Chương 59
bởi Ly ThiênCố tình lớn giọng hơn bình thường, Penelope vỗ tay “Bốp” một cái rõ to rồi chống nạnh nhìn Bliss.
“Được rồi, chuyện vừa rồi để sau hẵng tính, giờ thì chúng ta bắt tay vào làm việc buổi sáng thôi nào?”
Penelope hăng hái đi trước dẫn đường, Bliss lẽo đẽo theo sau nhưng trong đầu vẫn không sao xóa được hình ảnh của Cassian lúc nãy. Cút đi, cút ra khỏi đầu tao ngay. Tại sao mình cứ phải nghĩ đến cái tên lừa đảo mồm mép thô tục đó cơ chứ. Cái đồ khốn nhà anh mau biến khỏi đầu tôi ngay!
Cậu giơ tay xua xua trên không trung như muốn xua đuổi những suy nghĩ vẩn vơ, nhưng chẳng ăn thua. Hình ảnh khuôn mặt hắn cứ bám riết lấy tâm trí khiến Bliss vô thức nghiến răng kèn kẹt.
“Dạ? Cậu nói gì cơ?”
Penelope đột ngột quay lại hỏi. Chắc bà tưởng Bliss vừa lẩm bẩm gì đó. Cậu vội vàng xua tay, cười trừ.
“À, dạ, không có gì đâu ạ. Haha.”
Penelope nghiêng đầu khó hiểu rồi lại quay mặt bước tiếp. “Phù”, Bliss vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, tự xốc lại tinh thần.
Cái thằng khốn đó, nay còn dám chửi cả mình nữa chứ.
Tội lỗi tích tụ bấy lâu nay có vẻ như vẫn chưa đủ đô với hắn. Nhất định mình sẽ khiến hắn phải hối hận xanh ruột. Ghi thêm một gạch đầu dòng vào cuốn ‘sổ tay thù hận’ của mình, Bliss thề sẽ bắt hắn trả giá đắt cho từng tội lỗi một.
***
“Bá tước Heringer! Mời ngài vào. Mọi người đang đợi ngài nãy giờ.”
Vừa thấy bóng Cassian, vị quý ông tóc hoa râm đã đon đả ra đón. Cassian bước tới bắt tay ông ta, trên môi nở một nụ cười xã giao hoàn hảo.
“Xin chào ngài, cảm ơn ngài đã có lời mời.”
“Mời ngài lối này. Mọi người đều đang mong ngài đấy.”
Được chính chủ nhà dẫn đường vào phòng khách, Cassian thấy vài người đàn ông đã đến trước đang tụ tập thành từng nhóm dăm ba người trò chuyện rôm rả.
“Ồ, Bá tước Heringer đến rồi.”
“Lâu rồi không gặp ngài Bá tước. Dạo này ngài vẫn khỏe chứ?”
Thấy Cassian bước vào cùng chủ nhà, họ cũng tươi cười chào hỏi. Sau khi lần lượt bắt tay và hỏi han từng người, Cassian yên vị trên ghế, một người quản gia đang túc trực gần đó liền tiến đến rót trà cho hắn. Vừa nâng tách trà nóng lên nhấp một ngụm, vị chủ nhà – Hầu tước Verhello – cuối cùng cũng vào chủ đề chính.
“Cảm ơn các vị đã bớt chút thời gian quý báu đến dự buổi tụ họp hôm nay. Như đã đề cập từ trước, chúng ta bàn về dự luật mới sắp được đưa ra lấy ý kiến. Các vị nghĩ sao về vấn đề này?”
Những người có mặt ở đây đều là thành viên Thượng viện. Những buổi gặp gỡ kín kẽ giữa một nhóm nhỏ các nghị sĩ cùng chung chí hướng nhằm thao túng kết quả bỏ phiếu là chuyện thường tình ở huyện, đôi khi họ cũng lấy cớ dăm ba chuyện vặt vãnh để tụ tập hâm nóng tình cảm.
Và hôm nay chính là một ngày như thế. Giữa những cuộc trao đổi mà phần lớn là những lời bông đùa, vô thưởng vô phạt và kết quả thì đã được ấn định từ trước, Cassian chỉ lặng lẽ nhấp trà. Thật ra hắn chẳng lọt tai một chữ nào những lời bọn họ đang nói. Trong đầu hắn lúc này chỉ tràn ngập những suy nghĩ khác.
Cùng với cơn đau nửa đầu chết tiệt đang hành hạ hắn.
Đến bao giờ cái thứ quỷ quái này mới buông tha cho mình đây. Cassian thầm nghĩ, dù thừa biết khả năng đó là con số không tròn trĩnh. Kể từ khi chứng mất ngủ bắt đầu, cơn đau nửa đầu cũng xuất hiện và ngày càng trở nên tồi tệ, hành hạ hắn đến mức sống không bằng chết. Chẳng biết là do đau đầu nên không ngủ được, hay vì không ngủ được nên mới sinh ra đau đầu nữa. Có vẻ như hơi nóng của ngụm trà phần nào xoa dịu được hệ thần kinh đang căng như dây đàn, hắn lại đưa tách trà lên môi.
“…Vì thế, lần này chúng ta phải dồn toàn lực ủng hộ dự luật này mới được. Bá tước Heringer thấy sao?”
Đột nhiên nghe thấy tên mình, khựng lại động tác uống trà. Từ từ ngước mắt lên, hắn thấy mọi ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình. Cố tình câu giờ bằng cách giả vờ nhấp thêm một ngụm trà, Cassian chậm rãi đặt tách trà xuống, hướng ánh mắt về phía người vừa đặt câu hỏi. Những lúc thế này, câu trả lời đã được lập trình sẵn. Chính là câu này đây.
“Tôi hoàn toàn nhất trí với ngài thưa Hầu tước.”
Kèm theo một nụ cười mỉm chi, Hầu tước Verhello cười phá lên “Hahaha”, đập tay bôm bốp vào đùi đắc ý.
“Biết ngay mà! Tôi đã bảo là Bá tước Heringer chắc chắn sẽ ủng hộ ý kiến của tôi mà lị!”
Thật ra hắn có biết lão ta vừa nói cái quái gì đâu. Nhưng điều đó chẳng quan trọng. Cassian chỉ việc ngồi im và mỉm cười là đủ.
“Nghe đồn dạo này nhà Miller lại rục rịch chuẩn bị đệ trình dự luật gì đó mới thì phải, có vị nào nắm được thông tin gì không?”
Câu nói của một người khác lập tức thu hút sự chú ý của cả phòng. Người vừa lên tiếng là Nam tước Condial, một nghị sĩ trẻ tuổi đang nổi lên dạo gần đây. Có lẽ vì mới kế thừa tước vị chưa lâu nên hắn ta tỏ ra khá hăng hái và năng nổ, lần này cũng vậy, hắn khơi mào bằng một tin tức nóng hổi để lôi kéo sự chú ý.
“Ồ, tôi chưa nghe nói gì cả. Ngài biết gì sao?”
Hầu tước lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh phòng nhưng những người khác cũng ngơ ngác không kém. Thấy mọi người chỉ biết nhìn nhau trân trân chẳng ai đưa ra được câu trả lời, Hầu tước lại dồn sự chú ý vào Nam tước.
“Vậy Nam tước có nghe ngóng được thông tin gì không? Nếu biết gì thì mau chia sẻ với anh em đi. Dự luật do nhà Miller đệ trình thì kiểu gì chẳng được thông qua, chúng ta phải nắm bắt tình hình trước mới được.”
Mọi người đều nhìn hắn ta với ánh mắt đầy kỳ vọng, nhưng phản ứng của Nam tước lại khá rụt rè. Hắn ta gãi gãi gáy với vẻ mặt khó xử, ngập ngừng mãi mới lên tiếng.
“Thật ra hiện tại tôi cũng chỉ nắm được bấy nhiêu thôi. Đang định tìm hiểu thêm nhưng sẵn dịp nên hỏi thử xem các vị có biết gì không.”
Những tiếng thở dài thất vọng vang lên khắp phòng. Nam tước ngượng ngùng vội vã nói thêm.
“Nhưng cái gã đó (Miller) lúc nào chẳng tung ra những đòn hiểm hóc bất ngờ, nên nếu vị nào có mối quan hệ tốt thì thử dò la xem sao. Đương nhiên là tôi cũng đang nhờ người điều tra rồi….”
“Vâng, tôi hiểu ý ngài rồi.”
Hầu tước gật đầu đồng tình, rồi nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Vừa lúc Cassian đặt chiếc tách rỗng xuống bàn, quản gia đứng gần đó lập tức tiến đến rót thêm trà.
Câu chuyện vẫn tiếp diễn rôm rả, nhưng Cassian chẳng để lọt tai lấy một nửa. Thỉnh thoảng bị hỏi ý kiến, hắn chỉ việc cười đáp “Vâng, tôi cũng nghĩ vậy” là tất cả đều gật gù hài lòng. Toàn những câu chuyện vô bổ chẳng đáng bận tâm, nghĩ vậy, hắn chỉ việc duy trì nụ cười công nghiệp trên môi. Thời gian cứ thế trôi qua trong sự giả tạo mà chẳng ai hay biết, buổi tụ họp vô nghĩa cuối cùng cũng kết thúc.
“Cảm ơn ngài hôm nay đã đến dự nhé, Bá tước Heringer.”
Bắt chặt tay vị Nam tước trẻ, Cassian vẫn giữ nụ cười hoàn hảo, đáp lời.
“Không có gì, lần sau có dịp ngài cứ gọi tôi. Được gặp gỡ các vị là niềm vinh hạnh của tôi.”
Sức ảnh hưởng của vị Nam tước này trong Thượng viện không hề nhỏ. Việc tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp thông qua những buổi tụ tập vớ vẩn này chắc chắn sẽ mang lại lợi ích cho hắn sau này. Việc hắn che giấu bản chất thật và xây dựng hình ảnh một quý tộc mẫu mực trước công chúng cũng chung một mục đích đó.
“Tôi luôn tin rằng một ngày nào đó ngài Bá tước sẽ trở thành người lãnh đạo dẫn dắt nước Anh này.”
Ánh mắt vị Nam tước ánh lên sự tin tưởng và kỳ vọng tuyệt đối. Cassian mỉm cười đáp “Cảm ơn ngài”. Và đó cũng chính là tham vọng mà hắn đang hướng tới.
“Vậy tôi xin phép cáo từ trước. Hẹn gặp lại các vị vào dịp khác.”
Sau khi cúi chào lịch sự, Cassian rời khỏi dinh thự Hầu tước. Điểm đến tiếp theo là cuộc gặp gỡ với người đứng đầu quỹ từ thiện mà hắn đang tài trợ. Việc ông ta đích thân mời hắn đến tận nhà chứng tỏ ông ta đang có ý đồ muốn “moi” thêm tiền tài trợ đây mà. Dù ông ta sẽ dùng mỹ từ “nhờ vả” để che đậy. Và sau đó là….
Ngồi trong xe, vắt óc nhớ lại lịch trình dày đặc tiếp theo, Cassian nhắm mắt lại trút một tiếng thở dài não nề. Hắn ngả đầu ra thành ghế, chờ đợi cơn đau nửa đầu dịu đi, thầm nghĩ.
Không sao, về đến nhà là xong chuyện.
Penelope là một quản gia tài ba và chưa bao giờ làm trái ý hắn. Lần này chắc chắn cũng vậy. Về đến nhà, mọi thứ sẽ trở lại quỹ đạo vốn có. Trở về với tòa lâu đài trống rỗng, u ám, những đêm dài đằng đẵng không chớp mắt, chứng mất ngủ kinh niên, và.
…Cơn đau nửa đầu chết tiệt này.
“Mẹ kiếp.”
Cassian bất giác buông một tiếng chửi thề xen lẫn tiếng rên rỉ đau đớn. Nếu Công tước phu nhân mà biết chuyện này chắc bà sẽ ngất xỉu mất, nhưng hắn đã quen với việc văng tục chửi thề từ lâu rồi. Phải, có lẽ là từ khi cái cơn đau nửa đầu khốn kiếp này bắt đầu hành hạ hắn.
“…Ưc.”
Hắn nghiến chặt răng, nuốt tiếng rên rỉ vào trong. Điều duy nhất hắn có thể làm lúc này là chờ đợi cơn đau tự thuyên giảm. Bất lực chịu đựng cho đến khi mồ hôi lạnh vã ra đẫm hai bên thái dương.
…Không sao đâu.
Cassian tự lẩm bẩm trong miệng. Mình vẫn ổn, chẳng có vấn đề gì cả.
0 Bình luận