Bạn không có cảnh báo nào.

    “Cái, cái quái gì vậy?”

    Eina bàng hoàng thốt lên một tiếng cảm thán. Ngay lúc đó, hình ảnh Bliss xẹt qua trong đầu Cassian khiến mặt anh biến sắc, tái mét.

    “Cassian, đứng lại! Cassian!”

    Mặc kệ tiếng gọi với theo của Eina, anh đã ba chân bốn cẳng chạy thục mạng. Lỡ cái thằng nhóc đó xảy ra chuyện gì thì sao? Biết ngay là không nên vứt nó lại một mình mà. Đáng lẽ mình có thể hẹn Eina nói chuyện sau cơ mà. Chắc không phải lại xảy ra sự cố….

    Hình ảnh Bliss mặt mày sưng vù vì ăn nhầm nấm độc, khóc lóc thảm thiết hiện lên trong đầu anh như một cơn ác mộng.

    …Rốt cuộc đây là, cái trò gì.

    Cassian sững lại, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cảnh tượng bày ra trước mắt khác xa một trời một vực so với những gì anh tưởng tượng.

    ***

    Cái đồ tép riu không biết tự lượng sức mình này dám…!

    Bliss đưa mắt hình viên đạn quét một vòng xung quanh. Phải tìm được một cái gì đó vừa tay. Không thể bỏ qua chuyện này dễ dàng thế được. Phải cho cái đám này một bài học nhớ đời. Cho chừa cái thói ngông cuồng dám mơ mộng hão huyền.

    “Nấc.”

    Hơi men vẫn tiếp tục trào lên tận cổ nhưng ngọn lửa căm phẫn trong lòng không hề suy giảm. Cassian là của mình. Kẻ trừng trị hắn ta chỉ có thể là mình. Cấm ai được phép nhòm ngó!

    Và ngay lúc đó, hình ảnh người nhạc công vĩ cầm lọt vào tầm mắt Bliss. Cô ấy đang cầm chính xác thứ mà cậu đang tìm kiếm. Một thứ gì đó dài dài. Giống như một cái gậy. Bất cứ thứ gì có thể dùng để quật…!

    Nó kia rồi.

    Không chần chừ thêm giây nào, Bliss lao thẳng về phía trước. Nhanh như chớp, lao đi như một mũi tên xé gió, nhắm thẳng vào mục tiêu.

    “Ơ?”

    Khi nữ nhạc công vĩ cầm giật mình thốt lên một tiếng kinh ngạc theo phản xạ thì Bliss đã giật phăng cây đàn violin trên tay cô rồi lao đi mất hút. Người nhạc công chơi kèn Oboe ngồi cạnh cũng trợn tròn mắt nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Quay đầu nhìn lại, cô thấy một cậu thiếu niên tóc bạch kim đang lao đi vun vút, một tay cầm cây đàn violin, tay kia lăm lăm cây kèn Oboe.

    “Hả?”

    Gã đàn ông đang cười hô hố, ba hoa chích chòe bỗng vô thức quay đầu lại. Có vẻ bản năng đã báo hiệu nguy hiểm cận kề nhưng muộn mất rồi. Bliss nhảy lên không trung, giáng thẳng cây đàn violin vào đầu gã.

    “Hự!”

    “Á á á!”

    Không chỉ gã bị đánh mà đám đàn ông đứng cạnh cũng la oai oái kinh hãi. “Bốp”, một âm thanh rợn người vang lên, cây đàn violin gãy làm đôi, gã đàn ông bị tấn công bất ngờ ôm đầu ngồi thụp xuống la hét đau đớn.

    Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Bliss quăng luôn nửa cây đàn violin gãy sang một bên, chuyển sang vung vẩy cây kèn Oboe.

    “Lũ khốn nạn, chết đi, chết hết đi! Tụi mày nghĩ mình là ai hả!”

    “Á, á á!”

    “Mẹ kiếp, cái đéo gì vậy!”

    “Thằng điên, nó bị điên rồi!”

    Đám đàn ông nãy giờ còn vênh váo, cười nói hỉ hả giờ mặt cắt không còn hột máu, co rúm người lại tìm đường tháo chạy. Nhưng cây kèn Oboe trên tay Bliss không tha cho một ai, cậu nện cho mỗi gã vài nhát nhừ tử.

    “Á!”

    “Đau! Đau quá!”

    Tiếc là cây kèn Oboe cũng chẳng trụ được bao lâu. Bliss lại vứt cái nhạc cụ đã méo mó vặn vẹo sang một bên rồi dáo dác nhìn quanh. Và một “vũ khí” hoàn hảo đã lọt vào mắt xanh của cậu.

    “Cho cháu mượn cái này nhé!”

    Một ông lão tóc bạc phơ đang đứng ngơ ngác chứng kiến cảnh hỗn loạn bỗng bị giật phăng cây gậy ba-toong đang chống, Bliss cầm gậy đuổi theo đám đàn ông. Vút, vút. Cây gậy ba-toong cứng cáp tạo ra lực sát thương khá nảy lửa. Đúng rồi, phải thế này chứ. Bliss càng đánh càng hăng, giáng những đòn đau điếng vào lũ khốn khiếp.

    “Sao tụi mày dám, sao tụi mày dám hả!”

    Bliss quậy tưng bừng khắp nơi, vừa đánh vừa hét lớn.

    “Cassian là của tao! Đứa nào dám nhòm ngó hả! Chết hết đi!”

    “Á á, cứu mạng!”

    Chỉ trong nháy mắt, hội trường bữa tiệc biến thành một mớ hỗn độn. Không ai dám xông vào can ngăn, mọi người chỉ biết nháo nhào bỏ chạy toán loạn. Giữa khung cảnh hỗn mang đó, chỉ có một mình Bliss là tả xung hữu đột, bay nhảy khắp nơi, đánh đâu trúng đó. Một tay cầm nửa thân kèn Oboe gãy, tay kia lăm lăm cây gậy ba-toong, cậu giáng những đòn sấm sét xuống những gã đàn ông to con đang gào thét thảm thiết. Ngay khoảnh khắc đó.

    “Bliss!”

    Tiếng gọi tên mình vang lên bất ngờ khiến bàn tay đang túm gáy một gã đàn ông, chuẩn bị giáng gậy xuống của Bliss khựng lại. Quay đầu nhìn lại, cậu thấy Cassian đang trân trân nhìn mình với khuôn mặt tái nhợt.

    Đến rồi, kẻ thù không đội trời chung của mình.

    “Bốp”, giáng nốt cú đánh cuối cùng xuống kẻ đang nằm cuộn tròn rên rỉ đau đớn, Bliss quay người lại. May quá. Người đáng bị ăn gậy nhất chính là cái tên khốn đó.

    “Yaa!”

    Hai mắt rực lửa căm hờn, Bliss lao thẳng về phía Cassian. Giống hệt như cái ngày xưa ấy, khi nghe thấy chúng nói xấu gia đình mình, cậu cũng lao tới như một mũi tên.

    Đúng lúc đó.

    “Hự.”

    Ký ức về cái lần bị Cassian quăng bổng lên không trung bỗng ùa về, và theo phản xạ tự nhiên, cậu vội phanh gấp lại. Nhưng đó lại là một sai lầm chết người. Mũi giày trượt dài trên nền đá cẩm thạch trơn bóng khiến cả người cậu ngã ngửa ra sau.

    “Bliss!”

    Cassian hét lớn, lao tới chỗ cậu. Nhưng muộn mất rồi. “Bịch” một tiếng rõ to, Bliss ngã đập đầu xuống đất, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.

    ***

    “La la la, la la la.”

    Penelope ngân nga hát, ngước nhìn đồng hồ treo tường. Đã không biết là lần thứ mấy bà xem giờ rồi. Đêm đã về khuya, chắc chắn buổi tiệc đang ở độ náo nhiệt nhất. Chắc giờ này ngài Bá tước đang say đắm trong sự quyến rũ của Bliss rồi nhỉ?

    “Hàaaa.”

    Mường tượng ra cảnh hai người trao nhau ánh mắt đắm đuối, một tiếng thở hắt đầy háo hức bật ra khỏi môi bà. Tại buổi tiệc, hai người họ đã tỏa sáng rực rỡ đến nhường nào chứ? Một người thì lịch lãm phong độ như ngài Bá tước, một người thì xinh đẹp rạng ngời như Bliss, đứng cạnh nhau chắc chắn là một cặp đôi hoàn hảo không tì vết. Ai ai cũng sẽ bị nhan sắc của Bliss làm cho mê mẩn cho xem? Thấy cảnh đó chắc ngài Bá tước sẽ lo sốt vó lên ấy chứ. Chính sự bất an đó sẽ là chất xúc tác để ngài ấy nhận ra tình cảm của mình.

    Khéo ngài ấy đã tỏ tình rồi cũng nên?

    ‘Bliss, tôi không thể chấp nhận được việc những gã đàn ông khác nhìn cậu bằng ánh mắt thèm thuồng đó.’

    Đang tưởng tượng khuôn mặt hằn học vì ghen tuông của Cassian, Penelope chợt “Á” lên một tiếng, nhận ra mình vừa bị lố kịch bản.

    Ngài Bá tước vẫn đang đinh ninh cậu ấy tên là Blair cơ mà.

    Hắng giọng “Ưhưm” một cái, Penelope cau mày làm mặt ngầu, cố ép giọng ồm ồm như đàn ông, diễn lại câu thoại.

    “Blair, tôi không thể chấp nhận được việc những gã đàn ông khác nhìn cậu bằng ánh mắt thèm thuồng đó.”

