Chương 62
bởi Ly ThiênNgay khi suy nghĩ đó xẹt qua đầu, Cassian đột ngột lên tiếng hỏi.
“Cậu bảo tên cậu là gì nhỉ?”
“Dạ, là Bli, Blair ạ.”
Bliss cuống cuồng đính chính lại, Cassian ậm ừ “Hừm” một tiếng nghe thật khó dò.
“Bli Blair à. Tên lạ thật đấy.”
“À, haha, hahaha.”
Bliss chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Đang định đứng dậy rút lui thì Cassian bất ngờ túm chặt lấy cánh tay cậu.
“Chưa xong việc đâu, Bli Blair.”
“À, dạ. Thưa ngài Bá tước. Ngài cần gì thêm ạ?”
Cái cách hắn gọi tên cậu nghe cứ như đang mỉa mai vậy. Bliss vội vàng chỉnh lại tư thế, ngoan ngoãn hỏi, Cassian hất cằm về phía bồn tắm, ra lệnh.
“Xả hết nước đi.”
…Hả?
Mình có nghe nhầm không. Thấy Bliss chớp mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Cassian lặp lại.
“Không nghe rõ à? Tôi bảo xả hết nước đi.”
“Ơ, dạ không, cháu nghe rồi nhưng mà….”
Tình huống bất ngờ khiến Bliss lúng túng, lắp bắp hỏi lại.
“Cháu vừa mới xả đầy bồn xong… giờ lại bắt xả hết đi ạ? Tại… tại sao ạ?”
Hay là mình làm sai chỗ nào rồi? Đang mải kiểm điểm lại những gì mình vừa làm, thì Cassian nhếch mép cười khẩy.
“Tôi đổi ý rồi. Cứ xả hết đi.”
Không lẽ đùa? Bliss ngước lên nhìn nhưng trên mặt hắn chẳng có nửa điểm cợt nhả. Cuối cùng, Bliss đành cam chịu cúi người xuống, thò tay vào chiếc bồn tắm ngập ngụa bọt xà phòng đến mức chẳng nhìn thấy đáy. Mò mẫm một hồi quanh đáy bồn mới rút được nút xả ra, tiếng “Ùm ụp” vang lên, dòng nước cuồn cuộn chảy xuống cống.
Cassian khoanh tay trước ngực, lạnh lùng đứng nhìn từ trên xuống. Đợi đến khi bồn tắm cạn trơ đáy, chỉ còn sót lại vài vệt bọt, Bliss mới ngước lên hỏi.
“Như thế này đã được chưa ạ?”
“Được rồi.”
Cassian khẽ mỉm cười gật đầu. Cái tên dở hơi này, Bliss thầm rủa trong bụng nhưng bề ngoài vẫn cố giữ nụ cười tươi rói để không bị lộ, cung kính hỏi tiếp.
“Tôi còn phải làm gì nữa không ạ?”
“Có.”
Cassian vẫn đáp bằng một chữ cộc lốc. Đang nơm nớp lo sợ không biết hắn lại giở trò gì, thì hắn ta vẫn giữ nụ cười đắc ý trên môi, ra lệnh.
“Xả nước lại đi.”
Thay vì trả lời, Bliss chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn trân trân. Ánh mắt như đang nhìn một thằng điên trốn trại, nhưng Cassian chẳng thèm bận tâm, tiếp tục ra lệnh.
“Tôi lại đổi ý rồi. Tôi sẽ tắm bồn, nên xả nước đi.”
“Ha, haha, haha.”
Bliss cười trong đau khổ, miễn cưỡng vặn vòi nước thêm lần nữa. Lại phải lặp lại y chang quy trình: pha nước nóng nước lạnh cho vừa nhiệt độ, đổ xà phòng tạo bọt, bật công tắc đợi bọt sủi lên vừa đủ rồi tắt đi. Xong xuôi đâu đấy thì….
“Xả hết đi.”
Lại là cái mệnh lệnh quái quỷ đó. Bliss phải cắn răng lặp đi lặp lại cái quy trình ngớ ngẩn đó thêm đúng ba lần nữa, cho đến khi Cassian uể oải lên tiếng.
“Chán quá đi mất, phải đi uống ly rượu mới được. Cậu dọn dẹp cọ rửa cái bồn tắm cho sạch sẽ vào. Biết đâu lát nữa vừa uống rượu tôi lại muốn ngâm mình thì sao.”
