Chương 79
bởi Ly ThiênGiá mà câu chuyện dừng lại ở đó thì hay biết mấy, nhưng Hầu tước lại không có ý định dừng lại.
“Vậy là cậu và đứa trẻ đó tình trong như đã mặt ngoài còn e chứ gì. Đúng không? Lý do là gì thế? Một người vừa là người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước, lại vừa đĩnh đạc, chín chắn như cậu thì làm gì có ai nỡ chối từ. Hội quý bà phu nhân hễ cứ tụ tập là lại lôi cậu ra làm chủ đề bàn tán đấy. Mấy bà lớn tuổi thì nhắm nhe cậu làm con rể, còn mấy cô tiểu thư trẻ tuổi thì tranh nhau xem ai lọt vào mắt xanh của cậu. Vậy mà một người ưu tú như cậu lại nhút nhát, chần chừ không dám tiến tới, xem ra đứa trẻ đó cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ?”
Bị tấn công dồn dập bằng một tràng những suy diễn vô căn cứ, Cassian cứng họng, chỉ biết mấp máy môi không thốt nên lời. Bỏ mặc phản ứng gượng gạo của anh, Hầu tước vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
“Hay là do vấn đề môn đăng hộ đối? Nếu gia cảnh đứa trẻ đó có phần sa sút thì cậu cứ nói thật với ta. Chỗ họ hàng xa của ta có một gia đình Tử tước hiếm muộn đấy. À không, đừng bảo là do hai gia tộc có hiềm khích với nhau nhé? Cậu cứ chia sẻ đi, biết đâu ta lại giúp hòa giải được thì sao. Nếu không phải do mấy lý do đó thì….”
Trông ông có vẻ vô cùng phấn khích. Bình thường Hầu tước luôn xuất hiện với vẻ ngoài đạo mạo, trầm tĩnh, vậy mà giờ đây đôi mắt ông lại sáng rực lên, mồm mép tép nhảy liên tục. Nhìn cảnh tượng này, Cassian vừa bối rối lại vừa cảm thấy có chút cảm thông.
Cũng phải thôi, cuộc sống của tầng lớp quý tộc vốn dĩ rất tẻ nhạt. Ngày nào cũng quanh quẩn với những buổi tiệc tùng sáo rỗng, mở miệng ra là những lời tâng bốc giả tạo, khoe khoang sự giàu sang phú quý, hoặc rảnh rỗi thì cưỡi ngựa đi săn, dạo quanh lãnh địa ngắm chim muông, tệ hơn nữa là chìm đắm trong men rượu và chất kích thích từ sáng đến tối, lảm nhảm những lời vô nghĩa. Nói tóm lại là một chuỗi ngày nhàm chán lặp đi lặp lại.
Phải sống một cuộc đời vô vị như thế suốt bao năm trời, giờ ở cái tuổi xế chiều lại bắt gặp một vụ bê bối thú vị, đầy rẫy sự drama thế này, bảo sao ông ấy không thể nhắm mắt làm ngơ cho được.
“Nói suông thế này chẳng giải quyết được gì, cậu cứ đưa đứa trẻ đó đến đây gặp ta. Ta sẽ đích thân ra mặt dò hỏi tâm ý của nó giúp cậu. Cậu cũng thật là, hay ngại ngùng cơ chứ. Ta biết tỏng cả rồi, không cần phải xấu hổ đâu. Xưa ta cũng từng trẻ, từng yêu nên ta hiểu cảm giác của cậu mà. Tuổi trẻ đúng là khoảng thời gian tươi đẹp nhất.”
Hầu tước bật cười sảng khoái “Ha ha”, rồi đưa ra một lời đề nghị không tưởng. Tất nhiên, nếu chuyện này là thật thì việc có được một đồng minh đắc lực như Hầu tước là một điều tuyệt vời không còn gì bằng….
Nhưng hoang đường quá rồi đấy.
Cassian thầm thở dài não nề. Dù rất muốn hùa theo trò vui hiếm hoi của vị Hầu tước già, nhưng với tư cách là người trong cuộc, Cassian đành “lực bất tòng tâm”. Lại không thể phũ phàng từ chối làm mất hứng Hầu tước, anh đành chọn cách trả lời mập mờ, nước đôi.
“Tôi rất cảm kích sự nhiệt tình của ngài, nhưng ngài cũng biết khoảng cách tuổi tác giữa tôi và cậu ấy khá lớn, nên tôi muốn tiến tới một cách chậm rãi, thận trọng. Quan trọng nhất vẫn là tôn trọng cảm nhận và quyết định của cậu ấy. Tôi tin là một người sâu sắc như Hầu tước chắc chắn sẽ thấu hiểu nỗi lòng của tôi.”
Câu chốt hạ đầy ẩn ý của Cassian khiến Hầu tước khựng lại, vẻ mặt nghiêm túc vuốt ve chòm râu. Khó khăn lắm mới vớ được vụ drama chấn động thế này mà lại chỉ được đứng ngoài xem, còn gì tiếc nuối hơn cơ chứ.
Tuy nhiên, những lời Cassian nói cũng hoàn toàn có lý, dù không cam lòng, ông đành gật đầu chấp thuận.
“Được rồi. Ta hoàn toàn thấu hiểu mà.”
“Cảm ơn sự thông cảm của ngài.”
Cứ tưởng mọi chuyện đến đây là êm xuôi, nhưng Hầu tước quả nhiên không phải là người dễ dàng bỏ cuộc.
“Nhưng mà.”
Ông hơi chồm người về phía trước, nheo mắt nhìn Cassian. Lại định bày trò gì nữa đây, Cassian âm thầm cảnh giác, Hầu tước hạ giọng, chân thành dặn dò.
“Sau này nếu hai đứa gặp bất kỳ khó khăn, trở ngại nào thì hãy nhớ đến tìm ta nhờ giúp đỡ ngay nhé. Nghe rõ chưa? Ta luôn sẵn sàng dốc hết sức mình để bảo vệ tình yêu của hai đứa, nhớ đấy.”
Trước lời dặn dò tha thiết lặp đi lặp lại của Hầu tước, Cassian không còn cách nào khác ngoài việc gật đầu vâng dạ.
“Dạ vâng, tôi nhớ rồi ạ. Nhất định tôi sẽ làm thế.”
Ngoài mặt thì vâng vâng dạ dạ, nhưng trong thâm tâm anh lại nghĩ hoàn toàn khác. Đằng nào thì chuyện đó cũng chẳng bao giờ xảy ra, ngài thích nghe gì thì tôi nói nấy cho ngài vui. Đúng như dự đoán, câu trả lời của anh khiến Hầu tước vô cùng mãn nguyện, ông gật đầu hài lòng.
“Được rồi, thế thì tốt. Cậu về đi.”
“Dạ, cảm ơn ngài.”
Chỉ chờ có câu nói này, Cassian cung kính cúi chào rồi vội vã quay người rời khỏi phòng khách. Vừa mở cửa ra, anh bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đang đứng ngoài hành lang, khựng lại trong giây lát. Phía sau lưng, tiếng Hầu tước vọng ra.
“Edward, tiễn khách ra tận cửa cho ta.”
“Dạ vâng, thưa ông nội.”
Edward nhanh nhảu đáp lời. Hóa ra lúc nãy Hầu tước bảo cháu trai túc trực ngoài hành lang không phải là nói suông. Cassian quay lại cúi chào Hầu tước một lần nữa rồi bước theo Edward ra ngoài.
“Hưm.”
Đi được một đoạn, Edward bỗng hắng giọng như thể có điều muốn nói. Những cái liếc mắt lén lút của anh ta càng củng cố thêm suy đoán của Cassian, nhưng anh ta cứ ấp a ấp úng mãi không chịu mở lời, chỉ rụt rè liếc nhìn anh. Hết kiên nhẫn chờ đợi, Cassian lên tiếng trước.
“Có chuyện gì thì nói thẳng ra đi, đừng có lấm lét nhìn tôi như thế.”
“À, ờ. Ừm, chuyện là.”
Bị nói trúng tim đen, Edward lúng túng gãi gãi đầu, ấp úng nói.
“À, ừm. Vụ ở bữa tiệc hôm qua, xin lỗi vì đã nói mấy lời không hay về anh….”
Cứ tưởng anh ta định nói chuyện gì quan trọng, ai ngờ Cassian lại phản ứng vô cùng hờ hững.
“Chuyện xin lỗi anh đã làm rồi mà. Tóm lại là anh muốn nói cái gì?”
Thái độ lạnh nhạt của Cassian khiến Edward hơi co rúm người lại, len lén quan sát biểu cảm của anh. Rốt cuộc là anh ta định vòng vo đến bao giờ nữa đây. Đúng lúc Cassian bắt đầu thấy bực mình thì Edward cuối cùng cũng chịu vào vấn đề chính.
“À, ừm… thật ra là, đã lâu lắm rồi không thấy anh cặp kè với cô nào. Nên tụi tôi cứ tưởng anh bị… trục trặc vấn đề sinh lý.”
“Các người nghĩ tôi bị liệt dương á?”
Câu hỏi thẳng thừng của Cassian khiến Edward hoảng hốt, lúng túng không biết làm sao, nhưng cuối cùng cũng đành thành thật gật đầu.
“À, ừm… thì, là thế đó.”
Nghe đến đây, Cassian vẫn cảm thấy bình thường, chẳng mảy may để tâm. Chuyện anh đã lâu không hẹn hò là sự thật, và việc anh chẳng có hứng thú gì với chuyện yêu đương nam nữ cũng là sự thật.
Nhưng câu nói tiếp theo của Edward lại chọc trúng chỗ ngứa của Cassian.
“Chuyện đó, tôi xin lỗi nhé. Tôi không biết là anh lại có hứng thú với đàn ông. À, ừm… tôi hoàn toàn không có thành kiến gì về chuyện đó đâu nhé.”
…Lại sủa cái điên khùng gì nữa đây.
Cassian cau mày nhìn Edward chằm chằm. Phản ứng đó lại bị hiểu lầm, Edward tiếp tục lải nhải những lời khiến Cassian tức lộn ruột.
“Cậu nhóc đó, cũng dễ thương đáo để, bảo sao anh lại mê mệt đến thế. À, xin lỗi. Tôi nói thế này chắc anh khó chịu lắm nhỉ? Tôi hiểu mà, đổi lại là tôi thì tôi cũng thế thôi. Nghe ông nội nói anh giấu cậu ấy kỹ lắm, quả nhiên là bảo bối có khác….”
Cassian tức muốn xì khói đầu, không thốt nên lời. Tưởng tượng cảnh Hầu tước đem cái kịch bản tình yêu hoang đường của ông ấy đi nhồi sọ cho con cháu, Cassian tức anh ách, buột miệng mắng.
“Dễ thương á? Cái thằng nhãi đó mà dễ thương á?”
Cái con Capybara điên khùng đó á?
Anh kịp thời nuốt nửa câu sau vào bụng, nhưng Edward vẫn giữ nụ cười tươi rói, hồn nhiên đáp.
“Đúng vậy. Đợi vài năm nữa trổ mã thì chắc chắn sẽ thành một đại mỹ nhân cho xem. À, tất nhiên bây giờ cũng xinh xắn lắm rồi. N-Nhưng mà anh yên tâm, tôi tuyệt đối không dám có ý đồ đen tối gì đâu. Cậu ấy là hoa đã có chủ rồi mà, làm sao tôi dám tà niệm….”
“Edward.”
Anh ta đang vội vàng xua tay lắc đầu thanh minh thì giọng nói lạnh ngắt của Cassian vang lên khiến anh ta giật thót, cứng đờ người. Cassian nhìn xuống Edward với khuôn mặt lạnh lẽo như tảng băng trôi. Chắc anh ấy lại ghen bóng ghen gió rồi đây? Edward thầm nghĩ trong sự lo lắng tột độ. Cũng đúng thôi. Nếu có kẻ khác cứ lải nhải khen người yêu mình dễ thương, xinh đẹp thì ai mà chẳng nóng mắt. Chết dở, lỡ mồm rồi.
Trong lúc Edward đang mặt cắt không còn một giọt máu thì Cassian lên tiếng.
“Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa. Cái thằng nhóc đó là một viên kẹo dẻo tẩm thuốc độc đấy.”
Bỏ lại một câu khó hiểu, Cassian quay lưng sải bước dài bỏ đi. Edward ngơ ngác chớp chớp mắt, rồi vội vã chạy theo gọi giật lại.
“T-Từ từ đã, Cassian! Đợi đã, ý anh là sao? Cassi, à không, Bá tước Heringer…!”
Mặc kệ tiếng gọi với theo của Edward, Cassian không những không dừng lại mà còn tăng tốc độ bước đi. Ra đến xe, anh leo tót lên xe rồi phóng đi mất hút, bỏ lại Edward đứng ngẩn tò te trước cửa.
“Kẹo dẻo tẩm thuốc độc…? Rốt cuộc ý anh ta là sao nhỉ.”
Edward đứng thở dốc, nghiêng đầu gãi tai khó hiểu.
0 Bình luận