Chương 66
bởi Ly Thiên“Ch-Cháu á?”
Bliss mặt cắt không còn một giọt máu, hét lên thất thanh. Penelope lại gật đầu cái rụp “Đúng vậy”. Trời đất ơi, mình điên thật rồi! Sao lại đi ôm cái tên khốn kiếp đó chứ! Bliss hoảng hốt tột độ, nhưng sự chú ý của Penelope lại đặt ở một chỗ hoàn toàn khác.
“Nhưng mà ngài Bá tước nổi tiếng nhạy cảm thế mà lại ngủ say sưa không biết trời đất gì mới tài chứ. Đúng là chuyện ngàn năm có một!”
Vậy sao?
Dù đang hoảng loạn, Bliss vẫn không khỏi thắc mắc. Bình thường lúc ngủ thì dù có ai đến gần hay có tiếng động gì thì cũng đâu biết gì, đúng không nhỉ? Cậu thấy chuyện đó có gì lạ đâu, nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của Penelope thì có vẻ đây là một sự kiện chấn động lắm.
Chắc người bị mất ngủ thì sẽ như vậy.
Vốn dĩ một đứa chưa từng nếm mùi ‘mất ngủ’ bao giờ như Bliss chỉ đành tự lý giải như vậy rồi cho qua chuyện. Dù sao thì đó cũng không phải là vấn đề trọng tâm lúc này. Vốn không phải tuýp người thích suy nghĩ sâu xa, cậu nhanh chóng quay lại vấn đề chính.
“Nói tóm lại là kế hoạch của chúng ta đang diễn ra rất suôn sẻ đúng không ạ?”
Nghe Bliss hỏi, Penelope lại gật đầu lia lịa “Đúng rồi”. Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.
“Không chỉ là suôn sẻ đâu. Mà là vượt cả ngoài mong đợi ấy chứ! Trời đất ơi, Bliss à!”
Bà ôm ngực hít một hơi thật sâu như để kìm nén sự phấn khích đang trực trào. Định nói chuyện gì mà nghiêm trọng thế nhỉ, Bliss bắt đầu thấy căng thẳng. “Phù”, Penelope thở hắt ra, nhìn Bliss bằng ánh mắt sáng rực rỡ. Và rồi bà thả một quả bom chấn động.
“Hình như ngài Bá tước trúng tiếng sét ái tình với Bliss rồi đấy!”
“Hả!”
Lần này thì Bliss thực sự hét lên một tiếng rõ to.
Trời đất ơi, bác Penelope lẩm cẩm mất rồi!
Hàng vạn suy nghĩ lướt qua trong đầu Bliss. Cứ tưởng đã tìm được tri kỷ của đời mình, ai ngờ lại gặp nhau quá muộn màng. Giá như gặp nhau sớm hơn 1 năm, à không, 6 tháng thôi cũng được. Hay chí ít là ngay lúc mình nhớ ra cái tên Cassian thì phải đến đây luôn mới đúng!
Còn bi kịch nào đau đớn hơn thế này nữa, Bliss cay sống mũi, nước mắt trực trào.
“Bác Penelope ơi….”
Nghe giọng Bliss mếu máo gọi tên mình, Penelope âu yếm ôm cậu vào lòng.
“Rồi rồi, bác biết rồi. Khổ thân, sao cậu lại mít ướt thế này.”
Được Penelope vỗ về, Bliss sụt sịt mũi “Khịt” một cái rồi định mở lời khuyên bà nên đi khám bác sĩ xem sao, thì đột nhiên Penelope buông cậu ra, hai mắt sáng rực lên nói.
“Nào, bây giờ mới là lúc quan trọng đây. Ngài Bá tước không phải là đối thủ dễ xơi đâu. Thế nên từ giờ trở đi chúng ta phải hành động hết sức tinh tế, vô cùng cẩn thận….”
Nhìn Penelope đang hào hứng thao thao bất tuyệt, Bliss nhìn bà với ánh mắt bán tín bán nghi. …Bác ấy nói thật đấy à? Không phải lẩm cẩm thật chứ?
“Dạ, bác Penelope ơi.”
“Sao thế cậu.”
Thấy Penelope đáp lời vui vẻ như đang hát, Bliss vẫn giữ vẻ mặt đầy hoài nghi, lên tiếng.
“Bác nghĩ ngài Bá tước thực sự đã trúng tiếng sét ái tình với cháu sao? Bác nói thật lòng ạ?”
“Tất nhiên rồi, cậu không tin tôi sao?”
Penelope cau mày, khoanh tay trước ngực. Nhìn biểu cảm của bà, Bliss lại bắt đầu dao động. Cũng phải, bác Penelope làm sao mà nhầm được cơ chứ. …Tuy nghĩ vậy nhưng.
“Nhưng cháu thấy ngài ấy chẳng có vẻ gì là thích cháu cả?”
Toàn bắt nạt, hành hạ mình thôi chứ thích nỗi gì? Nhớ lại những chuyện xảy ra từ tối qua đến giờ, Bliss bất giác bĩu môi hờn dỗi, Penelope lấy tay che miệng cười khúc khích “Hì hì”.
“Bliss à, cậu vẫn còn non nớt lắm. Cũng phải thôi, tuổi của cậu vẫn còn phải học hỏi nhiều mà.”
“Dạ?”
Ý bác là sao cơ? Thấy Bliss chớp chớp mắt khó hiểu, Penelope cười tươi rói giải thích.
“Đó chính là ‘Giai đoạn phủ nhận’ kinh điển của mấy nam chính trong phim tình cảm lãng mạn đấy.”
“Giai đoạn phủ nhận ạ?”
Bliss vô thức lặp lại cụm từ đó, Penelope gật đầu cái rụp “Đúng vậy”.
“Cậu thử nhớ lại xem Bliss. Trong mấy bộ phim truyền hình mà cậu từng xem ấy. Sau khi nam chính trúng tiếng sét ái tình với nữ chính thì hành động tiếp theo của hắn ta là gì?”
“Ưm.”
Bliss nheo mắt lục lọi trí nhớ, Penelope nhắc bài.
“Bộ phim 「Tình Yêu Như Khói Lửa Chiến Tranh」!”
“A!”
Vừa nghe tên phim, Bliss bừng tỉnh đại ngộ. Penelope mỉm cười đắc ý.
“Đúng rồi, chính là bộ phim đó.”
Chuẩn luôn. Trong phim đó, nam chính đã yêu nữ chính ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng phải đến tận tập 70 mới chịu thừa nhận tình cảm của mình.
“Cháu cứ tưởng đạo diễn cố tình kéo dài tình tiết để câu view cơ.”
“Ồ không, không đâu cậu nhóc ạ.”
Penelope lắc đầu với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Phim truyền hình là kết quả của quá trình nghiên cứu tâm lý con người vô cùng sâu sắc đấy. Thế nên những tình tiết trong phim hoàn toàn phản ánh đúng thực tế thôi.”
“Ra là vậy.”
Lúc này Bliss mới hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lời lẽ của Penelope. Kèm theo đó là cảm giác tội lỗi vì trót nghi ngờ thần kinh của bà, cậu dè dặt hỏi lại.
“Vậy ý bác là, ngài Bá tước đã trúng tiếng sét ái tình với cháu nhưng hiện tại đang cố tình phủ nhận nên mới đối xử tệ bạc với cháu…!”
“Chính xác. Khá lắm Bliss, cậu hiểu nhanh đấy. Ngoan lắm, ngoan lắm.”
Được Penelope khen ngợi hết lời, Bliss nở mũi tự hào, khóe môi cong lên đắc ý. Quả không hổ danh là tri kỷ của mình, bác Penelope. Mắt nhìn người của mình cấm có sai bao giờ.
“Ngài Cassi, à ngài Bá tước chắc chắn là không nhận ra cháu đâu nhỉ?”
Bliss hớn hở hỏi, Penelope lại gật đầu khẳng định chắc nịch.
“Đương nhiên rồi. Cứ tin tôi đi Bliss. Ngài Bá tước hoàn toàn mù tịt, không biết một cái gì đâu. Tuyệt đối không!”
“Hì hì hì.”
Bliss bụm miệng cười rúc rích. Biết ngay mà. Nhờ màn phối hợp diễn xuất ăn ý không một kẽ hở của mình và bác Penelope cơ mà. Sau này mà biết thân phận thật của mình chắc hắn ta sốc lắm nhỉ? Khéo ngất xỉu luôn cũng nên. Hứ, cho đáng đời. Cười toét miệng vì sung sướng, cậu lên tiếng hỏi.
“Bước tiếp theo chúng ta sẽ làm gì ạ? Phải làm sao đây bác?”
Cứ giao phó hết cho bác Penelope là yên tâm. Nhìn Bliss với ánh mắt đầy kỳ vọng, Penelope vỗ ngực cái “Bộp” đầy tự tin.
“Cứ tin ở tôi.”
Bà nheo mắt, ánh lên một tia quyết tâm sắt đá.
“Tôi sẽ khiến ngài Bá tước phải sớm thừa nhận tình cảm của mình!”
***
Hàaaa.
Nhìn thấy tòa lâu đài từ xa, Cassian bất giác buông một tiếng thở dài thườn thượt. Hắn mang một tâm trạng rối bời khi đứng trước tòa lâu đài của mình. Bình thường vào tầm giờ này, sự mệt mỏi sau một ngày làm việc thường ập đến khiến hắn kiệt sức, nhưng hôm nay thì khác. Chắc nhờ đêm qua ngủ ngon giấc nên hôm nay hắn vô cùng khỏe khoắn, thế mà vừa nhìn thấy tòa lâu đài, hắn lại bắt đầu đau đầu. Nguyên nhân thì chỉ có một.
Là cái hạt đậu phộng tí hon đó.
Cassian nhắm mắt lại, nghiến răng trèo trẹo. Chẳng lẽ nhờ nó mà mình mới ngủ ngon được như vậy thật sao?
Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Nhưng cái chứng mất ngủ hành hạ hắn gần chục năm trời lại tự dưng biến mất đúng vào ngày hôm qua thì thật khó mà tin đó chỉ là trùng hợp….
“Là trùng hợp, chắc chắn là trùng hợp.”
Hắn cứ lẩm bẩm như đang tự thôi miên bản thân trong lúc chiếc xe từ từ giảm tốc độ. Nhìn thấy Penelope đang đứng đợi trước cửa, Cassian lại lầm bầm.
“Phải là trùng hợp mới được.”
Xe vừa đỗ xịch, Penelope đã nhanh nhẹn bước tới mở cửa xe, nở nụ cười rạng rỡ chào đón hắn.
“Mừng ngài đã về, thưa Bá tước.”
Cassian chỉ liếc nhìn bà một cái rồi quay mặt đi thẳng về phía trước, sải những bước dài tiến vào trong. Penelope vội vã bám gót theo sau, bắt chuyện.
“Ngài Bá tước đã dùng bữa tối chưa ạ? Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để ngài nghỉ ngơi rồi, ý ngài thế nào ạ?”
Đồng hồ đã điểm gần nửa đêm. Cassian không thèm ngoái đầu lại, lạnh lùng đáp.
“Thôi khỏi, bà về nghỉ đi.”
“Vâng, tôi hiểu rồi. Chúc ngài ngủ ngon ạ.”
Penelope đáp lời nhanh như chớp rồi quay gót bước đi luôn. Đang bước lên cầu thang, Cassian khựng lại vì ngạc nhiên, ngoái nhìn theo bóng lưng của bà. Gì thế kia, sao bước chân lại có vẻ nhí nhảnh, hớn hở thế nhỉ?
Linh cảm có chuyện chẳng lành nhưng hắn cũng chẳng đoán ra được là chuyện gì. Cassian tặc lưỡi “Chậc” một tiếng rồi tiếp tục bước lên lầu. Tòa lâu đài chìm trong sự tĩnh mịch. Hắn sải bước trên hành lang vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chính mình vang vọng. Mau tắm rửa rồi đi ngủ thôi, nghĩ vậy, hắn vặn tay nắm cửa, đẩy cửa bước vào và nhìn lướt qua căn phòng như một thói quen.
…Cái, cái quái gì thế này.
Cassian há hốc mồm, sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Rèm cửa, ghế sofa, ga trải giường, rèm che giường, thậm chí cả giấy dán tường. Cả căn phòng ngập tràn một màu hồng chói lóa, và ngay trước giường, Bliss đang đứng đó trong bộ đồ ngủ màu xanh da trời.
0 Bình luận