Nói đoạn, hắn quay lưng bước ra khỏi phòng tắm. Bị bỏ lại một mình, Bliss nhìn theo bóng lưng Cassian chỉ muốn chửi thề ném nguyên cả cái xô vào đầu hắn, nhưng thực tế thì cậu chỉ biết nắm chặt hai tay run lên bần bật vì tức giận.
***
Phù, phù.
Cọ xong cái bồn tắm bước ra ngoài, Bliss đã mệt nhoài, sức cùng lực kiệt. Cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời, cậu chẳng thiết tha báo thù báo oán gì nữa, chỉ muốn bỏ chạy khỏi cái chốn địa ngục này ngay lập tức.
Đương nhiên đó là suy nghĩ trước khi nhìn thấy bản mặt của kẻ thù.
Cái tên khốn khiếp Cassian Strickland vừa gây thêm nghiệp chướng kia đang ngồi vắt chéo chân thưởng thức rượu vang một cách đầy tao nhã. Chính là chai rượu mà Bliss vừa mang lên, trong lúc bắt cậu làm mấy cái trò con bò vô tri mà đến con chó cũng chẳng thèm làm, thì hắn ta đã nốc cạn gần hết chai rượu rồi.
Nhìn vỏ chai rỗng tuếch và ly rượu vang sóng sánh chút rượu cuối cùng trên tay hắn, Bliss bật ra một tiếng thở hắt đầy phẫn nộ. Cái tên khốn này rốt cuộc bị làm sao vậy? Tại sao lại bắt mình làm mấy cái trò đó? Xong rồi giờ hắn vẫn bình thản ngồi nốc rượu ngon lành được à?
Đang đứng trợn mắt nhìn với vẻ mặt khó tin, Cassian mặc kệ sự hiện diện của Bliss, tu nốt ngụm rượu cuối cùng. Đặt chiếc ly không xuống bàn, hắn ngẩng đầu nhìn đăm đăm về một nơi xa xăm vô định. Trông hắn có vẻ như đang chìm đắm trong suy tư, nhưng Bliss đâu rảnh mà đứng đó làm bù nhìn. Cậu chỉ muốn biến ngay về phòng, đánh một giấc thật say để xóa sổ cái ngày xui xẻo vô nghĩa này đi.
“Háp aaa.”
Vấn đề là cậu lại lỡ để lộ khao khát đó ra mặt. Bliss vô tình ngáp ngắn ngáp dài thành tiếng, chép miệng chớp mắt một cái rồi chợt cảm thấy có gì đó rờn rợn. Vừa liếc mắt lên thì đụng ngay phải ánh mắt màu xám bạc đang trừng trừng nhìn mình đầy sát khí.
“Híccc!”
Bliss giật mình thon thót, rụt cổ lại, Cassian nãy giờ vẫn im lặng bỗng cất lời.
“Sướng nhỉ, ngáp ngắn ngáp dài buồn ngủ rồi cơ đấy.”
Giọng hắn nghe như đang nghiến răng ken két. Bliss gãi đầu cười gượng gạo “Haha”.
“Hôm nay mệt quá ngài ạ… dạ, thế nên chắc tôi xin phép về phòng ngủ trước đây ạ.”
Báo thù tính sau, buồn ngủ chết đi được. Hai mắt díp tịt vào nhau rồi đây này. Chẳng cần lê lết về phòng, cái ghế sofa kia trông cũng êm ái ra phết, nhưng chắc chắn là không được ngủ ở đó rồi.
Đang liếc nhìn chiếc ghế sofa đầy tiếc nuối thì bỗng có một bóng đen đổ ập xuống đỉnh đầu. Ngơ ngác ngẩng đầu lên, Bliss lại “Híccc” thêm một tiếng, nuốt nước bọt cái ực. Cassian đã đứng sừng sững ngay trước mặt, nhìn cậu chằm chằm từ lúc nào.
“Dạ, ngài, ngài cần, cần gì ạ.”
Bị một gã đàn ông cao hơn 2 mét trừng mắt nhìn với vẻ mặt hầm hầm sát khí, áp lực tỏa ra thật sự quá khủng khiếp. Tuy đàn ông nhà Miller ai cũng cao trên 2 mét nhưng chưa từng có ai nhìn cậu bằng ánh mắt đáng sợ như thế này, nên đây là lần đầu tiên Bliss cảm thấy run sợ đến thế. Nhìn Bliss co rúm người lại, run lẩy bẩy ngước lên nhìn, Cassian nghiến răng gằn từng chữ.
“Giỏi lắm, buồn ngủ rồi cơ đấy.”
Bliss cuống cuồng đảo mắt liên hồi. Tình hình này có vẻ không ổn nếu thừa nhận là mình buồn ngủ. Nhưng rõ ràng là mình vừa ngáp ngắn ngáp dài, lại còn lỡ mồm xin phép đi ngủ mất rồi.
“À, dạ, kiểu như buồn ngủ nhưng cũng không hẳn là buồn ngủ, mà không buồn ngủ thì cũng có vẻ hơi hơi buồn ngủ một tí tẹo, nói chung là….”
Mồ hôi lạnh toát ròng ròng trên lưng, Bliss vừa lắp bắp nói sảng vừa cố nặn ra một nụ cười tươi rói. Thấy Cassian khựng lại một nhịp, cậu chớp lấy thời cơ chuồn lẹ.
“Vậy tôi xin phép đi ngủ….”
“Đi đâu.”
Định quay lưng bỏ chạy nhưng làm sao mà thoát khỏi tay hắn. Cassian tóm gọn gáy Bliss, lôi giật lại như bắt gà.
“Sao, ngài định làm gì tôi!”
Thấy Bliss cuống cuồng la hét giãy giụa, Cassian dùng chất giọng trầm tĩnh thường ngày đáp trả.
“Chưa xong việc mà định chuồn thì không ổn đâu nhé.”
“Còn việc gì nữa ạ? Tôi cọ sạch bong cái bồn tắm rồi mà!”
Bliss gào lên ấm ức. Tuy là lần đầu tiên làm cái việc này, không dám vỗ ngực tự xưng là hoàn hảo, nhưng ít nhất cậu cũng đã dọn sạch bọt xà phòng rồi cơ mà. Bất chấp lời kháng nghị của Bliss, Cassian vẫn không hề nhúc nhích.
“Vẫn còn việc, đứng đó đợi đi.”
Buông Bliss ra, Cassian lại bước vào phòng tắm. Hứ, đồ nhỏ mọn, chắc lại vào kiểm tra xem mình làm sạch chưa chứ gì. Bliss khoanh tay, mặt phụng phịu đứng chờ. Lát sau, tiếng nước chảy rào rào vang lên. Lúc này Bliss mới ngớ người nhận ra là Cassian đang tắm vòi hoa sen. Cậu há hốc mồm vì quá sức phi lý.
Ủa thế lúc nãy sao không tắm luôn đi?
Bắt mình xả đầy nước vào bồn rồi lại rút cạn không biết bao nhiêu lần cho đã đời rồi giờ lại đi tắm vòi hoa sen. Ngài có biết ở Châu Phi người ta khát nước đến mức phải đi bộ hàng chục cây số mới có nước uống không, trên thế giới này còn biết bao quốc gia đang thiếu nước sạch trầm trọng mà ngài lại lãng phí nước như thế.
Hóa ra cái mác ‘nhà hoạt động môi trường’ cũng chỉ là đồ bịp bợm.
Bliss lại phát hiện thêm một điểm đạo đức giả của Cassian Strickland. Dư luận mà biết cái gã người thừa kế gia tộc Công tước lúc nào cũng tỏ ra thanh cao, tâm huyết với môi trường lại có những hành động lố bịch thế này thì chắc chắn sẽ thất vọng tràn trề cho xem.
Tôi nhất định sẽ lột trần bộ mặt thật của anh…!
Và đó là đoạn ký ức cuối cùng còn sót lại. Khi Cassian khoác áo choàng tắm, vừa lau mái tóc ướt sũng vừa bước ra ngoài, thì Bliss đã nằm dang chân dang tay hình chữ đại chễm chệ trên giường của hắn, ngáy khò khò ngon lành.
“Hơ.”
Cassian bật ra một tiếng thở hắt đầy cạn lời. Hắn tắm có chừng 15 phút thôi mà cái thằng nhãi này đã ngủ say như chết thế này rồi.
Mặt khác, hắn lại cảm thấy có chút ghen tị. Hắn đã quá quen thuộc với những đêm dài mất ngủ triền miên. Vậy mà nhìn cái thằng nhãi ranh ngủ trương thây ngay trước mặt, hắn bỗng thấy mình thật đáng thương.
Đã thế lại còn dám ngang nhiên chiếm dụng giường của người khác nữa chứ.
0 Bình luận