    Đổi vị trí đóng vai Bliss, Penelope chuyển sang giọng the thé ẻo lả, nũng nịu nói.

    “Ngài Bá tước, trong lòng em chỉ có duy nhất ngài thôi ạ.”

    “Blair!”

    “Ngài Bá tước!”

    “Ôm chầmmm!”

    Vừa tự lồng tiếng cho hành động vừa dang rộng hai tay ôm chầm lấy khoảng không, đúng lúc đó. Chuông điện thoại báo thức của bà reo vang. Vội vã mở ra xem, miệng Penelope ngoác tận mang tai. Thông báo xe của ngài Bá tước vừa lướt qua cổng sắt của tòa lâu đài.

    “Về rồi, về rồi.”

    Penelope mừng rỡ reo lên, chân bước nhẹ như bay lao ra khỏi lâu đài. Chắc chắn xe sẽ chạy ngang qua khuôn viên vườn tiến thẳng vào trong. Biết đâu chừng lúc này trong xe đang diễn ra cảnh tượng ướt át nào đó cũng nên. Cuối cùng thì màn kịch ‘Bá tước và Người hầu’ của mình cũng sắp đến hồi gay cấn nhất rồi…!

    “Trời ơi, ngài đã về. Chào ngài Bá tước, chào Bli, Blair!”

    Đứng chực sẵn trước cửa lâu đài ngóng đợi chiếc xe tiến vào, Penelope nở nụ cười tươi như hoa, đưa tay mở cửa ghế sau. Hì hì, hai người đang hôn nhau say đắm chắc chắn sẽ giật bắn mình, cuống cuồng buông nhau ra vì bà quản gia vô duyên này cho xem….

    “Hả?”

    Penelope vô thức thốt lên một tiếng ngạc nhiên xen lẫn hụt hẫng. Cảnh tượng bên trong xe khác xa một trời một vực so với trí tưởng tượng phong phú của bà.

    Trái ngược với khuôn mặt nghiêm trọng, ngồi dán chặt người vào mép cửa của Cassian, Bliss lại nằm ngửa tênh hênh, ngáy khò khò ngon lành. Cậu nhóc đang tựa đầu vào mép cửa bên kia bỗng cựa mình “Ưm”, toan ngồi dậy, Cassian giật nảy mình vội vàng đưa tay ấn chặt cậu xuống. Bliss chới với một lúc rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Vẫn giữ khoảng cách an toàn với Cassian.

    “Ơ kìa, ngài Bá tước….”

    Định hỏi xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra nhưng bà chưa kịp mở miệng. Thấy Penelope đứng ngẩn tò te, Cassian vội vã bước xuống xe, vươn người đứng thẳng dậy.

    “Ơ, ngài Bá tước. Ngài Bá tước ơi?”

    Thấy anh quay lưng bước đi thẳng một nước, Penelope hốt hoảng gọi giật lại.

    “Ngài định đi đâu một mình thế ạ! Hôm nay ngài định ngủ riêng sao? Không cần Bli, Blair hầu hạ nữa ạ?”

    Câu hỏi khiến Cassian khựng lại. Một khoảng không im lặng bao trùm. Vài giây trôi qua như thể anh đang giằng xé nội tâm dữ dội, Cassian khẽ rên rỉ, buông một tiếng thở hắt nặng nề đầy bất lực. Lầm bầm điều gì đó trong miệng, anh quay ngoắt người sải bước dài vòng sang phía cửa xe bên kia, vươn tay định mở cửa thì lại khựng lại.

    “Cái thằng nhãi này, trên tay nó không cầm cái gì đúng không?”

    Nhìn khuôn mặt nhăn nhó vì căng thẳng của anh, Penelope hơi nghiêng đầu khó hiểu rồi nhoài người nhìn vào trong xe.

    “Dạ không có, chẳng cầm gì đâu ạ.”

    Nghe Penelope xác nhận xong xuôi, lúc này Cassian mới dám mở cửa xe. Nhanh tay đỡ lấy cơ thể Bliss đang đổ ập xuống, anh dáo dác nhìn quanh như đang rà soát. Đích thân kiểm tra kỹ càng xong, Cassian mới bế thốc Bliss lên.

    “Ưm.”

    Nghe tiếng rên khẽ của Bliss rúc vào ngực mình, cả người anh cứng đờ như tượng đá. Thấy cậu nhóc thở đều đặn chìm vào giấc ngủ sâu, anh mới dám cất bước.

    Biết ngay mà.

    Nhìn bóng lưng chủ nhân với khuôn mặt nhợt nhạt, cau có đang bước đi, Penelope lấy một tay che miệng, cố nén tiếng cười đang chực trào ra.

    Ngài Bá tước căng thẳng ra mặt lúc bế cậu ấy về cơ mà!

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú