Bạn không có cảnh báo nào.

    Cassian khoanh tay trước ngực, đứng cạnh bồn tắm chờ đợi Bliss. Bliss lại nuốt khan một cái “Ưc”.

    Tình huống này chẳng lẽ lại giống mấy bộ phim….

    Cậu đã từng xem mấy cảnh tượng tương tự thế này trong phim truyền hình rồi. Lại còn xem không biết bao nhiêu lần nữa chứ.

    Mấy lão chủ nhân biến thái chuyên đi sàm sỡ người hầu lúc nào cũng lấy cớ bắt người hầu vào hầu hạ lúc đi tắm.

    ‘Lại đây, ta đã mua cô rồi!’

    ‘Không được làm thế! Đồ lừa đảo, đồ cặn bã!’

    Vài phân cảnh xẹt qua trong đầu khiến Bliss sởn gai ốc. Dù đã chuẩn bị tinh thần trước khi bước vào, nhưng nhìn thấy Cassian đang đứng chằm chằm nhìn mình, tim cậu vẫn đánh thót một cái. Quả nhiên là vậy sao…!

    Bliss vội vã vận dụng vài nơ-ron thần kinh ít ỏi của mình để suy nghĩ. Liệu có cần phải hy sinh đến mức này không? Nghĩ lại thì, cần gì phải tốn công vắt óc nghĩ cách bắt tên khốn này yêu mình chứ. Cứ xông vào tẩn cho hắn một trận nhừ tử rồi bỏ trốn cũng được mà.

    Ngặt nỗi, xung quanh đây chẳng có ‘hung khí’ nào vừa tay cả. Đưa mắt quét nhanh một vòng quanh phòng tắm, Bliss đành ngậm ngùi chấp nhận hiện thực phũ phàng. Đã vậy thì.

    Bliss lập tức thay đổi suy nghĩ. Dù chưa chuẩn bị tinh thần cho tình huống tồi tệ nhất, nhưng nếu chuyện đó xảy ra thật thì đành phải chấp nhận thôi. Biết đâu tên khốn đó chỉ đang cố tình dọa dẫm mình.

    Nếu vậy thì mình cũng phải cho hắn thấy mình không phải dạng vừa.

    Nghĩ vậy, Bliss lấy lại bình tĩnh, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào Cassian. Nào, giỏi thì nhào vô! Sau đó, Bliss đưa tay nắm lấy cổ áo sơ mi của mình.

    Cậu ta đang làm cái trò gì vậy.

    Cassian cau mày nhìn Bliss đang đứng khúm núm tại chỗ. Nhìn vẻ mặt bất an, đảo mắt liên hồi của cậu nhóc, những ký ức cũ kỹ lại ùa về. Vẫn là cái cậu nhóc mít ướt hở tí là khóc nhè ngày xưa, chắc chỉ cần dọa nạt một chút là cậu ta sẽ khóc lóc van xin rồi bỏ cuộc thôi. Rõ ràng là đã cảnh báo cậu ta phải cút đi rồi mà vẫn ngoan cố không nghe thì phải chịu thôi. Nếu đã vậy thì đành phải….

    “Cậu đang làm cái quái gì vậy?”

    Cassian không kìm được phải thốt lên. Đột nhiên Bliss bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Phản xạ có điều kiện, Cassian lao tới chộp lấy vạt áo Bliss, kéo chặt lại che kín ngực cậu nhóc, hét lên.

    “Cậu làm cái trò gì thế hả? Tự dưng cởi áo làm gì?”

    “Dạ?”

    Đã kịp cởi đến cúc thứ ba, Bliss tròn mắt ngơ ngác đáp.

    “Không phải ngài gọi em vào đây là để làm chuyện đó sao ạ?”

    “Không phải!”

    Cassian cạn lời, ngửa mặt lên trần nhà trút một tiếng thở dài thườn thượt. Như thể vừa trút được cục tức đang nghẹn ứ ở cổ họng, hắn mở lời.

    “Rốt cuộc tại sao cậu lại nghĩ tôi sẽ làm cái trò đồi bại đó với cậu cơ chứ?”

    Nhìn vẻ mặt hoang mang tột độ của Bliss, sắc mặt Cassian vẫn nhợt nhạt. Cứ như thể hắn vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Thấy phản ứng của hắn, Bliss cảm thấy hơi ngượng, đưa tay gãi gãi má đáp.

    “Thì bình thường mấy ông chủ hay gọi người hầu vào phòng tắm là để làm ba cái trò đó mà. Kiểu như sàm sỡ rồi bị đánh ngất xỉu ấy….”

    “…Hơ.”

    Cassian lại buông một tiếng thở hắt ra đầy bất lực. Hóa ra là cậu ta nghĩ mình định giở trò đồi bại.

    “Tại sao tôi lại phải làm thế với cậu cơ chứ?”

    Bliss dõng dạc trả lời.

    “Vì trong phim truyền hình toàn chiếu thế mà!”

    Đến lúc này thì Cassian cạn lời thật sự, chẳng còn sức mà thở dài nữa. Ý cậu ta là, cái cậu nhóc chết tiệt này, chỉ vì ba cái tình tiết vớ vẩn trên phim mà dám mường tượng ra cảnh mình sẽ giở trò đồi bại với cậu ta.

    “Cái thằng….”

    Suýt chút nữa thì bật ra tiếng chửi thề, Cassian phải cắn chặt môi để kiềm chế. Không thể đánh mất phong thái quý tộc thêm nữa. Bị cuốn theo nhịp độ của cậu nhóc này nãy giờ là quá đủ rồi. Tỉnh táo lại, bình tĩnh lại nào. Đứng trước mặt mình chỉ là một đứa trẻ con thôi. Một đứa trẻ ranh. Có hơi chập mạch một chút thôi.

    “…Này.”

    Cassian lấy lại bình tĩnh, dùng chất giọng trầm tĩnh thường ngày cất lời.

    “Mấy cái trò đó chỉ có trên phim thôi. Chứ ngoài đời mà làm thế là bị kiện tội quấy rối tình dục ngay. Chẳng biết mấy cái bộ phim cậu xem bối cảnh ở thời đại nào, nhưng bây giờ là thế kỷ 21 rồi. Bị phanh phui chuyện quấy rối người hầu thì chỉ có nước mang nhục nhã ê chề, ngu gì mà tôi lại làm ba cái chuyện đó?”

    Nghe vậy, Bliss trợn tròn mắt. Cảm thấy hơi bị xúc phạm.

    “Thật ạ?”

    “Thật.”

    Cassian kiên nhẫn cài lại từng cái cúc áo cho Bliss từ dưới lên trên, vừa cài vừa nói.

    “Tôi không có hứng thú với người làm theo kiểu đó đâu. Thế nên dẹp ngay ba cái mộng tưởng viển vông đó đi.”

    Cài xong chiếc cúc áo trên cùng, Cassian cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Bliss, gằn giọng.

    “Đặc biệt là với hạng như cậu, một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch thì lại càng không.”

    Buông lời cảnh báo sắc lẹm, hắn rút tay lại. Đứng thẳng người lên, Cassian cười khẩy một cái.

    “Cậu đang ảo tưởng cái quái gì thế hả? Không biết tự lượng sức mình à? Ai mà thèm giở trò với một cậu nhóc vẫn còn hôi mùi sữa như cậu cơ chứ?”

    Hôi mùi sữa á!

    Bliss bốc hỏa, cục tức nghẹn ứ ở cổ họng. Mình cũng sắp thành người lớn rồi mà cái tên khốn này dám sỉ nhục mình thế á?

    “Chuyện đời ai biết trước được chữ ngờ. Thiếu gì người xếp hàng thích tôi cơ chứ?”

    Nghe Bliss gân cổ lên cãi, Cassian quét mắt nhìn cậu nhóc từ đầu đến chân rồi nở một nụ cười mỉa mai, khinh miệt ra mặt.

    “Ai thèm ngủ với cậu thì tôi không quan tâm, nhưng chắc chắn người đó không phải là tôi đâu. Tôi không có sở thích ngủ với một cậu nhóc ngực phẳng lì đâu.”

    “Tôi là con trai thì đương nhiên là ngực phẳng rồi!”

    Bliss lại gân cổ lên cãi, nhưng Cassian chỉ cười khẩy đáp lại. Á, muốn đấm cái bản mặt vênh váo đó quá. Hay là cứ đấm cho hắn một phát nhỉ?

    Đang lúc Bliss nắm chặt tay thành nắm đấm thì Cassian thu lại nụ cười mỉa mai, hất cằm về phía bồn tắm với vẻ mặt vô cảm.

    “Xả nước đi.”

    “Dạ?”

    Khựng lại nắm đấm đang định vung ra, Bliss chớp chớp mắt, Cassian nhíu mày gắt gỏng.

    “Tôi bảo xả nước đi, để tôi còn tắm.”

    Sau đó, hắn không quên bồi thêm một câu mỉa mai quen thuộc.

    “Đừng bảo là đến việc xả nước cậu cũng không biết làm đấy nhé? Chắc cái đó cũng được dạy rồi chứ nhỉ.”

    Cái tên khốn này. Bliss trừng mắt lườm hắn cháy máy.

    “Đương nhiên rồi, ba cái trò vặt vãnh này ai mà chẳng làm được?”

    Nói xong, cậu vùng vằng quay lưng lại vặn vòi nước, Cassian chỉ dửng dưng nhìn theo. Như thể chuyện đó có gì to tát đâu cơ chứ.

    Đúng là thế thật. Mở vòi nước rồi chỉnh nhiệt độ thì có đứa trẻ lên ba cũng làm được. Vấn đề ở đây là cái thái độ của Cassian Strickland, hắn dám coi Bliss như một cậu nhóc thò lò mũi xanh, không biết làm cái gì nên hồn.

    Quả nhiên phải bắt cái tên khốn này quỳ gối xin tha mới hả dạ.

    Vừa nhúng tay vào bồn khuấy đều để nước nóng và nước lạnh hòa vào nhau, Bliss vừa thầm nghĩ. Muốn thấy hắn ta quỳ gối xin tha thì phải dùng bạo lực mới được nhỉ?

    Sáng mai phải tìm ngay một cái “vũ khí” phòng thân mới được, ý nghĩ vừa lóe lên thì đột nhiên cậu cảm thấy một luồng hơi thở phả vào sau gáy.

    “…Cái gì.”

    Giật mình quay đầu lại, đập ngay vào mắt cậu là đôi mắt màu xám bạc của gã đàn ông. Lúc đó Bliss mới nhận ra hắn ta vừa kề mũi vào cổ mình và hít một hơi.

    “Ng-Ngài làm cái trò gì vậy hả?”

    Quá hoảng hốt, Bliss vô thức đưa tay che cổ, hét toáng lên, Cassian nhíu mày đáp.

    “Làm quá lên thế làm gì, tôi chỉ ngửi mùi một tí thôi mà.”

    “Ý tôi là, tại sao ngài lại làm thế?”

    Bliss càu nhàu vặn vẹo.

    “Ngửi mùi một đứa trẻ con như tôi thì được cái tích sự gì cơ chứ?”

    Câu hỏi khiến Cassian im lặng một lúc lâu. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào Bliss một cách kỳ lạ rồi bỗng bật cười. Đang ngơ ngác không hiểu mô tê gì, Cassian vẫn giữ nụ cười đầy ẩn ý trên môi, nói.

    “Chỉ là, muốn xác nhận lại chút thôi.”

    “Xác nhận chuyện gì cơ?”

    Tưởng cười hề hề là xong chuyện à? Thấy Bliss lại cất giọng chất vấn, Cassian nhún vai. Đang tự hỏi rốt cuộc câu nói đó có ý nghĩa gì thì hắn ta chậm rãi lên tiếng.

    “Quả nhiên là vẫn chưa cai sữa.”

    Lúc đầu Bliss chưa load kịp ẩn ý trong câu nói đó. Đứng ngơ ngẩn chớp chớp mắt một lúc, khi hiểu ra vấn đề, cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu.

    Cái thằng khốn này, hắn ta vẫn cố tình coi khinh mình là trẻ ranh!

    Nhưng gã đàn ông kiêu ngạo kia không hề hay biết một điều. Rằng tay của Bliss lúc này vẫn đang ngâm trong bồn tắm.

    Chỉ muốn hắt nguyên gáo nước vào mặt hắn….

    Hay là hắt nước vào mặt hắn nhỉ, nghĩ vậy tay Bliss khẽ khuấy mạnh dòng nước nóng trong bồn. Cứ thế hắt thẳng vào cái bản mặt đáng ghét đó….

    Tuy trong lòng rất muốn làm vậy nhưng Bliss đã kiềm chế lại. Phàm là người lớn thì phải biết nhẫn nhịn. Nếu nổi trận lôi đình ở đây thì khác nào tự thừa nhận mình là trẻ con, không những bị đuổi cổ khỏi đây mà còn gây rắc rối cho bác Penelope nữa.

    Đúng rồi, phải biết suy tính xa xôi như thế mới chứng tỏ mình đã trưởng thành.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú