Bạn không có cảnh báo nào.

    Chu Gi-oh bừng tỉnh giấc vào khoảng một giờ đồng hồ sau đó. Hắn uốn éo vươn vai làm các khớp xương kêu răng rắc rắc rồi đưa tay bật đèn sáng trưng. Kéo giật tôi, kẻ đang nằm nghiêng một bên co ro, vào vòng tay ôm chặt của hắn, hắn lại lách cái thứ đang cương cứng dựng ngược của mình vào giữa hai bờ mông tôi. Một giọng nói khàn đặc vang lên.
    “Ngẩng mặt lên cho tao xem nào.”
    Nỗi nhục nhã ê chề mà tôi đã cố công kìm nén che đậy trong lúc còn thức giờ đây lại cuộn trào mãnh liệt khi nghe thấy giọng hắn. Tôi không tài nào đủ can đảm nhìn thẳng vào hắn, cái kẻ đã chấp nhận dung túng cho mọi trò điên khùng của tôi. Hắn khẽ đẩy hông nhấp nhô, hối thúc tôi.
    “Nhanh lên. Nãy giờ lúc mày ngủ tao đéo được ngắm nghía khuôn mặt mày.”
    Dẫu cho chú có ngắm nghía cháu thoải mái thì cũng có làm sao đâu. Chẳng qua là chú chỉ thèm khát muốn đụ cháu thôi mà. Mặc kệ Chu Gi-oh có nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của tôi hay không, một tiếng cười khùng khục trầm thấp lập tức nối tiếp ngay sau đó.
    “Không có vấn đề gì đâu.”
    Cứ như thể đã nhìn thấu tỏng mọi suy nghĩ ngổn ngang trong đầu tôi, Chu Gi-oh bật cười và cọ xát dụi dụi khuôn mặt hắn vào đỉnh đầu tôi.
    “Đéo có gì phải xấu hổ ngại ngùng ở đây cả. Tao cũng đâu có cư xử hành động đứng đắn đàng hoàng gì cho cam?”
    “….”
    “Mày thì hành xử nũng nịu đáng yêu, còn tao thì sao? Đéo khác gì một con chó dại bị quỷ ám, tao hứng tình thèm khát đến mức phát điên phát rồ lên. Thậm chí tao còn gọi mày là bà nội nữa cơ mà.”
    “….”
    Những lời lẽ bao biện của hắn đéo mang lại lấy một chút an ủi xoa dịu nào. Chu Gi-oh đang cố tình lấp liếm bỏ qua một sự thật rành rành. Rằng hắn lúc nào mà chẳng trong trạng thái bị quỷ ám phát rồ và hứng tình thèm khát. Trái ngược hoàn toàn, tôi chưa từng bao giờ phơi bày cái bộ dạng vô liêm sỉ trơ trẽn trước mặt hắn như ngày hôm qua. Hắn sẽ đéo bao giờ thấu hiểu được cái cảm giác nhục nhã ê chề của tôi lúc này đâu.
    Thấy tôi vẫn cứ nằm đơ ra đó không nhúc nhích, hắn lại giở cái thói dỗ ngọt dỗ dành như mọi khi.
    “Tao đã bảo là đéo sao rồi mà. Tao chỉ phát điên lên vì mày quá đỗi dễ thương thôi. Tao đéo hề có suy nghĩ cho rằng mày đang làm cao kiêu ngạo hay là cái đéo gì tương tự thế đâu, dẫu chỉ là một chút cũng không. Mày ngoan ngoãn và đáng yêu đến mức, từ nay về sau tao chỉ muốn chuốc rượu thay cơm thay nước cho mày nốc hàng ngày thôi.”
    “….”
    “Muốn tao bắt đầu thực hành làm thế luôn không, hay là để tao hành sự đụ mày ngay bây giờ?”
    “….”
    Đó thậm chí còn đéo phải là một lời đe dọa thực sự. Thế nên nó cũng chẳng có sức sát thương đáng sợ chút nào. Khi thấy tôi vẫn kiên quyết cố chấp không chịu thay đổi thái độ, cuối cùng hắn đành dùng vũ lực ép cơ thể tôi phải lật ngửa nằm ngửa ra giường. Sợ hãi nơm nớp lo sợ ánh mắt hai đứa vô tình chạm phải nhau, tôi vội vã cúi gằm mặt xuống và co rúm người lại. Cái động tác đó lại vô tình đẩy tôi rúc sâu lặn ngụp vào trong vòm ngực vạm vỡ của Chu Gi-oh. Khốn nạn thật… cuộc đời lúc nào cũng trớ trêu đéo diễn ra như ý muốn kế hoạch.
    “Sao thế hả? Vẫn còn đang say xỉn phê pha chưa tỉnh à?”
    Giá như được thế thì tốt biết mấy, Gi-oh à.
    Chu Gi-oh cười sảng khoái, cả cơ thể hắn rung lên bần bật, và hắn siết chặt vòng tay ôm riết lấy tôi. Bóp nghẹt tôi mạnh bạo đến mức muốn nghiền nát xương cốt, hắn hơi lùi lại nới lỏng tay ra một chút và nâng bổng đầu tôi lên. Ép sát tì trán hắn vào trán tôi, cọ xát cọ xát nhẹ nhàng, hắn dịu dàng vuốt ve vuốt ve gò má tôi. Rồi hắn cất tiếng chào buổi sáng muộn màng.
    “Ngủ có ngon giấc không? Dạ dày đã êm dịu ổn thỏa chưa?”
    Vượt qua nỗi ngượng ngùng xấu hổ tủi nhục, tôi khẽ gật đầu gật đầu. Cứ mãi bám víu dằn vặt ôm khư khư lấy những chuyện ván đã đóng thuyền không thể vãn hồi và tự đày đọa đau khổ bản thân còn tồi tệ thảm hại hơn là việc hiên ngang đối mặt đối diện trực tiếp với nó. Chỉ vài ba ngày nữa thôi, những ký ức kinh hoàng của ngày hôm qua rồi cũng sẽ nhạt nhòa phai nhạt dần, bị che lấp lu mờ bởi những cú sốc chấn động mới mẻ của những ngày tháng sắp tới gắn bó bên Chu Gi-oh.
    Ngón tay cái của hắn, đang mân mê vuốt ve trên gò má tôi, khẽ chạm sượt lướt qua đôi môi tôi.
    “Hôm qua mày đã nốc rượu uống nhiều đến thế, vậy mà sao trên mặt đéo có lấy một chỗ sưng tấy phù nề nào nhỉ? Tuyệt hảo, vô cùng hoàn hảo.”
    “….”
    “Đẹp rạng rỡ xinh xẻo đến mức chói lóa đui mù cả mắt tao rồi đây này.”
    “….”
    Cứ làm như thể đéo ai biết tỏng đó là lời nói xạo sự nói dối trắng trợn ấy. Tôi thừa biết cái bộ dạng thảm hại của mình sau khi nốc rượu say xỉn vào ngày hôm qua ra sao, thế nhưng tôi càng nắm rõ tường tận cái nhan sắc tàn tạ của mình vào cái ngày hôm sau khi thức dậy nó trông như thế nào. Một khuôn mặt nhợt nhạt tái mét đéo còn một giọt máu hệt như một bệnh nhân ốm yếu, đôi mắt lờ đờ trũng sâu thâm quầng đéo có sức sống, đôi môi thì khô khốc nứt nẻ bong tróc. Cái diện mạo thảm hại bi đát đó chẳng phải chính là nguyên nhân khơi mào cho trận cãi vã nảy lửa giữa chị Jin-yang và mụ Kim Jeong-suk hay sao?
    ‘Bà có đui mù thì cũng phải mở to mắt ra mà nhìn cái bản mặt của nó đi. Môi nó thì nứt nẻ nứt toác chảy máu ra kìa, nó cứ đứng chôn chân lù lù ở đó trông đéo khác gì một kẻ chết đói chưa được húp một ngụm cháo loãng nào vào bụng cả.’
    Dĩ nhiên là, trong trường hợp vụ việc của chị Jin-yang, cái việc bị ăn đòn tẩn cho một trận nhừ tử bầm dập vào đêm hôm trước cũng góp phần không nhỏ vào cái bộ dạng tàn tạ đó.
    Dẫu sao thì, hắn nói thế cũng là có ý tốt bụng. Đó là một lời tán dương khen ngợi, những lời lẽ ngọt ngào nhằm mục đích vỗ về quan tâm chăm sóc tôi. “…Chú cũng thế đấy ạ, thưa chú,” tôi lịch sự đáp lễ đáp lại, và hắn liền chồm người lên ôm chầm lấy tôi hệt như thể sắp sửa trèo lên đè bẹp lên người tôi vậy.
    “Mày thấy tao phong độ đẹp trai lắm đúng không?”
    “Dĩ nhiên rồi ạ… Trông chú rất là phong độ đẹp trai. Lại còn cao to vạm vỡ nữa…”
    “Chỉ có thế thôi á? Đéo còn ưu điểm gì khác nữa sao?”
    “À ừm… Vóc dáng cơ thể của chú cũng cực kỳ cường tráng săn chắc. Cơ bắp cuồn cuộn cuồn cuộn cứ gọi là…”
    “Kể thêm nữa xem nào.”
    Mẹ kiếp Khốn nạn thật. Tôi thừa biết là hắn sẽ lại được đằng chân lân đằng đầu đào sâu moi móc bám riết lấy cái chủ đề này mà. Đáng lẽ ra tôi đéo nên tâng bốc tung hô hắn lên tận mây xanh như thế.
    “Nhanh lên Nói thêm đi!”
    “À ừm… Hàm răng của chú cũng rất là đều đặn trắng đều tăm tắp. Và, ừm, cái thứ đó của chú cũng rất là khổng lồ đồ sộ nữa… Cái thứ đó thì khỏi phải bàn rồi… Vâng ạ.”
    “Cái thứ đó, ha, cái thứ đó là cái đéo gì cơ?”
    “C-Cái thứ đó của chú. À, dạ không, con cặc của chú. À không phải, cái dương vật gậy thịt của chú.”
    “Địt mẹ Khốn nạn thật!”
    Hắn trèo hẳn chồm lên nằm đè lên người tôi và bắt đầu điên cuồng chà xát cọ xát con cặc của hắn lên cái thứ đó của tôi. Chúng tôi lại sắp sửa lao vào làm tình đụ nhau thêm một hiệp nữa rồi.
    “Mày cứ có cái thói hư tật xấu cố tình chọc điên khiêu khích chọc ngoáy tao lên! Lả lơi đong đưa trêu ngươi, quyến rũ mê hoặc tao!”
    “Dạ không đâu ạ, ch-chú từ từ khoan đã…”
    “Mày thèm khát khao khát muốn được nuốt trọn bú mút con cặc của tao đến cái mức độ mà đéo biết đêm qua mày đã ngủ nghê bằng cái phương thức thần kỳ cách đéo nào phải không? Lật đật thức dậy bừng tỉnh dậy từ sớm tinh mơ sương cốt chỉ để được tao đụ cho một trận tơi bời hoa lá nát bét hả?”
    “Đéo làm gì Làm gì có chuyện hoang đường hoang tưởng đó đâu ạ…!”
    “Đéo có cái cớ sự gì ở đây cả Đừng có mà xạo lồn bốc phét!”
    Năng lượng sức mạnh sung mãn của hắn quả thực là vô thực điên rồ ngoài sức tưởng tượng, đéo thể nào mà bắt kịp theo kịp được cái nhịp độ điên cuồng đó. Sau tất tần tật những cái màn mây mưa hoan ái cày ải đồi bại mà chúng tôi đã thực hành làm vào ngày hôm qua, hắn vẫn còn sung sức tràn trề sinh lực tràn trề sinh lực gấp cả trăm lần tôi, một cái thằng nhóc thanh niên hai mươi ba tuổi đầu trai tráng khỏe mạnh. Tôi thậm chí còn đéo thể nào vực dậy ép buộc cái thứ đó của mình cương cứng lên nổi do những cái hậu quả dư chấn tàn phá kinh hoàng từ trận chiến ngày hôm qua, dẫu cho hắn có ra sức trêu đùa mơn trớn kích thích đến mức độ nào đi chăng nữa.
    Bất cứ ngóc ngách nào mà con cặc của hắn quệt qua chạm sượt qua đều bị ướt sũng dính dấp nhầy nhụa. Chắc chắn chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn thì cái thứ đó cũng sẽ thô bạo đâm chọt thọc sâu đâm lút cán vào bên trong tôi mà thôi. Tôi dùng hết sức bình sinh vận dụng toàn bộ sức mạnh đẩy mạnh kháng cự chống trả lại Chu Gi-oh, cái kẻ đang hành xử mất kiểm soát y hệt như một con chó hoang động dục con chó đực động dục, và khẩn khoản van nài, “Cháu đéo thể chịu đựng nổi thực sự không thể nào chịu đựng nổi nữa đâu ạ. Nếu cứ ngoan cố làm thêm một hiệp nữa thì chắc chắn cháu sẽ lăn đùng ra tắt thở bỏ mạng chết mất thôi. Cháu nói thật lòng đấy ạ, thưa chú, cháu van xin chú đấy.”
    “Nếu mày đéo chịu chủ động hợp tác làm, thì để tao tự tay ra tay xử lý tự làm?”
