Chương 73
bởi Ly ThiênChẳng biết anh có nhận ra ánh mắt như thiêu như đốt của con Capybara ở phía sau lưng hay không, Cassian cứ thế sải bước tiến về phía Eina. Như thể đã quăng cái đuôi Bliss ra sau đầu, chẳng mảy may bận tâm.
Chưa hết. Cassian còn cúi người xuống cho vừa tầm với cô ta, hai người trao nhau nụ hôn chào hỏi áp má theo phép lịch sự một cách vô cùng tự nhiên.
“Lâu rồi không gặp, Cassian.”
“Ừ, trông cô khỏe mạnh thế này là tốt rồi.”
Hai người tay bắt mặt mừng, trao nhau những lời hỏi han ân cần, tất cả đều thu trọn vào tầm mắt của Bliss. Nhìn cái điệu bộ trò chuyện rôm rả, cười nói vui vẻ của bọn họ, người ngoài nhìn vào còn tưởng là một đôi tình nhân lâu năm. Cái tên khốn này dám cả gan léng phéng ngay trước mũi mình cơ đấy? Bliss cố nén cục tức, đứng chôn chân tại chỗ chờ đợi. Để xem bọn họ còn diễn trò gì nữa.
“Bạn diễn của anh đâu rồi? Đừng bảo là anh đi một mình đấy nhé?”
Đúng lúc đó Eina lên tiếng hỏi. Thấy cô ta dáo dác nhìn quanh tìm kiếm bạn đồng hành của Cassian, Bliss hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu chuẩn bị tinh thần. Để xem lần này anh ta giới thiệu mình là gì.
Ơ?
Trớ trêu thay, khoảnh khắc Bliss mong chờ đã không đến. Cassian nhanh chân bước lên một bước, lấy thân mình che khuất hoàn toàn Bliss ở phía sau.
“Tôi đi một mình.”
Câu trả lời ráo hoảnh của Cassian khiến Bliss hóa đá. Cái tên này đang làm cái quái gì vậy? Nhưng sự phẫn nộ cũng chẳng kéo dài được lâu. “Vậy sao?”, Eina hững hờ đáp lại rồi lập tức chuyển chủ đề.
“Cassian này, chuyện tôi nói với anh dạo trước, anh đã suy nghĩ đến đâu rồi?”
Hả? Chuyện gì? Chuyện gì cơ?
Bliss đang vểnh tai lên hóng hớt thì bất chợt Cassian ngoái đầu liếc nhìn cậu một cái. Hành động có phần gượng gạo đó khiến Bliss cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng Cassian đã nhanh chóng quay lại nhìn Eina và lên tiếng.
“Ra chỗ khác nói chuyện đi.”
Và rồi một tình huống vô cùng cạn lời đã xảy ra. Sau cái liếc mắt chớp nhoáng đó, Cassian cất bước đi thẳng cùng Eina. Nhìn bóng lưng hai người họ nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc rồi mất hút, Bliss đứng trơ trọi một mình, há hốc mồm chớp chớp mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đi rồi á? Bỏ đi thật luôn á? Không đùa chứ?
Bỏ mình lại một mình á?
“Hơ, thật là.”
Bực tức đến nghẹn họng. Bliss thở hồng hộc, hít một hơi thật sâu. Lao tới tẩn cho hắn một trận nhừ tử mới được? Đang nắm chặt tay thành nắm đấm định xông tới thì một suy nghĩ xẹt qua đầu khiến cậu khựng lại.
Tại sao anh ta lại hành động như vậy? Với vị trí lúc nãy, chắc chắn anh ta thừa biết là sẽ không chạm mắt với mình mà.
Cái liếc mắt đó trông giống như một phản xạ vô điều kiện hơn. Nếu chỉ là vô tình nhìn về phía mình thì tại sao lại phải làm vậy? Điều đó chứng tỏ anh ta vẫn luôn để tâm đến sự tồn tại của mình, đúng không?
Nhưng rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Bliss cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng đăm đăm nhìn về hướng hai người họ vừa biến mất. Chuyện chưa dừng lại ở đó. Vẫn còn một điểm đáng ngờ nữa.
Tại sao anh ta lại không giới thiệu mình? Lúc nãy rõ ràng vẫn còn hùng hồn dõng dạc xướng tên Bli Blair cơ mà.
Bình thường thì 95% nơ-ron thần kinh trong não Bliss đều ở trạng thái “ngủ đông” hoặc chơi xơi nước, chỉ có 5% là hoạt động lẹt đẹt, nhưng mỗi năm sẽ có một hai lần toàn bộ 100% nơ-ron hoạt động hết công suất. Và đây chính là thời khắc đó.
Không lẽ anh ta không muốn cho cô ả đó thấy mặt mình?
Nghĩ đến đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu như tia chớp. Hay là sợ cô ả đó nhận ra mình?
Thế thì có vấn đề gì chứ?
“Ưm, ưm.”
Mấy cái nơ-ron thần kinh yếu ớt của Bliss đang hoạt động hết công suất đến mức muốn bốc khói. Cậu nhíu chặt lông mày, nhắm nghiền mắt lại, vắt óc suy luận. Giả sử cô ả đó nhận ra mình thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Chắc chắn kế hoạch chọn thời điểm thích hợp để tung hê thân phận thật của mình sẽ đổ sông đổ bể hết, đúng không? Nghĩ theo hướng đó thì việc anh ta không cho mình giáp mặt cô ả lại là một nước đi có lợi cho mình….
Đột nhiên, Bliss bừng tỉnh đại ngộ như bị sét đánh ngang tai. Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại với nhau một cách hoàn hảo. Cái liếc mắt vô thức của Cassian, việc anh ta giấu nhẹm thân phận của Bliss trước mặt Eina, và cả hành động lôi cô ả ra chỗ khác nói chuyện riêng, tất cả đều có lý do của nó.
Cái tên khốn đó, chắc chắn anh ta đã biết tỏng mình là Bliss Miller từ lâu rồi!
***
Cùng Eina bước ra ban công, Cassian vẫn cảm thấy lấn cấn trong lòng, lại ngoái đầu nhìn về phía sảnh tiệc.
Chắc không có chuyện gì đâu nhỉ.
Dù tình thế bắt buộc phải để Bliss lại một mình, nhưng anh định bụng sẽ quay lại ngay. Chắc trong thời gian ngắn ngủi này nó không rảnh rỗi sinh nông nổi gây họa gì đâu nhỉ. Nhanh chóng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, anh âm thầm đặt đồng hồ đếm ngược. Đúng 5 phút nữa sẽ quay lại. Mặc dù hơi áy náy khi bỏ rơi Bliss ở đó, nhưng đành chịu thôi. Chuyện này không tiện bàn bạc ở chốn đông người.
“Sao rồi, anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Về vụ, đầu tư ấy.”
Eina rụt rè lên tiếng với nụ cười gượng gạo. Nhìn bộ dạng khúm núm của cô bạn thanh mai trúc mã, Cassian thầm thở dài. Eina là một cô gái tốt, chỉ mắc mỗi một khuyết điểm chí mạng. Đó là gu chọn đàn ông quá tệ, toàn cắm đầu vào yêu mấy gã tồi tệ, chẳng ra gì. Kể cả anh cũng nằm trong số đó.
Tự nhận thức được bản thân cũng chẳng phải loại đàn ông tốt đẹp gì, nên mỗi lần nhìn Eina khổ sở vì tình, anh lại cảm thấy mỉa mai, chua xót cho chính mình. Lần này cũng không ngoại lệ. Nhìn cô bạn thân đang ngước nhìn mình bằng ánh mắt đầy kỳ vọng, anh mang một cảm xúc phức tạp khó tả, nhưng trong đầu lại cứ lởn vởn hình bóng của cái hạt đậu phộng tí hon kia.
‘Cảm ơn ngài đã đưa tôi đến đây.’
Anh cố gắng gạt bỏ khuôn mặt của Bliss ra khỏi tâm trí nhưng thật khó. Mặc cho Eina đang thao thao bất tuyệt quảng cáo về dự án khởi nghiệp mới của tình nhân, anh chỉ ậm ừ cho qua chuyện, tâm trí vẫn mải miết chạy theo bóng hình Bliss.
Nó có nghi ngờ gì về việc mình không giới thiệu nó với Eina không nhỉ?
Sở dĩ anh không dám đàng hoàng giới thiệu hai người với nhau là vì lo sợ Eina có thể nhận ra Bliss. Chỉ cần ngăn không cho Eina tiếp cận nó thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
Chắc nó chẳng nhớ mặt Eina đâu.
Xác suất Bliss còn nhớ mặt Eina là cực kỳ thấp. Vì cái thằng nhóc đó là một đứa ngốc nghếch mà. Dù tự nhủ như vậy nhưng trong lòng anh vẫn cồn cào một cảm giác bất an khó tả. “Phù”, trút một tiếng thở dài, đưa tay day day hai bên thái dương, anh bỗng nhớ ra một điều.
Cái thằng nhóc đó, đôi khi lại ranh ma đột xuất ở những chuyện không đâu, biết đâu chừng nó lại đoán ra.
***
Phải rồi, hồi đó cũng là cô ả này.
Bliss nghiến răng kèn kẹt, trừng mắt nhìn chằm chằm về hướng hai người họ vừa khuất bóng. Nhớ lại chuyện ngày xưa cô ả hùa cùng Cassian nói xấu mình và gia đình sau lưng, một ngọn lửa căm phẫn khác lại bùng lên trong lòng. Đứa ngốc nghếch, ngu xuẩn nhất trên đời này chính là bản thân cậu. Sao tự dưng lại quên béng mất mục đích mình lặn lội đến tận đây chịu khổ nhục kế để làm gì, mà lại đi cười ngu ngơ như một thằng ngốc thế này chứ.
“Hừ, đồ ngốc, đồ đại ngốc.”
Bliss nắm chặt tay thành nắm đấm, tự gõ đập “Bộp bộp” vào đầu mình. Đau điếng cả đầu nhưng thà vậy còn hơn. Nhờ cú đấm này mà đầu óc cậu mới tỉnh táo lại được.
Hứ, chắc lại rủ nhau ra chỗ khuất để tiếp tục nói xấu mình và gia đình mình chứ gì.
Càng nghĩ, lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt trong lồng ngực và ánh mắt. Mình đến đây là để báo thù mà. Mình phải đập tan sự kiêu ngạo của cái tên khốn đó, khiến hắn ta phải hối hận xanh ruột mới được.
Hóa ra cái tên khốn đó đã biết tỏng thân phận của mình từ đời thuở nào rồi, vậy mà mình vẫn cứ ngây thơ tin sái cổ, lúc nào cũng hí hửng đắc ý như một thằng hề.
Trên đời này còn ai ngốc nghếch hơn mình không? Lỡ như Grayson, Stacy hay Larien mà biết chuyện này chắc chắn sẽ bò ra cười vỡ bụng và trêu chọc ‘Đúng là phong cách của Bliss có khác’. Nathaniel thì vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ như thường lệ, Chase thì chắc sẽ tội nghiệp cho cậu lắm, nhưng sự thương hại đó chỉ càng làm cậu thêm thảm hại mà thôi.
Không sao, ít nhất thì cái tên khốn đó vẫn chưa biết là mình đã biết anh ta biết thân phận thật của mình.
Mình sẽ không làm những trò hề ngốc nghếch nữa. Từ giờ trở đi, trong đầu mình chỉ có duy nhất hai chữ ‘Báo thù’. Sẽ không bao giờ bị mấy lời đường mật, giả dối của anh ta lừa gạt thêm một lần nào nữa!
Vừa hạ quyết tâm thề độc xong, ánh mắt Bliss vô tình chạm phải ly nước ép đang cầm trên tay. Nhìn ly nước, cục tức lại dội ngược lên tận cổ.
Định dùng dăm ba cái ân huệ cỏn con này để thao túng tôi á?
Biết tỏng mục đích anh đưa ly nước này cho tôi là để dụ dỗ, thu phục tôi rồi. Định làm tôi yếu lòng rồi tự động bỏ cuộc chứ gì. Còn lâu nhá. Tôi là Bliss Miller cơ mà!
Cậu chỉ muốn quăng quách cái ly đi cho rảnh nợ, nhưng làm thế thì chỉ tội nghiệp mấy người phục vụ phải dọn dẹp. Lỡ mảnh thủy tinh văng trúng ai bị thương thì lại rắc rối to…. Bliss cố kiềm chế cơn bốc đồng, đưa mắt nhìn quanh. Vừa vặn lúc đó, một người bồi bàn bưng khay đồ uống đang đi ngang qua.
“Anh gì ơi!”
Thấy Bliss giơ tay vẫy vẫy, người bồi bàn nở nụ cười tươi tắn, uyển chuyển lướt đến. Bliss đặt ly nước mới uống được một nửa lên khay và chọn một ly khác. Sở dĩ cậu chọn ly có màu sắc y chang ly cũ là vì lúc nãy đã được nghe giới thiệu đây là đồ uống không cồn. Bác Penelope đã dặn dò kỹ lưỡng rồi, tuyệt đối không được uống lung tung.
Nhưng mà cứ uống cái ly nước anh ta chọn cho thì mất mặt lắm.
Nghĩ vậy, Bliss tự đắc đưa ly nước màu đỏ sóng sánh lên miệng nhấp một ngụm. Hứ, đồ tồi tệ. Nhớ lại chuyện hôm đó, máu nóng lại dồn lên não. Phải uống chút gì đó cho hạ hỏa mới được. “Ực, ực”. Chỉ chớp mắt, cậu đã nốc cạn sạch ly nước, bỗng dưng khóe mắt cậu bắt được một hình ảnh là lạ.
…Ơ?
Hai người bồi bàn lướt qua nhau. Trên khay của họ đều bày những ly nước màu đỏ sặc sỡ, nhưng kiểu dáng ly lại hoàn toàn khác biệt. Và ngay khoảnh khắc nhận ra chiếc ly mình vừa nốc cạn khác một trời một vực với chiếc ly ban đầu.
“Nấc.”
Bliss giật bắn vai, nấc lên một tiếng, rồi cứ thế ngẩn người nhìn trân trân chiếc ly rỗng không trên tay. …Thôi xong, hình như mình vừa gây ra một lỗi lầm tai hại thì phải.
0 Bình luận