Chương 47
bởi Chung SeikerCái cảm giác liếm láp dọn dẹp ở phía dưới hạ bộ nó mang lại một sự khoan khoái đê mê đến mức tôi vô tình thiếp đi chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. Kỹ năng dùng lưỡi của Chu Gi-oh quả thực là đạt đến cảnh giới điêu luyện xuất thần, hoàn hảo không tì vết. Chắc có lẽ là nhờ vào cái bản tính hoạt ngôn, mồm mép tép nhảy của hắn.
Dù sao thì, tôi bừng tỉnh giấc vì cảm nhận được một sự tiếp xúc ấm áp mềm mại hơn cả một chiếc lưỡi đang miết dọc mơn trớn lan tỏa khắp cả nửa thân dưới của mình. Tôi lờ đờ hé mở đôi mắt ngái ngủ và ngước nhìn xuống phía dưới, chỉ để bàng hoàng phát hiện ra Chu Gi-oh đang cẩn thận tỉ mỉ dùng một chiếc khăn ẩm để lau chùi dọn dẹp sạch sẽ cho tôi ở khu vực nhạy cảm đó. Thầm tự hỏi liệu hắn có cần thiết phải tỏ ra ân cần chu đáo tận tụy phục vụ đến mức này hay không, tôi lật đật nhổm người ngồi thẳng dậy.
“Để cháu tự mình lau chùi dọn dẹp cũng được mà… Thôi bỏ đi, cháu sẽ đi thẳng vào phòng tắm tắm vòi hoa sen luôn cho nhanh.”
“Đi tắm để làm cái quái gì cơ chứ? Lát nữa hai chúng ta lại tiếp tục làm thêm một hiệp nữa cơ mà.”
“Dạ sao cơ ạ?”
“Cứ nằm yên ngoan ngoãn ở đó đi, tao chỉ cần lau chùi dọn dẹp thêm một chút xíu nữa thôi rồi sẽ lập tức đâm ngập lút cán nó vào bên trong lại ngay.”
“….”
Chu Gi-oh dùng tay đẩy nhẹ vào ngực tôi ép tôi phải nằm ngửa hẳn ra giường như cũ, rồi thô bạo banh rộng tẽ rộng hai chân tôi ra hai bên để cẩn thận tỉ mỉ lau chùi dọn dẹp làm sạch sẽ mọi ngóc ngách xó xỉnh khe hở không chừa một chỗ nào. Vì ban nãy hắn đã dùng lưỡi liếm láp dọn dẹp sạch sành sanh mọi thứ rồi, nên tôi thực sự không hiểu rốt cuộc thì còn có cái đéo gì vương vãi sót lại để mà phải nhọc công lau chùi dọn dẹp kỹ lưỡng đến thế nữa cơ chứ. Và rồi tôi chợt bàng hoàng nhận ra một sự thật phũ phàng rằng toàn bộ hệ thống đèn trần nhà vẫn đang được bật sáng trưng rực rỡ, soi rọi sáng rõ như ban ngày ban mặt. Nếu như ở trong bóng tối mờ ảo tăm tối thì tôi có lẽ cũng sẽ tặc lưỡi nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện, thế nhưng cái việc phải tơ hơ tênh hênh phơi bày dang rộng hai chân ra dưới cái ánh sáng chói lóa rực rỡ soi rọi rõ rành rành đến từng sợi lông tơ thế này quả thực là khiến tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề tột độ. Cả cơ thể tôi bỗng chốc nóng bừng bừng đỏ bừng bừng lên hệt như thể tôi đang bị ngâm mình nhúng mình trong một chậu nước sôi sùng sục nước sôi lửa bỏng vậy.
Trong lúc Chu Gi-oh quấn chiếc khăn ẩm quanh ngón trỏ để chuẩn bị lau chùi dọn dẹp cái lỗ hậu môn của tôi, tôi dè dặt e dè cất tiếng thăm dò.
“Ừm… Như thế này là quá tuyệt vời sạch sẽ lắm rồi đấy ạ, thưa chú…”
“Tuyệt vời lắm đúng không hả?”
“Dạ không đâu ạ, ý cháu đéo phải là thế…”
“Phải rồi, tao thừa biết tỏng điều đó mà. Được tao nâng niu lau chùi dọn dẹp cẩn thận tỉ mỉ như thế này, kiểu gì rồi mày cũng sẽ sướng rên lên mà há miệng ra van xin gào thét đòi tao phục vụ làm thêm cho mà xem.”
Hắn hoàn toàn đéo thèm cho tôi có lấy một cơ hội để giải thích trọn vẹn bề ngoài câu nói mà đã tự động cắt ngang chặn họng vội vã đưa ra cái kết luận hoang tưởng của riêng mình. Ngây thơ ảo tưởng đinh ninh rằng tôi đang khen ngợi kỹ năng động chạm mơn trớn của hắn là tuyệt vời xuất sắc, hắn nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ tươi rói ngoác đến tận mang tai.
“Cứ nằm im bất động ngoan ngoãn ở đó đi, tao thề là sẽ làm cho mày phải sướng rên người lên gấp bội phần cho mà xem. Nào, banh rộng tẽ rộng hai cái chân đó ra thêm một chút xíu nữa đi để tao còn tiện bề lau chùi dọn dẹp cho cái lỗ lồn của mày cho thật sạch bong kin kít nào.”
“Dạ không đâu ạ, ý cháu đéo phải là như thế đâu ạ… Ưm.”
Trước khi tôi kịp ú ớ mở miệng phản đối thêm một lời nào nữa, cái ngón tay quấn khăn ẩm đó đã thô bạo lướt qua cọ xát sượt qua cái lỗ hậu môn của tôi, mang lại một cảm giác rát buốt nhói buốt đau nhói chạy dọc xộc thẳng qua người. Tôi giật thót mình rùng mình một cái, theo bản năng phản xạ tự nhiên nhấc bổng mông lên và vội vã khép chặt hai đùi lại với nhau, và Chu Gi-oh cũng lập tức giật lùi rút tay lại. Hắn nhăn mặt chau mày nhìn tôi với một cái vẻ mặt đong đầy sự quan tâm lo lắng lo lắng xót xa, “Bị đau rát đau xót lắm hả? Lúc nãy khi dùng lưỡi liếm láp dọn dẹp thì tao đéo hề phát hiện nhìn thấy bất cứ một vết trầy xước tổn thương trầy xước nào đâu cơ mà.”
“Cháu, cháu không sao đâu ạ, chỉ là có cảm giác hơi rát buốt đau nhói một chút xíu thôi… Hơn thế nữa, ừm, chú có thể làm ơn tắt bớt đi mấy ngọn đèn trần chói lóa này đi được không ạ…”
“Tắt đèn đi á?”
Chu Gi-oh lặp lại y nguyên câu nói của tôi hệt như một con vẹt, rồi chồm người chống tay và cúi gằm mặt xuống sát sạt cái rãnh mông của tôi. Tôi hoảng hốt cuống cuồng lật đật bật người ngồi thẳng dậy ngay tắp lự để ngăn cản chặn đứng hành động đồi bại của hắn lại. Vội vã vươn tay ra tóm chặt lấy cả hai cổ tay hắn để phòng hờ tạo thành một lớp rào chắn phòng thủ, tôi khúm núm quỳ gối xuống giường để duy trì giữ khoảng cách an toàn với hắn. Rồi sau đó, tôi gượng ép nặn ra một nụ cười mỉm chi gượng gạo.
“Chỉ là… cái ánh sáng trong căn phòng này nó quá đỗi chói lóa rực rỡ, chú không có chung cái cảm nhận đó sao ạ? Dẫu sao thì bây giờ cũng đã là buổi tối đêm khuya thanh vắng rồi mà…”
“Nếu là buổi tối đêm khuya thanh vắng thì lẽ dĩ nhiên là đèn đuốc phải được bật sáng trưng rực rỡ lên rồi. Chứ cứ để tối om mù mịt như mực thế thì có cái ích lợi đéo gì cơ chứ?”
“…D-Dạ vâng, chú nói đúng ạ.”
Trời đất thánh thần ơi. Cái gã điên rồ lập dị này. Cái biểu cảm ngơ ngác ngây ngô hiện rõ trên khuôn mặt hắn, hệt như thể hắn đang thắc mắc tại sao tôi lại đi đặt ra một cái câu hỏi ngu ngốc hiển nhiên rành rành đến như vậy, khiến tôi á khẩu á khẩu câm nín đéo biết phải nói gì thêm, và một tiếng cười gượng gạo khô khốc cứ thế tự nhiên bật ra khỏi miệng tôi một cách vô thức dễ dàng. Ấy thế mà, hắn lại có khả năng đọc vị bắt sóng nắm bắt tâm lý bầu không khí rất nhanh nhạy nhạy bén và lập tức buông ra cái câu nói mà tôi đang khao khát hằng mong muốn được nghe nhất.
“Sao hả, mày đang có nhã hứng muốn thực hành làm chuyện đó trong bóng tối mờ ảo tĩnh mịch đấy à?”
“Dạ vâng ạ.”
Tôi vội vã gật đầu lia lịa gật gù liên tục không chút do dự chần chừ và lật đật rục rịch chuẩn bị tư thế đứng dậy.
“Để cháu chạy ra ngoài kia vặn công tắc tắt đèn đi cho nhanh ạ. Chúng ta chỉ cần giữ lại mỗi cái bóng đèn ngủ mờ ảo này thôi là đủ, và rồi chú có thể tùy ý làm bất cứ điều gì chú muốn phần còn lại.”
“Thế nhưng mà tao lại có cái sở thích đam mê muốn được chiêm ngưỡng ngắm nghía nhìn rõ rành rành toàn bộ cơ thể của mày cơ. Đéo muốn bỏ lỡ bỏ sót mất bất cứ một tấc da tấc thịt một khoảnh khắc nào cả. Mày không cảm thấy cái việc giữ nguyên ánh sáng rực rỡ thế này là một sự lựa chọn tuyệt vời hoàn hảo hơn hẳn sao? Bản thân mày cũng sẽ cảm thấy sướng rơn người thích thú hơn rất nhiều nếu như mày có thể mở to mắt ra mà nhìn ngắm chiêm ngưỡng rõ ràng mọi diễn biến cử động, có đúng là như thế không hả?”
“Điều đó thì quả thực là không sai, nhưng mà… dẫu sao thì đây cũng là cái đêm tân hôn đầu tiên đêm đầu tiên của hai đứa chúng ta mà, và trong mấy cái chuyện này thì cái bầu không khí lãng mạn lãng mạn mờ ảo nó cũng đóng một vai trò quan trọng không kém…”
“Bầu không khí lãng mạn lãng mạn mờ ảo á?”
Đôi lông mày rậm rạp của Chu Gi-oh nhíu chặt lại nhăn nhúm lại thành một cục vô cùng khó coi, cứ như thể hắn vừa mới phải vểnh tai lên nghe lọt tai một cái điều gì đó quá đỗi hoang đường điên rồ đéo thể nào tưởng tượng nổi vậy.
“…Dạ vâng ạ. Bầu không khí lãng mạn lãng mạn mờ ảo ạ. Cái việc phải thực hành làm chuyện đó dưới một cái ánh sáng đèn điện chói lóa rực rỡ như thế này nó mang lại cảm giác… hệt như đang làm chuyện đó ở ngoài trời lộ thiên thanh thiên bạch nhật vậy, thực sự là rất ngượng ngùng đáng xấu hổ ê chề… Và cũng chính vì cái nguyên nhân đó, nên cháu mới cứ chần chừ rụt rè e ngại đéo dám mạnh dạn thể hiện bộc lộ cảm xúc thật của mình ra ngoài chỉ vì quá đỗi xấu hổ ngượng ngùng…”
“….”
“Xuyên suốt cả cái quá trình ban nãy cháu đã luôn bị ám ảnh mang cái cảm giác khó chịu đó đấy ạ… Chú đéo hề có chung cái cảm nhận đó sao ạ, thưa chú…?”
“….”
Mặc dù trong thâm tâm tôi tự thấy bản thân mình đúng là một thằng ngốc đần độn ngớ ngẩn khi lại đi đặt ra một câu hỏi ngớ ngẩn đến như vậy, thế nhưng Chu Gi-oh lại tỏ ra vô cùng trầm ngâm đăm chiêu suy nghĩ đăm chiêu suy nghĩ, hệt như thể hắn đang tự vấn dằn vặt lương tâm chất vấn lại chính mình, “Khoan đã nào, liệu mình có thực sự trải qua có cái cảm nhận đó hay không nhỉ?” Đôi lông mày đang nhíu chặt nhăn nhúm và đôi môi đang mím chặt mím chặt của hắn cứ duy trì cái trạng thái bất động im lìm đó trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Tôi thực sự cảm thấy sốc nặng kinh ngạc đến mức muốn rớt hàm rớt cả hàm khi chứng kiến cảnh hắn đang phải vắt óc suy nghĩ dằn vặt vật vã khổ sở chỉ vì một cái vấn đề cỏn con vụn vặt tẻ nhạt đến như vậy. Kể ra thì cũng đúng thôi, cả cái cuộc đời này hắn đã quen với cái thói quen hành xử lối sống độc đoán ích kỷ chỉ biết lấy bản thân mình làm trung tâm vũ trụ rồi mà. Nếu như hắn có nhã hứng muốn đèn bật sáng trưng rực rỡ lên, thì đèn sẽ được bật sáng; còn nếu như hắn cảm thấy chướng mắt muốn tắt đèn đi, thì đèn sẽ bị tắt phụt. Nó hoàn toàn đéo chỉ đơn thuần là vấn đề tắt bật công tắc điện tắt hay bật công tắc bóng đèn—cái lối sống lối hành xử độc đoán của hắn vốn dĩ đéo bao giờ thèm đếm xỉa bận tâm đoái hoài đến cái gọi là bầu không khí tâm trạng hay là cảm xúc suy nghĩ của những người xung quanh.
Một cái gã đàn ông luôn mang trong mình cái tư duy cổ hủ ngây thơ ảo tưởng rằng nếu như bản thân mình cảm thấy hứng thú yêu thích một thứ gì đó, thì tất thảy mọi người trên thế giới này cũng bắt buộc phải có chung sở thích cảm nhận y chang như vậy. Biết đâu đấy, hắn thực sự bị mù tịt ngây ngô đéo biết gì tốt hơn thật. Cái tỷ lệ xác suất để cho một tên giang hồ máu lạnh tàn nhẫn như hắn có cơ hội được trải nghiệm nếm trải một mối quan hệ yêu đương tình cảm gắn bó ngọt ngào, lãng mạn lãng mạn sến súa là một con số không tròn trĩnh gần như bằng không. Đừng có mà mộng mơ hoang tưởng đến cái viễn cảnh ngọt ngào sến súa—dám cá mười mươi là từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ hắn chưa từng trải qua dính líu nếm mùi một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc tử tế đàng hoàng tử tế nào cả. Cái lối hành xử cư xử vụng về ngây ngô của hắn đối với tôi đã minh chứng tố cáo rõ ràng mười mươi cái sự thật phũ phàng đó.
Thế nhưng, đéo hiểu vì một cái lý do xui khiến nào đó, trong lòng tôi lại trào dâng len lỏi dâng lên một niềm thương cảm xót xa thương xót kỳ lạ dành cho hắn. Dẫu sao đi chăng nữa thì hắn cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt một con người bằng xương bằng thịt, đang hành xử cư xử một cách vụng về ngốc nghếch thế này cũng chỉ vì hắn đang cảm thấy quá đỗi phấn khích kích động khi được ở bên cạnh cái người mà hắn đang cuồng si yêu thích say đắm… Tự xốc lại tinh thần trang bị cho mình cái tư duy tâm thế của một chuyên gia huấn luyện thuần hóa dã thú động vật hoang dã, tôi siết chặt bàn tay nắm chặt lấy hai bàn tay của Chu Gi-oh một cách kiên định vững vàng hơn nữa. Tôi khẽ dịch chuyển nhích hai đầu gối nhích người lại gần sát rạt hắn hơn. Nghĩ cũng thật là buồn cười nực cười khi mà một thằng nhóc trai tân non nớt đéo có lấy một mảnh tình vắt vai kinh nghiệm tình trường vắt vai nào lại đi lên mặt dạy đời dạy dỗ cho một kẻ khác, nhưng mà kệ đi, đằng nào cũng đã đâm lao thì phải theo lao rồi.
“Ban nãy hai chúng ta đã thực hành làm cái chuyện đó trong cái điều kiện ánh sáng đèn điện chói lóa rực rỡ rồi, thế nên đợt này hay là chúng ta thử đổi gió tắt đèn đi xem sao… Chắc chắn là nó sẽ mang lại một cái cảm giác mới mẻ khác biệt thú vị hoàn toàn khác biệt đấy ạ? Biết đâu đấy cháu lại còn cảm thấy hưng phấn nhập tâm nhập vai điên cuồng sung sướng hơn gấp bội phần so với lúc trước nữa…”
Chu Gi-oh khẽ gật gù cái đầu gật gù đồng ý. Cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt hắn đã chứng tỏ chứng minh một điều rằng hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục dắt mũi sập bẫy tin sái cổ vào những lời lẽ bao biện của tôi.
“Thử nghiệm trải nghiệm cái cảm giác mới mẻ này một chút, rồi lại đổi gió thử nghiệm cái cảm giác khác một chút, đại loại cái kiểu ý tưởng đổi mới như thế, có đúng không hả.”
“À dạ… Vâng ạ. Cũng giống hệt như cái việc chú thỉnh thoảng đổi vị ăn thử món gà cay xé lưỡi gà rán cay xé lưỡi rồi lại chuyển sang ăn gà rán tẩm bột giòn rụm nguyên bản ấy ạ…”
Mặc dù bản thân tôi đéo phải là chỉ đơn thuần là muốn né tránh lảng tránh món thịt gà—mà thực sự là tôi cực kỳ chán ghét căm thù cái món ăn đó đến tận xương tủy cơ.
Đột ngột, hắn nhếch mép nở một nụ cười ranh mãnh nụ cười rạng rỡ, dùng lực kéo giật lôi tuột tôi ngồi phịch xuống đùi hắn, và vòng tay ôm riết siết chặt ôm chầm lấy tôi. Cái thứ đó đang sừng sững cương cứng như một tảng đá đập bôm bốp vỗ đập liên tục vào bụng tôi, điên cuồng chà xát cọ xát ma sát vào đó. Gần như ngay lập tức cùng lúc đó, đôi môi nóng hổi của hắn chạm sượt lướt qua cọ khẽ vào môi tôi một cái rồi lại nhanh chóng dứt ra tách rời ra.
“Nếu như cô vợ bé bỏng của tao đã có lời vàng ngọc yêu cầu chỉ bảo như thế, thì tao đây đành phải ngoan ngoãn răm rắp tuân lệnh tuân theo thôi. Đó mới chính là cái mong muốn mệnh lệnh tối cao của vị sếp sòng làm chủ cái gia đình này mà.”
Cái việc hắn cứ liên tục lải nhải gọi tôi là vợ hiền và xưng hô tôn vinh tôi là sếp sòng làm chủ gia đình khiến tôi có cảm giác như thể hai chúng tôi đã chung sống gắn bó kết hôn với nhau được cả một thập kỷ thập kỷ dài đằng đẵng rồi vậy. Nếu như hai chúng tôi mà thực sự tổ chức làm một cái đám cưới linh đình vào mùa thu năm nay, thì chắc chắn nó sẽ đéo mang lại cái cảm giác hồi hộp lãng mạn của một cuộc hôn nhân lần đầu tiên đâu mà sẽ giống y hệt như một cái đám cưới lại ở độ tuổi xế chiều hoàng hôn muộn màng của cuộc đời tuổi xế chiều thì đúng hơn. Dẫu sao đi chăng nữa, thì tôi vẫn cảm thấy vô cùng biết ơn trân trọng cái việc hắn đã chịu khó vểnh tai lên ngoan ngoãn lắng nghe những lời thỉnh cầu của tôi và tôi đành hùa theo tung hứng hùa theo cái trò đùa nhạt nhẽo đó của hắn.
“Quả thực là những lời lẽ vàng ngọc chí lý thâm thúy sáng suốt. Cứ việc ngoan ngoãn răm rắp nghe lời răm rắp tuân lệnh sếp sòng là chuẩn bài nhất rồi… Haha.”
Hắn bật cười khùng khục khẽ cười một tiếng trầm thấp, dùng tay dịu dàng xoa xoa vuốt ve mơn trớn dọc theo sống lưng tôi trong khi vẫn đang ôm chặt giữ rịt lấy tôi trong vòng tay.
“Kể từ cái khoảnh khắc định mệnh gặp gỡ được mày, tao bỗng dưng nảy sinh ấp ủ ấp ủ một ước mơ cháy bỏng duy nhất trong đời, mày có tò mò muốn biết cái ước mơ đó là cái đéo gì không hả?”
“À dạ, là cái gì thế ạ?”
“Đó chính là được tự nguyện để cho mày dắt mũi xỏ mũi dắt mũi đè đầu cưỡi cổ kiểm soát sai bảo hoàn toàn. Được mày ngày ngày cằn nhằn ca cẩm chửi rủa nhức óc điếc tai đến mức muốn chết đi sống lại. Luôn phải nơm nớp lo sợ khiếp vía sợ hãi khúm núm khép nép khúm núm trước cái uy quyền của mày.”
“….”
Hắn áp chặt ép chặt đôi môi nóng bỏng của mình lên gò má tôi, và ra sức mút mát cắn xé thật mạnh trong lúc lải nhải giải thích giải thích cặn kẽ. “Cái đéo gì mà người ta cứ hay lải nhải gán ghép gọi là một ước mơ cháy bỏng chứ? Nếu như tao mà may mắn có cơ hội được sống một cái cuộc sống hôn nhân viên mãn như thế, thì cái thực tại tươi đẹp đó mới chính là một giấc mơ tuyệt vời nhất trần đời, mẹ kiếp.”
Có lẽ là do tôi đã lớn lên trưởng thành sinh trưởng trong một cái môi trường gia đình phức tạp và chứng kiến tận mắt tai nghe tai nghe mắt thấy quá đủ những cái bi kịch gia đình mâu thuẫn gia đình từ chính đôi phụ huynh đáng kính của mình, nên tôi đéo thể nào dễ dàng nhắm mắt làm ngơ gạt phăng coi nhẹ phớt lờ đi coi một cái vấn đề hệ trọng như thế này chỉ là một trò đùa cợt nhả đùa giỡn vô thưởng vô phạt được.
“Nhưng mà… cứ duy trì cái lối sống gắn bó chằng chịt ngột ngạt ngột ngạt như thế, thì liệu hai chúng ta có thực sự cảm thấy hạnh phúc viên mãn mãi mãi về sau được không cơ chứ…? Việc duy trì tạo ra một chút khoảng cách riêng tư cá nhân…”
“Mày đang đùa giỡn trêu ngươi tao đấy à! Hai chúng ta chắc chắn sẽ sống hạnh phúc viên mãn hạnh phúc ngập tràn đến mức muốn lăn đùng ra chết đi sống lại luôn ấy chứ!”
Cái gã này đéo biết có phải đã vô tình nuốt nhầm nuốt trọn cả một cái còi tàu hỏa còi hú tàu hỏa hay động cơ tàu hỏa vào bụng hay không nữa? Tiếng gào thét rống lên như sấm sét đinh tai nhức óc của hắn khiến tôi giật thót mình kinh hãi đánh rơi cả linh hồn, cả cơ thể nảy dựng lên phản xạ nảy dựng lên một cái rõ mạnh. Tôi cứ ngỡ là trái tim trong lồng ngực mình đã ngừng đập ngừng đập đứt phựt đi một nhịp rồi. Cái thói hư tật xấu hở ra là lại gào thét rống lên oang oang của hắn chắc chắn sẽ là một cái tác nhân xúc tác tự nhiên khiến tôi phải thường xuyên mở miệng cằn nhằn ca cẩm chửi rủa hắn nếu như hai đứa có thực sự dọn về sống chung dưới một mái nhà. Tôi thầm nghiến răng trèo trẹo nghiến chặt hai hàm răng rủa xả trong bụng, tự thề độc với lòng mình rằng nếu có cơ hội tôi sẽ phải đay nghiến cằn nhằn nhiếc móc hắn chửi rủa hắn một trận tơi bời hoa lá te tua vì cái thói xấu chết tiệt này đến mức tôi phải hối hận hối hận xanh ruột vì chính những lời hứa hẹn bâng quơ của mình.
Hắn nhìn chằm chằm sâu vào trong mắt tôi với một ánh nhìn chứa đựng đầy ẩn ý sâu xa.
“Gì hả. Mày đang có cái suy nghĩ khinh thường cho rằng tao là một cái thể loại cặn bã tồi tệ rác rưởi quá mức tồi tệ rác rưởi đéo xứng đáng để cho mày phải hạ mình bận tâm đối phó chiều chuộng đấy à?”
“Dạ không đâu ạ, thưa chú. Cháu hoàn toàn có khả năng…”
Cái ánh nhìn soi mói găm thẳng mãnh liệt rực lửa của hắn khiến tôi đành phải bối rối cúi gằm mặt xuống lảng tránh né tránh ánh mắt của hắn, và hắn lại tiếp tục thở dốc hổn hển thô ráp gầm gừ bằng một cái chất giọng dã thú đe dọa dã thú hoang dã, “Chỉ cần mày cam kết đéo bao giờ giở trò mèo mả gà đồng phản bội cắm sừng tao, thì tao thề là sẽ rộng lượng bao dung bao dung chấp nhận bỏ qua tha thứ tất tần tật mọi lỗi lầm tày đình mọi thứ việc tồi tệ mà mày gây ra. Bất kể mày có hành xử tồi tệ tồi tệ quá đáng dơ bẩn bẩn thỉu rác rưởi đến cái mức độ nào đi chăng nữa, tao cũng sẽ cắn răng cam tâm tình nguyện cam chịu hứng chịu tất cả.”
Vừa thốt ra những lời lẽ đe dọa đó, hắn vừa thô bạo dùng tay thọc ngoáy luồn lách thọc sâu một ngón tay vào bên trong cái lỗ hậu môn của tôi. “Cấm mày không được phép nảy sinh có bất cứ một ý nghĩ nghi ngờ hoài nghi nào về sự chân thành của tao đấy. Đã nghe rõ chưa hả.”
“A, ưm… Vâng ạ.”
“Thế nhưng mà mày chắc hẳn là đã từng có kinh nghiệm trải qua đắm chìm trong tình yêu yêu đương say đắm rồi, có đúng không hả.”
“Ưm, t-tình yêu cơ ạ…?”
“Mày cứ thao thao bất tuyệt mở miệng ra lải nhải đòi hỏi đòi hỏi phải có bầu không khí lãng mạn mờ ảo lãng mạn mờ ảo rồi các thứ nhảm nhí đại loại thế, nghe cái giọng điệu sành sỏi sành sỏi đó thì có vẻ như mày là một kẻ đã quá đỗi sành đời dày dặn kinh nghiệm tình trường lắm rồi đấy. Đéo phải chỉ là những cái mối tình vắt vai trải nghiệm bâng quơ hời hợt thoảng qua đâu, mà chắc chắn phải là một cái mối tình khắc cốt ghi tâm sâu đậm nồng nàn sâu sắc lắm, có đúng không hả?”
“Dạ không đâu ạ. Hoàn toàn không có chuyện đó đâu ạ…! Ưm…”
Ngón tay thô ráp của hắn đâm sầm thọc sâu mạnh bạo vào tận bên trong và bắt đầu điên cuồng khuấy đảo thọc ngoáy khuấy tung lên. Rõ rành rành là mồm hắn đã hứa hẹn hứa hẹn thề thốt là sẽ đi tắt đèn tối thui, thế nhưng trông cái bộ dạng hừng hực bốc hỏa hừng hực của hắn lúc này thì có vẻ như hắn đã nôn nóng sẵn sàng đạn đã lên nòng để lâm trận làm thêm một hiệp nữa rồi. Vì không muốn phơi bày để lộ ra cái khuôn mặt đang nhăn nhúm vặn vẹo nhăn nhúm vì đau đớn nhăn nhó của mình, tôi cố gắng dùng sức rúc đầu vùi gục khuôn mặt giấu nhẹm khuôn mặt tơi tả của mình vào bả vai hắn, thế nhưng hắn đã nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cản lại chặn đứng cái hành động đó của tôi bằng một câu nói răn đe dằn mặt sắc lạnh.
“Mau ngóc cái đầu ngẩng cao cái đầu lên ngay cho tao. Nếu như mày mà dám to gan cúi gằm mặt xuống lảng tránh cúi gằm mặt xuống thêm một lần nào nữa, thì mày cứ chuẩn bị tinh thần mà chết đi là vừa.”
Có cái thể loại ông chồng gương mẫu đạo đức giả nào trên đời lại đi gọi trịch thượng gọi cái đầu của vợ mình là cái “cái sọ dừa cái gáo dừa” và buông lời đe dọa tàn nhẫn “mày cứ chuẩn bị tinh thần mà chết đi là vừa” không cơ chứ? Tôi thực sự chỉ muốn tìm cách tẩy não đập nát cái hệ tư tưởng tẩy não nhồi sọ nhồi nhét lại vào cái đầu óc u tối bã đậu của hắn cho đến khi hắn chịu giác ngộ thấm nhuần hiểu ra được cái chân lý rằng đó đéo phải là cái cách hành xử chuẩn mực đạo đức của một người chồng mẫu mực đàng hoàng. Miệng thì cứ bô bô gào thét đòi hỏi khát khao muốn được vợ quản lý đè đầu cưỡi cổ cằn nhằn ca cẩm đè đầu cưỡi cổ, thế nhưng cái hành động thực tế thì lại diễn ra hoàn toàn trái ngược đánh bôm bốp lại như thế này đây—bản chất con người Chu Gi-oh quả thực là một cái kho tàng chứa đựng mớ hỗn độn chứa đựng vô số những nghịch lý mâu thuẫn đầy rẫy những sự mâu thuẫn đánh bôm bốp với nhau, hệt như cái câu chuyện nghịch lý kinh điển về chiếc mâu sắc nhọn vô địch và chiếc thuẫn bất khả xâm phạm vậy.
Trong lúc đó, những ngón tay đang thọc ngoáy thao tác bên trong cái lỗ của tôi đã nhanh chóng tăng số lượng tăng lên vùn vụt từ hai ngón, rồi lên thành ba ngón tay dày cộp, nhồi nhét nhồi nhét căng phồng lấp đầy chật cứng bên trong. Cả cơ thể tôi cứ thế lắc lư rung lắc bần bật rung lên bần bật theo từng nhịp đâm chọt nhấp nhô mạnh bạo của hắn.
“Ưm… A…!”
“Mau trả lời tao xem nào, cái ý của mày vừa nói là mày chưa từng trải qua nếm mùi hay là đã từng có kinh nghiệm nếm mùi rồi hả?”
“Ưm, c-cái chuyện đéo gì cơ…!”
“Là tình yêu đấy! Cái chuyện đồi bại mà hai chúng ta đang thực hành thi triển thực hành đụ nhau ngay lúc này đây này! Làm tình làm tình đấy!”
“D-Dạ không đâu ạ! Chưa bao giờ đâu ạ, ha, cháu xin thề là chưa từng trải qua nếm mùi lấy một lần nào đâu, mẹ kiếp… A, không đâu, ưm…!”
Những thao tác thọc ngoáy đâm chọt thô bạo dã man thô bạo của hắn khiến cho cái chất giọng của tôi cũng bất giác trở nên thô ráp khàn đặc thô ráp cục súc biến đổi theo. Bất chấp đéo thèm bận tâm đến việc cái hành động phản kháng này có thể sẽ chọc giận vuốt râu hùm làm hắn tức điên lên mà vặn cổ giết chết mình hay không, tôi đánh liều vòng cả hai cánh tay siết chặt quàng qua siết chặt lấy cổ hắn và ép chặt dán chặt đôi môi mình vào bả vai vạm vỡ của hắn. Tôi thực sự chỉ khao khát muốn dùng cái cách này để bịt chặt bịt kín cái miệng lưỡi xấc xược ngông cuồng không biết giữ mồm giữ miệng ăn nói hàm hồ xấc xược của hắn lại. Hắn không thèm buông thêm hé răng nói thêm một lời đe dọa nào nữa. Hắn chỉ điên cuồng vác cái thứ đó của mình đập bôm bốp giáng mạnh giáng mạnh liên hồi vào bụng tôi hệt như một gã thợ thuộc da đang ra sức đập đập thuộc một tấm da thú dai nhách thuộc da vậy, và tiếp tục dùng những ngón tay thô ráp của mình để nhồi nhét cày xới cày nát cái lỗ hậu môn của tôi. Dẫu vậy, hắn vẫn cứ ngoan cố lải nhải vặn vẹo gặng hỏi đi gặng hỏi lại xem liệu đây có thực sự là cái trải nghiệm lần đầu tiên trong đời của tôi hay không. Tôi thực sự chỉ hận không thể tự tay giật đứt phăng nhổ sạch vò đầu bứt tóc giật trụi mái tóc của mình vì quá đỗi ức chế phát điên phát rồ lên trước cái việc hắn cứ nhai đi nhai lại lặp đi lặp lại nhai đi nhai lại cái câu hỏi nhảm nhí chết tiệt đó đéo biết bao nhiêu lần.
“Bất kể là tình yêu yêu đương hay là cái chuyện quái quỷ đéo gì đi chăng nữa, thì cháu cũng xin thề là chưa từng nếm mùi trải qua bao giờ, ưm, làm ơn chậm lại nương tay một chút đi ạ…!”
“Gì hả, ưm, mày vừa mới lải nhải cái đéo gì cơ?”
“Tất tần tật mọi thứ diễn ra ngày hôm nay đều là cái trải nghiệm lần đầu tiên trong đời của cháu! Ưm, chú chính là người đàn ông đầu tiên chiếm đoạt bóc tem của cháu, hoàn toàn là lần đầu tiên bỡ ngỡ của cháu…!”
Trong một cái chớp mắt tích tắc, tôi đã bị hắn dùng sức đẩy ngửa ép nằm ngửa hẳn ra giường. Cái thân hình khổng lồ đồ sộ như một ngọn núi của hắn đè bẹp nghiến đè chặt lấy tôi, mang lại một cái cảm giác ngạt thở bức bối ngộp thở đến mức muốn tắt thở. Bàn tay to bè cứng như kìm sắt của hắn bóp chặt lấy hàm dưới của tôi không buông. Đôi mắt rực lửa hằn học hằn lên những tia máu vằn vện dữ tợn, đang ngập ngụa chìm đắm trong sự hưng phấn kích thích tột độ, trừng trừng nhìn găm thẳng xuống tôi với một cái luồng sát khí kinh hoàng hệt như thể hắn sắp sửa vặn cổ giết chết tôi ngay tại trận vậy.
“Mày có dám chắc chắn thề thốt là thật không hả. Mẹ kiếp, có phải là sự thật đéo nói dối không hả!”
“Ưm… Vâng ạ…”
“Tao đang gặng hỏi chất vấn mày là có phải từ trước đến nay mày chưa từng cho bất cứ một thằng khốn nạn nào khác được phép đụng chạm xâm phạm dạo chơi đâm chọt vào cả cái lỗ phía trước lẫn cái lỗ phía sau của mày, hoàn toàn chưa từng có một lần nào, có đúng không hả! Bất kể là đụ cặc đâm chọt hay là bú mút vét máng bú lồn bú lồn, tất tần tật mọi thể loại trò đồi bại đéo chừa một cái gì!”
“…D-Dạ vâng, cháu chưa từng trải qua nếm mùi lấy một lần nào đâu ạ.”
“Nếu như để tao mà tình cờ phát hiện tóm được cái bằng chứng bắt quả tang mày đang dám to gan lừa dối bốc phét nói dối lừa gạt tao—”
“Cháu x-xin lấy cái mạng quèn mạng sống này của mình ra để thề độc thề danh dự, là sự thật một trăm phần trăm đấy ạ…”
Tôi bàng hoàng kinh hãi khi nhìn thấy đôi mắt của Chu Gi-oh trợn ngược lật ngược trắng dã lên. Một cái suy nghĩ xẹt qua đánh sầm sập vào tâm trí, “Thôi thế là quả này mình chính thức tiêu đời đi đong rồi,” nó lướt qua chớp nhoáng hệt như một cơn gió thoảng qua, và rồi trước khi tôi kịp định hình nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, cái con cặc khổng lồ vĩ đại của hắn đã thô bạo đâm ngập lút cán chôn vùi chôn vùi sâu hoắm tận sâu bên trong cái lỗ của tôi. Cái tên khốn nạn điên rồ mất trí đó bỗng chốc trở nên điên loạn phát điên phát rồ lên dữ dội bạo liệt tàn bạo hơn gấp vạn lần, điên cuồng càn quét cày xới cày nát tàn phá cơ thể tôi hệt như một cơn bão táp cuồng phong cơn bão táp dữ dội. Lẽ dĩ nhiên là, cái miệng của tôi lại bắt đầu gào thét rống lên gào thét la hét thảm thiết trong vô vọng.
“Cái thằng khốn nạn chó đẻ nhà mày! Tại sao mày đéo chịu ngoan ngoãn mở miệng ra khai báo khai thật thú nhận điều đó sớm hơn hả! Nếu như cái chuyện đó nó hệ trọng quan trọng mang ý nghĩa to tát lớn lao đến như vậy, ưm, thì lẽ ra mày phải huỵch toẹt phọt ra khai báo thú nhận ngay từ cái phút ban đầu rồi chứ!”
“A…! Cháu đau quá, nó đau đớn xót xa muốn chết đi sống lại luôn đấy ạ…!”
Ánh sáng chói lóa phát ra từ chiếc đèn huỳnh quang trên trần nhà quả thực là vô cùng chói lóa chói lóa đến mức đui mù đâm mù hai mắt nhức mắt. Quả thực là tôi đúng là một thằng đại ngốc đần độn ngớ ngẩn khi lại đi phí công nhọc sức đòi hỏi đề cập đến cái vấn đề bầu không khí lãng mạn mờ ảo lãng mạn mờ ảo làm cái đéo gì không biết ngay từ cái phút ban đầu. Cái việc vác xác chạy ra ngoài vặn công tắc tắt phụt cái bóng đèn đó đi chắc chắn sẽ ngốn mất khá nhiều thời gian chậm chạp tốn thời gian hơn và cũng đéo phải là một cái giải pháp thông minh sáng suốt gì cho cam so với cái việc tôi tự mình ngoan ngoãn nhắm nghiền nhắm tịt cả hai mắt lại cho rảnh nợ.
“Tao xin thề danh dự là sẽ đối xử nâng niu chăm sóc cho mày thật tử tế tốt đẹp! Ưm, tốt đẹp tuyệt vời đến mức đéo thể nào tin nổi luôn! Dẫu cho tao có phải đánh đổi dâng hiến bán rẻ cả cái linh hồn này đi chăng nữa, tao cũng thề, ưm, là sẽ chăm lo bảo bọc cho mày cho đến tận hơi thở cuối cùng cuối đời, cho đến tận cái lúc nhắm mắt xuôi tay!”
“Ưm…!”
“Nếu như tao mà dám lật lọng tráo trở nuốt lời nuốt lời phá vỡ lời thề đó, thì cứ việc lấy dao xẻo thịt băm vằm xé xác con cặc của Chu Gi-oh này ra thành trăm mảnh ngàn mảnh cho tao!”
0 Bình luận