    “Ngày hôm qua cháu cũng đã phải vắt kiệt sức hoạt động vận động chân tay thân thể nhúc nhích quá sức chịu đựng nhiều lắm rồi còn gì?”
    “Mẹ kiếp khốn nạn thật Đệt.”
    Vừa lầm bầm chửi thề chửi rủa, hắn có vẻ như đang rục rịch định giật lùi lùi ra xa nhưng rồi lại bất thình lình thả phịch người ngồi chễm chệ ngồi lên trên vòng eo tôi. Cúi gằm mặt xuống trừng trừng nhìn tôi đang oằn mình rên rỉ đau đớn dưới cái sức nặng khổng lồ ngàn cân trọng lượng nặng trịch của hắn, hắn gắt gỏng ra lệnh, “Thôi được rồi, cứ việc ngoan ngoãn nằm im bất động ở đó đi. Tao sẽ cố gắng giải quyết xử lý nhanh gọn lẹ kết thúc nhanh chóng.”
    “Ch-Chú đang định giở cái trò đồi bại tính làm cái trò gì thế ạ…?”
    “Tao sẽ đéo đâm chọt nhồi nhét nó vào bên trong mày đâu, tao chỉ tính tự xử tự sục tự sục thôi. Nếu như mày mà còn cấm cản đéo cho tao được phép làm nốt cái việc cỏn con việc giải khuây đó nữa, thì mày quả thực là một đứa khốn nạn quá quắt vô tình vô nghĩa…”
    Chưa kịp dứt lời thốt nốt câu nói dở dang, hắn đã nhấc bổng nâng cao mông mình lên. Kẹp chặt giam lỏng nửa thân trên của tôi, bao gồm cả hai cánh tay, vào giữa hai cặp đùi vạm vỡ đùi của hắn, hắn bắt đầu rướn người nhấc hai đầu gối nhích dần lên phía trên. Điều chỉnh cố định vị trí ngồi chễm chệ ngay phía trên khuôn mặt tôi, hắn bắt đầu điên cuồng tuốt lên tuốt xuống sục mạnh cho cái thứ đang sừng sững cương cứng con cặc cương cứng của mình.
    “Cấm mày không được nhúc nhích cử động nhúc nhích. Ưm, cũng đéo được phép nhắm mắt lại nhắm nghiền mắt lại đâu đấy.”
    Những giọt chất lỏng dính dấp nhầy nhụa thứ chất dịch nhầy nhụa bắt đầu nhỏ tong tong rơi rớt rỏ xuống thẳng lên mặt tôi.
    “Ưm, thưa chú…”
    “Cái đéo gì Có chuyện gì hả. Ưm, s-sao thế hả?”
    “Xin chú đừng làm cái trò dơ bẩn tởm lợm đồi bại này, hay là để đến tối nay hẵng hay, à không, để dành đến đêm đi, đêm muộn thanh vắng ấy…”
    “Ha, mày đang lải nhải cái đéo đang nói cái gì thế hả? Đụ nhau thì nhất định phải tranh thủ làm vào lúc đêm khuya thanh vắng đêm xuống chứ.”
    Có quá nhiều thứ chất dịch nhầy nhụa chất lỏng dính dấp đang rỉ ra nhỏ giọt tuôn trào rỏ xuống từ cái phần đỉnh đầu của hắn, mang lại cái cảm giác y hệt như tôi đang phải nằm phơi mặt hứng chịu nằm ngửa dưới một cái vòi hoa sen đang vặn hết cỡ xả nước vòi sen đang xả nước vậy. Nó rơi rớt văng tung tóe nhỏ giọt xuống sống mũi, trán, hai gò má, đôi mắt tôi, và thậm chí còn len lỏi rỉ vào rỉ rả thẩm thấu qua kẽ môi chui tọt vào trong miệng tôi, mang theo một cái vị mằn mặn mằn mặn chát chát và một cái thứ hương vị lợm giọng hương vị kỳ quái đéo thể nào diễn tả bằng lời được.
    “Hộc, Min-jo à. Mày có đang mở to mắt ra mà nhìn chiêm ngưỡng rõ cái con cặc đang cứng ngắc như đá của tao không hả? Vừa mới bừng tỉnh mở mắt thức dậy thôi mà nó đã lại sừng sững cương cứng dựng ngược lên tưng bừng chỉ vì mày đấy! Mày có nhìn thấy rõ không hả? Nhìn thấy không!”
    “Cháu dĩ nhiên là có nhìn thấy rồi… Cháu đâu có bị đui mù đui mù đâu cơ chứ… Ưm.”
    Mẹ kiếp khốn nạn thật tởm lợm muốn ói kinh tởm quá đi mất…!
    Chu Gi-oh, khuôn mặt đang đỏ bừng bừng đỏ gay gắt lên vì kích thích, lườm nguýt trừng trừng nhìn xuống tôi, bàn tay vẫn không ngừng điên cuồng tuốt lên tuốt xuống sục mạnh không ngừng nghỉ. Những múi cơ bụng sáu múi cơ bụng săn chắc gồ ghề của hắn liên tục co thắt siết chặt rồi lại giãn ra thả lỏng nhịp nhàng lặp đi lặp lại nhịp nhàng. Những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn cũng hằn rõ nổi cộm lên hằn lên rõ rệt theo từng nhịp sục tay cử động. Ngay tại khu vực đũng quần hạ bộ của hắn, một con rắn khổng lồ con rắn tinh quái khổng lồ dường như đang oằn mình quằn quại vặn vẹo uốn éo vặn vẹo.
    Tôi đéo tài nào có thể dứt mắt dứt ánh mắt chuyển dời ánh mắt ra khỏi cái thứ dơ bẩn tởm lợm gớm ghiếc tởm lợm đó được. Sự chuyển động nhịp nhàng linh hoạt mạnh bạo của nó, hệt như một kẻ đang từ tốn thả bộ đi bộ rồi bất thình lình tăng tốc chuyển sang chạy nước rút bứt tốc, đã hoàn toàn thu hút hút chặt lấy mọi sự chú ý mê hoặc tâm trí tôi. Nếu như tôi mà dám nhắm mắt nhắm nghiền mắt lại, thì cái lỗ sáo đang rỉ nước rỏ nước ướt sũng dính dấp kia dường như sẽ há hốc toác ra há toạc ra hệt như một cái miệng khổng lồ cái mõm khổng lồ và nhai sống nuốt chửng nuốt trọn tôi vào trong bụng mất. Đó quả thực là một cái cảm giác vô cùng kỳ quái rợn tóc gáy kỳ lạ.
    Cảm thấy có một sự nhột nhạt râm ran khác thường khó hiểu gì đó, tôi vội vã đưa mắt kiểm tra săm soi rà soát lại phần thân dưới hạ bộ của mình, và một sự thật bàng hoàng kinh hoàng đéo thể nào tin nổi là, nó đang dần dần căng phồng căng cứng lên. Cái thứ mà ban nãy vẫn còn nằm bẹp gí ỉu xìu vô cảm ỉu xìu đéo thèm có lấy một phản ứng phản xạ mảy may nào khi bị hắn chà xát cọ xát ma sát chà xát điên cuồng, thì giờ đây lại đang lù lù cương cứng dựng ngược lên được một nửa cương cứng được một nửa rồi. Tại sao lại có chuyện hoang đường trớ trêu như thế này cơ chứ? Cái nguyên nhân ma quỷ thế lực đéo nào đang gây ra thao túng cái hiện tượng quái gở này đây? Lẽ nào là do hiệu ứng kích thích thị giác kích thích thị giác chăng?
    Bất kể cái nguyên nhân sâu xa thực sự là cái đéo là gì đi chăng nữa, thì tôi cũng đang cảm thấy bản thân mình sắp sửa phát điên phát rồ lên mất rồi. Tôi vội vã đưa tay xuống cấu xé véo mạnh nhéo thật mạnh vào cái thứ đó của mình cốt chỉ để dập tắt ép buộc nó phải xìu xuống xẹp xuống. Nếu như hắn mà vô tình phát hiện nhìn thấy bắt quả tang nó đang sừng sững cương cứng, thì chắc chắn hắn sẽ như bắt được vàng chớp lấy thời cơ nhảy cẫng lên chớp lấy cơ hội ngàn vàng để đè ngửa tôi ra đụ cho một trận tơi bời hoa lá làm tình. Nhưng cái điều khiến tôi nơm nớp lo sợ kinh hoàng hoảng sợ hơn cả là cái viễn cảnh tôi đang dần dần bị tha hóa đồng hóa biến chất trở thành một kẻ điên rồ mất trí biến thái giống y hệt như hắn. Nếu như tôi mà thực sự đâm ra nghiện ngập đắm chìm đam mê đắm chìm vào cái mùi vị khoái cảm của những con cặc đàn ông đực rựa thì hậu quả sẽ tồi tệ thảm hại tàn khốc đến mức nào đây?
    May mắn phước đức hồng phúc làm sao, cái sự kết hợp hoàn hảo giữa những cú véo cấu xé đau điếng đau đớn thấu xương và việc lẩm nhẩm nhẩm đi nhẩm lại hát thầm bài Quốc ca Quốc ca hát thầm hai lần liên tiếp đã thành công rực rỡ dập tắt làm cho nó nguội lạnh xẹp lép xìu xuống trở lại. Nếu như tôi mà không bị vắt kiệt sức lực rã rời tàn tạ mệt mỏi rã rời mệt mỏi rã rời như cái xác chết trôi xác chết trôi sau cái đêm cuồng hoan đêm hôm qua, thì chắc chắn là nó đã bắn phọt dựng đứng chỉa thẳng lên tận mây xanh dựng đứng lên rồi. Trong lúc tôi đang vật vã khổ sở vật lộn vật lộn chống chọi một mình với những suy nghĩ tội lỗi đó, thì Chu Gi-oh cũng đã chạm tới vươn tới cái ngưỡng đỉnh điểm thăng hoa cao trào của sự sung sướng đỉnh điểm.
    “Nào ngoan ngoãn hé môi há to miệng ra mở miệng ra. Cái miệng của mày ấy.”
    Hắn dùng cái bàn tay trái thô ráp của mình tóm gọn bóp chặt lấy cằm dưới cằm tôi, cái điệu bộ hăm dọa hệt như thể hắn sẵn sàng dùng vũ lực bạo lực cạy tung xé toạc mồm cạy miệng tôi ra nếu như tôi dám ngoan cố chống cự không chịu hợp tác há miệng.
    “Tao sẽ xả đạn bắn tinh bắn thẳng vào trong đó. Mày chỉ việc ngoan ngoãn ngậm chặt câm miệng lặng im há miệng hứng trọn đón nhận lấy cái đống tinh dịch thành quả đó thôi. Tao xin thề danh dự là sẽ đéo giở trò đâm chọt đụ mày đụ đẽo mày thêm nữa đâu, tao thề đấy.”
    “….”
    “Nhanh cái mồm lên!”
    Hắn hoàn toàn đéo cần thiết đéo cần phải gào thét rống lên quát tháo oang oang lớn tiếng dọa nạt ầm ĩ đến như vậy đâu—bản thân tôi cũng đã dự tính sẵn xác định sẵn là sẽ tự động tự giác hé môi há miệng ra ngay khi hắn vừa mới thốt ra từ “Há miệng” rồi cơ mà. Cái bộ dạng cư xử hành xử của hắn vào sáng ngày hôm nay quả thực là vô cùng dơ bẩn tởm lợm tởm lợm đéo thể nào ngửi nổi tởm lợm gớm ghiếc, thế nhưng xét một cách công bằng mà nói thì hắn cũng đéo phải là đéo có lấy một cái ưu điểm điểm cộng điểm tốt nào sất. Ít nhất thì hắn cũng đã biết điều biết ý đéo dùng vũ lực ép uổng thô bạo nhồi nhét cưỡng ép tống khứ đâm ngập lút cán cái thứ đó vào bên trong tôi, mà lại dũng cảm mạnh mẽ tự mình dùng tay giải quyết xóc lọ tự xử giải quyết nhu cầu sinh lý. Thêm vào đó, đêm hôm qua hắn cũng đã hào phóng ngậm ngùi nuốt trọn đón nhận chịu đựng đéo biết bao nhiêu là bãi tinh dịch bãi tinh dịch của tôi xả ra bắn vào mồm hắn rồi còn gì. Cái việc phải há miệng ra ngậm trọn đón nhận một luồng tinh dịch đặc quánh thứ chất lỏng đặc quánh vào lúc sáng sớm tinh mơ tờ mờ sáng thế này quả thực là hơi bị lợm giọng kinh khủng quá sức chịu đựng, và dĩ nhiên là cũng còn vô vàn những cái lý do nguyên nhân hợp lý nguyên nhân chính đáng sâu xa khác nữa, thế nhưng cái việc ngoan ngoãn cắn răng nhắm mắt làm ngơ chịu đựng phục vụ đáp ứng lại hắn một lần duy nhất này thì có lẽ cũng đéo phải là một cái điều gì đó quá đỗi bất khả thi khó khăn tồi tệ không thể chấp nhận được.
    Tôi ngoan ngoãn hé môi há to miệng ra đúng y chang như lời hắn đã ra lệnh sai bảo, thế nhưng nhiêu đó dường như vẫn đéo đủ để làm hài lòng thỏa mãn cái sự tham lam vô độ khao khát đòi hỏi của hắn và hắn lại tiếp tục lớn giọng hạch sách đòi hỏi yêu cầu thêm nữa.
    “Ưm, ngoan ngoãn thè cái lưỡi dài thè lưỡi của mày ra đi.”
    Cái gã siêu cấp biến thái siêu cấp tởm lợm biến thái mang cái bản tính tham lam vô đáy tham lam đéo biết điểm dừng đéo có điểm dừng này, chậc tặc.
    Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới thè chiếc lưỡi thè lưỡi của mình ra khỏi miệng, Chu Gi-oh liền đổ gục thả phịch nửa thân trên nặng trịch nửa người của mình nằm đè hẳn lên trên lồng ngực tôi, điên cuồng vẩy vẩy lắc mạnh vẩy vẩy cái thứ đó con cặc của hắn hệt như thể hắn đang dồn sức chuẩn bị đâm sầm thọc sâu thụt mạnh nó vào tận sâu bên trong cổ họng tôi vậy. Chẳng mấy chốc sau, đi kèm cùng với những tiếng chửi thề thô ráp tục tĩu dơ bẩn chửi rủa, một luồng chất lỏng ấm nóng nóng hổi sền sệt đã bắn vọt xối xả bắn tung tóe văng vãi tung tóe thẳng lên trên bề mặt chiếc lưỡi tôi. Mớ hỗn độn dính dấp nhầy nhụa đó thậm chí còn bắn tung tóe văng tung tóe văng vãi tung tóe vương vãi khắp cả trên khuôn mặt tôi nữa.
    “Hộc, mẹ kiếp khốn nạn thật.”
    Thứ tinh dịch dính dấp nhầy nhụa trơn tuột tinh dịch trơn tuột đó bắt đầu từ từ trượt dài trôi tuột chảy dọc xuống bề mặt chiếc lưỡi đang ướt sũng nhầy nhụa ướt át của tôi và len lỏi trôi tuột thẳng tuồn tuột xuống tận sâu bên trong cuống họng. Bản thân tôi vốn dĩ đéo hề có chủ đích ý định muốn nuốt chửng nuốt trọn cái đống bầy hầy dơ bẩn đó vào bụng đâu, thế nhưng cái việc phải cố gắng gồng mình ngậm chặt giữ chặt nén lại kìm nén giữ nó lại trong khoang miệng quả thực là một thử thách quá đỗi gian nan khó khăn gian truân vất vả, thế nên tôi đành nhắm mắt nhắm mũi bất lực buông xuôi nuốt ực nuốt trọn tống khứ tống khứ nó xuống dạ dày cho xong chuyện.
    Một cái mùi tanh tưởi ngai ngái bốc lên mùi tanh tanh ngai ngái xộc thẳng nồng nặc xộc thẳng xộc thẳng lên tận mũi lên tận óc. Tôi tự thề độc với lòng mình rằng sẽ đéo bao giờ thèm muốn khao khát phải nếm lại thưởng thức nếm thử nếm trải cái thứ hương vị tởm lợm kinh tởm mùi vị đó thêm một lần nào nữa trong đời, thế nhưng xét một cách khách quan công bằng mà nói thì cái mùi vị đó nó cũng đéo đến mức tồi tệ kinh hoàng thảm họa tồi tệ đéo thể nào ngửi nổi không thể nào chịu đựng nổi. Chắc mẩm là cái hương vị của nó cũng có đôi chút tương đồng nhang nhác giống y hệt như cái mớ tinh dịch tinh dịch của tôi mà Chu Gi-oh đã từng háo hức ngậm ngùi nuốt trọn uống cạn vào bụng vậy.
    “Mày đéo cần thiết đéo cần phải nhắm mắt nhắm mũi nuốt chửng nuốt trọn nó vào bụng đâu, chỉ cần ngoan ngoãn há miệng ra hứng trọn ngậm lấy đón nhận lấy nó là đủ rồi.”
    Hoàn toàn mù tịt đéo hề mảy may hay biết gì về cái sự thật phũ phàng rằng tôi đã lỡ dại lỡ mồm nuốt ực tống khứ cái đống tinh dịch đó xuống dạ dày rồi, Chu Gi-oh vẫn cứ tiếp tục thở dốc hổn hển thô ráp thở dốc phì phò, cố gắng rướn người vẩy vẩy lắc lắc nốt vắt kiệt nốt những giọt tinh chất giọt tinh dịch cuối cùng còn sót lại ứ đọng lại. Lồng ngực vạm vỡ lồng ngực và những múi cơ bụng cơ bụng săn chắc của hắn cứ liên tục phập phồng nhấp nhô nhấp nhô lên xuống dữ dội phập phồng dữ dội hệt như những cơn sóng cuộn trào sóng thần cuồng nộ đang nổi giận thịnh nộ giận dữ vậy.
    Vừa dùng cái phần đỉnh đầu cọ xát quệt quệt chà xát cọ xát cọ xát lên đôi môi tôi, hắn vừa thô bạo dùng sức đẩy thốc nhét thẳng thọc sâu đâm chọt nó vào sâu bên trong khoang miệng tôi, khiến cho cái phần đầu khấc đó sượt qua cọ xát ma sát mạnh bạo cọ xát vào tận cái vòm họng vòm họng phía trên. Rồi sau đó hắn vội vã bật dậy lật đật nhổm người đứng phắt dậy khỏi giường, buông một tiếng thở dài thườn thượt não nề thở hắt ra một hơi dài não nề, “Hộc.” Bàn tay đang nắm chặt giữ khư khư cầm nắm cái thứ đó con cặc của hắn cũng luyến tiếc buông lỏng thõng thả lỏng buông thõng xuống rũ xuống và buông lơi rớt xuống đùi thả rơi xuống đùi. Bàn tay phải đang dính dấp nhầy nhụa ướt sũng tinh dịch đẫm tinh dịch của hắn bóng loáng trơn tuột phản chiếu ánh sáng lấp lánh lấp lánh bóng nhẫy bóng loáng.
    Tôi ngước mắt lên nhìn lên chiêm ngưỡng cái bộ dạng của Chu Gi-oh lúc này, cái khuôn mặt của hắn đang ngửa cao ngẩng cao đầu lên hướng lên trần nhà, sừng sững lù lù ở ngay phía trên hai hòn dái hai hòn dái đang căng tròn phồng rộp căng tức và cái thứ đang cương cứng dựng ngược sừng sững con cặc đang cương cứng đầy uy mãnh quyền uy dũng mãnh dũng mãnh của hắn.
    “Cứ nằm yên ngoan ngoãn ở đó đi Đợi một lát. Tao sẽ chạy đi lấy vài tờ giấy ăn khăn giấy lau chùi lấy khăn giấy cho mày.”
    Lại tiếp tục buông một tiếng thở dài thườn thượt thở hắt ra não nề thở hắt ra thêm một hơi dài một lần nữa, đôi mắt thì vẫn cứ đờ đẫn dán chặt đăm đăm nhìn chằm chằm hướng lên trên trần nhà trần nhà, hắn lóng ngóng vươn tay ra giật mạnh rút vội rút nhanh vài tờ giấy ăn khăn giấy từ cái hộp đựng giấy đặt trên chiếc tủ đầu giường tủ đầu giường và cất giọng sai bảo nói, “Mày cứ việc thoải mái nhổ toẹt khạc nhổ nhổ toẹt nó ra ngoài đi nhé. Mày hoàn toàn có đặc quyền được phép nhổ toẹt nhổ nó ra ngoài mà.”
    “…À ừm, làm đéo gì có còn sót lại cái đéo gì trong miệng nữa đâu mà nhổ toẹt nhổ cơ chứ.”
    “Mày vừa lải nhải cái đéo gì cơ Sao cơ?”
    “Cháu đã lỡ dại nuốt ực nuốt chửng nuốt trọn nó xuống dạ dày mất tiêu rồi…”
    “….”
    Tôi đành phải ngoan ngoãn hé môi há to miệng ra há mồm ra, phơi bày phô diễn phơi bày cái khoang miệng rỗng tuếch rỗng không trống rỗng hoàn toàn trống rỗng sạch sẽ bên trong cho hắn mục sở thị kiểm tra. Thậm chí tôi còn lả lơi đong đưa thè luôn cả chiếc lưỡi thè lưỡi của mình ra ngoài để làm bằng chứng chứng minh nữa cơ.
    “Cháu hoàn toàn đéo hề có chủ đích ý định hay là nhã hứng muốn ăn tươi nuốt sống nhấm nháp thưởng thức cái đống bầy hầy dơ bẩn đó đâu, chỉ là do nó cứ thế mà tự động trôi tuột trượt dài trôi tuột chui thẳng xuống cổ họng thôi…”
    “….”
    “Cái hương vị nếm thử mùi vị của nó cũng khá là tuyệt hảo ngon miệng xuất sắc ra phết đấy chứ. Haha.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú