Chương 68
bởi Ly Thiên“Hứ, đồ tồi tệ.”
Bliss mặt nặng mày nhẹ, ra sức cọ rửa cái bồn tắm. Cả đời chưa phải động móng tay vào mấy việc chân tay này bao giờ nhưng đành cắn răng chịu đựng vậy. Lệnh của Cassian mà, biết làm sao được.
‘Cọ cho cái phòng tắm này sáng bóng như gương cho tôi.’
Vừa qua giờ nghỉ trưa, điện thoại réo vang và cái tên khốn đó đã hạ lệnh như vậy. Lý do chỉ đơn giản là anh muốn được đắm mình trong một không gian sạch sẽ không tì vết khi đi làm về….
Vấn đề là anh bắt Bliss phải tự làm việc đó ‘một mình’. Lúc truyền đạt lại mệnh lệnh, Penelope đã nhiệt tình đề nghị: “Đừng lo, để tôi phụ cậu một tay nhé!”, nhưng Bliss đã lịch sự từ chối.
‘Dạ thôi bác Penelope ơi! Đây là nhiệm vụ ngài ấy giao cho cháu mà. Cháu tự làm được ạ!’
Mồm thì nói cứng thế thôi chứ….
“Cái đồ đáng ghét, cái đồ râu ốc sên nhà anh.”
Vừa dốc toàn lực chà xát nền gạch, cậu vừa không ngừng buông lời rủa xả Cassian. Không ngờ dọn nhà vệ sinh lại cực nhọc đến thế. Đau lưng mỏi tay kinh khủng. Mới làm được một lúc mà cả người đã ê ẩm, nước mắt trực trào.
“Đã thích người ta thì phải đối xử dịu dàng chứ, cái đồ tồi tệ nhà anh.”
Anh sẽ phải hối hận vì đã bắt tôi làm cái việc này. Bliss tức tối dùng bàn chải cọ lấy cọ để, thầm thề trong bụng. Càng hành hạ tôi thì anh sẽ càng phải nhận kết cục bi thảm hơn thôi. Đó là quy luật bất biến của mấy bộ phim báo thù mà.
Có ngày tôi sẽ lấy cái bàn chải này chà nát cái bản mặt vênh váo của anh….
“Bliss ơi, Bliss.”
Đang mải tưởng tượng cái bồn tắm là mặt Cassian để chà cho bõ ghét thì Penelope bỗng gọi tên cậu. Ngoảnh lại, cậu thấy bà đang bưng một chiếc khay có đặt một ly nước mát lạnh nổi lềnh bềnh mấy viên đá và một đĩa bánh pudding.
“Nghỉ tay ăn chút gì đó đã cậu.”
“Oa! Cháu cảm ơn bác Penelope nhiều ạ!”
Bác quả là thiên thần cứu rỗi đời cháu…! Bliss mắt sáng rực, vội vàng quăng cái bàn chải đi không thương tiếc. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, Penelope đã tâm lý dọn sẵn đồ ăn vặt lên chiếc bàn trà nhỏ ngoài ban công và vẫy tay gọi cậu. Bliss tung tăng bước tới ngồi phịch xuống ghế, hớp một ngụm nước rồi tròn mắt ngạc nhiên.
“Oa! Ngon quá đi mất!”
“Ngon đúng không? Cậu nếm thử món này xem sao.”
Được Penelope đẩy đĩa pudding về phía mình, Bliss háo hức xúc một thìa đưa vào miệng, hai mắt lại sáng bừng lên.
“Ưm, món này cũng ngon xuất sắc luôn ạ!”
“Tôi biết mà.”
Như đoán trước được phản ứng của cậu nhóc, Penelope cười tươi rói nói tiếp.
“Thấy chưa, thiên hạ cứ chê bai ẩm thực nước Anh, chứ tìm hiểu kỹ thì cũng có ối món ngon đấy nhé. Cậu thấy sống ở đây cũng đâu đến nỗi tệ đúng không?”
“À, dạ không ạ.”
Ngay khoảnh khắc đó, Bliss nghiêm mặt lại, dội ngay một gáo nước lạnh vào mộng tưởng của bà.
“Xin lỗi bác nhưng chưa đến mức đó đâu ạ.”
Bị từ chối thẳng thừng một cách phũ phàng, Penelope thầm tặc lưỡi “Chậc”. Không dễ xơi như mình tưởng nhỉ. Cứ tưởng dùng đồ ăn ngon dụ dỗ là thằng bé sẽ xiêu lòng, ai ngờ “mồi” này hơi yếu. Lần sau phải ép tay đầu bếp làm mấy món sơn hào hải vị hơn mới được, nghĩ vậy, Penelope nhanh chóng lảng sang chuyện khác.
“Công việc sao rồi cậu? Mệt lắm đúng không? Chắc cậu chưa làm mấy việc này bao giờ.”
Penelope đổi giọng xót xa, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay Bliss đang đặt trên bàn để an tựi.
“Tại ngài Bá tước bảo thủ quá đấy. Cứ nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện có phải nhẹ nhàng hơn không, đằng này lúc nào cũng phải làm khó nhau. Tình yêu đúng là một bài toán hóc búa mà.”
Nghe vậy, Bliss cũng gật đầu đồng tình lia lịa. Bác Penelope nói cấm có sai. Tất cả là tại cái tên khốn đó. Hứ, rõ ràng là anh ta đã say mình như điếu đổ rồi. Có cố kìm nén sự quyến rũ của mình thì cũng vô ích thôi. Đang thầm đắc ý trong bụng thì Penelope lại tiếp tục buông lời động viên.
“Đừng nản chí nhé Bliss. Cậu thử nhớ lại cái kết của mấy bộ phim truyền hình chúng ta xem đi, chẳng phải cuối cùng những người yêu nhau đều đến được với nhau và sống hạnh phúc mãi mãi sao? Chúng ta cũng sẽ làm được thôi!”
“Cố lên nào!” Thấy Penelope hô hào khí thế, Bliss cũng hùa theo hét lớn “Vâng ạ!”. Cầm ly nước trên bàn uống cạn một hơi như để chứng minh sự quyết tâm, Penelope liền hỏi.
“Sao? Cậu có muốn uống thêm không?”
“Dạ có ạ!”
Lần đầu tiên được nếm thử loại nước uống ngon tuyệt cú mèo này, Bliss đã hoàn toàn bị chinh phục. Lại nốc cạn thêm ly nữa, Penelope cười nói.
“Vừa làm vừa uống cho mát mẻ, sảng khoái nhé. Để tôi đi pha thêm, cậu cứ thong thả vừa làm vừa uống.”
“Cháu cảm ơn bác Penelope ạ!”
Lát sau, đúng như lời hứa, Penelope mang lên một bình thủy tinh to sụ chứa đầy loại nước uống thần thánh đó. Và Bliss vừa làm vừa hào hứng nốc tì tì hết ly này đến ly khác. Kết quả là đến lúc mặt trời lặn, cậu nhóc đã say khướt không biết trời đất là gì.
***
“Mừng ngài đã về, thưa Bá tước.”
Vẫn lời chào đón quen thuộc từ vị quản gia, Cassian chỉ liếc nhìn bà một cái rồi nhanh chóng đưa mắt quét một vòng xung quanh. Quả nhiên không thấy bóng dáng cái hạt đậu phộng đâu.
Chắc nó lại đang chờ mình ở trong phòng rồi.
Nhớ lại cái cảnh tượng kinh hoàng đêm qua, anh bất giác sởn gai ốc. Không sao, không sao cả. Cassian tự trấn an bản thân. Mình đã trải qua một lần rồi cơ mà. Chắc chắn là đã có kháng thể miễn dịch rồi. Dù cái màu hồng chết tiệt đó vẫn gớm ghiếc thật đấy.
Sở dĩ anh không bắt Penelope khôi phục căn phòng về nguyên trạng là vì anh chẳng thể lường trước được hai con Capybara đó sẽ lại bày ra cái trò con bò gì tiếp theo. Tốt nhất là cứ “án binh bất động”. Đợi đến khi tìm ra nguyên nhân tại sao cái hạt đậu phộng đó lại là “thuốc giải” cho chứng mất ngủ của mình, anh sẽ lập tức tống cổ nó đi không thương tiếc….
“Thưa Bá tước, nếu không còn việc gì tôi xin phép lui về nghỉ ngơi trước được không ạ? Hôm nay tôi hơi mệt trong người.”
Tiếng Penelope vang lên từ phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Đang bước dở trên cầu thang, anh ngoái lại nhìn, thấy bà đang đứng ở sảnh tầng 1 ngước lên.
Hóa ra bà ta cũng chẳng định bám theo mình.
Dù không đoán được rốt cuộc bà quản gia đang ủ mưu gì, nhưng có một điều anh dám chắc chắn. Đó là trong phòng, một con Capybara khác đang chực chờ anh. “Hàaaa”, anh thở hắt ra một tiếng rồi khẽ gật đầu.
“Bà cứ làm thế đi.”
“Cảm ơn ngài Bá tước. Chúc ngài ngủ ngon ạ.”
Như chỉ chờ có thế, Penelope đáp lời nhanh như chớp rồi quay ngoắt người, sải những bước chân nhẹ như bay, chớp mắt đã khuất bóng. Đứng trên cầu thang, Cassian chỉ biết lắc đầu, tặc lưỡi ngao ngán.
“Chậc.”
Lắc đầu bất lực, anh tiếp tục bước lên lầu, dòng suy nghĩ lại trôi về vị trí cũ. Chắc nó lại đang diện cái bộ đồ ngủ màu xanh da trời khốn kiếp đó chứ gì. Chẳng hiểu tại sao mình phải mặc màu hồng còn nó lại được mặc màu xanh, nhưng thôi mặc kệ. Đằng nào thì tống khứ nó đi xong, mình cũng đem đốt sạch cả hai bộ. Cả cái phòng ngập ngụa màu hồng này nữa. Đập bỏ luôn cả bức tường đi xây lại mới được. Nghĩ đến lúc đó chắc sướng điên người.
Mường tượng ra viễn cảnh cái căn phòng kinh tởm đó biến mất khỏi thế gian, tâm trạng anh khá hơn đôi chút. Lấy lại được dũng khí để bước vào phòng. Vặn tay nắm cửa, anh hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.
…Và rồi.
Lại một lần nữa phải đối mặt với tình huống vượt ngoài sức tưởng tượng, Cassian cảm thấy một sự bất lực cùng cực dâng trào, anh bần thần đặt ra một câu hỏi trong vô vọng.
Rốt cuộc tại sao lúc nào cũng phải bày ra dăm ba cái trò mèo này vậy.
Trước mắt anh lúc này là Bliss, đang chỉ khoác độc mỗi chiếc áo sơ mi của Cassian, loạng choạng đi vòng quanh phòng, miệng lảm nhảm hát cái bài gì không rõ.
***
“La la la, la la la.”
Penelope kiễng gót chân, vừa đi dọc hành lang với tâm trạng phơi phới vừa ngân nga hát. Chắc giờ này ngài Bá tước đang tận hưởng thế giới hai người với Bliss trong phòng rồi nhỉ? Đêm tân hôn thứ hai sau đêm hôm qua.
Trong lúc kiểm tra phòng lần cuối trước khi Cassian về, Penelope đã ấp ủ một kế hoạch tác chiến mới. Đêm nay chắc chắn ngài Bá tước sẽ không thể kìm lòng được đâu.
Tuyệt chiêu mang tên ‘Mặc áo sơ mi của bạn trai’.
“Chiêu này thì bách chiến bách thắng là cái chắc.”
Bà gật gù tâm đắc, lén lút ngước nhìn lên tầng trên. Chúc ngài Bá tước và Bliss có một đêm thật nồng cháy nhé.
***
Hai cái con Capybara điên rồ này…!
Cassian nghiến răng trèo trẹo, bàn tay nắm lại rồi mở ra không biết bao nhiêu lần để kìm nén cơn giận. Cái quái gì đang diễn ra thế này. Tại sao cái hạt đậu phộng đó lại mặc áo sơ mi của mình, còn cái quần thì nó quăng đi xó nào rồi.
Chưa hết. Cái mặt nó thì đỏ gay đỏ gắt, cứ đi vòng quanh phòng lải nhải hát hò là cái thể thống gì.
“Hàaaa.”
Cơn đau nửa đầu tưởng chừng đã biến mất nay lại rục rịch quay lại, Cassian đưa một tay lên xoa trán. Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa. Càng cố hiểu thì chỉ càng tự chuốc lấy bực tức vào người thôi. Coi như không thấy gì là thượng sách. Hạ quyết tâm, anh phớt lờ Bliss, định bước thẳng vào phòng tắm. Nhưng không may, chính cái cử động nhỏ nhoi đó của anh đã lọt vào tầm ngắm của Bliss.
“Ơ, ơ ơ.”
Đừng bảo là, linh cảm chẳng lành….
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Bliss bỗng hét lên.
“Cassi aaann.”
Á.
Những ký ức kinh hoàng mà anh đã cố gắng chôn vùi bỗng chốc sống lại, Cassian đứng đờ người ra, Bliss thì lảo đảo lao tới như một cơn lốc.
“Cassian ơi, tìm thấy rồi nhaaa.”
Và rồi Bliss ôm chầm lấy anh cứng ngắc.
0 Bình luận