Chương 51
bởi Chung SeikerSeongsim Hall là một nhà hàng vô cùng bề thế sang trọng nằm chễm chệ ở ngay tầng trệt của một tòa nhà chọc trời cao tám tầng mang tên “Trung tâm Tổ chức Tiệc cưới Seongsim”. Ngay khi vừa mới đặt chân xuống xe và ngước mắt nhìn lên cái bảng hiệu đèn neon sáng rực rỡ “Trung tâm Tổ chức Tiệc cưới Seongsim” treo chót vót trên tầng cao nhất, tôi đã phải lật đật giơ tay lên dụi dụi mắt liên hồi vì quá đỗi kinh ngạc không tin vào mắt mình. Một trung tâm tổ chức tiệc cưới cơ á?
Chu Gi-oh, người đã nhanh nhẹn bước xuống xe trước tiên, ân cần chìa bàn tay to lớn của mình ra đón lấy tôi và cao hứng đề xuất, “Nhân tiện cất công cất bước đến tận đây rồi, hay là hai đứa mình dắt tay nhau lên trển tổ chức luôn một cái đám cưới linh đình cho nó hoành tráng nhỉ? Làm lễ trên tầng cao nhất xong xuôi rồi lại dắt tay nhau xuống dưới này đánh chén no nê thịt bò nướng bulgogi.”
Nghe cái giọng điệu của hắn thì có vẻ như cái ý tưởng điên rồ đó đối với hắn cũng chẳng có gì là bất khả thi to tát cả. Suýt chút nữa thì tôi đã buột miệng thốt ra câu, “Chúng ta có nên làm thế thật không ạ?” nhưng lại kịp thời phanh lại cắn chặt lưỡi nuốt ngược câu nói đó vào trong, vì tôi thừa biết thừa tỏng cái bản tính nói được làm được của cái gã điên khùng này. Tôi đành lảng tránh đánh trống lảng bằng một câu trả lời ấp úng ngập ngừng.
“Nh-Nhưng mà chúng ta có đặt lịch hẹn trước với người ta đâu ạ… Haha…”
Hắn bật cười khanh khách sảng khoái, khẽ lắc đầu quầy quậy trong lúc tôi ngoan ngoãn đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay hắn và bước xuống xe.
“Tao chỉ đùa một chút cốt để chọc cho mày cười thôi mà. Bất kể là có đặt lịch hẹn trước hay không, thì tao cũng đéo bao giờ có cái suy nghĩ để cho mày phải chui rúc vào một cái chốn xập xệ tồi tàn rách nát đâu. Một người cao quý đẳng cấp thì dĩ nhiên là phải được đối xử xứng tầm ở một cái chốn cao sang quyền quý, đúng không hả?”
“À, v-vâng ạ…”
“Hôm nay chúng ta chỉ đơn thuần là đến đây để đánh chén dùng bữa thôi. Chỉ riêng cái việc đó thôi thì cũng đã là một sự kiện trọng đại rồi, có đúng không hả?”
Tôi ngoan ngoãn gật gù cái đầu đáp lại câu hỏi đùa cợt tếu táo của Chu Gi-oh. Không chỉ đơn thuần là một sự kiện trọng đại đâu—mà tôi còn đang thầm cảm tạ trời phật trong bụng vì hắn đã tuyên bố là chỉ đến đây để đánh chén dùng bữa thôi đấy. Một cái đám cưới linh đình ư? Cái viễn cảnh kinh hoàng đó tuyệt đối đéo bao giờ được phép xảy ra trong cái cuộc đời này của tôi.
Cứ khép nép khúm núm bám chặt lấy cánh tay vững chãi của Chu Gi-oh, tôi lững thững bước vào bên trong nhà hàng, nơi được thiết kế trang hoàng lộng lẫy theo lối kiến trúc nhà ngói mái ngói truyền thống mang đậm bản sắc văn hóa. Ngay cái khoảnh khắc hai chúng tôi vừa mới bước qua cánh cửa kính tự động tự động mở ra, tôi đã suýt chút nữa thì bị sặc nước bọt ngạt thở. Toàn bộ không gian nhà hàng, với diện tích bề thế ước chừng phải lên đến hàng trăm mét vuông, đang chật ních kín đặc toàn là những gã giang hồ bặm trợn diện âu phục suit đen bóng lộn.
Sự khác biệt xa vời vợi giữa trí tưởng tượng bay bổng và thực tại phũ phàng quả thực là một trời một vực một trời một vực. Cái luồng sát khí áp đảo đáng sợ ngút trời tỏa ra từ cái đám giang hồ đông đúc kia quả thực là đéo có một ngôn từ nào có thể diễn tả cho trọn vẹn. Xét về năng lực của từng cá nhân đơn lẻ, thì dĩ nhiên đéo có một cái thằng nào trong số bọn chúng có đủ tư cách năng lực để xách dép sánh tầm với Chu Gi-oh được, thế nhưng khi tất cả bọn chúng tụ tập gộp lại thành một bầy đàn đông đúc, thì cái sức mạnh tập thể đó lại trở nên vô cùng kinh hoàng đáng sợ. Ánh mắt của tất cả bọn chúng, đồng loạt đổ dồn dán chặt găm thẳng vào hai chúng tôi, sắc lẹm và lạnh lẽo hệt như những lưỡi dao cạo. Thằng đéo nào thằng nấy cũng mang một cái diện mạo bặm trợn hung hãn dữ dằn, cứ như thể cái dòng chữ “Bố mày là giang hồ thứ thiệt đây, khôn hồn thì đừng có mà đụng vào” đã được xăm trổ đóng dấu chình ình trên trán bọn chúng vậy. Nếu như bạn mang một cái vẻ ngoài hiền lành ngoan ngoãn thư sinh, thì chắc chắn là bạn sẽ bị bọn chúng đuổi cổ chặn lại đuổi thẳng cổ ngay từ ngoài cửa, giống hệt như cái cách mà bảo vệ quán bar hộp đêm chặn cửa đuổi những vị khách đéo đủ tiêu chuẩn vậy.
Thấy tôi đang đứng chôn chân khựng lại vì e dè sợ hãi, Chu Gi-oh liền dùng lực kéo giật kéo sát tôi nép sát vào lồng ngực vạm vỡ của mình và lầm bầm phàn nàn, “Cái đám khốn nạn chết tiệt này, tao đã dặn dò rành rọt là tao chỉ đến đây để đánh chén dùng bữa thôi, thế đéo nào mà tất tần tật bọn chúng lại kéo nhau tụ tập bầy đàn đông đủ ở đây thế này. Quả thực là bọn chúng rất biết cách chớp lấy thời cơ để được ăn nhậu miễn phí đánh chén no nê mà.”
Hơn một trăm gã giang hồ bặm trợn, theo như sự phỏng đoán ước chừng lướt qua của tôi, đã đồng loạt đứng phắt dậy bật dậy như lò xo ngay khi Chu Gi-oh vừa mới bước vào, và đồng thanh cúi gập người gập rạp người xuống chào một cách vô cùng trang nghiêm cung kính.
“Kính chào đại ca lớn ạ!!!”
Tiếng gào thét hô vang rền vang như sấm sét sấm sét đó, lớn đến mức cứ như thể có hàng trăm chiếc loa phóng thanh micro được bật hết công suất cùng một lúc, đã mang lại cho tôi một cái cảm giác ảo giác hoang tưởng trong chốc lát rằng vừa có một cơn cuồng phong cuồng phong dữ dội quét ngang qua. Mái tóc của tôi thực sự đã bị thổi bay tung bay xù lên, thế nên có lẽ đó đéo phải là một sự ảo giác hoang tưởng đâu.
Cái đám đàn ông mang diện mạo bặm trợn hung hãn đủ mọi thành phần xuất thân đó từ từ ngẩng cao đầu đứng thẳng người lên. Rồi, lác đác vài ba gã có vẻ như đã tinh ý nhận diện nhận ra tôi bắt đầu xì xầm to nhỏ thì thầm to nhỏ với nhau, “Chị dâu, là chị dâu kìa.” Hoàn toàn bị bủa vây choáng ngợp trước cái bầu không khí áp lực ngột ngạt ngột ngạt tột độ này, tôi khẽ khàng trượt tay rụt tay ra khỏi vòng tay ôm ấp của Chu Gi-oh và rón rén lùi bước trốn biệt trốn nhẹm ra phía sau lưng hắn. Tôi vùi gục giấu nhẹm khuôn mặt tơi tả của mình vào tấm lưng to bè rộng lớn của hắn, một tấm lưng vững chãi đồ sộ đủ sức che chắn bao bọc cho toàn bộ cơ thể nhỏ bé của tôi, cố gắng thu mình giấu kín toàn bộ sự hiện diện của bản thân. Đó chính là cái khoảnh khắc kinh hoàng mà tôi lại một lần nữa nhận thức sâu sắc giác ngộ ra một cách thấm thía tận xương tủy rằng, rốt cuộc thì mình đang dính líu dây dưa vào một cái thế lực đen tối tồi tệ đến nhường nào.
“Được rồi. Tất cả mau ngồi xuống mông xuống ghế đi, thế là đủ rồi đấy. Bọn mày làm ồn ào quá đi mất.”
Chu Gi-oh khẽ hất tay vung tay lên không trung ra hiệu một cái, và toàn bộ cái đám giang hồ đó liền ngoan ngoãn răm rắp đồng loạt ngồi phịch xuống ghế. Hắn quay ngoắt người lại nhìn tôi, kẻ nãy giờ vẫn đang thu mình trốn biệt trốn chui trốn nhủi ở phía sau lưng hắn, và nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ tươi rói. “Có chuyện gì thế hả? Bây giờ mày lại còn bày đặt giở trò trốn tìm chơi trò trốn tìm nữa đấy à?”
“Tại sao lại phải trốn? Đang cảm thấy áp lực ngột ngạt ngộp thở quá à? Hay là đang ngượng ngùng xấu hổ chín mặt?”
Hắn lại dùng tay lôi tuột lôi kéo tôi nép sát vào bên hông mình thêm một lần nữa. Khi tôi cố gắng gồng mình siết chặt hai chân chống cự gồng chân lên để phản kháng chống cự lại lực kéo, hắn liền cất giọng dỗ ngọt dỗ dành bằng một cái điệu bộ hệt như thể tôi là một thứ sinh vật nhỏ bé đáng yêu bé bỏng lắm vậy, “Đéo có gì phải xoắn xuýt sợ hãi cả. Đã có tao đứng sừng sững lù lù bảo vệ ở ngay đây rồi mà. Nào ngoan ngoãn lết xác bước ra ngoài này nhanh lên.”
“Ưm…”
“Tao thề là tao sẽ đéo bao giờ vác xác đi đâu mà không có mày tháp tùng kè kè bên cạnh đâu. Tao sẽ luôn bám riết túc trực sát cánh bên cạnh mày cho đến tận phút chót cuối cùng, thế nên cứ ngoan ngoãn bước ra ngoài này nhanh lên.”
Tôi thầm rủa xả đay nghiến trong bụng rằng nếu như hắn mà dám to gan vứt bỏ bỏ rơi tôi trơ trọi một mình ở cái chốn này dẫu chỉ là để tạt qua chạy vào nhà vệ sinh đi đái một bãi thôi, thì tôi sẽ điên cuồng lao vào vò đầu bứt tóc vò nát mái tóc của mình đến mức trụi lủi hói đầu luôn cho mà xem. Mặc dù Chu Gi-oh và cái đám giang hồ cộm cán kia thì bản chất khốn nạn cũng kẻ tám lạng người nửa cân đéo khác gì nhau cả, thế nhưng cái sự thật phũ phàng là cái gã đàn ông mà tôi đã từng có những giây phút ân ái thân mật va chạm xác thịt mây mưa đồi bại kia vẫn mang lại cho tôi một cái cảm giác đáng tin cậy an tâm nương tựa đôi chút hơn hẳn so với cái đám người xa lạ bặm trợn kia. Thêm vào đó, hắn còn là cái người nắm giữ uy quyền sếp sòng nắm quyền sinh sát tối cao của cả cái băng đảng này nữa cơ mà.
“Trông cái vẻ ngoài diện mạo của bọn chúng thì có vẻ thô lỗ bặm trợn bặm trợn vậy thôi, chứ thực chất bọn chúng đều là những thằng đàn ông có bản lĩnh vô cùng trung thành trượng nghĩa và đáng tin cậy cả đấy. Ngay từ cái vòng tuyển chọn đầu vào, tao đã có nguyên tắc là đéo bao giờ thâu nạp chứa chấp mấy cái thằng nhãi ranh hèn nhát nhu nhược hèn nhát đéo có xương sống đâu. Dạo gần đây mày cũng có vẻ khá là thân thiết khăng khít gắn bó với cái thằng Doo-jiki đấy nhỉ? Tất tần tật bọn chúng ở đây đều mang cái bản chất tính cách y chang như cái thằng nhóc đó vậy, đéo trượt đi đâu được một đứa nào cả. Khúc gỗ đẽo ra từ cùng một cái khuôn, đéo có một cái điểm gì khác biệt khác bọt cả. Đã hiểu rõ chưa hả?”
“….”
“Mày có muốn tao chủ động nắm lấy nắm chặt lấy tay mày cho bớt sợ không?”
“D-Dạ không cần đâu ạ. Cháu sẽ cứ thế này mà tự mình cất bước đi thôi…”
Thay vì ngoan ngoãn nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, tôi lại bẽn lẽn rụt rè đưa tay ra túm chặt bấu víu lấy cái vạt áo khoác vạt áo khoác của hắn và lẽo đẽo cất bước theo sau. Tôi bắt buộc phải ngoan ngoãn cất bước theo sát hắn thì mọi chuyện mới có thể tiếp diễn trôi chảy diễn ra suôn sẻ tiến về phía trước được, và chỉ có như thế thì cái cơn ác mộng cực hình này mới mong có ngày nhanh chóng khép lại kết thúc được.
Trong suốt cái quãng đường hai chúng tôi lững thững tiến về phía khu vực bàn tiệc bàn VIP nằm ở ngay vị trí đắc địa trung tâm trung tâm của nhà hàng, cái nơi mà có vẻ như đã được đặc biệt dọn dẹp sắp xếp dành riêng cho sự hiện diện của Chu Gi-oh, ánh mắt săm soi dòm ngó của toàn bộ đám giang hồ đều dán chặt găm chặt theo sát từng bước chân của chúng tôi. Đéo chỉ có đám đàn em tay chân giang hồ thôi đâu, mà ngay cả ánh mắt tò mò tọc mạch của đám nhân viên phục vụ nhân viên chạy bàn trong nhà hàng cũng đang đổ dồn tập trung hết về phía này. Bọn họ cứ trừng trừng dán mắt nhìn tôi với một cái ánh mắt soi mói hệt như thể đang nhìn một con ve sầu con bọ xít bám dính chặt cứng ngắc trên thân một cây cổ thụ già cỗi cây cổ thụ mục nát vậy, chắc mẩm là đang thầm thắc mắc suy đoán trong bụng xem rốt cuộc thì cái thằng nhóc lạ hoắc này là cái thá gì mà lại được ưu ái đến thế. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa từng bao giờ phải trở thành cái tâm điểm chú ý hứng chịu cái sự chú ý soi mói săm soi soi mói đến mức ngộp thở ngạt thở như thế này, thế nên tôi đéo có đủ can đảm tự tin để mà có thể ngẩng cao đầu ngẩng cao đầu lên nhìn ai được.
Jang-bae và Doo-jiki, sau khi đã hì hục lo liệu loay hoay đánh xe đỗ xe đỗ xe ngoài bãi xong xuôi và bước vào trong, cũng lững thững đi theo sát gót ngay phía sau lưng chúng tôi. Rõ rành rành là tôi chưa hề nhấp môi chạm môi nếm thử lấy một giọt rượu bia nào, thế nhưng đầu óc tôi lúc này đã rơi vào cái trạng thái quay cuồng lảo đảo xây xẩm mặt mày y hệt như của một kẻ đang say xỉn bét nhè say khướt vậy. Mọi cảnh vật diễn biến xung quanh đều trở nên nhòa đi mờ mịt nhòe nhoẹt mờ ảo như một thước phim quay chậm.
Ngay cả khi đã thả phịch người yên vị ngồi xuống ghế, tôi vẫn đéo đủ dũng khí can đảm để mà ngẩng cao đầu ngước mắt lên. Cái bàn tiệc bàn tiệc đã được chuẩn bị bày biện tươm tất ê hề đầy đủ tất tần tật mọi món ăn kèm, đồ uống phụ gia món ăn kèm, duy chỉ có cái món ăn chính tâm điểm là thịt bò nướng thịt bò là vẫn chưa thấy tăm hơi được dọn lên. Tôi cứ luống cuống lóng ngóng mân mê nghịch ngợm nghịch ngợm bộ dụng cụ đũa thìa ăn uống bát đũa đã được sắp xếp ngay ngắn tươm tất trước mặt, lén lút dòm trộm đưa mắt liếc nhìn Chu Gi-oh, kẻ nãy giờ vẫn đang đứng sừng sững lù lù chôn chân tại chỗ chưa chịu ngồi xuống, rồi tôi vươn tay ra với lấy vớ lấy một chai rượu soju rượu soju nằm chỏng chơ ở một góc bàn và dùng sức bật nắp cạy tung cái nắp chai ra. Tôi bắt đầu tự tay rót rượu rót đầy rượu soju vào một chiếc ly uống nước ly uống nước thủy tinh to bự chảng, đéo phải là cái loại ly uống rượu ly mắt trâu nhỏ xíu dùng để uống rượu đâu nhé, và rót tràn trề đổ đầy tràn trề lênh láng lên tận sát miệng ly. Tôi có một cái linh cảm mãnh liệt thôi thúc cảm giác mạnh liệt rằng nếu như không có hơi men mượn chút hơi men chất cồn làm chất xúc tác tê liệt thần kinh, thì tôi chắc chắn sẽ đéo thể nào sống sót chống chọi trụ vững qua nổi cái tình huống ngột ngạt kinh hoàng căng thẳng tột độ này mất.
Đúng vào cái khoảnh khắc tôi vừa mới rót sắp sửa đầy tràn rót đầy tràn cái ly rượu đó, thì đột nhiên một bàn tay to bè vạm vỡ nào đó đã nhanh tay lẹ mắt chộp lấy giật phăng giật phăng chai rượu soju ra khỏi tay tôi. Ngước mắt lên nhìn xem là kẻ nào to gan như vậy, thì hóa ra đó lại là Jang-bae, gã ta đã yên vị ngồi chễm chệ ở cái vị trí đối diện trực diện với tôi từ lúc nào. Gã đặt mạnh cái chai rượu vừa mới cướp giật phăng được xuống mặt bàn ngay trước mặt mình và cất giọng nhắc nhở thì thầm nói nhỏ nhẹ nhàng, “Nếu như cổ họng cậu đang bị khô khốc đắng ngắt khô rang, thì hãy uống nước lọc uống nước lọc giải khát đi. Chứ cái việc chưa ăn uống đút bụng lót dạ gì mà đã nốc rượu soju tì tì nốc rượu soju như thế thì… Cậu cứ ráng nán lại chờ đợi một chút đi, tôi sẽ đi gọi phục vụ lấy thêm nước lọc mang ra ngay đây.”
“À dạ… Vâng ạ.”
Mặc dù miệng thì ngoan ngoãn lí nhí đáp lời đáp vâng, thế nhưng tay tôi lại dứt khoát cầm cái ly rượu soju đầy ự lên và ngửa cổ tu một hơi cạn sạch nốc cạn sạch sành sanh đéo chừa một giọt nào. Nhăn mặt nhíu mày nhăn nhó nhăn mặt nhíu mày vì cái vị cay nồng đắng ngắt đắng chát xé họng của thứ rượu mạnh xé họng đó, tôi đặt mạnh chiếc ly rỗng không cạn kiệt xuống bàn, và phát hiện ra Jang-bae đang trừng trừng dán mắt nhìn tôi với một cái ánh nhìn ngỡ ngàng kinh hãi hệt như thể đang nhìn một thằng điên rồ mất trí trốn trại tâm thần. Tôi gượng ép nặn ra một nụ cười mỉm cười gượng gạo méo xệch để lấp liếm lảng tránh, và gã ta liền khẽ chậc lưỡi tặc lưỡi tặc lưỡi một cái tỏ vẻ ngao ngán bất lực ngao ngán, rồi chủ động nhích người chuyển chỗ đổi chỗ ngồi với Doo-jiki ở ngay sát bên cạnh. Chắc mẩm là gã ta đã cảm thấy quá đỗi bất lực kinh hãi hoang mang tột độ đéo thể nào tiêu hóa tiếp nhận nổi cái hành vi ngỗ ngược điên rồ mất kiểm soát bất thường này của tôi rồi.
Ngay cái khoảnh khắc tiếp theo tích tắc sau đó, bàn tay nặng trịch thô ráp của Chu Gi-oh đã giáng xuống đặt mạnh lên bả vai tôi. Cùng lúc đó, cái giọng nói ồm ồm như loa phóng thanh sang sảng của Jang-bae lại vang vọng dội vang dội dội khắp cả cái không gian nhà hàng: “Tất cả anh em hãy mau giữ trật tự và dồn sự chú ý về phía này chú ý lắng nghe!” Có vẻ như đã đến giờ G đến cái lúc Chu Gi-oh chuẩn bị cất tiếng phát biểu hùng hồn dõng dạc dõng dạc rồi. Tranh thủ chớp lấy thời cơ ngàn năm có một này, tôi nhanh tay vớ lấy cái chai rượu soju đang nằm chỏng chơ chễm chệ ngay trước mặt Doo-jiki và tiếp tục rót tì tì rót nốt cái phần rượu còn sót lại ứ đọng lại trong chai vào cái ly của mình. Quả không hổ danh là một cặp anh em ruột thịt anh em ruột thịt ruột thịt với Jang-bae, Doo-jiki cũng lập tức hoảng hốt hốt hoảng trợn tròn mắt giật nảy mình phản ứng y chang.
“S-Sếp ơi Đại ca ơi! Cái đó là rượu soju rượu mạnh đấy, là rượu soju nguyên chất đấy!”
“À vâng, tôi biết điều đó mà.”
“Đại ca định nốc sạch uống nó thật đấy à? Trong khi thịt thà thức ăn còn chưa được dọn lên nướng chín đút bụng lót dạ một miếng nào cơ mà? Ừm… Làm cái trò đó là, là đéo tốt hại dạ dày cho sức khỏe đâu…”
Tôi thực sự chỉ cầu mong khao khát gã ta hãy chấm dứt cái việc hoảng hốt cuống cuồng làm lố hoảng loạn thái quá đó đi và dành ra dẫu chỉ là một giây đồng hồ ngắn ngủi để vắt óc suy nghĩ suy ngẫm xem rốt cuộc thì tại sao nguyên nhân sâu xa đéo nào khiến tôi lại phải tự đày đọa đẩy bản thân vào cái hoàn cảnh oái oăm tình thế khốn khổ này. Doo-jiki, Jang-bae, và cả Chu Gi-oh nữa. Vừa thầm gặm nhấm cay đắng suy nghĩ về điều đó, tôi vừa đưa tay lên vò vò gãi gãi mái tóc rối bù gãi đầu của mình và lại tiếp tục ngửa cổ tu ực ực nốc ực ực cái ly rượu đó, coi cái vẻ mặt lúng túng hoang mang tột độ hoang mang tột độ của Doo-jiki như là một món đồ nhắm mồi nhắm rượu tuyệt hảo vậy. Giọng nói trầm đục uy nghiêm của Chu Gi-oh vang lên dội xuống từ ngay phía trên đỉnh đầu tôi.
“Tất cả anh em hãy tự tay rót đầy rót tràn ly rượu của mình đi.”
Một tích tắc khoảnh khắc sau đó, cánh tay vạm vỡ của Chu Gi-oh đã bất thình lình vươn dài xẹt qua che khuất tầm nhìn lướt qua tầm nhìn của tôi và tóm gọn chộp lấy cái chai rượu soju mà tôi vừa mới dùng để rót rượu rót vào ly. Cầm cái chai rỗng tuếch rỗng không trống rỗng không nắp đéo có nắp đậy trên tay, hắn khẽ cau mày nhăn mặt nhăn mày hỏi, “Cái đéo gì đây hả?” Tôi lấm lét ngước mắt lên nhìn, trong khi cái mép ly rượu vẫn còn đang kề sát dán chặt vào môi, và bắt gặp chạm trán ngay cái vẻ mặt nhăn nhúm cau có khó đăm đăm của hắn. Bằng một cái tông giọng bực dọc gắt gỏng cực kỳ khó chịu, hắn quay sang chất vấn hỏi tội Jang-bae, “Jang-bae, có phải mày là cái thằng đã to gan tự ý rót rượu khui rượu này không hả?”
“Dạ thưa không phải đâu ạ, thưa đại ca lớn sếp.”
“Thế thì rốt cuộc là cái thằng khốn nạn to gan nào đã tự tiện rót rượu khui rượu tu rượu trước khi tao cho phép mở lời hả?”
“Dạ cái đó là…”
Jang-bae đăm đăm dán mắt nhìn thẳng nhìn chằm chằm vào tôi và ấp úng ngập ngừng tiếp tục giải thích khai báo, “Là do sếp đại ca nhỏ vừa mới ngồi phịch xuống ghế là đã vội vã cuống cuồng hấp tấp tự mình vớ lấy rót đầy tràn rót tràn trề cái ly rượu đó ra—”
“Khụ khụ, khục sặc!”
Tôi bị sặc rượu ho sặc sụa sặc sụa tột độ và vô tình phun phì phì phun trào ra toàn bộ cái ngụm rượu vừa mới hớp vào ngậm trong miệng trước cái màn chỉ điểm báo cáo tố giác bán đứng đồng đội không thể nào trắng trợn trơ trẽn hơn của Jang-bae. Lật đật đặt vội cái ly rượu vẫn còn đọng lại lác đác vài ba ngụm uống dở dưới đáy xuống bàn, tôi vội vã đưa hai tay lên bịt chặt lấy miệng mình lấy miệng lại. Chu Gi-oh cúi gập người cúi người xuống để kiểm tra săm soi tình trạng thảm hại của tôi. Thay vì buông lời trách mắng quát tháo mắng mỏ bực tức, hắn lại chỉ dịu dàng êm ái dùng bàn tay to lớn vỗ vỗ nhè nhẹ vuốt ve vuốt ve dọc sống lưng tôi.
“Đéo có vấn đề gì to tát đâu, đéo sao cả. Mày cứ việc thoải mái tự nhiên mà nốc uống đi. Câu chửi rủa nhắc nhở ban nãy của tao đéo phải là cố tình nhằm vào nhắm thẳng vào mày đâu.”
Chu Gi-oh nhanh tay lẹ mắt rút vội rút một tờ giấy ăn khăn giấy đưa dúi vào tay đưa cho tôi, rồi vớ lấy chộp lấy một cái chai rượu soju mới cứng đập hộp khác và dùng lực cạy tung bật tung cái nắp chai ra. Hắn tự mình rót đầy tràn trề rót tràn ly rượu của mình cho đến khi nó suýt sửa trào ra tràn ra ngoài mép, rồi sau đó dùng cái phần rượu còn lại trong chai để rót đầy rót nốt vào ly của tôi, miệng lầm bầm tự nói lẩm bẩm lẩm bẩm một mình hệt như đang độc thoại, “Nếu như hôm nay mày mà chỉ khăng khăng đòi uống mấy cái loại nước ngọt nước giải khát nhạt nhẽo nước ngọt có ga thì quả thực là mất hứng đéo vui vẻ trọn vẹn gì cả đâu…”
Trong lúc đó, một cậu nhân viên phục vụ nhân viên chạy bàn, dường như đã tinh ý để mắt dán mắt theo dõi quan sát cái bàn VIP bàn tiệc của chúng tôi từ xa, liền vội vã lật đật chạy lăng xăng chạy lại mang ra tiếp tế thêm hai chai rượu soju mới cóng nữa. Jang-bae cũng bắt đầu tự tay rót đầy tràn rót rượu vào một chiếc ly uống nước ly thủy tinh to bự chảng, đéo phải là ly uống rượu ly mắt trâu đâu nhé. Tôi cứ ngây thơ đinh ninh rằng gã ta cũng sẽ hào phóng rót rượu rót y chang một ly rượu mạnh tương tự cho Doo-jiki, thế nhưng ai dè gã ta lại chỉ rót một ly nước ngọt nước giải khát có ga có ga thay thế. Chắc mẩm là cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt tôi lúc đó đã phơi bày bộc lộ quá đỗi rõ ràng cái sự thắc mắc tò mò “Cái quái gì đang diễn ra thế này?” nên Doo-jiki mới bẽn lẽn nở một nụ cười mỉm gượng gạo cười gượng nhút nhát và vội vã ấp úng giải thích phân trần, “À ôi, tôi đéo phải là cái thể loại người có tửu lượng tửu lượng tốt biết nốc rượu nốc rượu đâu. Chỉ cần nhấp môi uống cạn một ly rượu mạnh thôi là tôi đã đủ đô để phải nhập viện cấp cứu cấp cứu nhập viện luôn rồi. Cái cơ địa cơ địa thể trạng của tôi nó ẻo lả như thế đấy…”
“À ôi ra là thế…”
“Nó giống y hệt như là một cái chứng bệnh dị ứng ngộ độc dị ứng với cồn hay là cái thứ gì đó đại loại thế vậy… Bản thân tôi cũng cảm thấy vô cùng phiền toái khốn khổ mệt mỏi vì cái khuyết điểm yếu điểm này lắm, thưa sếp đại ca ạ.”
“À ôi…”
Cái thứ lý do bao biện điên rồ hoang đường ngớ ngẩn đéo thể nào ngửi nổi gì thế này cơ chứ? Dẫu cho tôi đã cố gắng gồng mình kìm nén che đậy giấu giếm không để lộ ra cái sự ngạc nhiên sửng sốt sửng sốt ra mặt, nhưng mà quả thực là cái sự thật này nó quá đỗi lố bịch hoang đường. Với một cái bản mặt bặm trợn hung dữ dữ tợn bặm trợn đến mức có thể nhai sống nhai nát cả đá sỏi và một cái vóc dáng cơ bắp khổng lồ lực lưỡng đủ sức vật ngã quật ngã quật ngã cả một con trâu đực lực lưỡng con trâu mộng, thế mà gã ta lại đéo có khả năng trụ vững nốc cạn nổi dẫu chỉ là một ly rượu cỏn con một ly rượu mỏng manh. Nó mang lại một cái cú sốc sốc óc kinh hoàng ngã ngửa đéo kém cạnh gì cái sự thật phũ phàng kinh ngạc khi tôi lần đầu tiên được khai sáng biết được cái thông tin rằng cái gã Doo-jiki già chát này mới chỉ là một thằng nhóc hai mươi hai tuổi đầu hai mươi hai tuổi. Nó cũng khiến cho tôi cảm thấy có đôi chút thương cảm tội nghiệp xót xa cho gã ta. Thế nhưng mà ngẫm lại thì, bét ra bét nhất gã ta cũng sẽ đéo bao giờ tự mình đẩy đưa bản thân vào cái con đường sa đọa hủy hoại cuộc đời nát bét tương lai vì cái thói nghiện ngập chìm đắm trong men rượu ma men—trừ phi là có một cái kẻ khốn nạn ác ôn nào đó cố tình ép uổng ép rượu đổ rượu thẳng vào họng gã—thế nên cái hoàn cảnh éo le này của gã cũng đéo đến mức phải gọi là quá đỗi bi đát bi đát đáng thương cho lắm.
Có vẻ như tất tần tật mọi người có mặt ở đó trong nhà hàng đều đã tự mình rót đầy tràn rót đầy ly rượu của mình xong xuôi đâu vào đấy rồi. Jang-bae và Doo-jiki cũng đã ngoan ngoãn thả phịch người yên vị ngồi xuống ghế, và giờ đây cái nhân vật quyền lực duy nhất còn đang đứng sừng sững lù lù chôn chân tại chỗ chính là cái vị thủ lĩnh sếp sòng tối cao thủ lĩnh của băng đảng Kimoon, Chu Gi-oh. Hắn chậm rãi đưa mắt đảo liên hồi đảo mắt liếc nhìn sang trái rồi lại sang phải, oai phong lẫm liệt oai phong lẫm liệt phóng tầm mắt rà soát bao quát toàn bộ cái đám đàn em tay chân giang hồ bặm trợn đang ngồi bên dưới của mình. Thật lòng mà nói thẳng thắn ra mà nói, thì cái số lượng quân số đó trông quả thực là vô cùng đông đảo áp đảo đông đúc đáng gờm. Có lẽ là do tôi đã lỡ dại ngửa cổ tu ực nốc ực cạn sạch sành sanh một chai rượu soju nguyên chất ngay từ cái lúc vừa mới ngồi phịch xuống ghế, nên cái hơi men chất cồn nồng nặc nó đã nhanh chóng bốc hỏa xộc thẳng lên não phát huy tác dụng đánh gục tôi một cách vô cùng tàn nhẫn dữ dội, và trong cái khoảnh khắc mờ ảo lú lẫn đó, tôi thậm chí còn có cái ảo giác hoang tưởng rằng trông cái bộ dạng của hắn lúc này cũng ngầu lòi phong độ cool ngầu phong độ ra phết đấy chứ. Dĩ nhiên là, tôi đã từng phải ngậm ngùi cắn răng cúi đầu thừa nhận thừa nhận cái sự thật hiển nhiên rằng cái ngoại hình diện mạo diện mạo của hắn quả thực là vô cùng ấn tượng cuốn hút, bất kể là tôi có đang trong tình trạng say xỉn phê pha say xỉn hay là tỉnh táo tỉnh táo đi chăng nữa. Thế nhưng cái câu nói phát biểu dõng dạc tiếp theo đây được thốt ra từ miệng Chu Gi-oh đã ngay lập tức giáng một đòn chí mạng thức tỉnh giúp tôi bàng hoàng sực tỉnh ngộ nhận ra một sự thật phũ phàng rằng tôi vẫn còn đang ở trong trạng thái quá đỗi tỉnh táo sáng suốt tỉnh táo đéo chịu say xỉn cho đến nơi đến chốn.
“Tao kêu gọi triệu tập triệu tập tụ tập tất cả anh em có mặt đông đủ ở cái chốn này ngày hôm nay đéo phải là để lải nhải bàn bạc nhảm nhí về dăm ba cái chuyện công việc làm ăn vặt vãnh tẻ nhạt chán ngắt đâu. Ngày hôm nay, tao muốn chính thức công khai giới thiệu công bố giới thiệu ra mắt cái người bạn đời bạn đời tri kỷ của tao. Min-jo à, ngoan ngoãn đứng dậy đứng thẳng người dậy một lát một chút đi.”
Để có thể đối mặt gồng mình chống chọi đối phó nổi với cái cú sốc kinh hoàng khi bị Chu Gi-oh dùng sức kéo giật lôi tuột ép buộc nhấc bổng đứng dậy thế này, thì cái mức độ say xỉn phê pha sương sương tàng tàng này quả thực là đéo ăn nhằm thấm tháp thấm tháp ăn thua gì cả. Phải say xỉn bét nhè say khướt đến mức mất hoàn toàn nhận thức bất tỉnh nhân sự cơ. Chỉ có cái trạng thái say xỉn bét nhè say khướt đánh mất hoàn toàn nhận thức đánh mất ý thức đó mới có khả năng làm phép màu giải thoát giải cứu cứu rỗi tôi thoát khỏi cái địa ngục trần gian chốn địa ngục trần gian này được.
“Ch-Chú ơi Đại ca ơi, thưa chú…”
“Nhanh cái chân lên Nhanh lên nào.”
Khuôn mặt tôi lập tức nhăn nhúm vặn vẹo biến dạng méo xệch đi vì hoảng loạn đau đớn. Hắn cúi gằm mặt lườm nguýt nhìn xuống cái bộ dạng thảm hại đang ngồi chết dí chôn chân bám rịt lấy ghế và cố gắng vùng vẫy chống cự phản kháng yếu ớt của tôi, khẽ gật gù cái đầu gật đầu như thể muốn ngầm khẳng định ra hiệu rằng đéo có chuyện đéo gì phải xoắn xuýt sợ hãi lo lắng cả và cất giọng dỗ ngọt dỗ dành tôi bằng một cái tông giọng vô cùng dịu dàng êm ái xoa dịu, “Chỉ ngốn mất của mày vỏn vẹn một phút đồng hồ ngắn ngủi thôi mà. Một cái màn giới thiệu chào hỏi chớp nhoáng chớp nhoáng qua loa thôi, rồi sau đó chúng ta sẽ được yên ổn tĩnh mịch cùng nhau đánh chén dùng bữa, chỉ có riêng tư tao và mày thôi. Hôm nay tao thề sẽ đích thân chuốc rượu hầu rượu rót rượu phục vụ cho mày uống thả phanh xả láng uống cho đến khi nào mày say khướt thì thôi. Có được không hả Đồng ý nhé?”
Tôi đành ngậm ngùi bất lực rũ vai cúi gằm mặt xuống và chậm rãi lật đật rục rịch đứng dậy. Một cánh tay vạm vỡ cơ bắp rắn chắc của hắn lập tức vòng qua quàng qua siết chặt lấy eo tôi ôm chặt. Khi tôi lóng ngóng vươn tay ra định với lấy vớ lấy cái ly rượu để mượn cớ uống rượu lảng tránh làm lá chắn, Chu Gi-oh đã nhanh tay lẹ mắt chặn đứng hất văng cánh tay tôi ra, thẳng tay giật phăng tước đoạt lấy luôn cái ly rượu đó đặt ra tít ngoài xa tầm với, và tiếp tục thao thao bất tuyệt dõng dạc bài phát biểu hùng hồn dõng dạc của mình.
“Tất cả bọn mày hãy mở to hai con mắt ra mà nhìn cho thật kỹ nhìn cho rõ ràng rành rọt xem nào? Bắt đầu từ cái giây phút lịch sử ngày hôm nay trở đi, đây chính là cái người sẽ nắm giữ vị trí sếp sòng bà chủ quyền lực sếp sòng của tụi mày đấy. Một vài đứa trong số bọn mày chắc hẳn là đã lờ mờ đánh hơi biết được nắm rõ cái thông tin sự thật này rồi, nhưng mà cái độ tuổi thực sự của cậu ấy thì còn kém xa trẻ trung non nớt nhỏ tuổi hơn tao rất nhiều đấy. Và dĩ nhiên là cũng còn trẻ trung non nớt nhỏ tuổi hơn hẳn cái phần đông đa số cái đám bọn mày đang ngồi lù lù ở đây nữa. Thế nhưng mà cái chân lý giống y hệt như cái câu cửa miệng câu nói quen thuộc mà tao vẫn luôn thường xuyên ra rả nhai đi nhai lại trước mặt bọn mày đấy, tuổi tác thực chất cũng chỉ là những con số vô nghĩa một con số vô tri vô giác mà thôi. Nó đéo mảy may đóng một cái vai trò quan trọng mang ý nghĩa đéo gì sất. Băng đảng Kimoon của chúng ta luôn tôn sùng đề cao cái tôn chỉ châm ngôn sống đéo gì cơ chứ?”
“Luôn giữ vững bừng cháy ngọn lửa nhiệt huyết tinh thần nhiệt huyết của thuở ban đầu sơ khai! Sức trẻ hừng hực Yêu đời thanh xuân! Tuyệt đối đéo bao giờ chịu khuất phục đầu hàng lùi bước chịu thua!”
“Và bây giờ đây, vị sếp sòng sếp sòng mới toanh này chính là cái bộ mặt đại diện tươi mới vinh quang mới mẻ của băng đảng Kimoon chúng ta, là cái bộ mặt thể diện chung của toàn thể anh em chúng ta đấy. Có cái thằng khốn nạn to gan nào ở đây dám hó hé mở miệng ra phản đối phản kháng ý kiến ý cò gì về cái quyết định này không hả? Nếu có thì cứ mạnh dạn tự tin giơ cao cánh tay giơ tay lên và tự động lết xác bước ra ngoài này đối chất bước lên đây. Tao sẽ đích thân ra tay xử đẹp giải quyết tẩn cho nó một trận nên thân xử lý cho.”
“Dạ báo cáo là hoàn toàn đéo có ý kiến phản đối nào cả đâu ạ, thưa đại ca lớn sếp sòng! Chúng em xin nguyện một lòng một dạ răm rắp tuân lệnh trung thành mù quáng phục tùng đi theo sự chỉ đạo dẫn dắt sáng suốt của đại ca sếp ạ!”
Da mặt tôi lúc này đã nóng bừng bừng phừng phừng đỏ rực lên bốc hỏa hệt như thể nó sắp sửa nổ tung vỡ tung nổ tung ra thành hàng ngàn mảnh vụn đến nơi rồi. Tôi nghiến chặt hai hàm răng ken két trèo trẹo vào nhau. Liệu đây có phải chính là cái cảm giác ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề muốn độn thổ mà những cô gái tội nghiệp những người phụ nữ thường hay phải hứng chịu trải qua khi bị một kẻ điên rồ ngớ ngẩn nào đó giở trò màn cầu hôn lố lăng làm lố cầu hôn ngay giữa chốn thanh thiên bạch nhật đông đúc đường phố đông đúc người qua lại hay không? Trước đây khi chỉ đứng ở cái cương vị là một kẻ qua đường người qua đường bàng quan chứng kiến đứng xem, tôi đéo thể nào tiêu hóa thấu hiểu nổi cái lý do tại sao bọn họ lại có những phản ứng kỳ quặc phản ứng như thế, thế nhưng bây giờ đây, khi bản thân chính thức bị đẩy vào rơi vào cái tình cảnh oái oăm trớ trêu tiến thoái lưỡng nan này, tôi đã hoàn toàn thấm thía giác ngộ thấu hiểu được tận xương tủy cái nguyên nhân thực sự khiến cho bọn họ chỉ hận không thể quẳng phăng ném toẹt bó hoa vứt bỏ cái bó hoa chết tiệt bó hoa cầu hôn đó đi và cắm cổ bỏ chạy thục mạng vắt chân lên cổ bỏ chạy cho rảnh nợ thoát thân. Một sự ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề nhục nhã tột độ đéo thể nào tìm thấy một ngôn từ nào diễn tả được chịu đựng nổi. Sự tủi nhục Nhục nhã ê chề. Nỗi ô nhục Sự sỉ nhục. Tất tần tật những cái khoảnh khắc tồi tệ bần cùng nhếch nhác thảm hại dơ bẩn nhất từ cái thời còn mặn nồng yêu đương tình nhân yêu đương cho đến cái lúc trở mặt thành thù hằn kẻ thù ghét bỏ nhau đều thi nhau ùa về hiển hiện dội về rõ rành rành.
Chu Gi-oh quả thực là một cái gã đàn ông mang cái bản tính ích kỷ độc đoán cá nhân ích kỷ tột cùng, đéo bao giờ thèm đếm xỉa bận tâm đoái hoài đến những cái suy nghĩ cảm nhận hay cảm xúc suy nghĩ của bất kỳ một ai khác xung quanh những người xung quanh, mà hắn chỉ luôn chăm chăm ưu tiên đặt cái sự thỏa mãn thú vui cá nhân lợi ích thỏa mãn cá nhân của riêng bản thân mình lên vị trí ưu tiên hàng đầu. Chính vì cái bản chất tồi tệ chết tiệt đó, nên hắn mới có khả năng nhẫn tâm thô bạo dùng sức mạnh vũ lực ép buộc tôi phải ngẩng cao đầu ngẩng cái khuôn mặt đang cúi gằm tủi nhục cúi gằm của tôi lên cốt chỉ để hắn có thể hả hê khoe khoang phô trương thanh thế khoe mẽ chiến tích chứng tỏ khoe khoang cái chiến lợi phẩm chiến lợi phẩm của mình trước bàn dân thiên hạ cho cả thế giới được chiêm ngưỡng này chứ.
0 Bình luận