Bạn không có cảnh báo nào.

    Khi đến được tòa lâu đài nơi tổ chức buổi tiệc, mặt trời đã lặn hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời đen kịt. Nhìn những đám mây đen cuồn cuộn di chuyển với hình thù kỳ quái như trong mấy bộ phim kinh dị, Bliss không khỏi cảm thấy rùng mình sợ hãi.

    “Sao thế?”

    Cassian nãy giờ vẫn im lặng ngoan cố nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng quay sang hỏi với vẻ mặt cau có. Bliss chần chừ một lát rồi dè dặt lên tiếng.

    “À, chỉ là… nhìn bầu trời, có vẻ hơi đáng sợ… ạ.”

    Nghe vậy, Cassian liếc nhìn bầu trời qua ô cửa kính rồi bật cười khẩy. Quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ con, có hiện tượng tự nhiên bình thường mà cũng sợ bóng sợ gió. Chắc tổ tiên loài người thời ăn lông ở lỗ trong hang động cũng thế này đây, ý nghĩ vừa xẹt qua đầu, anh quay sang nhìn thì thấy Bliss đang thu mình lại, chớp chớp đôi mắt to tròn thao láo.

    Chắc chỉ số IQ cũng chẳng khá khẩm hơn người tối cổ là bao.

    “Chỉ là mây thôi mà, có gì đâu mà sợ.”

    Cassian hờ hững buông một câu. Vừa lúc xe dừng lại, những người phục vụ túc trực sẵn nhanh chóng tiến đến định mở cửa.

    Ơ?

    Cassian đã tự mình mở cửa xe bước ra trước. Hành động bất ngờ này không chỉ khiến Bliss ngạc nhiên. Người phục vụ đang tiến đến định mở cửa xe bên phía anh cũng khựng lại bối rối, tất cả những người xung quanh đều trố mắt nhìn anh với vẻ khó hiểu. Đường đường là Bá tước mà không thèm đợi người phục vụ, tự mình mở cửa bước xuống xe trong một sự kiện trang trọng thế này, rốt cuộc là có chuyện gì gấp gáp đến thế.

    Bỏ mặc những ánh mắt ngơ ngác của mọi người, anh sải bước dài, chỉ vài bước đã vòng sang phía cửa xe bên kia. Thời gian diễn ra chỉ vỏn vẹn trong 2, 3 giây, anh nhẹ nhàng đẩy người phục vụ còn đang ngớ người vì bất ngờ sang một bên, tự tay mở cửa xe và đưa tay ra trước mặt Bliss.

    “Nào, xuống đi.”

    Vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng và chất giọng trầm tĩnh thường ngày, nhưng hành động này đủ khiến Bliss trợn tròn mắt kinh ngạc. Không lẽ anh ta làm thế là vì mình…?

    Bán tín bán nghi trước sự thật khó tin này, Bliss rụt rè đặt tay lên tay anh, Cassian liền hơi khom người xuống, lịch thiệp đỡ cậu bước xuống xe. Vừa chạm chân xuống đất, cậu nhận ra tất cả mọi người xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt về phía hai người. Mặt Bliss bất giác đỏ bừng, nhưng Cassian thì vẫn thản nhiên như không.

    “Khoác tay tôi đi.”

    Thấy anh gập một cánh tay lại, chìa ra chờ đợi, Bliss lại thêm một phen chấn động. Biết là anh ta mê mình như điếu đổ rồi, nhưng không ngờ lại sủng nịnh đến mức này!

    Cảm động đến rưng rưng nước mắt. Bliss toét miệng cười hạnh phúc, ngoan ngoãn khoác tay Cassian. Thấy vậy, Cassian quay mặt nhìn thẳng về phía trước, bắt đầu sải bước. Trong lúc sánh bước bên nhau tiến vào trong, Bliss nhận ra Cassian đang cố tình đi chậm lại so với bình thường.

    Chẳng lẽ anh ta đi chậm lại để chờ mình?

    Ngay giây phút đó, một làn sóng cảm động lại trào dâng trong lòng. Bliss ngước đôi mắt ươn ướt, lấp lánh lên nhìn anh, lẩm bẩm.

    “Cassian ơiii….”

    Đang nhìn thẳng về phía trước, Cassian cau mày cúi xuống nhìn cậu. Chết dở. Nhận ra mình lỡ mồm, Bliss vội vàng cười “Haha” đánh trống lảng.

    “C-Có con mèo, đằng kia có con mèo kìa.”

    Cậu vội vã chỉ tay về một hướng, Cassian liếc nhìn theo hướng tay chỉ rồi tặc lưỡi “Chậc” một tiếng. Thế là cho qua à? Bliss nơm nớp lo sợ, thấy Cassian vẫn tiếp tục bước đi, mắt nhìn thẳng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm “Phù”. Chắc anh ta không nghe rõ, may quá đi mất.

    Đang tự nhủ từ nay phải cẩn thận mồm mép và hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Bliss không hề hay biết Cassian vừa liếc nhìn mình với suy nghĩ.

    Cái bộ não hạt tiêu đó thì lừa được ai mà cũng bày đặt giở trò.

    Tự dưng sau 10 năm lại xuất hiện chình ình trước mặt anh, bày ra dăm ba cái trò vặt vãnh lởn vởn trước mặt anh, rốt cuộc mục đích của nó là gì. Lại còn lôi kéo được cả Penelope vào hùa, chắc phải dùng lời đường mật gì ghê gớm lắm đây. Nhưng mà một vị quản gia dạn dày kinh nghiệm như bà ấy sao lại dễ dàng mắc bẫy thế nhỉ. Con Capybara này làm gì đủ trình độ mà tính toán sâu xa đến thế.

    Thôi kệ xác nó.

    Cassian nhìn vị chủ tiệc đang hồ hởi tiến lại gần, thầm nghĩ. Đằng nào thì hôm nay mọi chuyện cũng sẽ kết thúc thôi.

    “Ồ, Bá tước Heringer. Cảm ơn ngài đã đến dự, tôi ngóng ngài mãi đấy.”

    Nam tước Tamon chào hỏi vồn vã, bắt tay Cassian rồi đưa mắt nhìn sang Bliss. Bắt gặp ánh mắt tò mò, chờ đợi được giới thiệu của Nam tước, Bliss bỗng chốc căng thẳng tột độ, Cassian lên tiếng.

    “Cảm ơn ngài đã có lời mời, thưa Nam tước Tamon. Đây là họ hàng xa của một người quen của tôi.”

    Hả?

    Bliss giật thót mình, ngước nhìn Cassian. Chỉ thế thôi á? Họ hàng xa của người quen?

    Không phải là người thương à?

    Trong khi đầu óc Bliss đang nổ tung vì chấn động, thì Cassian vẫn giữ thái độ dửng dưng, bình thản. Anh tiếp tục nhìn Nam tước, thản nhiên nói tiếp.

    “Thấy đây là một cơ hội tốt để cọ xát nên tôi đưa cậu ấy đi cùng cho biết. Trăm sự nhờ ngài chiếu cố.”

    Nói xong, Cassian cúi xuống nhìn Bliss. Chắc là sẽ có màn ‘quay xe’ bất ngờ đây? Đang thầm mong đợi, tim đập thình thịch, Cassian nở một nụ cười nhạt, cất giọng.

    “Cậu ấy là Bli Blair.”

    Cái tên khốn này?

    Mặt Bliss thoắt cái đỏ bừng vì tức giận. Nam tước Tamon hơi nghiêng đầu khó hiểu rồi bật cười “Haha”.

    “Bli Blair sao? Cái tên nghe độc đáo thật đấy.”

    Bliss chỉ muốn lao vào đấm cho Cassian một phát nhưng Nam tước đang nhìn hai người. Thấy ông ta đưa tay ra có ý muốn bắt tay, Bliss đành cắn răng nuốt cục tức vào trong.

    “R-Rất hân hạnh được gặp ngài. Cảm ơn ngài đã mời cháu đến dự tiệc ạ.”

    Gượng cười đến mức cơ mặt co giật, Bliss vội vàng rút tay khỏi cánh tay Cassian để bắt tay với Nam tước. Nghe cậu nói câu chào hỏi bài bản mà Penelope đã dạy từ trước, Nam tước gật đầu hài lòng, đưa tay mời vào trong.

    “Chúc cậu có một buổi tối thật vui vẻ nhé.”

    Lườm nguýt bóng lưng Cassian đang đi phía trước bằng ánh mắt hình viên đạn, Bliss thầm rủa xả trong bụng. Sao cái tên khốn đó lại dám bảo mình chỉ là người quen cơ chứ? Chẳng phải đưa mình đến đây là để công khai tình cảm sao?

    Nếu thế thì mình định sẽ phũ phàng từ chối cho anh ta bẽ mặt ngay tại trận cơ mà.

    Nghĩ đến đó, Bliss bỗng “A” lên một tiếng, tự vỡ lẽ. Hóa ra anh ta sợ mình từ chối nên mới không dám thổ lộ đây mà.

    Cái đồ nhát cáy. Chưa đánh đã đầu hàng.

    Thế thì đành chịu thôi. Mình là người độ lượng, đành phải cho anh ta thêm thời gian vậy. Tình yêu và những cái hắt hơi làm sao mà giấu được cơ chứ. Sớm muộn gì anh ta cũng phải quỳ gối xin hàng thôi….

    Đang tự đắc với suy nghĩ của mình, ngẩng đầu lên, tâm trí Bliss bỗng chốc trống rỗng. Hội trường rộng lớn rực rỡ ánh đèn lộng lẫy, đánh bay hoàn toàn bầu không khí u ám của màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Vài chục chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo lơ lửng trên trần nhà, kết hợp với vô số ngọn đèn gắn dọc các bức tường tỏa ánh sáng lung linh, huyền ảo, xua tan mọi bóng tối. Những bàn tiệc ê hề đồ ăn thức uống thượng hạng, những vị khách ăn vận sang trọng, lộng lẫy đang đứng tụm năm tụm ba trò chuyện rôm rả, hòa quyện cùng tiếng nhạc du dương, êm ái từ ban nhạc hoàng gia. Bầu không khí xa hoa, tráng lệ và yên bình đến mức dù bên ngoài kia có đang xảy ra chiến tranh thì chắc ở đây cũng chẳng ai hay biết. Bliss không khỏi buông tiếng xuýt xoa tán thưởng.

    Y chang mấy cảnh trong phim luôn!

    Được tận mắt chứng kiến và bước chân vào một buổi tiệc của giới quý tộc y như trong mấy bộ phim cổ trang, Bliss cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

    Bao nhiêu tức giận, hụt hẫng vì Cassian lúc nãy bay biến sạch sành sanh, thay vào đó là cảm giác lâng lâng, rạo rực. Đẹp quá! Quá sức tuyệt vời!

    Miệng há hốc “Oa” lên một tiếng cảm thán, Bliss hai tay nắm chặt vào nhau đặt trước ngực, say sưa ngắm nhìn mọi người xung quanh, rồi từ từ quay đầu lại, ngước lên nhìn Cassian. Hai ánh mắt bất chợt chạm nhau. Thấy Cassian nãy giờ vẫn đang chăm chú quan sát mình hơi khựng lại, Bliss xúc động dạt dào, đôi mắt long lanh hơn bao giờ hết, nhìn anh nói.

    “Cảm ơn ngài đã đưa tôi đến đây, thưa Bá tước.”

    Cassian im lặng không nói gì. Hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau như thế. Dù chỉ là vài giây ngắn ngủi, nhưng đối với Bliss, khoảnh khắc đó dường như kéo dài bất tận. Thế nên, khi Cassian dời ánh mắt đi nơi khác, cậu bỗng cảm thấy hụt hẫng, trống trải đến lạ.

    “Không có gì to tát đâu.”

    Cassian lầm bầm với chất giọng trầm hơn thường ngày, rồi bất ngờ giơ một tay lên. Ngay lập tức, một người bồi bàn đang đi ngang qua liền đổi hướng, tiến lại gần anh. Người bồi bàn hạ khay đồ uống xuống độ cao vừa tầm tay, Cassian nhấc một ly lên đưa cho Bliss.

    “Uống đi.”

    Vừa định đưa tay ra nhận thì lời dặn dò của Penelope văng vẳng bên tai.

    ‘Tuyệt đối không được đụng đến một giọt rượu nào nhé!’

    Ly nước trên tay Cassian có màu đỏ trong veo trông vô cùng bắt mắt. Thấy có vài lát trái cây tươi bên trong, Bliss nghĩ chắc chỉ là nước ép trái cây bình thường thôi, nhưng nhớ lại ly nước lần trước cũng đầy trái cây mà uống vào lại say ngoắc cần câu….

    Thấy Bliss chần chừ không dám nhận, Cassian lên tiếng.

    “Không sao đâu, ly này không có cồn.”

    Câu nói cứ như thể đi guốc trong bụng Bliss. Cậu ngạc nhiên tròn mắt nhìn anh, Cassian nắm lấy tay Bliss nhét ly nước vào tay cậu, rồi chỉ về phía một hướng khác, nói tiếp.

    “Cái bánh kem kia có pha rượu đấy, đừng có ăn. Mấy cái bánh quy đằng kia cũng có tẩm Whisky đấy. Còn cái này, cái kia, rồi cả bên kia nữa….”

    Đang liệt kê thì thấy vẻ mặt hoang mang của Bliss, Cassian liền đổi giọng.

    “Thôi, cậu cứ đứng cạnh tôi, muốn ăn gì thì bảo tôi chỉ cho.”

    “Vâng.”

    Đến lúc này Bliss mới gật đầu, toét miệng cười hì hì. Lấy một chiếc bánh cupcake nhỏ xinh từ khay của một người bồi bàn khác, Cassian đưa cho Bliss. Bỗng dưng nổi hứng tinh nghịch, thay vì đưa tay ra nhận, Bliss há to miệng “A” một tiếng rồi cắn một miếng to bự ngay trên tay anh. Cassian cau mày khó chịu, nhưng Bliss vẫn cứ nhởn nhơ nhai nhóp nhép cái bánh với vẻ mặt hớn hở.

    “Cái thằng này thật là.”

    Cassian tặc lưỡi “Chậc” một tiếng, rồi dùng ngón tay cái quệt đi vụn bánh dính trên khóe môi Bliss. Bliss rụt rè ngước lên nhìn thì thấy khóe mắt dài của Cassian cong lên dịu dàng. Ánh mắt anh nhìn cậu mang theo một nụ cười ấm áp, mờ ảo khiến Bliss cảm thấy có chút kỳ lạ. Một nhịp đập thổn thức, xao xuyến len lỏi từ tận sâu thẳm trái tim. Đầu ngón tay run rẩy, hai má râm ran một cảm giác nhột nhạt khó tả.

    Ký ức thuở ấu thơ bất chợt ùa về. Lúc nào Cassian cũng dung túng cho những trò làm nũng của cậu. Anh chưa bao giờ lớn tiếng, lúc nào cũng cười hiền từ….

    ‘Bliss.’

    “Cassian.”

    Giọng nói vang lên bất ngờ cắt đứt dòng suy nghĩ của Bliss. Thấy Cassian quay đầu lại, cậu cũng nương theo ánh nhìn của anh, và ngay khoảnh khắc đó, đầu óc cậu trống rỗng, lạnh toát. Một người phụ nữ xinh đẹp, dáng người cao ráo đang rẽ đám đông tiến về phía họ. Người đó là….

    “Eina.”

    Cassian gọi tên cô ta rồi xoay hẳn người lại. Để lại cho Bliss một tấm lưng lạnh lùng, cậu chỉ biết đứng sững sờ, trân trân nhìn bóng lưng gã đàn ông vừa quay lưng lại với mình với vẻ mặt không thể tin nổi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú