Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ngài đã về ạ, thưa Bá tước. Ngày hôm nay của ngài thế nào ạ?”

    Vừa bước xuống xe, Cassian chẳng thèm đoái hoài đến nụ cười tươi tắn cùng lời chào hỏi quen thuộc của Penelope, hắn chỉ đưa mắt nhìn quanh. Chẳng có ai khác ở đây cả. Chỉ có một mình bà ấy, y như mọi khi.

    Sau khi xác nhận điều đó, Cassian mới khẽ gật đầu rồi sải bước vào trong. Đúng như dự đoán, hắn thầm nhếch mép hài lòng. Hắn thừa biết Penelope không bao giờ dám làm trái lệnh mình. Và ‘kẻ đó’ quả nhiên đã biến mất.

    Dù tên đó có phải họ hàng thật của Penelope hay không cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là hắn đã khuất mắt mình. Thế là xong chuyện.

    Tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tòa lâu đài hôm nay nghe sao mà sảng khoái đến lạ. Cảm giác như nhịp sống yên bình vốn có vừa bị xáo trộn đôi chút nay đã trở lại quỹ đạo.

    Trên suốt quãng đường bước lên cầu thang và dọc theo hành lang dài dằng dặc, suy nghĩ đó vẫn không hề thay đổi. Phải, đúng là như vậy. Hắn thầm nhắc lại câu thần chú quen thuộc trong lòng với cảm giác nhẹ nhõm. Mình vẫn ổn, chẳng có vấn đề gì cả.

    …Đáng lẽ ra là như thế.

    Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào phòng, Cassian sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Đôi mắt màu xám bạc mở to, không thể tin vào cảnh tượng đang bày ra trước mắt.

    Ngay giữa phòng, kẻ đó đang đứng sừng sững ở đó. Thật khó tin, y hệt như bộ dạng lúc sáng.

    À không, có khác biệt chút xíu. Nếu lúc sáng tên đó co rúm lại vì sợ hãi thì bây giờ hắn lại đang nở một nụ cười rạng rỡ chào đón Cassian. Đã thế lại còn.

    “Mừng ngài đã về, thưa Bá tước!”

    …Biết mở miệng nói chuyện luôn rồi cơ đấy.

    Cassian cạn lời, cứng họng không thốt nên lời.

    Vài giây trôi qua trong im lặng kể từ lúc cánh cửa mở ra. Bliss nuốt khan một cái, cảm nhận rõ nhịp tim đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Quả nhiên là không thấy bóng dáng bác Penelope đâu. Cassian dường như cũng nhận ra điều đó, hắn ngoái đầu nhìn ra sau rồi quay lại với khuôn mặt nhăn nhó, cau có. Bliss căng thẳng tột độ, nhưng tất cả đều nằm trong dự tính. Bởi người đứng sau dàn xếp toàn bộ kế hoạch này chính là Penelope.

    Vài giờ trước.

    Sau khi giải quyết xong xuôi công việc trong ngày từ sớm, Penelope gọi Bliss đến chính căn phòng này.

    “Tôi đã suy nghĩ nát óc cả ngày rồi, quả nhiên cách này vẫn là thượng sách.”

    “Cách gì cơ ạ? Là cách gì vậy bác?”

    Thấy Bliss háo hức hỏi dồn, Penelope nheo mắt, giả vờ ngó nghiêng xung quanh một cách đầy cảnh giác rồi mới hạ giọng thì thầm. Dù rõ ràng trên tầng này chỉ có mỗi hai người bọn họ.

    “Tối nay Bliss sẽ là người hầu hạ ngài Bá tước đi ngủ nhé.”

    “Dạ? Cháu á?”

    Bliss giật nảy mình, vô thức hét toáng lên. Penelope vội vàng đưa ngón tay trỏ lên môi “Suỵt”, ra hiệu cho cậu bé bé mồm lại. Bliss ngoan ngoãn lấy tay bịt miệng, hạ giọng thì thầm một cách gấp gáp.

    “Hầu hạ đi ngủ á, sao tự dưng lại là cháu? Cháu á?”

    “Đúng vậy.”

    Penelope gật đầu cái rụp, nói nhanh.

    “Đằng nào thì chuyện này cũng phải đến thôi. Tuy là nó đến sớm hơn dự tính của chúng ta một chút. Nhưng cũng đành chịu thôi. Cứ nhìn phản ứng của ngài Bá tước từ hôm qua đến nay thì có vẻ như cái kế hoạch ‘vừa hầu hạ vừa từ từ tiếp cận ngài Bá tước’ đã phá sản mất rồi.”

    “Vậy thì sao ạ?”

    Đến lúc tung ra phương án dự phòng rồi. Nhìn Bliss vểnh tai lên chờ đợi, Penelope dõng dạc tuyên bố.

    “Vậy nên chúng ta sẽ chuyển sang kế hoạch ‘vừa hầu hạ vừa tiếp cận ngài Bá tước một cách thần tốc’.”

    Bliss cạn lời, nhìn chằm chằm vào bà quản gia. Nhìn vẻ mặt vô cùng đắc ý của Penelope, cậu chỉ biết cười trừ.

    “Bác Penelope à. Hai kế hoạch này khác nhau mỗi chữ ‘thần tốc’ thôi mà?”

    Bị Bliss bắt bẻ, Penelope xua xua ngón tay trỏ kiểu ‘Cậu không cần phải lo’.

    “Thì đương nhiên rồi. Mục đích cuối cùng của chúng ta là hai người xích lại gần nhau mà lị.”

    “Nhưng mà….”

    “Nào, Bliss. Tôi đã chứng kiến quá trình trưởng thành của ngài Bá tước từ hồi ngài ấy còn ở dinh thự Công tước cơ. Cậu nghĩ xem, tôi hiểu ngài ấy hơn hay cậu hiểu ngài ấy hơn?”

    Câu trả lời đã quá rõ ràng. Bliss đành phải thừa nhận.

    “Đương nhiên là bác Penelope rồi ạ, cháu cũng nghĩ thế nhưng mà….”

    “Thế là quyết định vậy nhé. Bắt tay vào chuẩn bị thôi. Xong chưa? Lại đây nào. À không, đứng chỗ này hợp lý hơn nhỉ? Thử đứng đây xem nào. Chỗ kia có vẻ tốt hơn đấy. Đúng rồi, chuẩn luôn. Chốt góc này nhé….”

    Penelope lôi tuột Bliss đi thử góc đứng khắp phòng. Bà bắt cậu thay một bộ đồng phục người làm mới toanh, chải chuốt lại mái tóc cho thật bảnh bao, thậm chí còn mớm sẵn từng lời thoại cho cậu.

    “Hôm nay tôi có đặt mua rượu vang mới để xếp vào hầm rượu, danh sách tôi để trên bàn trà rồi đấy. Cậu thấy chưa? Chính là nó đấy. Nếu ngài Bá tước hỏi danh sách rượu thì cậu cứ lấy đưa cho ngài ấy là được….”

    Và sau bao nỗ lực, kết quả là tình cảnh trớ trêu như hiện tại đây. Bliss nhớ lại quá trình chuẩn bị mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra. Nhưng bác Penelope nói đúng. Đằng nào thì mục đích mình đến đây cũng là vì chuyện này cơ mà? Cứ trốn tránh mãi thì bao giờ mới thành công được!

    Nghĩ vậy, cậu lấy hết can đảm, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

    “Ngày hôm nay của ngài thế nào ạ? Dạ, ừm, ngài có muốn cháu chuẩn bị rượu vang luôn không ạ?”

    Vừa dứt lời, cậu chợt nhận ra có gì đó sai sai. Gì nhỉ? Hình như mình vừa bỏ sót một đoạn hội thoại dài ngoằng thì phải.

    ‘Rượu vang là tiết mục cuối cùng nhé.’

    “Á!”

    Nhớ lại lời dặn của Penelope, Bliss vô thức buông một tiếng than vãn. Chết dở, nhảy cóc mẹ nó kịch bản rồi.

    Nhưng đằng nào thì cậu cũng có nhớ được chữ nào đâu. Quan trọng nhất lúc này là cậu vừa phạm phải một sai lầm chết người ngay trước mặt Cassian.

    Có khi nào hắn lại gầm lên như hôm qua không?

    Bliss bắt đầu thấy sợ hãi, nhưng giờ thì chạy đằng trời. Gã đàn ông cao lớn kia vẫn đang án ngữ ngay trước cửa phòng.

    Tình thế tiến thoái lưỡng nan này, chỉ còn một cách duy nhất thôi.

    Bliss cố ép khóe môi cong lên, gượng cười hỏi tiếp.

    “Ngài thường uống rượu vang trước khi ngủ đúng không ạ? Vậy trước đó ngài muốn làm gì ạ? Tắm rửa trước nhé?”

    Cassian vẫn không hé nửa lời. Chẳng biết hắn đang suy tính gì hay định giở trò gì, Bliss hoàn toàn mù tịt. Cậu chỉ biết duy trì nụ cười đến mức cơ mặt co giật.

    Đột nhiên, Cassian cử động. Hắn sải những bước dài tiến về phía trước, ném phịch chiếc áo măng tô đang mặc xuống giường một cách cẩu thả, Bliss chỉ biết chớp mắt đứng nhìn.

    Chết dở.

    Lúc này Bliss mới sực nhớ ra lời dặn của Penelope là phải dọn dẹp quần áo cho hắn. Cậu vội vã lao đến nhặt chiếc áo măng tô lên thì đột nhiên có một thứ gì đó chìa ra trước mặt. Ngoảnh mặt lại, đập vào mắt cậu là chiếc áo vest Cassian vừa cởi ra.

    Ý là bảo mình cầm lấy à?

    Dù trong lòng khó chịu nhưng Bliss vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra đón lấy chiếc áo, vắt chung với chiếc măng tô trên tay. Món đồ cuối cùng được ném sang là chiếc cà vạt. Vắt miếng vải mỏng dính như con rắn nước lên đống quần áo trên tay xong, Cassian hờ hững tháo bung hai nút áo sơ mi rồi xoay người bước về phía phòng tắm. “Phù”, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì.

    “Cậu.”

    Vừa mở cửa phòng tắm, Cassian đột ngột dừng bước, gọi giật giọng Bliss.

    “D-Dạ, dạ ngài gọi tôi ạ?”

    Giật mình thon thót, Bliss căng thẳng đáp lời. Cassian chằm chằm nhìn Bliss một lúc rồi cất giọng.

    “Vào đây, cậu cũng vào theo đi.”

    “…Dạ?”

    Trong khoảnh khắc, Bliss tưởng tai mình có vấn đề. Cậu vẫn giữ nụ cười cứng đờ trên môi nhìn hắn, Cassian nhếch mép cười khẩy rồi lặp lại câu nói đó một lần nữa.

    “Tôi bảo cậu cũng vào theo đi.”

    Nói xong, Cassian bước thẳng vào phòng tắm. Bỏ lại Bliss đứng ngây ngốc, đống quần áo trên tay rơi lả tả xuống sàn.

    Ngài nói cái quái gì cơ?

    Không dám tin vào những gì mình vừa nghe, Bliss há hốc mồm, một tiếng hét câm lặng vang lên trong cổ họng. Phòng tắm á? Tại sao? Cớ gì? Gọi mình vào đó làm gì? Cậu đưa hai tay ôm lấy má, muốn hét lên thật to nhưng âm thanh cứ nghẹn lại trong cổ họng.

    Cậu thực sự muốn hỏi lại cho rõ ràng xem mình có nghe nhầm không, nhưng chỉ có một cách duy nhất. Đó là hỏi thẳng chính chủ. Nhưng hỏi thế thì kiểu gì hắn chẳng trả lời y như cũ. Đang lúc rối bời không biết phải làm sao, giọng nói của Penelope bỗng văng vẳng bên tai.

    ‘Đừng bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này nhé!’

    Đúng rồi, đây là một cơ hội tốt. Bliss nuốt khan một cái, gật gù hạ quyết tâm. Dù chẳng biết hắn định giở trò gì trong đó, nhưng cậu vẫn đánh liều bước về phía phòng tắm. Cánh cửa phòng tắm nơi Cassian vừa bước vào vẫn đang hé mở.

    Cái nuốt nước bọt của cậu lúc này nghe sao mà to và rõ mồn một. Và cuối cùng, Bliss cũng đặt bước chân đầu tiên vào phòng tắm.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú