Bạn không có cảnh báo nào.

    Á.

    Cassian đứng hình toàn tập. Chuyện quái gì thế này. Cái hạt đậu phộng tí hon này đang làm cái trò gì vậy?

    “Thả ra ngay.”

    “Mừng anh về nhaaa.”

    Sau một hồi lèo nhèo với cái lưỡi líu ríu, Bliss cười hì hì “Khà khà khà” rồi ngước lên nhìn anh. Bất ngờ chạm mắt nhau, Cassian khựng lại trong tích tắc. Thấy vậy, Bliss bỗng tặc lưỡi “Chậc”.

    “Đồ tồi tệ nhà aaanh.”

    Sao tự dưng lại chửi mình?

    Cassian hoàn toàn mù tịt trước tình huống quái gở này. Thấy anh nhăn mặt khó hiểu, Bliss cũng nhíu mày, tiếp tục lè nhè.

    “Anh á, là đồ tồi tệ. Anh có biết tôi đã phải… nấc… không biết gì, nấc.”

    Nhóc đang lảm nhảm cái quái gì thế hả, cái đồ hạt đậu phộng này.

    “Buông ra, tôi bảo buông ra nghe không?”

    “Không buôoong, còn lâu tôi mới buông nháaa.”

    Nhìn cái điệu bộ lè lưỡi “Lêu lêu” trêu tức của cậu ta, Cassian tức muốn á khẩu. Rốt cuộc nó bị cái quái gì vậy? Trông y hệt mấy gã say xỉn.

    …Say rượu á?

    Ý nghĩ vừa xẹt qua đầu, anh vội vàng lắc đầu xua đi. Không thể nào, nó lấy rượu ở đâu ra mà uống chứ. Hơn nữa, nếu nó uống đến mức say khướt thế này thì Penelope phải biết chứ.

    À không. …Chẳng lẽ đây cũng là “nước cờ” nằm trong kế hoạch của Penelope sao?

    Sống lưng anh ớn lạnh, nhưng giờ chưa phải lúc truy cứu chuyện đó. Sáng mai hẵng tính sổ sau. Trước mắt phải xử lý con Capybara say xỉn này đã.

    Thằng nhãi này, lần này mình sẽ không nương tay nữa đâu. Phải dùng vũ lực để gỡ nó ra mới được.

    “Buông.”

    Vừa mở miệng định gỡ tay nó ra thì đột nhiên Bliss lùi lại một bước “Phịch”. Được giải thoát bất ngờ, nhưng đúng lúc Cassian đang há hốc mồm ngạc nhiên thì Bliss chớp chớp đôi mắt lờ đờ, rồi bỗng nhíu chặt lông mày lại.

    Lại định giở trò gì nữa đây.

    Đang toát mồ hôi hột thì Bliss trợn ngược mắt lên, nghiến răng trèo trẹo.

    “Hứ, đồ ngốc xít.”

    “Cái gì?”

    Cassian tức quá hóa cười. Cái hạt đậu phộng tí hon này, rốt cuộc nó đã nốc cái gì vào bụng mà tự dưng lại lên cơn thế này?

    “Bớt làm trò đi….”

    Đang định bảo ‘Về phòng ngủ đi’ thì Bliss bất ngờ tóm lấy cánh tay Cassian. Lại cái quái gì nữa đây. Nhìn xuống với vẻ mặt cau có, con Capybara lại nhe răng cười hề hề.

    “Đi tắm trước đi, Cassian.”

    “Thôi khỏi.”

    Cassian thô bạo hất tay cậu ra. “Á!”, Bliss hét lên một tiếng, hai tay chới với trong không trung rồi ngã lăn quay ra đằng sau. Cassian khựng lại, cúi xuống nhìn. Bliss cuộn tròn như con tôm trên sàn, im lìm một lúc rồi bỗng phát ra tiếng thở nghẹn ngào “Ưc”. Âm thanh đó khiến tim Cassian thót lại.

    “Bli, Blair.”

    Vừa định tiến tới gọi tên thì cậu nhóc đang cuộn tròn bỗng lăn một vòng rồi bật dậy cái rụp. Chắc không bị thương ở đâu đâu nhỉ…? Đang nơm nớp lo sợ thì Bliss nắm chặt hai tay thành nắm đấm, trừng mắt nhìn anh. Ánh mắt xanh biếc tóe lửa căm hờn khiến Cassian lại có dự cảm chẳng lành.

    “Ưc, ức, ứccc.”

    Bliss thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội. “Phì, phì”, tiếng thở hắt ra bằng mũi nghe rất khả nghi. Lại gì nữa đây. Cassian vô thức lùi lại một bước, khựng lại. Hai hốc mắt Bliss đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

    “Cái, cái bồn tắm đó, tôi đã phải cọ rửa, vất vả thế nào, anh có biết không. Tay tôi, muốn rụng rời ra rồi, đây này. Đồ tồi tệ, cái đồ răng cửa chuột chũi nhà anh. Lưng, lưng cũng đau nhức, anh có biết tôi khổ sở thế nào không.”

    Nghe đến đây, Cassian mới sực nhớ ra mệnh lệnh mình vừa giao cho Bliss lúc nãy. Ban đầu chỉ định chơi xỏ nó một vố thôi, không ngờ lại hành nó ra nông nỗi này.

    Thoáng chút bối rối, nhưng anh cũng chẳng có nhiều thời gian để dằn vặt bản thân. Bliss lập tức chộp lấy tay anh, lôi xềnh xệch đi.

    “Mau đi tắm đi, tôi bảo anh tắm mau lên.”

    “Khoan đã, từ từ đã.”

    “Tắm ngay lập tức!”

    Cassian định cản lại nhưng nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì dùng sức kéo anh đi, anh đành thở dài, ngoan ngoãn đi theo Bliss vào phòng tắm. Và cuối cùng, điểm dừng chân của Bliss chính là chiếc bồn tắm. Đứng trước chiếc bồn tắm được cọ rửa sạch bong kin kít đến mức soi gương được, cậu ưỡn ngực tự hào, chờ đợi phản ứng của Cassian.

    Cassian lẳng lặng nhìn chiếc bồn tắm. Đúng là có vẻ rất tâm huyết, nhưng với người làm chuyên nghiệp thì chỉ cần một tiếng đồng hồ là xong. Vậy mà thằng nhóc này bảo nó đã hì hục cọ rửa cả một buổi chiều sao….

    Nhưng anh chẳng thấy đáng trách chút nào. Hai bàn tay đang chống nạnh của cậu nhóc đỏ ửng lên, sưng vù cả lên. Tưởng tượng cảnh cái thân hình nhỏ bé đó phải ngồi xổm cả ngày trong bồn tắm hì hục cọ rửa, anh vừa thấy buồn cười lại vừa thấy tội nghiệp, trong lúc bối rối chưa biết phản ứng thế nào.

    Bliss vẫn đứng đó ngước nhìn anh. Khuôn mặt thoáng chút căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Cassian.

    “Hừm.”

    Cassian hắng giọng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, cất lời.

    “Thế này là được rồi.”

    “Thấy chưa?”

    Thấy vẻ mặt đắc ý của Bliss, anh định bảo ‘Giờ thì về phòng nghỉ đi’ thì cậu nhóc bỗng reo lên “Oa!”. Chưa dừng lại ở đó. Bliss lại bắt đầu hát lảm nhảm rồi xoay vòng vòng tại chỗ.

    “Tôiii á, dọn dẹp cũng siêu đỉnh, sao tôi lạiii, tài ba thế nàyyy.”

    Nhìn cái điệu bộ say xỉn hát hò nghêu ngao của cậu nhóc, anh lại cạn lời. Phải ngăn nó lại thôi. Nhưng chẳng hiểu sao Cassian cứ đứng đực ra đó nhìn, chẳng nói lời nào. Thậm chí khóe môi anh còn khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm.

    “Ơ, ơ.”

    “Bliss!”

    Bước hụt chân, Bliss lảo đảo suýt ngã. Cassian giật mình gọi tên cậu, vội vã đưa tay ra đỡ. Kịp thời ôm trọn Bliss vào lòng, nhưng chính Cassian lại mất đà. Chết dở…!

    “Á á á!”

    Tình huống xảy ra quá bất ngờ khiến Bliss hét lên thất thanh, ngã nhào về phía trước. Trong khoảnh khắc đó, Cassian vẫn ôm chặt lấy cậu. “Rầm” một tiếng rõ to vang lên trong phòng tắm. Cơn đau điếng người truyền đến khiến Cassian nhăn mặt, khẽ rên rỉ.

    Đúng là thảm họa.

    Cuối cùng thì cả hai đều ngã lăn lộn vào trong bồn tắm. Mẹ kiếp, anh thầm chửi rủa trong bụng rồi ngẩng đầu lên. Bàn tay đang xoa xoa cục u sau gáy bỗng khựng lại. Anh nhận ra mái tóc bạch kim óng ả đang rúc gọn trong lồng ngực mình.

    Bốn bề im ắng. Không một tiếng động. Không gian tĩnh mịch như thể thời gian đã ngừng trôi. Nhìn Bliss vùi đầu vào ngực mình bất động, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Cassian.

    Chắc không bị thương ở đâu đâu nhỉ.

    Ký ức kinh hoàng năm xưa bất chợt ùa về. Hình ảnh cậu nhóc Bliss sưng vù cả mặt vì ăn phải nấm độc. Đứa trẻ tội nghiệp khóc lóc thảm thiết vì đau đớn. Lỡ như chuyện đó lặp lại một lần nữa thì…!

    Đầu óc anh trống rỗng, bỗng đứa trẻ trong ngực khẽ cựa mình.

    “Bliss? Cậu không sao chứ?”

    Cassian hốt hoảng hỏi dồn, hai tay giữ chặt vai Bliss kéo dậy, cậu nhóc mới từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt lờ đờ chớp chớp nhìn anh, Cassian còn đang nơm nớp lo sợ thì Bliss bỗng toét miệng cười hề hề.

    “Cassian, đi tắm thôi.”

    Nói đoạn, Bliss chồm dậy, vươn tay định cởi đồ Cassian.

    “Khoan đã, cậu làm cái trò gì vậy?”

    Quá bất ngờ, Cassian vội vàng chộp lấy tay cậu, Bliss chớp chớp đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, nghiêng đầu thắc mắc.

    “Thì phải cởi đồ ra mới tắm được chứ. Để tôi cởi cho.”

    “Thôi, khoan đã. Không sao đâu. Tôi tự làm được!”

    Định gạt tay Bliss ra nhưng nhớ lại cú ngã ban nãy, anh sợ cậu nhóc lại ngã tiếp nên đành thôi. Giữ chặt tay Bliss để ngăn lại, Cassian gượng cười dỗ dành.

    “Tôi tự làm được mà. Nên cậu dừng lại đi.”

    “Sao thếêê, tôi bảo để tôi cởi cho màaa.”

    Bliss bĩu môi hờn dỗi, vươn tay còn lại ra. Nhưng lại bị Cassian tóm gọn, cậu xị mặt xuống đầy thất vọng.

    “Tôi đã bảooo, để tôi cởi cho mà….”

    Bliss lại tiếp tục thở hắt ra những tiếng “Ưc, ức”. Nhìn cái bộ dạng đó, Cassian đành thở dài bất lực. Lại cái mô-típ này à. Dù thấy chán ngán với chính bản thân mình nhưng trong lòng anh đã xiêu vẹo rồi. Cassian buông tay Bliss ra, ngả lưng tựa vào thành bồn tắm.

    “Được rồi, cậu muốn làm gì thì làm.”

    Sau đó, anh nhìn thẳng vào mặt con Capybara điên khùng đang nghiêng đầu khó hiểu, tuyên bố.

    “Thích làm gì thì cứ làm đi, cái đồ hạt đậu phộng dở hơi này.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú