Bạn không có cảnh báo nào.

    Lý lẽ của Penelope nghe quá thuyết phục. Thuyết phục đến mức không thể tìm ra kẽ hở nào để phản bác.

    …Nhưng mà.

    “Thế tại sao cậu lại ngồi chễm chệ ở đó?”

    Nghe giọng điệu đầy bực dọc của Cassian, Bliss chớp chớp đôi mắt tròn xoe, ngây thơ đáp.

    “Chẳng phải ngài bảo tôi ở đây đợi ngài tắm xong sao ạ.”

    Lại một lần nữa, Cassian cạn lời. Tức thay, cái hạt đậu phộng này lại nói trúng phóc. Rõ ràng là chính miệng hắn bảo nó đứng đó đợi hắn quay lại. Nhưng vấn đề là tại sao nó lại ngồi ở đó. Bảo đợi chứ ai cho phép ngồi chờ chực một cách thoải mái như thế hả.

    …Cơ mà mình cũng đâu có bảo nó phải đứng chờ.

    “Hàaaa.”

    Cuối cùng, Cassian đưa tay ôm trán, trút một hơi thở dài bất lực. Càng nói hớ càng lộ cái ngu ra, tốt nhất là nên im lặng. Hắn vừa ngồi xuống chiếc ghế Penelope kéo ra, bà lập tức tiến tới mở lồng bàn đậy trên hai đĩa thức ăn. Bên trong là món trứng bác mềm mịn, thịt xông khói vàng ruộm và khoai tây bào chiên giòn. Bắt gặp ánh mắt khó hiểu ‘Thế này là sao’ của Cassian, Penelope mỉm cười giải thích.

    “Hôm nay tôi đổi vị chuẩn bị bữa sáng kiểu Mỹ ạ. Mời ngài dùng thử.”

    Thật hết chỗ nói, giờ đến cả bữa ăn cũng phải nương theo khẩu vị của cái hạt đậu phộng tí hon này sao. Cassian thấy thật nực cười, nhưng hắn cũng chưa đến mức hẹp hòi buông lời đuổi khéo ‘Mang ngay cái đống này đi rồi dọn lại món khác lên đây’. Hắn chỉ nhăn mặt khó chịu, nâng tách hồng trà đặc lên nhấp một ngụm, chợt tầm mắt hắn va phải Bliss. Nhìn cái vẻ háo hức cầm dĩa xắn miếng trứng và hạt đậu phộng, một cảm giác bực bội vô cớ trào dâng, hắn gắt lên.

    “Đừng ăn cái đó.”

    Bliss đang há to miệng chuẩn bị đưa miếng trứng vào thì khựng lại giữa không trung. Penelope cũng trợn tròn mắt nhìn hắn. Bỏ ngoài tai ánh mắt kinh ngạc xen lẫn trách móc ‘Sao ngài có thể tàn nhẫn đến thế…!’ của hai con Capybara, Cassian vừa lướt xem tin nhắn trên điện thoại vừa nói tiếp.

    “Penelope, lấy đĩa khác không rắc tiêu cho cậu ta đi, ăn cay không được đâu.”

    “À, dạ. Vâng, tôi làm ngay đây ạ.”

    Penelope thoáng bối rối nhưng ngay lập tức mỉm cười gật đầu, vội vã bưng đĩa của Bliss đi vào bếp. Bliss vẫn chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêng đầu thắc mắc.

    “Sao ngài biết tôi không ăn được cay?”

    Ánh mắt đang lướt trên màn hình điện thoại bỗng dừng lại trong một tích tắc, thật sự rất rất ngắn. Rồi lại tiếp tục lướt, Cassian hờ hững đáp.

    “Trẻ con thì làm sao ăn cay được.”

    “Hứ.”

    Bị mỉa mai, Bliss bĩu môi hờn dỗi, với lấy ly nước ép uống ực một hơi cạn sạch. Đặt ly xuống bàn cái “Cạch”, môi vẫn trề ra một khúc. Cassian liếc nhìn bộ dạng hậm hực của cậu nhóc, thầm thở phào nhẹ nhõm.

    May mà cái đầu đất của nó không nghĩ sâu xa.

    “Đây rồi, đây rồi. Trứng omelet mới ra lò đây. Tôi rắc loại tiêu không cay rồi nhé. Cậu ăn thử xem nào, Bli, Blair.”

    Penelope nhanh chóng quay lại, đặt chiếc đĩa mới trước mặt Bliss, cười tươi rói. Đôi môi đang trề ra lập tức thu lại, Bliss ngước nhìn Penelope với nụ cười rạng rỡ như chưa từng hờn dỗi.

    “Cảm ơn bác Penelope nhiều ạ.”

    Bầu không khí giữa hai người họ thật hòa thuận, ấm áp. Chướng mắt thật sự. Cassian siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức màn hình nứt toác lúc nào không hay. Đúng là rách việc. Linh cảm chẳng lành của hắn đã linh ứng. Từ khi cái thằng nhãi ranh này xuất hiện, mọi chuyện đều trở nên rắc rối, lộn xộn. Lườm nguýt chiếc điện thoại vỡ màn hình một cái, Cassian quay sang quát Bliss đang nhai nhóp nhép miếng trứng bác mềm mịn với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.

    “Này, rốt cuộc tại sao cậu lại ngủ trương thây trên giường của tôi hả?”

    Nhắc đến chuyện đêm qua là cục tức lại trào lên tận cổ. Cảm giác hoang mang tột độ lúc đó lại ùa về. Nhưng trớ trêu thay, hắn lại phớt lờ sự thật là nhờ nó mà hắn mới có được một giấc ngủ ngon, thay vào đó, hắn chĩa mũi dùi vào cái hạt đậu phộng trước mặt. Bliss nuốt chửng miếng trứng trong miệng rồi mới chậm rãi trả lời.

    “Thì tại hôm qua ngài bắt tôi làm nhiều việc quá nên tôi kiệt sức chứ sao.”

    Nên cậu vứt giày lung tung rồi leo lên giường của người khác ngủ ngon lành chứ gì. Dám cả gan leo lên giường của chủ nhân cơ đấy.

    “Cậu….”

    Suýt nữa thì buột miệng mắng ‘Cậu rốt cuộc có định che giấu thân phận hay không hả?’, nhưng Cassian đã kịp nuốt câu mắng mỏ vào trong. Vốn dĩ với chỉ số IQ của cái thằng nhãi ranh này thì làm gì đủ trình độ để nghĩ sâu xa đến thế. Đơn giản là buồn ngủ thì ngủ thôi, chấm hết.

    “Hàaaa.”

    Cuối cùng đành phải câm nín, Cassian không biết đây là lần thứ mấy mình thở dài nữa. Dù đã ngủ một giấc no say nhưng sự mệt mỏi lại bất chợt ập đến. Chỉ muốn ngả lưng xuống giường ngủ tiếp, nhưng hắn phải cố kiềm chế. Lướt qua lịch trình ngày hôm nay trong đầu, hắn nhắc nhở bản thân nhớ bảo thư ký chuẩn bị cho một chiếc điện thoại mới.

    “Ơ kìa thưa Bá tước. Ngài chỉ uống trà thôi ạ?”

    Thấy Cassian đứng dậy mà chẳng nói chẳng rằng, Penelope ngạc nhiên hỏi. Hắn nhìn xuống chiếc đĩa thức ăn còn nguyên vẹn trước mặt, nhưng trong lòng chẳng hề có chút thèm muốn nào. Vốn dĩ bữa sáng của hắn chỉ có mỗi hồng trà. Thỉnh thoảng lắm mới ăn thêm lát bánh mì, nhưng hôm nay thì hắn chẳng buồn nhai nuốt bất cứ thứ gì. Penelope thừa biết thói quen này của hắn, vậy mà hôm nay lại bày vẽ ra làm gì không biết.

    “Thôi, sáng tôi uống hồng trà là đủ rồi.”

    “Ăn đi mà. Ngon lắm đấy.”

    Bliss chỉ vào chiếc đĩa sạch bách của mình, chêm vào một câu. Kẻ đầu têu gây ra mọi cớ sự thế mà lại ăn ngon ngủ yên, mạnh miệng gân cổ lên cãi, đúng là giỏi giang thật đấy. Phải cố gắng lắm Cassian mới kìm lại được nắm đấm đang run lên vì muốn tẩn cho nó một trận. Hắn lẳng lặng quay gót bước ra khỏi phòng.

    Penelope vội vã chạy theo sau, không quên quay lại khẩu hình miệng nhép nhép ‘Cậu cứ thong thả dùng bữa nhé’. Bliss thầm cảm ơn bà rồi tiếp tục thưởng thức bữa sáng bình yên của mình.

    Nghe đồn đồ ăn Anh dở tệ, nhưng tay nghề của đầu bếp ở đây cũng ra gì và này nọ đấy chứ?

    Nhớ lại thì vị đầu bếp được giới thiệu hôm đầu tiên là người Ý. Ra là vậy, Bliss gật gù, tự rót cho mình thêm một ly nước ép, vừa uống vừa xoa xoa cái bụng căng tròn mãn nguyện. Chưa đầy năm phút sau, tiếng bước chân huỳnh huỵch vang lên, Penelope tất tả chạy vào.

    “Bliss, Bliss! Trời đất ơi, lạy Chúa tôi!”

    Bà đẩy cửa xông vào không thèm gõ cửa, hai bàn tay đan chặt vào nhau như đang cầu nguyện, hét lên đầy phấn khích.

    “Sao lại có chuyện thần kỳ thế này chứ? Tôi biết ngay mà, tôi đã linh cảm rồi mà! Hai người đích thị là một cặp trời sinh. Tôi đã đoán không sai mà, lạy Chúa, không ngờ có ngày tôi được chứng kiến một mối tình thế kỷ lãng mạn nhường này ngay trước mắt!”

    Penelope xoay một vòng điệu đà đi kèm tiếng hét “Á á”, vừa dừng lại đã chộp lấy hai tay Bliss lắc mạnh lên xuống liên hồi.

    “Cậu làm tốt lắm, Bliss! Tôi biết cậu sẽ làm được mà.”

    “Ch-Cháu cảm ơn bác Penelope. Nhưng mà rốt cuộc cháu đã làm gì cơ ạ…?”

    Bliss vẫn còn lơ ngơ như bò đeo nơ. Cũng phải thôi, những gì cậu làm từ hôm qua đến giờ chỉ là xả nước rồi rút nước bồn tắm, sau đó leo lên giường Cassian ngủ thẳng cẳng rồi dậy ăn sáng, chấm hết.

    “Cậu đã làm một việc vô cùng vĩ đại!”

    Penelope nhìn Bliss với ánh mắt vô cùng tự hào, tuyên bố.

    “Cậu đã chữa khỏi chứng mất ngủ của ngài Bá tước rồi đấy.”

    “Mất ngủ ạ? Cháu á?”

    “Đúng thế.”

    Penelope gật đầu cái rụp, giải thích.

    “Ngài Bá tước mắc chứng mất ngủ trầm trọng từ rất lâu rồi. Bởi vậy nên ngài ấy lúc nào cũng nhạy cảm, đôi khi còn nổi nóng cáu gắt nữa. Dù vậy, so với người khác thì ngài ấy vẫn cư xử chừng mực chán. Ngài ấy luôn giữ gìn phong thái và lòng khoan dung, tuyệt đối không bao giờ đi quá giới hạn….”

    “Thế rồi sao nữa ạ? Kết quả sao ạ?”

    Thấy Penelope bắt đầu lạc đề sang ca ngợi chủ nhân, Bliss vội vàng ngắt lời hỏi vào trọng tâm. Penelope cười khúc khích, gật đầu.

    “Làm cách nào ngài ấy cũng chẳng ngủ nổi 5, 10 phút, thế mà sáng nay lúc tôi vào phòng chào ngài ấy, tôi thấy ngài ấy đang nằm trên giường. Lại còn ngủ say sưa đến mức tôi bước vào ngài ấy cũng chẳng hay biết gì! Điều kinh ngạc hơn cả là!”

    Penelope hít một hơi thật sâu, ôm hai má hét lên đầy phấn khích.

    “Là Bliss đang ôm chặt cứng lấy ngài Bá tước đấy!”

    Híccc!

    Bliss sợ hãi đến mức hét lên một tiếng thất thanh từ tận đáy lòng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú