Chương 33
bởi Chung SeikerCơ thể hắn rung lắc dữ dội đến mức tôi có cảm giác như đang chơi trò xe điện đụng trong mấy chuyến dã ngoại thời học sinh vậy. Một tay bám chặt lấy bờ vai vạm vỡ của hắn để giữ thăng bằng, tôi cứ liên tục bị trượt tay vì những giọt mồ hôi nhễ nhại rịn ra trên da thịt hắn. Để không bị hất văng xuống khỏi cái cơ thể đang giật nảy chồm chồm lên như ngựa chứng ấy, tôi đành phải liên tục bóp chặt rồi lại nới lỏng tay ra hệt như đang đấm bóp massage cho hắn vậy. Chẳng biết là hành động đó khiến hắn khó chịu bực bội hay là do hắn muốn giúp tôi có một tư thế thoải mái dễ chịu hơn, hắn đột ngột buông thõng tay khỏi gáy tôi. Đôi môi và chiếc lưỡi của hắn, vốn dĩ nãy giờ vẫn đang bám rịt dính chặt lấy những ngón tay và đôi môi tôi hệt như mấy cái giác hút bạch tuộc, đồng loạt bong tróc tách rời ra. Cùng lúc đó, hắn dang tay kéo giật tôi vào một cái ôm siết chặt cứng ngắc, mãnh liệt như muốn nghiền nát xương cốt tôi.
Chu Gi-oh khéo léo luồn lách bàn tay vào khoảng trống chật hẹp giữa hai thân hình đang ép sát rạt vào nhau và bắt đầu điên cuồng tuốt lên tuốt xuống con cặc của mình, lực đạo mạnh bạo đến mức cứ như thể hắn đang tung những cú đấm thùm thụp vào vùng bụng dưới của tôi vậy. Vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn với cường độ đó, hắn lại tiếp tục đưa ra thêm yêu cầu đòi hỏi.
Quàng một cánh tay siết chặt lấy vòng eo tôi, hắn thở dốc hổn hển thì thầm vào sát tai tôi.
“Ôm tao đi. Ôm chặt lấy tao đi, Min-jo à.”
“Ha, vâng ạ.”
“Quàng cả hai tay ôm chặt lấy cổ tao đi. Ôm siết chặt vào. Cho đến khi cái cổ họng của tao bị nghiền nát vụn ra thì thôi.”
Dẫu cho cái cổ họng của chú có bị nghiền nát vụn ra thật đi chăng nữa, thì cháu cũng chẳng quan tâm đoái hoài đâu. Nếu như cháu phải bỏ mạng khi đang làm cái trò đồi bại này với chú, thì đó cũng coi như là một cái chết êm ái nhẹ nhàng rồi, còn mong cầu đòi hỏi gì tốt đẹp hơn nữa cơ chứ?
Gần chạm đến đỉnh điểm của sự sung sướng, Chu Gi-oh hưng phấn kích thích tột độ đến mức gần như nghẹt thở không hít thở nổi. Tuân lệnh ngoan ngoãn làm theo đúng như lời hắn xúi giục, tôi vòng cả hai cánh tay ôm riết lấy cổ hắn. Tôi đã cố gắng kiềm chế lại để không thực sự siết cổ bóp nghẹt thở hắn, vì lo sợ rằng cái hành động bạo lực đó lại vô tình kích thích làm tăng thêm sự hưng phấn đê mê của hắn.
Bàn tay đang quấn quanh vòng eo tôi bắt đầu trượt dần tụt xuống phía dưới mông. Ban đầu, động tác đó mang lại cảm giác như một sự vuốt ve mơn trớn bình thường, thế nhưng ngay sau đó hắn lại bắt đầu thô bạo chà xát cọ xát cái lỗ hậu môn của tôi qua lại hệt như đang vò một cái giẻ rách vậy. Bàn tay thô ráp của hắn cào xước cấu xé lớp vải quần jeans nham nhở như thể hắn đang muốn xé rách toạc nó ra, một hành động thô thiển dơ bẩn tởm lợm đến mức rợn người. Chẳng mấy chốc sau, một tiếng gầm gừ, “Ha, cái đồ khốn này!” vang lên xé toạc không gian, và cả vùng bụng lẫn khuôn ngực của tôi bỗng chốc nóng ran bỏng rát lên hầm hập. Sau một cái cuộc hành trình đồi bại dơ bẩn kéo dài đằng đẵng, rốt cuộc thì hắn cũng chịu bắn tinh giải tỏa ra. Toàn thân tôi đỏ bừng bừng lên vì cái sự thật nhơ nhuốc tởm lợm mà bản thân vừa phải trải qua.
Chu Gi-oh run rẩy lẩy bẩy cả người, nhắm nghiền mắt tận hưởng dư vị đê mê của sự giải tỏa. Cái lượng tinh dịch trào ra nhiều khủng khiếp đến mức, cứ như thể là hắn đang đi tiểu tè dầm ra quần vậy. Chiếc quần jeans của tôi bị thấm ướt sũng nhẹp nhầy nhụa cả một mảng lớn.
“Hộc, chết tiệt thật. Đéo hiểu sao hôm nay, nó lại tuôn trào ra xối xả điên cuồng như thế này nữa.”
“Hộc, hộc.”
Tôi cũng thở dốc hổn hển không ra hơi, gần như tắt thở đến nơi. Hùa theo nhịp thở thô ráp dồn dập của hắn, tôi cũng há hốc miệng đớp từng ngụm không khí, đầu óc quay cuồng lảo đảo xây xẩm mặt mày.
Chu Gi-oh dùng tay bóp chặt lấy cái phần đầu khấc vừa mới xả đạn xong xuôi, lầm bầm chửi rủa trong miệng, “Mẹ kiếppp,” rồi gục hẳn khuôn mặt tơi tả mệt mỏi xuống bả vai tôi. Hai lồng ngực đang dán sát rạt vào nhau của chúng tôi thi nhau đập thình thịch liên hồi đánh trống dữ dội.
Với cái bàn tay vẫn còn đang dính dấp nhầy nhụa tinh dịch, hắn nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn vuốt dọc theo sống lưng tôi và lầm bầm nói mớ, “Tao đang xây xẩm mặt mày chóng mặt quá đi mất, Min-jo à. Tao đang sướng đến mức hoa mắt chóng mặt tối tăm mặt mũi đéo còn nhìn thấy đường lối gì nữa đây này….”
Mới chỉ xả đạn bắn tinh ra ngoài thôi mà đã sướng rơn người lên đến mức này rồi, nếu như tao mà thực sự đâm ngập nó vào trong cái lỗ lồn của mày, thì mẹ kiếp…. Chắc tao sẽ thăng thiên lên đỉnh cực lạc ngỏm củ tỏi cmn luôn mất.
Cái chất giọng của hắn nghe nhừa nhựa ngái ngủ ủ rũ, y hệt như một kẻ đang lơ mơ gà gật chìm vào giấc ngủ. Tuyệt nhiên đéo có lấy một chút xíu mùi men rượu bia nào phả ra, thế nhưng cái giọng điệu nhão nhoét và những hành động mất kiểm soát của hắn lại mang lại cái cảm giác y chang như lúc hắn đang say xỉn bét nhè mất nhận thức, giống hệt như cái bộ dạng thảm hại của hắn vào lúc rạng sáng nay vậy. Ngay cả cái điệu cười khúc khích nhỏ nhẹ của hắn cũng đéo khác biệt đi một ly ông cụ nào. Và cả những lời lẽ mà hắn chuẩn bị thốt ra tiếp theo đây nữa.
“Nhưng mà có ai lại đi nói gở miệng xui xẻo như thế bao giờ cơ chứ? Bọn họ vẫn thường hay đồn đại kháo nhau rằng số mệnh của tao là sẽ phải chết gục chết chìm trong sự sung sướng tột độ khi may mắn tìm được một nửa mảnh ghép hoàn hảo khắc tinh của đời mình. Giờ thì tao đã nhìn thấu thấm thía điều đó rồi, cái mảnh ghép định mệnh đó, chính là mày đấy, Min-jo à.”
“….”
“Nếu như thế thì mày sẽ tính toán xoay sở sống tiếp ra sao đây hả? Nếu như tao mà lăn đùng ra chết ngỏm củ tỏi, liệu mày có thể cô độc thui thủi một mình sống tiếp quãng đời còn lại được không? Hả?”
Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng thốt lên đáp trả, Việc quái gì chú phải lo bò trắng răng bận tâm thái quá về cái chuyện viển vông đó cơ chứ? Nếu như có ai đó trong hai chúng ta phải bỏ mạng đi chăng nữa, thì người ra tay giết chết cháu chắc chắn sẽ là chú, chứ làm đéo có cái chuyện chú lại chịu chết gục chết yểu ngay trên người cháu cơ chứ. Trong một khoảnh khắc xẹt qua ngắn ngủi, lời phán phán quyết của Kang Mun-su lại văng vẳng dội về âm vang trong tâm trí: “Cái bản mặt tướng tá của mày là cái tướng mang số mệnh sống dai sống thọ để chuyên đi ăn trực bú cặc bú cặc đàn ông đấy.” Một cái ý nghĩ suy diễn kỳ quặc dở hơi chợt trào dâng lên. Tôi thì sẽ sống dai sống thọ bằng cái nghề bú cặc đàn ông, còn Chu Gi-oh thì lại mang số mệnh chết gục vì sung sướng bên cạnh một nửa khắc tinh mảnh ghép hoàn hảo của đời mình… Nghe cái viễn cảnh này cứ như thể là tôi sẽ trực tiếp ra tay đoạt mạng tước đoạt lấy tuổi thọ của kẻ mà tôi đã vô tình dùng sự sung sướng đê mê để giết chết vậy, cái ý nghĩ điên rồ đó khiến tôi rùng mình ớn lạnh rợn tóc gáy.
Vẫn đang ôm siết chặt lấy hắn, cả cơ thể tôi khẽ run lên bần bật vì sợ hãi. Chu Gi-oh từ từ nhấc cái đầu nặng trịch lên khỏi bả vai tôi. Hắn khẽ xoay nghiêng khuôn mặt lại, cái điệu bộ hệt như đang định trao cho tôi một nụ hôn lên má, rồi bắt đầu dùng những lời lẽ đường mật dỗ dành xoa dịu xoa dịu tôi.
“Không đâu, không đời nào, tao chỉ đùa giỡn trêu mày một chút cho vui thôi. Đừng có ngốc nghếch mà tin sái cổ tưởng thật dăm ba cái lời nhảm nhí đó. Tao sẽ sống dai sống thọ cho đến tận cái lúc già cả lẩm cẩm ỉa đái đùn ra cả bờ tường luôn cho mà xem, mẹ kiếp. Và tất nhiên là phải sống chung một nhà bên cạnh mày rồi.”
Hắn dịu dàng êm ái dùng tay vuốt ve mơn trớn dọc theo hai cánh tay đang nổi đầy da gà gai ốc và cả cơ thể tôi, cố gắng vỗ về an ủi tôi bằng những lời lẽ thô tục dơ bẩn tởm lợm. Vừa ăn cướp vừa la làng, tự biên tự diễn tự mình làm đạo diễn kiêm luôn cả diễn viên chính, chỉ nhìn nhận đánh giá mọi sự vật sự việc theo cái góc nhìn phiến diện cá nhân, chỉ màng đến những cái cảm xúc sở thích cá nhân ích kỷ của riêng mình. Sự si mê tình cảm cuồng nhiệt mà cái gã đàn ông này dành cho tôi dường như đã vượt ra khỏi cái ranh giới giới hạn của bầu trời xanh, vươn xa vượt ra ngoài cả cái vũ trụ bao la rộng lớn này mất rồi. Tôi thậm chí còn đéo thèm có cái suy nghĩ bi quan lo sợ rằng cuộc đời mình coi như xong phim kết thúc nữa rồi.
Mọi chút sức lực tàn tạ còn sót lại trong cơ thể đều bị rút cạn vắt kiệt sạch sành sanh, và tôi cứ thế buông xuôi mặc kệ cho cơ thể mình đổ gục dựa dẫm một cách tự nhiên vào bả vai vững chãi của hắn. Chẳng cần phải mở mắt ra nhìn ngắm quan sát thì tôi cũng thừa sức đoán biết được cái biểu cảm đắc ý trên khuôn mặt hắn lúc này nó ra làm sao. Khóe môi của hắn chắc chắn đang nhếch lên toe toét kéo dài đến tận mang tai, cười ngoác miệng sung sướng đê mê hệt như một kẻ đang lơ lửng bay bổng trên chín tầng mây xanh.
Cái thứ đó của hắn, đang bị kẹp chặt bẹp dí ở giữa khoảng trống cơ thể hai chúng tôi, vẫn còn đang giật giật nảy nảy bần bật hệt như một con cá tươi sống đang quẫy đạp giãy giụa tuyệt vọng. Cảm giác cái sự phấn khích này giống hệt như thể hắn vừa mới tự tay moi lôi hẳn trái tim đang đập thình thịch của mình ra ngoài lồng ngực vậy, đéo thể nào kìm nén che giấu nổi sự rạo rực hưng phấn đang sục sôi bên trong.
Hắn càng siết chặt vòng tay ôm riết lấy tôi chặt hơn nữa. Vừa mới phút chốc ban nãy thôi hắn còn mạnh miệng leo lẻo tuyên bố rằng mình đang rất vội vã đéo có nhiều thời gian rảnh rỗi, vậy mà giờ đây hắn lại đang cư xử hành động với một phong thái vô cùng đủng đỉnh thong dong ung dung nhàn nhã.
“Và vểnh tai lên mà nghe cho kỹ đây này. Mỗi khi tao bị kích thích hưng phấn nổi cơn thú tính lên và lỡ mồm buông ra những lời chửi rủa mạt sát mắng nhiếc mày, thì những lời lẽ đó hoàn toàn đéo có một chút xíu sự chân thành ác ý nào trong đó đâu, thế nên cấm mày không được để bụng ghim gút thù dai nhớ vặt trong lòng. Đó chỉ đơn thuần là những cái câu cửa miệng rác rưởi tự động phọt ra tuôn trào ra khỏi miệng tao theo thói quen thôi, chứ đéo phải là tao thực sự có cái suy nghĩ nhìn nhận đánh giá tồi tệ về mày như vậy đâu. Đừng có phí phạm mất công bận tâm suy nghĩ suy diễn vớ vẩn linh tinh dù chỉ là một hạt cát mảy may, cứ việc cho nó trôi tuột vào lỗ tai này rồi chạy tọt ra lỗ tai kia đi. Đã rõ chưa hả?”
“…Vâng ạ.”
Có vẻ như đúng y chang như những gì hắn đã từng bộc bạch thổ lộ, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ cái gã này chưa từng mảy may rung động để mắt quan tâm đoái hoài đến bất kỳ một ai khác ngoài tôi ra. Hoàn toàn mù tịt đéo có một chút kinh nghiệm kỹ năng nào trong việc đối nhân xử thế ứng xử làm sao với cái mớ cảm xúc mới lạ mẻ đang sục sôi trào dâng này, hắn cứ thế hành xử hoang dã bản năng hệt như một con chó dại đang lên cơn phát dại mất kiểm soát, thế thì làm quái nào mà hắn có thể học được cách giữ bình tĩnh điềm đạm kiểm soát bản thân cho được cơ chứ?
Chu Gi-oh bật cười khùng khục khẽ một tiếng tự giễu cợt chế giễu bản thân mình rồi lại tiếp tục lải nhải.
“Sống cái kiếp giang hồ lang bạt vô học dốt nát u tối mù mịt suốt bốn mươi năm ròng rã cuộc đời, cái mồm cái miệng của tao nó đã sớm biến chất trở thành một cái giẻ rách dơ bẩn hôi thối mất rồi. Nếu như tao mà có cái khả năng tiên tri thấu thị biết trước được cái viễn cảnh sẽ có ngày tao may mắn gặp gỡ gặp được mày, thì liệu tao có buông thả sống cái lối sống bẩn thỉu nhơ nhớp đồi bại như thế này không nhỉ?”
“….”
“Tao thừa biết là cái thói quen văng tục chửi thề chửi thề văng tục ‘địt mẹ’ là một cái thói hư tật xấu đéo thể nào dễ dàng sửa chữa từ bỏ được, nhưng riêng đối với mấy cái từ ngữ mạt sát mắng nhiếc rác rưởi kiểu như ‘đồ khốn’, tao xin hứa là sẽ cố gắng hết sức xoay sở tìm cách sửa đổi khắc phục dần dần từng bước một. Nếu như hai chúng ta cứ gắn bó sống chung một nhà dưới một mái nhà, thì kiểu đéo gì rồi tao cũng sẽ tai nghe mắt thấy dần dà học hỏi nhiễm được cái nết tốt đẹp của mày thôi, có đúng không hả? Cứ phải thường xuyên ngày ngày ăn mắng ăn chửi nghe vợ cằn nhằn ca cẩm càu nhàu nhức óc, thì kiểu gì con người ta cũng sẽ tiến bộ cải thiện hơn lên được rất nhiều thôi. Bản thân mày cũng có chung cái suy nghĩ nhận định như vậy, có đúng không hả?”
Tôi nhắm nghiền mắt lại ép chặt đôi môi sưng vù của mình tì lên bả vai vững chãi của Chu Gi-oh và lí nhí đáp lời, “…Vâng ạ.”
Mặc dù miệng tôi chỉ thốt ra một câu “Vâng ạ” ngắn ngủn cộc lốc, thế nhưng cái ý nghĩa sâu xa thực sự ẩn chứa chất chứa trong đó lại là: Xin chú làm ơn đừng có cố gắng khiên cưỡng gượng ép thay đổi làm gì cho mệt xác, cứ việc sống bộc lộ bản chất thật của mình y hệt như cái cách chú vẫn luôn tồn tại từ trước đến nay đi. Có cắn răng gượng ép cắt bỏ loại bỏ đi cái từ ‘đồ khốn’ trong từ điển của chú thì cũng đéo thể nào chữa lành sửa chữa thay đổi được cái bản chất biến thái tởm lợm đã ăn sâu vào trong máu tủy của chú đâu.
Một lúc lâu sau, Chu Gi-oh mới chịu luyến tiếc buông tha bóc tách gỡ tôi ra khỏi người hắn rồi dùng nước suốc đóng chai nguội ngắt để sẵn trên bàn súc miệng súc miệng rửa mặt rửa tay qua loa. Hắn hoàn toàn đéo thèm bận tâm đoái hoài đến cái việc nước văng tung tóe lênh láng nhỏ tong tong xuống làm ướt sũng cả mặt sàn nhà. Hắn cũng quay sang giục giã ra lệnh cho tôi mau chóng đi rửa tay cho sạch sẽ, và thậm chí còn tự tay ân cần rót nước vào tay cho tôi rửa. Rõ rành rành là có hẳn một cái phòng tắm nhà vệ sinh sạch sẽ khang trang được tích hợp ngay bên trong căn phòng này, thế nhưng hắn lại tuyệt nhiên đéo mảy may tỏ ra có hứng thú muốn sử dụng đến nó một chút xíu nào. Sau khi đã vệ sinh lau chùi sạch sẽ đôi bàn tay, hắn lôi điện thoại ra và bấm số gọi điện thoại cho một ai đó. Cái người đang nằm trong danh bạ danh bạ người nhận cuộc gọi đó đéo phải là một ai khác xa lạ mà lại chính là tôi.
Tôi lóng ngóng thò tay vào trong túi quần định móc điện thoại ra để nghe máy bắt máy, thế nhưng tiếng chuông điện thoại réo rắt bỗng dưng im bặt ngừng reo. Hắn nhếch mép cười đắc ý mỉm cười và dõng dạc dặn dò, “Kể từ nay về sau, mày phải có nghĩa vụ ngoan ngoãn bắt máy nghe điện thoại mọi cuộc gọi xuất phát gọi đến từ cái số thuê bao này. Đã nghe rõ thủng lỗ tai chưa hả?”
“Vâng ạ, cháu hứa sẽ nhất nhất làm theo lời chú dặn ạ.”
Tỏ vẻ vô cùng ưng ý hài lòng mãn nguyện trước thái độ ngoan ngoãn ngoan hiền của tôi, Chu Gi-oh lại tiếp tục bấm số gọi điện cho một người nào đó khác. Tranh thủ cái lúc hắn đang bận rộn tập trung buôn chuyện nói chuyện điện thoại, tôi rón rén lùi bước dạt ra xa một chút và vơ lấy một nắm giấy ăn giấy vệ sinh để lau chùi dọn dẹp qua loa cái mớ hỗn độn tinh dịch nhầy nhụa đang bám dính dấp dính bết bát trên vùng bụng và ngực mình. Vì hai cánh tay đéo thể nào vòng ra phía sau lưng để lau chùi dọn dẹp được, nên tôi đành tặc lưỡi bỏ mặc luôn cái đống bầy hầy ở đó, còn cái mớ tinh dịch nhớp nháp bám dính trên chiếc quần jeans thì đã ngấm sâu thẩm thấu ngấm ngầm vào từng thớ vải từ đời thuở nào rồi, hoàn toàn vô phương cứu chữa đéo thể nào lau chùi cứu vãn cho sạch sẽ được nữa. Mang trong mình cái cảm giác nhục nhã ê chề như thể bản thân vừa mới ị đùn tè dầm ra quần tạo ra một bãi chiến trường dơ bẩn, tôi thầm hạ quyết tâm tự nhủ với lòng mình rằng ngay khi vừa mới đặt chân về đến phòng là sẽ phải lột phăng chiếc quần này ra vứt vào chậu giặt giũ giặt rũ tẩy rửa ngay lập tức tắp lự.
Vểnh tai lên nghe ngóng loáng thoáng được nội dung cuộc trò chuyện điện thoại của hắn, có vẻ như cái người đang ở đầu dây bên kia đang trao đổi nói chuyện với hắn chính là Jang-bae.
“Mau mau chuẩn bị gom dọn mang cho tao một bộ quần áo sạch sẽ để thay đồ thay trang phục nhanh lên. Và nhớ là phải gọi dắt theo cả cái thằng Doo-jiki đi cùng với mày khi vác xác đến đây đấy nhé.”
Nghe thấy cái tin hắn đang điều động gọi điện triệu tập Doo-jiki đến tận cái chốn này, tôi lờ mờ đoán biết được rằng chắc hẳn là đã sắp đến cái giờ G phải rồng rắn nhau kéo nhau lên cái căn phòng khách sạn đó rồi. Cứ theo cái đà tần suất xuất hiện nhẵn mặt thế này, thì cái gã Doo-jiki đó đối với tôi giờ đây cũng đã trở nên quen mặt thân thuộc quen thuộc nhẵn mặt đéo kém cạnh gì so với gã Jang-bae rồi.
Doo-jiki đích thị là một cái gã đàn ông lầm lỳ ít nói trầm lặng câm như hến nhất mà tôi từng có cơ hội vinh hạnh được gặp gỡ tiếp xúc trong suốt cả cái quãng đời này. Vào cái ngày hôm qua, trong suốt mấy chục phút đồng hồ dài đằng đẵng khi hai chúng tôi cùng nhau ngồi chung trên một chuyến xe ô tô di chuyển đến khách sạn, hai đứa đã đéo hề thốt ra hé răng mở miệng giao tiếp trao đổi với nhau lấy dẫu chỉ một từ ngữ bẻ đôi nào. Hoàn toàn đéo phải là do gã ta có ý đồ khinh khỉnh khinh bỉ phớt lờ coi thường tôi hay là do gã ta cảm thấy tởm lợm khinh rẻ cái sự dơ bẩn bẩn thỉu của tôi đâu; mà chỉ đơn thuần là do cái bản tính trầm lặng lầm lỳ đéo thích mở miệng ăn nói giao tiếp của gã mà thôi. Mỗi khi tôi lịch sự cúi đầu chào hỏi và lí nhí thốt ra lời cảm ơn cảm tạ, thì gã ta cũng vô cùng tử tế biết điều mà cúi gập đầu đáp lễ chào lại, thế nên cái sự thật rõ rành rành hiển nhiên là gã ta tuyệt đối đéo phải là một cái loại người xấu xa tồi tệ gì cho cam.
Một lúc ngắn ngủi sau đó, Jang-bae và Doo-jiki đã đồng loạt cùng nhau đẩy cửa vặn chốt cửa mở cửa và lù lù bước vào trong phòng. Khuôn mặt của cả hai gã này đều đồng điệu duy trì một cái vẻ nghiêm nghị lạnh lùng cau có đăm đăm khó đăm đăm một cách vô cùng nhất quán đồng điệu. Tôi cứ thầm thắc mắc tò mò tự hỏi không biết liệu trong thâm tâm bọn họ đang có cái suy nghĩ cảm nhận quái quỷ gì khi cứ phải thường xuyên giáp mặt chạm trán nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt khó đăm đăm của đối phương như thế. Do ngoại hình diện mạo của hai gã trông có vẻ hao hao nhang nhác giống nhau đến kỳ lạ, nên chắc hẳn cái cảm giác giáp mặt đó sẽ giống hệt như đang tự đứng soi gương nhìn ngắm ngắm nghía cái bóng của chính bản thân mình trong gương vậy, hoặc cũng có thể là giữa hai gã đang tồn tại ngầm tồn tại một cái thứ tình cảm anh em gắn bó khăng khít thắm thiết đặc biệt nào đó giống như của những cặp anh em sinh đôi vậy.
Cũng may mắn phước đức làm sao, tôi đã kịp thời nhanh tay nhanh mắt dùng giấy lau chùi dọn dẹp qua loa cái mớ tinh dịch nhầy nhụa bám dính trên cơ thể và lật đật mặc vội mặc lại chiếc áo phông chui đầu vào người trước khi bọn họ đẩy cửa bước vào. Còn cái tên Chu Gi-oh kia thì, hoàn toàn trái ngược lột trần lột truồng với sự cẩn trọng khép nép của tôi, lại đang đứng trần như nhộng tồng ngồng đéo có lấy một mảnh vải che thân từ trên xuống dưới, lột sạch sành sanh cả áo lẫn quần. Hắn thậm chí còn tháo giày lột tất vứt chỏng chơ một xó từ lúc quái nào đéo hay, cứ thế đứng đi chân trần chân không đạp phịch xuống cái nền gạch đá cẩm thạch lạnh lẽo bóng loáng. Chỉ mới liếc mắt dòm lướt qua cái bộ dạng trần truồng lõa lồ tởm lợm đó của hắn thôi cũng đã đủ sức làm cho da mặt tôi nóng bừng bừng lên đỏ chín như gấc vì ngượng ngùng xấu hổ, thế nhưng tất tần tật mọi người có mặt ở đây, ngoại trừ một mình tôi ra, đều tỏ ra vô cùng thản nhiên bình thản dửng dưng coi cái chuyện tày đình đó y như một cái chuyện cơm bữa bình thường thường tình đéo có gì đáng để bận tâm ngạc nhiên kinh ngạc cả.
Jang-bae, hai tay đang khệ nệ xách theo bưng bê lỉnh kỉnh ôm đồm một đống đồ đạc lỉnh kỉnh, sải bước tiến thẳng về phía khu vực băng ghế sofa nằm ở tận góc trong cùng nơi Kim Jeong-suk đã từng ngồi chễm chệ chễm chệ ban nãy. Trong lòng bàn tay trái của gã đang cẩn thận xách treo lủng lẳng một bộ áo quần suit âu phục phẳng phiu tươm tất, còn ở trên tay phải của gã thì lại cầm khư khư cầm theo một chiếc khăn mặt ướt sũng nước lạnh và một chai nước suối ướp lạnh toát mồ hôi hột. Cái sự thật phũ phàng rằng gã ta đã tự động lanh trí chuẩn bị sẵn sàng chu đáo tươm tất mọi thứ đồ dùng vật dụng cần thiết mang đến dâng tận miệng dâng tận tay mà đéo cần đợi đến lúc phải bị sai bảo nhắc nhở mở miệng sai bảo đã tự nó chứng minh minh chứng rõ ràng một điều rằng cái tình huống trớ trêu dở khóc dở cười này chắc chắn đã từng diễn ra lặp đi lặp lại nhan nhản xảy ra nhan nhản như cơm bữa đéo biết bao nhiêu lần rồi.
Chu Gi-oh, sau khi đưa tay ra đón lấy cầm lấy chiếc khăn ướt, liền quay ngoắt hướng đi đổi hướng di chuyển bước lại gần tôi và dùng những ngón tay vỗ vỗ nhè nhẹ lên gò má tôi. Khi tôi ngước ánh mắt lên nhìn chạm mắt với hắn, hắn khẽ nhíu mày nhăn mặt cau mày lại một cách vô cùng tinh tế khó nhận biết.
“Tao đã từng rành rọt tuyên bố với mày rồi mà, mày chính là kẻ đầu tiên và duy nhất có cái vinh hạnh này đấy. Tao chưa từng bao giờ có cái tiền lệ tiền sử lôi phanh cặc ra tự sục ở cái chốn công cộng kiểu này đâu, họa hoằn lắm thì chắc cũng chỉ xảy ra trong phòng làm việc cá nhân văn phòng riêng hay là ở phòng khách sạn kín cổng cao tường mà thôi, chứ tuyệt đối đéo bao giờ có cái chuyện xảy ra ở cái chốn này đâu. Cái đám tay chân đàn em của tao thì đứa đéo nào đứa nấy cũng đều mang cái bản tính tinh ranh lanh lợi sắc bén ma lanh sắc bén như dao lam, thế nên bọn chúng chỉ việc tự động ngầm hiểu ý đồ của tao rồi tự giác lẳng lặng đi chuẩn bị dọn dẹp lo liệu mọi thứ thôi.”
Jang-bae đéo phải là cái kẻ mang bản tính tinh ranh lanh lợi sắc bén đâu; mà chính Chu Gi-oh mới là cái kẻ mưu mô xảo quyệt nắm trùm về cái khoản đó. Tôi bàng hoàng sực tỉnh ngộ nhận ra một sự thật cay đắng rằng bản thân mình tuyệt đối đéo bao giờ nên lén lút nuôi dưỡng ôm ấp nuôi dưỡng những ý nghĩ thầm kín riêng tư suy nghĩ thầm kín che giấu hay là dám to gan lớn mật buông ra dù chỉ là một lời nói dối điêu ngoa nhỏ nhặt cỏn con nhất ngay trước mặt hắn. Cái luồng nhận thức bàng hoàng bừng tỉnh bừng tỉnh bàng hoàng ấy đã lập tức khơi mào gọi về khơi dậy lại hàng loạt những cái mớ ký ức rời rạc về tất thảy những cái lần mà tôi đã trót lỡ mồm lỡ miệng văng mạng lải nhải lảm nhảm nói năng lung tung huyên thuyên không suy nghĩ nói năng thiếu suy nghĩ ngay trước thanh thiên bạch nhật mặt hắn, và một cái ý nghĩ đáng sợ kinh hoàng rợn tóc gáy rợn tóc gáy kinh hoàng đánh sầm sập xẹt qua giáng thẳng xuống đập thẳng vào tâm trí tôi: hắn vốn dĩ đã nhìn thấu thấu suốt nắm thóp đọc thấu được tận cùng ruột gan những cái ý đồ toan tính mưu đồ thầm kín mục đích thực sự sâu xa của tôi ngay từ cái thuở ban đầu cất bước rồi nhưng lại cố tình nhắm mắt làm ngơ vờ vịt như đéo biết gì để mặc cho mọi chuyện trôi qua êm xuôi qua mặt lờ đi bỏ qua cho tôi.
Chu Gi-oh ngửa cổ tu ừng ực tu ực một hơi nốc cạn chai nước suối ướp lạnh mà Jang-bae đã chu đáo cẩn thận vặn mở nắp sẵn và đưa tận tay dâng tận miệng cho hắn. Thậm chí còn đéo thèm để cho phần miệng chai nước chạm sượt qua đôi môi của mình, hắn cứ thế dốc ngược dốc ngược tu thẳng tuồn tuột tu tuột thứ chất lỏng mát lạnh đó xối xả rót thẳng vào trong cổ họng, rồi sau đó mới chịu chìa cái chai nước suối uống dở còn đọng lại đúng một nửa đưa mời đưa cho tôi.
“Cầm lấy uống cho đỡ khát đi rồi sau đó ngoan ngoãn theo chân thằng Doo-jiki đi ra ngoài đi.”
“À dạ, vâng ạ. Cháu xin cảm ơn chú ạ.”
Cái cổ họng khô khốc khô rang của tôi đang kêu gào biểu tình vì khát khô khát khô cả cổ, thế nên cái hành động tiếp tế mời nước này quả thực là đã đến vô cùng đúng lúc đúng thời điểm hệt như buồn ngủ gặp chiếu manh vậy. Sau một cái khoảng thời gian dài đằng đẵng phải vắt kiệt sức lực rã rời thở dốc hổn hển mặt đối mặt với nhau như thế, thì cái việc cái cổ họng miệng mồm của tôi lại đéo cảm thấy khô khốc đắng ngắt mới là một cái chuyện đáng để kinh ngạc lạ lùng kinh ngạc lạ lùng đấy. Tôi cắm mặt ngửa cổ tu ừng ực ực ực uống lấy uống để nốc ực ực cái thứ nước giải khát đó ngay trước mặt hắn cho đến tận khi cái chai nhựa trở nên rỗng tuếch rỗng không trống rỗng cạn kiệt đéo còn một giọt nước nào. Một tràng cười khúc khích khẽ khàng mỉm cười khẽ khàng thỏa mãn phát ra từ phía hắn.
Dùng chiếc khăn ướt vò nhàu nhĩ lau chùi cọ xát qua loa cọ rửa kỳ cọ qua loa qua quýt cọ xát qua loa lên cơ thể tàn tạ của mình một cách vô cùng thô bạo mạnh bạo, Chu Gi-oh thả phịch người ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa và quen tay lôi một điếu thuốc ra ngậm hờ trên môi châm một điếu thuốc ngậm trên môi. Hắn dùng ánh mắt hất hàm ra hiệu chỉ tay ra hiệu cho tôi bước lại gần chỗ hắn khi tôi đang lục đục luống cuống đứng thẳng người dậy chuẩn bị xách mông đi ra về chuẩn bị cất bước rời đi. Ngay tắp lự chỉ một lát sau, một chiếc bật lửa bằng kim loại lạnh ngắt đã được ấn dúi dập nhét gọn gàng vào trong lòng bàn tay tôi. Đối với cái gã đàn ông kỳ quặc kỳ lạ này mà nói, thì tất tần tật những cái hành động sai vặt củ hành củ tỏi vặt vãnh này đều được ngụy biện coi như là một hình thức biểu lộ phô bày thể hiện sự quan tâm chăm lo ân cần chăm sóc và tình cảm gắn bó yêu thương tình yêu thương sâu sắc.
Ngước ánh mắt sâu thẳm lên nhìn tôi chằm chằm trong lúc tôi đang khúm núm run rẩy châm mồi lửa châm mồi châm lửa cho điếu thuốc của hắn, hắn thình lình vươn tay ra tóm chặt bắt lấy tóm chặt lấy bàn tay của tôi khi tôi đang lóng ngóng định tính rụt tay về đưa trả lại chiếc bật lửa.
“Tao sẽ thẳng thắn ra tối hậu thư buông lời cảnh cáo dằn mặt mày trước ngay từ bây giờ luôn đây này. Cái màn dạo đầu chào sân mở màn ngày hôm nay chỉ đơn thuần là một cái bước khởi động làm nóng người cơ thể nhẹ nhàng sương sương thôi, những cái trò đồi bại bạo liệt tàn bạo khốc liệt hơn nữa vẫn còn đang túc trực chờ đón mày ở phía trước đấy.”
“Chú đang muốn ám chỉ ám thị cái ý nghĩa sâu xa gì cơ ạ….”
Tôi cố tình tỏ vẻ ngây thơ vô tội ngơ ngác vờ vịt giả ngốc giả lảng như đéo hiểu mô tê gì về cái ẩn ý đe dọa đó, mặc dù trong thâm tâm tôi thì lại thừa biết tỏng hiểu rõ rành rọt mười mươi đéo trượt đi đâu được cái ý nghĩa kinh hoàng đằng sau câu nói đe dọa của hắn.
“Chính là cái trò đồi bại mà hai chúng ta vừa mới thực hành thi triển thực hành xong xuôi ban nãy đấy. Tất tần tật cái mớ hỗn độn bú mút nhiệt tình và đùa giỡn cợt nhả đùa giỡn vuốt ve cợt nhả với tao. Cái cường độ tần suất bạo lực của nó sẽ còn tăng vọt lên gấp ngàn vạn lần dữ dội điên cuồng mãnh liệt hơn cái mức độ vừa rồi gấp năm lần là ít đấy.”
“N-Năm lần cơ ạ? Tăng lên gấp năm lần cơ ạ?”
“Từ trước đến nay tao vẫn luôn cố gắng kìm nén kiềm chế cắn răng chịu đựng nhẫn nhịn và đối xử nâng niu chiều chuộng một cách vô cùng tử tế nhẹ nhàng nương tay với cái con cặc của tao, thế nhưng một khi đã phải đối mặt chung chụng chạm mặt với mày, thì tao đéo dám chắc mẩm đảm bảo chắc chắn rằng bản thân mình vẫn còn có thể tiếp tục duy trì duy trì được cái lối chơi khăm nhẹ nhàng tao nhã cư xử nhẹ nhàng tao nhã đó được nữa đâu, thế nên tao mới phải đành huỵch toẹt nói toẹt ra thẳng thừng cảnh báo dằn mặt thẳng thắn nói thẳng ra trước với mày như thế này đây. Cứ việc coi những cái hành động đồi bại bạo lực tàn bạo đó như là một phần bản năng hoang dã cầm thú thú tính trỗi dậy trỗi dậy bùng phát của Chu Gi-oh đi và ráng cắn răng gồng mình mà nhẫn nhịn cam chịu chịu đựng đi nhé. Tao xin hứa thề danh dự là sẽ tuyệt đối đéo bao giờ có ý định ra tay đánh đập bạo hành gây thương tích làm tổn thương tổn hại đến mày đâu, thế nên đéo cần thiết phải tự biên tự diễn tự mình dọa mình sợ bóng sợ gió lo lắng thái quá lo sợ khiếp vía lên ngay từ cái phút ban đầu như thế làm đéo gì cho mệt xác.”
“…Dạ vâng ạ. Cháu xin hứa là sẽ ngoan ngoãn ghi nhớ làm theo lời chú căn dặn ạ.”
Khi tôi vừa mới mở miệng thốt ra những lời đáp lại một cách vô cùng lễ phép ngoan ngoãn cung kính lễ phép, hắn liền nhếch mép nở một nụ cười đểu cáng. Hắn dùng bàn tay thô ráp của mình siết chặt bóp nhẹ bóp nhẹ siết nhẹ lấy bàn tay tôi một cách vô cùng dịu dàng êm ái xoa bóp nhẹ nhàng xoa nắn rồi cất giọng nói bằng một cái tông điệu ấm áp ngọt ngào giả tạo ấm áp đến nổi da gà.
“Ngày hôm nay cháu đã phải chịu đựng vất vả cực nhọc nhiều rồi, tao xin chân thành gửi lời cảm ơn cảm tạ sâu sắc đến cháu đấy nhé. Từ tận đáy lòng thực lòng thực dạ luôn đấy.”
“Dạ ôi, dạ không có vấn đề gì đâu ạ, có gì đáng kể để chú phải bận tâm đâu ạ.”
“Mau lết xác đi vào trong phòng vệ sinh mà tắm rửa cọ rửa cho thật sạch sẽ thơm tho đi rồi nằm nghỉ ngơi đánh một giấc ngủ nghỉ ngơi cho thật thoải mái thư giãn đi nhé. Tối nay tao sẽ bận rộn bù đầu đéo có thời gian mà mò lên đó làm phiền mày đâu.”
“…Dạ vâng.”
0 Bình luận