạ. Làm sao tôi dám cả gan lừa dối ngài cơ chứ.”
Penelope nở nụ cười tươi tắn, diễn kịch trơn tru. Tất cả cũng vì muốn tốt cho ngài Bá tước thôi mà. Sau này ngài ấy biết chuyện chắc chắn sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của mình….
“Penelope.”
“Dạ, thưa Bá tước.”
Cassian khẽ gọi tên, Penelope vẫn cười đáp lại. Lẳng lặng nhìn bà, Cassian chậm rãi buông từng chữ.
“Tôi có một thắc mắc cực kỳ lớn, tôi cần bà giải đáp cho tôi.”
“Ngài có thắc mắc gì về tôi ạ?”
Penelope vẫn nghiêng đầu ngây thơ hỏi. Hoàn toàn không lường trước được câu nói tiếp theo của Cassian, khuôn mặt bà vẫn ngập tràn vẻ ngây thơ vô tội, khiến Cassian phải nghiến răng kèn kẹt.
“Bà giải thích cho tôi xem, từ bao giờ mà Bliss Miller lại trở thành họ hàng xa của bà vậy? Tôi đang tò mò đến phát điên lên được đây.”
“Hícccc!”
Lời vạch trần chấn động của Cassian khiến Penelope ôm hai má hét lên thất thanh. Căn phòng ngủ rộng lớn của ngài Bá tước chìm vào một sự im lặng rợn người, lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
0 Bình luận