Chương 58
bởi Chung SeikerNgồi cách xa Min-yang thậm chí trông cũng có nhẹ nhõm vẻ. Xoay xoay của xe chìa khóa như thể tự mình lái xe cô thà làm còn hơn là thuê như gã một kẻ, cô nhếch mép cười.
Và như vậy cô đã làm. Sau khi rời đi Kim Chang-dong, tự mình lái xe Min-yang. Dễ dàng hơn của tôi công việc điều đó đã làm. Chỉ việc chở Hyun-yang và Su-yang thật tiện lợi và thoải mái. Với tôi họ chẳng bận tâm, bận rộn nói về của họ hiện tại bạn trai, túi xách, quần áo, và tối qua nhậu nhẹt chuyện. Nếu không có tôi chắc cũng thế.
Khoảng 6 giờ chiều, ở sảnh ăn bàn tôi ngồi xuống để dùng bữa tối. Khi tôi ngồi xuống, của mình đũa Min-yang đặt xuống. Mặc dù một nửa bát cơm còn lại, đứng dậy cô.
Nói rằng ở bida quán có giao hàng đơn, lấy cà phê Min-yang rồi rời đi. Qua cửa sổ của chúng tôi ánh mắt ngắn ngủi chạm nhau, và tức giận đến mức xuống đất cô nhổ toẹt một bãi. Rồi thô bạo lái xe cô, khỏi quán trà nhanh chóng rời đi. Cuộn lên và chậm rãi lắng xuống bụi đám mang lại cảm giác giống hệt chính cô Min-yang. Trong ngực cô tức giận cơn, bởi tôi bị thổi bùng, có lẽ một nửa cũng chưa hạ nhiệt.
Tại sao tôi cô ta lại ghét đến vậy tôi bắt đầu tự hỏi nhưng rồi dừng lại. Cùng nhau lâu dài chúng tôi sẽ chẳng ở, sớm muộn chia tay thôi. Và ghét tôi cô ta thì đã sao? Điên cuồng yêu tôi nếu có ai đó, để cân bằng cuộc sống ghét tôi phải có kẻ.
Mà này, cả ngày Kang Moon-su ở đâu rồi? Dù có của Kim Chang-dong và Min-yang mớ bòng bong, thiếu vắng gã sai sai cảm giác vẫn hiện diện.
Bất thường điều đó thật, nên một chút tò mò tôi cảm thấy. Rằng đã chết gã nghĩ đến đập thình thịch của tôi trái tim, nhưng bình thản vẻ nhìn dì ta Kim Jeong-seok, có lẽ ổn gã vẫn. Chắc hẳn quá nhiều uống rượu hoặc cả đêm chơi bài và say khướt vẫn còn. Gần đóng cửa giờ, hốc hác khuôn mặt gã có lẽ sẽ lết vào, rồi chua chát vẻ mặt rời đi khi Doojiki đến.
Dơ bẩn thằng khốn. Nói rằng đụ tôi gã sẽ, giờ thong thả vẻ lại diễn.
Khốn kiếp. Thử xem gã cứ. Như vậy nghĩ, đến chỗ Kim Jeong-seok tôi bước, từ quầy tính tiền người đang gọi tôi.
Cho tôi một cà phê gói đưa, dì ta Kim Jeong-seok nói, “Nhà giao hàng. Ở phía sau phòng Yu Ki-chul và Min-yang đang ở, nên cho Min-yang đưa nó rồi quay lại.”
Như trước đây đã đề cập, của dì ta Kim Jeong-seok anh họ Yu Ki-chul là và của dì ta nhà bù nhìn ông chủ là.
Đôi khi cà phê giao hàng viện cớ gã Yu Ki-chul để ra sau phòng gọi các cô gái rồi sàm sỡ họ. Trong số Yu kiểu người các cô gái ghét nhất gã là. Với một cà phê ly giá mọi thứ gã muốn. Đòi tình dục miễn phí bằng cá nhân số điện thoại các cô gái gã quấy rối, nhây bám. Không có dơ bẩn những từ ngữ như “Đại ca, của em oppa, này oppa” tự nâng giá bản thân gã không thể.
Bắt đầu ghét tôi Min-yang khi tự nhiên tôi chợt hiểu ra. Tại quán trà tôi bị kẹt lại sau khoảng ba ngày đó là, khi chạy việc vặt đến ngôi nhà tôi giống như hôm nay vào một ngày. Mở cửa ra, trên ghế sofa tôi nhìn thấy Min-yang, của gã Yu Ki-chul nụ hôn cam chịu. Giữa hai chân cô rờ rẫm của gã dơ bẩn bàn tay. Như một bóng ma ở cửa nhìn thấy tôi, giật mình Min-yang, lên của gã Yu Ki-chul quần đổ cà phê. Của tôi lỗi là không biết, cô ấy ông ta chửi bới.
“Khốn kiếp con đĩ, không muốn mày nếu, thẳng ra nói đi—đổ cà phê rồi làm loạn lên tại sao? Trinh trắng vẻ ra vẻ khi chó gì mày cũng đéo bằng!”
Lúc đó nó đã bắt đầu. Của Min-yang nhục nhã nhất khoảnh khắc tôi nhìn thấy sau khi, lườm nguýt, cáu gắt cô ta bắt đầu, và với Kang Moon-su về tôi bàn tán.
Lại nhìn, để ghét tôi lý do cô ta có. Dẫu của cô ta công việc đó là, biết xấu hổ một người phụ nữ cô ta là. Dù ra ngoài cô ta không thể hiện, ở bên trong chết lặng chắc hẳn cô ta đang.
Cùng ông ta Yu Ki-chul Min-yang đang ở tôi bận tâm điều đó, nhưng đầu tiên lần không phải là, nên nhanh chóng giao hàng và rời đi tôi nghĩ mình sẽ. Hôm nay, tử tế gõ cửa tôi sẽ. Vì của cả hai lợi ích, lặp lại tránh để.
“Chỉ giao hàng thôi, đúng không? Chờ đợi không cần?”
“Một hai ngày mày mới làm chắc?”
“Chỉ lại kiểm tra thôi. Chắc chắn thì sai gì đâu.”
Trước bực dọc giọng điệu của tôi lườm nguýt dì ta Kim Jeong-seok. Bình thường, mỉm cười tôi sẽ và nói, “Sẽ nhanh thôi tôi,” nhưng hôm nay tâm trạng tôi không có, nên mạnh mẽ ánh mắt tôi trừng lại. Nhờ có Chu Gi-oh. Từ khi gặp hắn, rất nhiều thay đổi đã.
Đi chỗ khác nhìn dì ta Kim Jeong-seok trước tiên. Về phía bồn rửa quay sang, cộc lốc dì ta lầm bầm: “Người ta nói tạo nên con người vị trí, nhưng bất khả xâm phạm ra vẻ mày đang bây giờ. Y hệt mày của mẹ mày cách cư xử sao lại?”
Với xinh đẹp khuôn mặt của mình dì ta lải nhải rằng, quyến rũ đàn ông cách tôi biết, hoặc phía sau một gã đàn ông nấp đằng sau lợi ích của mình cho xoay chuyển mọi thứ tôi, vào tôi và mẹ tôi ném những xúc phạm lời lẽ, nhưng tức giận tôi không hề. Chỉ một nhỏ nhoi khoái cảm từ việc chiến thắng nhìn trừng trừng cuộc thi trong tôi lan tỏa. Một đầu tiên lần đó là. Chịu nhún nhường dì ta Kim Jeong-seok. Trong một trận cãi vã với dì ta khoái cảm này cảm nhận được.
Của Chu Gi-oh tác động có lẽ cũng là đây. Tạo nên con người vị trí quả thực. Sau này cảm ơn hắn tôi sẽ. “Vì cái gì?” nếu hắn hỏi, “Mọi thứ” tôi sẽ nói. Như hắn đã làm của tôi mọi thứ hắn là tôi không thể nói, nhưng ở mức độ đó “bất cứ lúc nào” thì được.
Báo trước tôi đã, nên của ngôi nhà lối vào mở cửa. Từ Phòng 1 bước ra gã Kim Sang-su, của Doojiki bạn trước đây. Cúi chào gã, rồi thận trọng bước tới và thì thầm, “Ở đây làm gì cậu thế?”
“Ồ, giao hàng.”
“Giao hàng? Cũng làm thế cậu à? Giống vậy điều gì chưa từng nghe thấy…”
Bối rối vẻ, về phía tôi gã Kim Sang-su nhìn. Rót cà phê tôi đang hầu hạ gã có vẻ nghĩ. Nếu với Chu Gi-oh kỳ lạ thứ gì đó gã bép xép, đau đầu sẽ là một chuyện. Nhanh chóng cho gã thấy gói đồ tôi và nói, “Không, ở phía sau phòng ông chủ Yu và một cô gái đang có. Chỉ cà phê bỏ lại tôi thôi. Giao xong rồi đi.”
“Ồ, hiểu rồi.”
“Gì, loại công việc đó tôi sẽ làm gã nghĩ à? Hai mạng tôi làm gì có…”
Lỡ buông ra của tôi thật lòng suy nghĩ. Kim Sang-su hỏi, “Hả?”
“Kh-Không có gì. Quay lại làm việc anh cứ.”
Rồi từ Phòng 1 một lớn giọng gọi Kim Sang-su.
“Đâu rồi thằng ranh đó! Này, ở ngoài mày nếu, vào đây ngay—khắp sàn đổ gạt tàn rồi!”
“Vâng, thưa sếp, đến đây! Ugh, đến chết tôi bóc lột khốn khiếp bọn này. Chà, Hyungsu-nim, đi tôi sẽ. Bảo trọng.”
“…Ừ, ừ.”
Cúi đầu Kim Sang-su và vào Phòng 1 chạy tót.
Ở yên tĩnh quầy thu ngân đứng một mình, của mình trán tôi gãi. Hyungsu-nim… Ngoài nợ nần chẳng có gì một gã đã làm được, thậm chí bởi không phải là của Ki Mun người được gọi là Hyungsu-nim.
Về phía sau phòng bước đi, chẳng vì lý do gì vào Phòng 3 tôi liếc nhìn. Ở trong đó xảy ra những chuyện qua tâm trí tôi xẹt qua với mỗi bước đi.
Tối om của cánh cửa hơi hé mở khe hở. Lại bước chân tôi dừng và vào bên trong nhòm. Ở đó tối tăm căn phòng, khi tắt đèn vắng khách, của Chu Gi-oh mùi hương kỳ lạ thay tôi cảm nhận được. Thậm chí của hắn bóng dáng giống như, hay thứ gì đó tương tự, xung quanh chỗ hắn ngồi chơi bài in hằn.
“…”
Chế nhạo bản thân, khỏi Phòng 3 lùi lại tôi. Về một người sẽ gặp trong vài giờ tới đang suy nghĩ tôi. Hôm nay về hắn tôi đã nghĩ bao nhiêu lần rồi—mười hai, mười ba? Có lẽ hơn hai mươi. Trong đầu tôi hắn hiện lên những khoảnh khắc quá thường xuyên đến mức đếm xuể tôi không thể. Rằng quen với hắn tôi đang điều đó hẳn có nghĩa.
Chặt lấy gói đồ tôi nắm. Bật ra một tiếng cười.
Đến phía sau phòng, vào cửa mạnh tay tôi gõ. Cốc, cốc, cốc.
Chẳng có phản hồi, nên lại gõ tôi, lần này tên tôi hét lên và mang cà phê đến tôi báo. Vẫn, chẳng có câu trả lời nào. Mặc cho hú hí họ bận rộn đến đâu, quá đáng chuyện này cũng thật. Như một cuối cùng lời cảnh báo, lên cửa tôi nện nắm đấm—RẦM!
“Vào trong tôi đây! Làm trò gì các người đang nếu, thì tự dừng lại đi!”
Rõ ràng thông báo và cảnh báo tôi đã đưa ra, nên tiếp theo xảy ra bất cứ chuyện gì không phải là của tôi lỗi. Cho dù trần truồng lăn lộn họ đang, không trả lời vì của họ lỗi đó là.
Gớm ghiếc thứ gì không muốn nhìn thấy, đầu cúi xuống và bước vào tôi. Với duy nhất một ngọn đèn bật sáng, bên trong vô cùng lờ mờ. Trên sàn nhà dán chặt mắt, đến bàn tôi bước tới và xuống cà phê gói đặt.
Nhưng sau đó kể cả, quá đỗi yên tĩnh mọi thứ. Sự sống âm thanh một tiếng cũng không. Kỳ lạ cảm thấy, lên ngước nhìn tôi, và quả nhiên, chẳng có ai ở đó cả. Chỉ tàn thuốc lá và hòa tan cà phê dấu vết.
“…Cái quái gì.”
Rằng ở phía sau phòng họ nói, nhưng nhầm phòng cho tôi họ đưa có lẽ. Hoặc có nệm nghỉ ngơi phòng họ đã chuyển sang có thể, và với tôi chẳng ai nói gì.
Đến nghỉ ngơi phòng định đi tôi khi ở phía sau mình cánh cửa mở ra tiếng động nghe thấy. Lại quay, ra khỏi nhỏ phòng tắm gắn liền với căn phòng Kang Moon-su bước ra tôi nhìn thấy.
“Đến đây mày rồi.”
“…”
“Này, tìm được tao giỏi lắm. Hôm nay có chút chuyện mày và tao phải tính.”
Phẳng lặng, không nụ cười giọng điệu của gã ngay lập tức những gì trước đây gã đã nói gọi về.
‘Đụ mày một trận ra trò tao sẽ. Giống như mày đã toan tính dã man đến mức.’
Về phía cánh cửa của tôi đôi mắt phóng tới. Mở hé nó đang. Một chọi một, bầm dập tôi chắc chắn sẽ bị. Chết tiệt lòng tự trọng mặc kệ, chạy trốn là tốt nhất thượng sách của tôi.
Nhưng bước một bước trước khi tôi kịp, về phía cánh cửa Kang Moon-su lao tới trước. Với lực lưỡng vóc dáng của gã đúng như, điên rồ mức độ nhanh nhẹn của gã cử động.
Trong nháy mắt khóa cửa lại, vào nó Kang Moon-su dựa lưng, cằm hất lên, tôi chằm chằm nhìn. Quanh hàm của mình xoa xoa thằng khốn không râu đó.
“Đến một mình mày tao nghe nói, mà không có Doojiki hay con chó nào đi theo.”
“…”
Trượt xuống thấp hơn đang xoa hàm bàn tay, ở đũng quần dừng lại. Để bắt đầu kéo khóa tay kia gã dùng. Vào của tôi đôi mắt dán chặt ánh nhìn của Kang Moon-su.
“Thôi nào. Gọi nó đi. Bị đụ tao đang chuẩn bị đây, nên đến xem kịch vui mày hãy bảo nó.”
“…”
Điên cuồng đập của tôi trái tim. Làm rối tung của tôi tâm trí bất ngờ tình huống, nhưng giữ bình tĩnh tôi phải. Vào tôi chạm gã nếu, dễ dàng tha thứ từ Chu Gi-oh gã sẽ không được. Tôi xâm phạm, chính thức tình nhân của Ki Mun, khiến Kang Moon-su không chỉ gót chân mà cả toàn thân bị chém đến chết có thể.
“Bị dán chặt mồm rồi à, con đĩ? Sao đéo trả lời? Sợ hả? Ra quần vãi rồi à? Trước đây vênh váo lắm mày cơ mà.”
“…”
Điện thoại cầm trên tay lẽ ra tôi nên. Hoặc ít nhất trong túi áo giữ nó. Đắt tiền món đồ làm hỏng sợ, nâng niu nó tôi đã và vào trong túi xách cất đi—một ân hận cả đời điều thật. Không, nhỏ bé may mắn một có lẽ là qua vai tôi đã đeo nó thay vì trong xe bỏ lại.
0 Bình luận