Chương 70
bởi Ly ThiênNghe vậy, Bliss lại nghiêng đầu sang hướng ngược lại, vẻ mặt ngơ ngác.
“Đậu phộộộng?”
“Đúng rồi, là cậu đấy.”
Cassian nghiến răng đáp lại. Cái thằng nhãi ranh này, đợi lúc tỉnh rượu mình sẽ cho nhóc biết tay. Đang thầm thề sẽ vác nó lên vai đánh cho nát mông thì Bliss đưa tay túm lấy cà vạt của anh. Cassian gác một tay lên thành bồn tắm, tựa má vào tay, cau mày nhìn cậu nhóc chằm chằm. Ánh mắt như thách thức ‘Để xem cậu định giở trò gì tiếp theo’.
“Hehe.”
Đột nhiên Bliss cười toe toét. Lại cái trò gì nữa đây, anh càng cau mày chặt hơn.
…Ơ?
Bất thình lình, khuôn mặt Bliss sáp lại gần. Cassian đứng im bất động nhìn cậu. Đằng nào thì cũng chẳng có đường lui. Lưng thì tựa vào bồn tắm, phía trên thì con Capybara này đang đè lên. Thêm nữa, với cái vóc dáng hạt đậu phộng này thì nó có làm gì anh cũng dư sức dùng một tay khống chế, nghĩ vậy nên anh cứ để yên xem sao.
“Chụt”, một âm thanh êm ái vang lên. Xúc cảm mềm mại chạm vào môi chân thực y như âm thanh đó. Cassian đứng hình như bị điểm huyệt. Thật kỳ diệu. Khuôn mặt Bliss kề sát ngay trước mắt. Hàng lông mi dài rợp bóng in hằn trên đôi mắt đang nhắm nghiền.
Cậu nhóc từ từ ngẩng đầu lên. Lúc này Cassian mới chạm mắt với cậu. Bliss lẳng lặng nhìn xuống Cassian, hai má đỏ hây hây.
“Hì.”
Cậu hé miệng cười khúc khích một tiếng rồi gục hẳn xuống “Phịch”. Kể cả khi cái đầu tròn lẳn của Bliss đập “Cạch” vào ngực mình, Cassian vẫn đứng đờ người ra không nhúc nhích. Tiếng thở đều đều vang lên từ lồng ngực anh. Bliss đã lăn ra ngủ mất rồi. Lại còn nằm sấp, gối đầu lên người Cassian nữa chứ.
Cassian nãy giờ vẫn cứng đơ người, không thèm chớp mắt lấy một cái, lắng nghe nhịp thở bình yên của cậu nhóc, anh mới bàng hoàng nhận ra. Bliss Miller, cái hạt đậu phộng chết tiệt này, vừa mới cướp đi nụ hôn của anh.
***
♪♬♬♪♪♩♪…
Đang chuẩn bị lên giường đi ngủ, tiếng chuông điện thoại reo vang khiến Penelope giật nảy mình. Nhìn màn hình hiển thị số của chủ nhân, bà chớp chớp mắt kinh ngạc. Giờ này mà còn gọi ư? Ngài Bá tước tuy là quý tộc dòng dõi nhưng lại rất chu đáo, biết nghĩ cho người khác. Chuyện gọi người làm vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này chưa từng xảy ra bao giờ, linh cảm có chuyện chẳng lành xẹt qua đầu Penelope.
Đừng nói là kế hoạch đổ bể rồi nhé?
“Dạ thưa Bá tước, tôi nghe ạ.”
Bà run rẩy bắt máy, giọng ngài Bá tước vang lên từ đầu dây bên kia.
—Đến phòng tôi ngay lập tức.
Rồi cúp máy cái “Rụp”. Penelope mặt cắt không còn một giọt máu, nuốt nước bọt cái ực. Chắc chắn có chuyện rồi. Lại còn là chuyện tày đình nữa chứ.
***
“Giải thích đi, thế này là sao.”
Nhìn vị quản gia đang đứng run rẩy, mặt mày tái mét, Cassian dùng giọng điệu đe dọa gằn từng chữ. Bliss đang nằm dang tay dang chân trên giường ngáy khò khò. Nhưng điểm khác thường là miệng nó cứ lẩm bẩm cái gì đó rồi cười tủm tỉm một mình.
“Dạ, rốt cuộc là… lúc nãy cậu ấy vẫn bình thường mà….”
Lúc Penelope mặc áo sơ mi của Cassian cho Bliss rồi rời khỏi phòng, cậu bé trông vẫn hoàn toàn tỉnh táo. À không, trông cậu có vẻ hưng phấn tột độ thì đúng hơn, nhưng bà cứ ngỡ đó là do cậu đang nghĩ đến khoảng thời gian riêng tư với Cassian. Chẳng hiểu nguyên nhân do đâu, Penelope cứ đứng lắp bắp không thành tiếng, Cassian nghiến răng kèn kẹt.
“Bà đã cho thằng nhãi đó nốc cái gì? Sao nó lại say bét nhè thế này hả.”
Đến lúc này Penelope mới “A” lên một tiếng, vỡ lẽ. Không lẽ nào, chuyện khó tin như vậy mà….
“Dạ, chuyện là.”
Penelope nuốt khan, ngập ngừng lên tiếng.
“Hôm nay trời hơi oi bức. Nên tôi có pha cho cậu ấy ly Pimm’s Cup, thấy cậu ấy thích nên… tôi không ngờ cậu ấy lại say đến mức này….”
Pimm’s Cup? Bà bảo là Pimm’s Cup á?
Cassian trợn mắt nhìn vị quản gia với vẻ kinh ngạc tột độ. Dù đã được pha loãng nhưng đó vẫn là thức uống có cồn cơ mà. Uống nhiều thì say là chuyện đương nhiên….
Thằng nhãi này vẫn còn tuổi vị thành niên đấy. Ai cho phép bà cho trẻ vị thành niên uống rượu hả!
Đang định mắng vốn Penelope thì.
“Thằng nhãi này mới bao nhiêu tuổi mà….”
“Cậu ấy qua tuổi 20 rồi ạ.”
Đang cao giọng thì Cassian khựng lại. Tuy mang vẻ mặt tội lỗi nhưng Penelope lại chẳng có vẻ gì là lo lắng.
“…Bà bảo 20 tuổi á?”
Bán tín bán nghi hỏi lại, Penelope liền gật đầu “Vâng ạ”.
“Cậu ấy đã tổ chức sinh nhật ở quê nhà rồi mới đến đây ạ. Thằng bé vì tin tưởng tôi mới lặn lội đến tận đây, xin ngài hãy rộng lượng tha thứ cho cậu ấy lần này. Tôi hứa sẽ dạy dỗ lại cậu ấy cẩn thận….”
À, cái kịch bản dở hơi đó.
Cassian chợt khựng lại. Hắn suýt quên mất cái màn nhận họ hàng xa giả trân của Penelope.
“Hàaaa….”
Để không làm đổ bể cái kịch bản này, anh lại phải tiếp tục nhẫn nhịn. Không được, tuyệt đối không được. Cassian cố gắng vỗ về lý trí. Nếu bây giờ lật tẩy sơ hở của Penelope thì chẳng khác nào tự khai là mình đã biết tỏng thân phận của cái hạt đậu phộng đó. Chưa phải lúc. Trước khi tìm ra âm mưu thực sự của hai con Capybara này thì tuyệt đối không được bứt dây động rừng.
Vậy nên mình phải cắn răng mà chịu đựng cái ải này thôi…!
Ngửa cổ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu “Phù”, Cassian vội vã quay người bước về phía phòng tắm để tránh lỡ lời. Nhưng bước vào phòng tắm, anh lại đối mặt với một thảm họa khác. Nhìn thấy chiếc bồn tắm, cảnh tượng ban nãy lại ùa về mồn một trong tâm trí.
“Thưa Bá tước?”
Thấy Cassian đột nhiên đứng hình, Penelope khó hiểu lên tiếng gọi. Nhưng tiếng gọi đó lại mang tác dụng ngược. Cảm giác như bị nói trúng tim đen, mặt Cassian thoắt cái đỏ lựng lên như gấc.
Cái hạt đậu phộng chết tiệt này…!
Một tay bụm chặt miệng để nuốt tiếng chửi thề vào trong, anh vội vã tránh ánh mắt của vị quản gia già. Nhìn bộ dạng kỳ lạ của chủ nhân, Penelope luống cuống thanh minh.
“Tôi ngàn lần xin lỗi ngài. Chắc thằng bé xa quê nên cảm thấy cô đơn mới thế ạ. Tôi sẽ nhắc nhở cậu ấy, mong ngài tha lỗi cho cậu ấy một lần này thôi. Từ giờ tôi sẽ giám sát chặt chẽ, tuyệt đối không để cậu ấy đụng đến một giọt rượu nào nữa. Nể mặt tôi, mong ngài….”
Cassian mím môi nhìn xuống khuôn mặt của Penelope. Nhìn thái độ nãy giờ thì rõ ràng là bà quản gia biết tỏng thân phận của Bliss, nhưng có vẻ lại không nắm rõ tuổi tác thật của nó. Chắc cái hạt đậu phộng ranh mãnh đó lại nói dối để qua mặt bà quản gia già đây mà. Chứ nếu khai thật là trẻ vị thành niên thì đời nào Penelope dám nhận nó vào làm.
Thêm nữa, nhìn phản ứng lúc nãy thì có vẻ chuyện nó say xỉn hoàn toàn nằm ngoài dự tính….
Có lẽ đây là lần đầu tiên Bliss đụng đến thức uống có cồn nên mới say ngoắc cần câu thế này. Còn Penelope thì vì không biết cái hạt đậu phộng đó chưa đủ tuổi nên mới vô tư pha cho nó uống. Dù sao thì đó cũng là thức uống giải khát phổ biến trong những ngày hè oi bức mà.
“…Tôi biết rồi.”
Cuối cùng Cassian cũng chịu mở miệng, dù giọng điệu nghe chẳng mấy vui vẻ.
“Lần sau bà nhớ chú ý hơn, giờ thì lui về nghỉ đi.”
“Đội ơn ngài. Ngài Bá tước này, xin ngài đừng trách mắng Bli, Blair quá mức nhé. Tất cả là lỗi tại tôi ạ.”
Trước lời thỉnh cầu tha thiết của Penelope, Cassian không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu. Sau khi bà quản gia rời đi với ánh mắt đầy lo âu ngoái nhìn lại, chỉ còn lại một mình trong phòng, ánh mắt Cassian lại hướng về phía chiếc giường.
Bliss vẫn đang say sưa đánh giấc, hơi thở đều đều. Ánh mắt đăm đăm của Cassian bỗng dừng lại ở một điểm. Đôi môi chúm chím hơi hé mở của cậu nhóc lọt vào tầm mắt khiến mặt anh lại nóng ran lên, anh vội đưa tay lên che miệng.
Cái thằng nhãi ranh chết tiệt, phải nhanh chóng tống cổ nó ra khỏi đây mới được.
***
“Dạ? Đi tiệcccc ạ?”
Nghe tin sét đánh, Bliss giật nảy mình hỏi lại với tông giọng cao vút. Penelope đang rót nước ép trái cây cho cậu ở bên cạnh cũng tròn mắt ngạc nhiên nhìn Cassian. Cassian vẫn vừa nhâm nhi tách hồng trà đặc quen thuộc vừa dán mắt vào màn hình điện thoại, hờ hững đáp lời.
“Ừ, có một buổi tiệc xã giao. Tôi sẽ dẫn cậu theo.”
Bliss! Cậu làm được rồi!
Penelope gào thét sung sướng trong lòng. Bliss cũng mắt sáng rực rỡ ngước lên nhìn bà.
Tên này đúng là đã đổ cháu đứ đừ rồi bác ạ!
Nhìn hai con Capybara đắm chìm trong thế giới riêng, nhìn nhau cười toe toét, Cassian nheo mắt, thầm cười khẩy trong bụng. Đọc được mười mươi suy nghĩ của bọn họ nhưng anh chẳng thèm bận tâm. Trong đầu Cassian lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Để xem sau khi nếm mùi đau khổ, nhóc có khóc lóc bỏ chạy về Mỹ không.
0 Bình luận