Bạn không có cảnh báo nào.

    Vào ngày cuối tuần diễn ra buổi tiệc, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt. Dù đã khá quen với thời tiết âm u đặc trưng của nước Anh, nhưng nhìn những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, Bliss vẫn có dự cảm chẳng lành.

    “Ưc.”

    Nuốt khan một cái, Bliss lo lắng ngước nhìn bầu trời. Thấy vậy, Penelope mỉm cười trấn an.

    “Thôi nào, không có gì to tát đâu. Cậu đừng căng thẳng thế.”

    Với một người sống cả đời ở Anh và chưa từng đi du lịch nước ngoài lần nào như Penelope thì thời tiết này đúng là chuyện nhỏ, nhưng mà….

    “À, vâng. Tại cháu chưa thấy cảnh này bao giờ ạ.”

    Bliss cười gượng gạo đáp lời, Penelope bật cười “Hì hì”.

    “Ở thêm một thời gian nữa là cậu sẽ quen thôi. Chẳng mấy chốc nó sẽ trở thành chuyện bình thường ở huyện ấy mà.”

    Chắc chắn sẽ sớm có ngày cậu được ngồi nhâm nhi trà chiều cùng ngài Bá tước ngoài ban công, lãng mạn ngắm mây ngắm trời cho xem.

    Mường tượng ra viễn cảnh đó, Penelope không giấu nổi nụ cười toe toét. Cứ thấy bà che miệng cười khúc khích, vai rung lên bần bật, Bliss chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc. Thấy vậy, Penelope hắng giọng “Ưhưm”, giả vờ nghiêm mặt, nhanh chóng lảng sang chuyện khác.

    “Thôi, chúng ta mau chuẩn bị nốt đi. Buổi tiệc hôm nay cực kỳ quan trọng đấy. Đây là lần đầu tiên cậu chính thức ra mắt giới thượng lưu Anh quốc với tư cách là bạn đồng hành của ngài Bá tước mà!”

    “Vâng, đúng vậy ạ.”

    Trong lòng Bliss cũng đang đánh lô tô. Hồi bé cậu cũng từng tham gia vài buổi tiệc, nhưng kể từ sau ‘sự cố’ đó, Ashley đã giấu nhẹm sự tồn tại của Bliss trước truyền thông. Nên đây có thể coi là lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng cậu tham dự một sự kiện lớn như vậy, nói là lần đầu tiên cũng chẳng ngoa. Thấy Bliss căng thẳng lộ rõ trên mặt, Penelope nắm chặt lấy hai tay cậu để tiếp thêm sức mạnh.

    “Đừng lo lắng quá, có ngài Bá tước ở bên cạnh cơ mà? Cậu nghĩ xem, tại sao ngài ấy lại cất công dẫn cậu đến một buổi tiệc quan trọng như thế này? Đương nhiên là để chính thức ra mắt người thương rồi. Nên cậu cứ yên tâm bám sát ngài ấy nhé. Ngài ấy nhất định sẽ bảo vệ cậu!”

    Thật vậy sao? Bliss bán tín bán nghi nhìn Penelope. Tất nhiên cậu cũng tin chắc là Cassian đã trúng tiếng sét ái tình với mình, nhưng việc công khai sánh bước cùng hắn ta đến một sự kiện trang trọng lại là một chuyện hoàn toàn khác.

    Lỡ Daddy hay Papa mà biết chuyện thì toang.

    Hiện tại cậu đang lấy cớ đi du lịch bụi khắp nước Anh. May mà dạo này Ashley có vẻ bận rộn nên không gọi điện kiểm tra, nhưng tin nhắn thì vẫn gửi đều đều.

    Đặc biệt là Koi, lúc nào cũng gửi những tin nhắn dài dằng dặc, còn Bliss thì chỉ nhắn lại một câu cụt lủn ‘Vâng, con biết rồi. Con yêu Daddy!’. Chắc chắn Koi sẽ buồn lắm, nhưng cậu cũng chẳng biết nói gì hơn. Bliss đang bận rộn tối mắt tối mũi ở cái lâu đài này cơ mà.

    Nhưng mình cũng đâu thể khai thật tình hình hiện tại được.

    Mang theo cảm giác tội lỗi, Bliss thầm xin lỗi Koi trong lòng. Con xin lỗi Daddy. Nhưng tất cả là vì danh dự của gia đình chúng ta thôi. Sau này con sẽ kể hết mọi chuyện cho Daddy nghe!

    “Nào, cậu mặc thử bộ này xem. Hì hì.”

    Với nụ cười đầy ẩn ý, Penelope lấy ra một bộ trang phục đưa cho cậu. Một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi kết hợp với chiếc nơ cổ dáng dài điệu đà được Penelope thắt cẩn thận. Bà gật gù hài lòng. Chiếc nơ có in họa tiết chấm bi xinh xắn càng làm tôn lên vẻ đáng yêu của Bliss. Nhìn Bliss ngoan ngoãn mặc quần tây đứng đó, Penelope khẽ thở dài một tiếng “Hàaaa”.

    Sao lại có đôi chân dài miên man và dáng vẻ thanh tao thế này cơ chứ.

    Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Penelope thầm cảm thán. Một nửa hoàn hảo của ngài Bá tước chắc chắn chỉ có thể là Bliss Miller mà thôi.

    “Giày thì đi đôi này nhé, còn khuy măng sét thì dùng đôi này.”

    Phong thái chuẩn bị đồ đạc thoăn thoắt quả không hổ danh quản gia lão luyện. Chỉ có một vấn đề nho nhỏ là… bà tự tiện lấy đồ của ngài Bá tước để đắp lên người Bliss thôi.

    “Đẹp lắm. Hoàn hảo.”

    Penelope thấm chút nước bọt ra tay rồi vuốt lại những lọn tóc lòa xòa của Bliss cho gọn gàng, gật đầu mãn nguyện. Đêm nay, tại buổi tiệc đó, chắc chắn không ai có thể làm lu mờ vẻ đẹp của Bliss. Ngài Bá tước phen này mệt mỏi giữ người rồi đây.

    Nghĩ đến đó, Penelope lại đưa tay che miệng cười rúc rích. Kiểu này ngài Bá tước cũng phải nơm nớp lo sợ đây.

    “Cậu đứng đây đợi một lát nhé, tôi sang xem ngài Bá tước chuẩn bị xong chưa.”

    Bảo Bliss đứng đợi ngoài hành lang, Penelope vội vã chạy về phía phòng Cassian, nhưng đi được nửa đường lại quay ngoắt lại, chạy hớt hải về phía cậu.

    “Bliss à, tôi dặn thừa còn hơn thiếu, tuyệt đối không được đụng đến một giọt rượu nào nhé. Chỉ được uống nước lọc hoặc nước ép trái cây thôi đấy. Nhớ chưa? À không, nhỡ đâu nước ép cũng bị pha rượu thì sao, tốt nhất là chỉ uống nước lọc thôi. Nhớ kỹ đấy nhé!”

    Căn dặn kỹ lưỡng xong xuôi, bà mới vội vàng quay lưng chạy đi. “Phù”, Bliss hít một hơi thật sâu, đứng nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng kín. Nghe nói buổi tiệc hôm nay chỉ là một buổi giao lưu xã giao bình thường. Có điều thành phần tham dự toàn là quý tộc có tước vị, nên ở một khía cạnh nào đó, đây cũng có thể coi là màn ra mắt giới thượng lưu Anh quốc của cậu.

    “Phùuu.”

    Chắc chẳng ai nhận ra mình đâu.

    Chỉ cần không động đến giọt rượu nào và ngoan ngoãn bám đuôi Cassian là được. Chuyện nhỏ như con thỏ.

    Thế nên chẳng có gì phải lo lắng cả.

    Đang gật gù tự trấn an bản thân thì cánh cửa phòng đột ngột mở tung. Vừa bước ra hành lang, Cassian nhìn thấy Bliss liền sững người lại. Thấy hắn ta đứng chôn chân nhìn Bliss chằm chằm không nói nên lời, Penelope đứng phía sau khẽ nhoẻn miệng cười đắc ý, lén đưa tay ra hiệu chữ “OK” với Bliss.

    Thấy chưa, biết ngay là ngài Bá tước sẽ bị hút hồn mà không chớp mắt nổi mà.

    Như hiểu được ám hiệu của bà, Bliss đỏ mặt xấu hổ, đưa tay gãi gãi gáy.

    Thiệt tình, lúc nào cũng bị nhan sắc của mình làm cho điêu đứng.

    Trong lúc hai con Capybara đang chìm đắm trong trí tưởng tượng phong phú, thì Cassian lại đứng đó với khuôn mặt tái mét, thầm rủa trong bụng.

    Mẹ kiếp, biết ngay là bà ta sẽ chuẩn bị cà vạt đồ đôi mà.

    Ngay lúc này, anh chỉ muốn quay ngoắt lại, ném thẳng cái cà vạt chấm bi chết tiệt này đi, nhưng đã quá muộn. Nếu giờ còn nán lại chọn một chiếc cà vạt khác hợp với bộ vest này thì chắc chắn sẽ trễ giờ mất. Dù trong lòng đang chửi thề nhưng anh đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Cố gắng tự an ủi bản thân rằng đằng nào thì hôm nay cũng là ngày cuối cùng rồi.

    Nhưng cơn thịnh nộ kìm nén khiến anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Cassian sải những bước dài, đi sượt qua người Bliss với tốc độ bàn thờ, lao thẳng xuống cầu thang. Nhìn bóng lưng anh vội vã như đang chạy trốn, Penelope thì thầm với vẻ mặt thấu hiểu.

    “Ngài Bá tước bị sắc đẹp của Bliss làm cho bối rối quá nên không biết phải làm sao đấy mà. Không ngờ ngài ấy lại phản ứng mạnh liệt đến thế.”

    Nghe tiếng cười khúc khích của Penelope, sự tự tin trong Bliss lại dâng trào.

    “Cháu sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ạ.”

    Nghe Bliss dõng dạc tuyên bố, Penelope gật đầu, nháy mắt tinh nghịch.

    “Với nhan sắc của Bliss thì có nhắm mắt làm bừa cũng thành công rực rỡ thôi.”

    “Đương nhiên rồi ạ!”

    Bliss cũng nháy mắt đáp lại ra chiều ‘bác cứ yên tâm’, rồi cuống cuồng chạy theo Cassian. Đúng là cái đồ hay ngại ngùng.

    “Hộc, hộc.”

    Thở hồng hộc chạy đến nơi thì Cassian đã yên vị ở ghế sau, khuôn mặt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy vậy, Bliss càng khẳng định chắc nịch: ‘Chắc anh ta sợ không cưỡng lại được sức hấp dẫn chết người của mình nên mới chọn cách né tránh ánh nhìn đây mà’.

    “Cứuu dũng cảảm thừaaa nhận điii cóoo phảiii tốt hơnn khôôông.”

    Bliss vừa lẩm nhẩm hát nghêu ngao, Cassian lập tức trừng mắt nhìn. Ánh mắt như muốn nói ‘Nhóc đang lảm nhảm cái quái gì thế’. Bliss chỉ cười tỉnh bơ.

    “Hôm nay thời tiết đẹp quá ngài Bá tước nhỉ?”

    Vừa dứt lời, một tia chớp rạch ngang bầu trời, kéo theo sau là tiếng sấm “Đoàng” rền vang. Giữa tiếng hát ngân nga nhè nhẹ của Bliss, Penelope đóng sầm cửa xe lại, tài xế lập tức nhấn ga khởi hành.

    Penelope đứng tần ngần nhìn theo chiếc xe khuất dần.

    “Chậc chậc, thời tiết hôm nay gở quá.”

    Bác làm vườn Sam không biết từ đâu lù lù xuất hiện, lầm bầm. Penelope lập tức lườm ông ta một cái cháy máy, cảnh cáo.

    “Thời tiết thì làm sao hả? Ở Anh thì mấy cái thời tiết kiểu này diễn ra như cơm bữa chứ gì.”

    “Cơm bữa cái gì mà cơm bữa. Bà nhìn cái vầng sáng quanh mặt trăng kia kìa, những đêm thế này kiểu gì cũng có điềm chẳng lành xảy ra cho xem.”

    Nói đoạn, Sam lắc đầu ngao ngán, bồi thêm một câu.

    “Chắc chắn sẽ có đổ máu. Xui xẻo lắm, xui xẻo lắm….”

    Nhìn bóng lưng ông lão làm vườn vừa đi vừa lầm bầm, Penelope chống hai tay lên hông, chửi với theo.

    “Cái lão già lẩm cẩm này! Sáng ngày ra đã ăn nói xui xẻo!”

    Bà vội vã chạy đến gõ tay ba cái lên bức tượng gỗ trang trí trong lâu đài để giải xui, rồi giơ nắm đấm về phía Sam vừa khuất bóng. Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày tốt lành. Nhất định thế!

    Lại một tia chớp lóe lên giữa những đám mây đen, kéo theo tiếng sấm rền vang.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú