Bạn không có cảnh báo nào.

    Cái thằng ranh chết tiệt này. Cassian nghiến răng trèo trẹo cố nuốt cục tức vào trong. Đã 10 năm trôi qua rồi mà cái nết chẳng thay đổi chút nào. Cái hạt đậu phộng tí hon này vẫn cứ tự tiện ngang nhiên chiếm dụng giường của hắn, bạ đâu ngủ đấy, và làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của Cassian.

    Biết trước thế nào cũng xảy ra chuyện nên mình mới định tống cổ nó đi ngay từ đầu.

    Nhưng người tính không bằng trời tính. Đã tự tiện mò vào phòng chờ sẵn thì chớ, giờ lại còn ngang nhiên chiếm đoạt cả cái giường của hắn nữa chứ. Nhìn cái bộ dạng ngủ ngáy khò khò ngon lành của Bliss, cơn giận trong lòng Cassian lại càng sục sôi.

    “Dậy đi. Này, tôi bảo dậy mau.”

    Hắn vừa quát lớn vừa lay mạnh vai Bliss, nhưng đáp lại chỉ là tiếng ngáy đều đều và vài tiếng lẩm bẩm mớ ngủ. Thấy cậu nhóc “Ưm” một tiếng rồi quay lưng lại đầy vẻ phiền phức, Cassian tức muốn á khẩu.

    “Mẹ kiếp.”

    Có ba kiểu người mà Cassian ghét cay ghét đắng: một là những kẻ ngủ say như chết, hai là những kẻ đặt lưng xuống là ngủ ngay, và ba là những kẻ ngủ sâu đến mức trời sập cũng không tỉnh. Và cái tên ‘Bli Blair’ này lại hội tụ đủ cả ba yếu tố đó. Thật là to gan lớn mật.

    Phải xử lý cái thằng nhóc này thế nào đây.

    Chỉ muốn gọi Penelope vào tống cổ nó ra ngoài ngay lập tức, nhưng liếc nhìn đồng hồ thì đã quá nửa đêm. Nghĩ đến vị quản gia già đang chìm trong giấc ngủ, hắn lại không đành lòng làm thế. Ở cái lâu đài này, một mình hắn mất ngủ là quá đủ rồi.

    “Hàaaa.”

    Cassian đưa một tay lên xoa trán, nhắm nghiền mắt trút một tiếng thở dài não nề, rồi lại mở mắt ra trừng trừng nhìn cái kẻ đầu sỏ đang ngang nhiên chiếm dụng giường của mình. Chút cảm giác tội lỗi cỏn con dành cho cái hạt đậu phộng này giờ đã bay biến sạch bách. Hắn đã phải trả cái giá quá đắt cho những gì mình đã làm rồi.

    Sáng mai phải tống cổ nó ra khỏi đây ngay và luôn mới được.

    Nhưng khổ nỗi, để đến được sáng mai thì hắn còn phải chịu đựng thêm một khoảng thời gian dài đằng đẵng nữa. Cuối cùng, Cassian đành nằm phịch xuống nửa giường còn trống bên kia. Đằng nào thì đêm nay hắn cũng xác định là lại thức trắng đêm như mọi ngày thôi. Chỉ khác là đêm nay có thêm tiếng ngáy của một hạt đậu phộng nệm êm chăn ấm bên cạnh. Cứ bơ đi mà sống thôi. Bơ đi. Bơ đi. Bơ….

    “Khò ò ò.”

    Đột nhiên Bliss hít một hơi thật sâu rồi cựa mình trằn trọc. Nghe nói chó con lúc mơ thấy mình đang chạy cũng hay quẫy đạp tứ chi loạn xạ. Ngay lúc ý nghĩ đó xẹt qua đầu, cái hạt đậu phộng tưởng chừng đang quay lưng lại kia bỗng nhiên lật người quay ngoắt sang phía Cassian.

    “…Gì đây.”

    Chưa kịp phản ứng, Bliss đã vắt luôn một tay một chân lên người Cassian. Đang nằm thẳng đơ, Cassian hoảng hốt trợn tròn mắt nhìn sang bên cạnh, nhưng cái thằng nhóc to gan này không những không tỉnh ngủ mà còn tiếp tục rên rỉ ư ử trong cổ họng, rồi dụi dụi mặt vào vai Cassian.

    Cái thằng nhãi thò lò mũi xanh này…!

    Sôi máu, hắn hất phăng cái tay và cái chân đang vắt vẻo trên người mình ra. Cơ thể gầy gò của cậu nhóc nảy bật ra một chút theo quán tính, nhưng ngay sau tiếng “Ưm”, cậu lại tự động lăn về vị trí cũ. Lần này còn táo tợn hơn, cậu vòng tay ôm chặt lấy người Cassian, vắt chéo chân quắp chặt lấy hắn.

    Cái thằng này, nó ngủ thật hay đang giả vờ thế hả?

    “Dậy đi, dậy ngay. Chết tiệt, tôi bảo cậu dậy mau!”

    Không thể chịu đựng thêm được nữa. Cassian vừa gầm lên vừa túm đầu đẩy cậu nhóc ra, nhưng Bliss cứ như con lật đật, đẩy ra bao nhiêu lại dội lại bám chặt lấy hắn bấy nhiêu. Hết lần này đến lần khác.

    Cuối cùng thì Cassian cũng phải bỏ cuộc vì kiệt sức. “Hàaaa”, hắn trút một hơi thở dài thườn thượt, lấy tay che mặt, nghiến răng kèn kẹt. Quả nhiên là vậy mà. Biết ngay là sẽ thành ra thế này mà. Biết ngay mà! Biết ngay là cái thằng nhóc chết tiệt này lại đến để phá nát cuộc đời mình mà!

    Không thể nhân nhượng thêm nữa. Sáng mai mặt trời mọc là gọi Penelope lên ngay lập tức. Cái trò nhận họ hàng xa gì đó chắc chắn là do bà ta và thằng nhãi này thông đồng với nhau. Không thể tin nổi một quản gia lão làng, gắn bó với hắn bao nhiêu năm trời lại dám qua mặt hắn như thế. Rốt cuộc bà ta đang ủ mưu tính kế gì vậy.

    Nhưng thôi, nghĩ đến đó là đủ rồi. Không cần phải tìm hiểu sâu xa làm gì cho mệt óc. Sáng mai tống cổ nó đi là xong chuyện. Xử lý Penelope tính sau cũng chưa muộn. Giờ việc cấp bách nhất là phải tống khứ cái hạt đậu phộng này đi để giành lại sự bình yên cho cuộc đời hắn. Chuỗi ngày yên ả của mình….

    Và dòng suy nghĩ của Cassian đã đứt đoạn ngay tại đó.

    ***

     

    “Trời đất ơi, lạy Chúa! Ngài Bá tước! Ôi trời ơi ôi trời ơi!”

    Một giọng nói đầy vẻ hoảng hốt, kích động kéo hắn tỉnh dậy từ cơn mê. Cassian khẽ nhíu mày, vẫn giữ nguyên tư thế bất động. Gì thế này, tiếng của Penelope à. “Ưm”, hắn khẽ rên rỉ trong cổ họng, bỗng cảm thấy có gì đó khác lạ.

    Từ từ mở mắt ra, đập vào mắt hắn đầu tiên là trần nhà quen thuộc. Mọi thứ hiện lên rõ nét mồn một, hắn nhận ra căn phòng đang tràn ngập ánh sáng.

    …Chuyện gì thế này?

    Hắn vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Trời sáng từ lúc nào vậy? Rõ ràng là lúc nãy vẫn còn đang đêm mà. Chỉ mới nhắm mắt rồi mở ra thôi mà trăng đã lặn, mặt trời đã mọc rồi sao, chuyện này là sao?

    Vẫn nằm im trên giường, hắn đảo mắt nhìn quanh để xác định tình hình thì bất chợt nhìn thấy khuôn mặt của vị quản gia già đang đứng cạnh giường. Khuôn mặt quen thuộc nhưng biểu cảm lại vô cùng khác lạ. Bà ấy đang nhìn Cassian với ánh mắt xúc động đến nghẹn ngào, hai tay chắp chặt vào nhau như đang cầu nguyện.

    “Trời đất ơi, ngài Bá tước. Không ngờ ngài lại ngủ say đến thế. Đã bao lâu rồi ngài mới có một giấc ngủ ngon như vậy!”

    Lúc đầu hắn chưa load kịp những gì bà nói. Thấy Cassian nhíu mày chớp chớp mắt với vẻ mặt khó hiểu, Penelope tiếp tục nói với giọng nghẹn ngào.

    “Ngài ngủ sâu thế này, từ hồi theo hầu ngài đến giờ tôi mới được chứng kiến lần đầu đấy ạ. Tôi vui quá, vui đến phát khóc lên được.”

    Thấy bà đưa tay quệt nước mắt, não bộ hắn mới bắt đầu hoạt động trở lại. Nhận ra vấn đề, hắn giật mình bật dậy. Ngay lập tức, cái tay và cái chân đang vắt trên người hắn bị hất văng ra. Theo phản xạ quay đầu lại nhìn, hắn thấy Bliss lầm bầm “Ưm” một tiếng rồi ngã phịch xuống nửa giường bên kia.

    Cassian đứng hình toàn tập. Khoan đã, rốt cuộc tình huống hiện tại là sao đây.

    Dù não bộ đang hoạt động hết công suất nhưng hắn vẫn không dám tin vào sự thật. Đã bao lâu rồi đầu óc hắn mới tỉnh táo, nhẹ nhõm đến thế này, hắn cứ ngỡ ngàng không thốt nên lời. Chẳng còn cảm giác bứt rứt, cáu gắt thường ngày, cơ thể nhẹ bẫng như có thể bay lên được. Cơn đau nửa đầu dai dẳng hành hạ hắn bấy lâu nay cũng biến mất tăm mất tích.

    Hắn đã thực sự có một giấc ngủ sâu trọn vẹn kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ.

    “Rốt cuộc chuyện này là….”

    Đang thẫn thờ lẩm bẩm một mình, thì cái thằng nhóc thò lò mũi xanh nãy giờ vẫn ngáy khò khò bỗng cựa mình. Cassian khựng lại, cúi xuống nhìn cậu nhóc. Lát sau, Bliss phát ra một tiếng rên rỉ “Ưm” đầy ngái ngủ rồi bắt đầu đưa tay dụi dụi mắt. Cassian cứ thế ngồi im như tượng đá nhìn cậu. Bliss hoàn toàn không hay biết gì, vươn vai vươn tay ngáp một cái thật to.

    “Ư ưm.”

    Kèm theo tiếng rên rỉ, cậu vươn vai khởi động xong xuôi rồi lảo đảo ngồi dậy, ngáp dài một cái rồi lẩm bẩm.

    “Buồn tè quá.”

    Có vẻ như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, cậu lững thững bước xuống giường, nhắm thẳng hướng phòng tắm mà tiến. Tiếng “Rào rào” khe khẽ vang lên từ trong phòng tắm, Cassian và Penelope vẫn hóa đá nhìn chằm chằm về hướng cậu nhóc vừa biến mất.

    “Tôi sẽ không hỏi lý do tại sao hai người lại ngủ chung giường đâu ạ.”

    Penelope khẽ mỉm cười đầy ẩn ý, buông một câu bâng quơ. Hắn chỉ muốn quát lên ‘Bà bớt suy diễn lung tung đi’ nhưng nếu làm thế thì lại phải giải thích nguyên nhân cặn kẽ. Chính bản thân hắn còn đang hoang mang chẳng hiểu mô tê gì, lỡ mồm giải thích khéo lại thành “lạy ông tôi ở bụi này”, tác dụng phụ còn khôn lường hơn. Mở miệng định quát nhưng rồi lại ngập ngừng, cuối cùng hắn đành ngậm miệng lại. Chuyện đã đến nước này, nói thẳng kết quả luôn cho nhanh.

    “Thôi bỏ đi, bà mau tống cổ cái thằng ranh đó ra ngoài cho tôi.”

    Cassian nghiến răng ra lệnh, nhưng phản ứng của Penelope lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

    “Ôi, làm thế có ổn không ạ?”

    Bị hỏi ngược lại với vẻ mặt ngạc nhiên, Cassian cau mày lườm bà. Ánh mắt như muốn nói ‘Bảo làm thì cứ làm đi, lải nhải cái gì’. Đứng trước cái lườm sắc lẹm của vị chủ nhân khó tính, người quản gia dạn dày kinh nghiệm chẳng mảy may run sợ, bình thản đáp.

    “Ngài đã thử đủ mọi cách mà chứng mất ngủ có thuyên giảm đâu. Thế mà đêm qua ngài lại ngủ say như chết, chắc chắn phải có lý do của nó chứ ạ? Có khi nào là nhờ cậu Bli, Blair nên ngài mới ngủ ngon được như vậy không thưa Bá tước?”

    Đang định vặn lại ‘Bà định nói là nhờ cái thằng ranh đó á, quên đi’, nhưng Penelope quá cáo già, không cho hắn lấy một giây để xen vào. Bị Penelope chặn họng nói thẳng ra cái sự thật phũ phàng mà hắn không muốn thừa nhận nhất, Cassian cáu bẳn gắt gỏng.

    “Nói xằng nói bậy. Mau tống cổ nó ra khỏi đây ngay.”

    “Ngài cứ bình tĩnh, đừng có nóng vội thế ạ.”

    Bình thường thì bà quản gia luôn răm rắp nghe lời, nhưng hôm nay lại cứng đầu cãi bướng. Bỏ mặc khuôn mặt đang nhăn nhúm vì tức giận của Cassian, Penelope thả một quả bom hẹn giờ mà hắn không bao giờ muốn nghe.

    “Hay là ngài cứ giữ cậu ấy lại để thử nghiệm xem sao ạ? Lỡ vội đuổi đi rồi ngài lại bị mất ngủ lại thì sao?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú