Chương 28
bởi Chung SeikerTôi đi nhờ xe Chu Gi-oh đến quán ăn. Jin-yang, người phải lái xe đi giao hàng thay cho tôi, nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe sang trọng của hắn thì nét mặt chị bỗng dưng cứng đơ lại. Nhưng chẳng mấy chốc, chị đã lấy lại bình tĩnh và nở một nụ cười nhạt nhòa. Chị thừa biết rằng, dẫu cho tôi có muốn hay không đi chăng nữa, thì khi đã rơi vào tay Chu Gi-oh, tôi hoàn toàn không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc bị kéo lê theo hắn.
“Cảm ơn chú vì đã cất công chở cháu về ạ. Chú lái xe cẩn thận nhé… ừm…?”
Tôi cúi rạp người hướng về phía băng ghế sau để cất lời chào tạm biệt, thế nhưng Chu Gi-oh, người đáng lẽ ra phải đang ngồi chễm chệ ở đó, lại không thấy tăm hơi đâu. Jang-bae, kẻ đang ngồi yên vị ở ghế lái, nhăn mặt cau mày nhìn tôi khó chịu.
“Anh ấy đi rồi. Nãy giờ mày ngủ gật à?”
Tôi quay ngoắt người lại và bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng Chu Gi-oh đang lững thững bước vào trong quán. Bị sự xuất hiện của Jin-yang làm cho phân tâm, tôi thậm chí còn chẳng hề hay biết hắn đã bước xuống xe từ lúc nào. Trên suốt chặng đường đi, hắn chẳng hề đả động hé môi nhắc đến chuyện này lấy nửa lời, nên tôi cảm thấy vô cùng bất ngờ. Chẳng lẽ hắn tìm đến gặp mụ Kim Jeong-suk là để bàn bạc về chỗ ngủ nghỉ của tôi sao? Tôi cứ đinh ninh rằng hai chúng tôi đã thống nhất giải quyết êm xuôi vấn đề đó rồi cơ mà.
Trái tim tôi bỗng chốc chùng hẳn xuống. Tôi chỉ định ném ra một mồi nhử nho nhỏ cốt để chơi xấu trả đũa mụ ta thôi, ai dè giờ đây tôi lại cảm thấy bất an lo lắng thực sự. Tình cảm và sự hứng thú mà Chu Gi-oh dành cho tôi lúc này rõ ràng là đã mãnh liệt sâu đậm hơn hẳn so với lần trước hắn ghé thăm. Hắn chắc chắn sẽ không đời nào chịu nói năng dịu dàng từ tốn, và rất có thể sẽ buông lời chửi rủa mắng nhiếc mụ ta, gọi mụ ta bằng những từ ngữ khó nghe nhất. Nếu như trong quán lúc này chỉ có duy nhất một mình Kim Jeong-suk thì cũng đành chịu, đằng này lại có sự hiện diện của Jin-yang và vài cô gái khác đang lấp ló dòm ngó qua khung cửa sổ, tôi bắt buộc phải hành xử một cách vô cùng cẩn trọng. Nếu như ngọn lửa giận dữ bùng phát và vạ lây sang cả những người vô tội đó, thì tôi mới chính là kẻ mang tội đồ, chứ không phải là Kim Jeong-suk.
Quên béng mất sự tồn tại của Jang-bae ở đó, tôi đóng sầm cửa xe đánh rầm một tiếng rồi vội vã chạy thục mạng vào trong quán. Vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy tấm lưng to bè của Chu Gi-oh, hắn đang ngồi vắt chéo chân một cách vô cùng thoải mái ở cái chỗ ngồi quen thuộc. Mấy cô gái làm việc ở sảnh, dường như không thể nào chịu đựng nổi cái luồng khí lạnh lẽo đáng sợ tỏa ra từ người hắn, đã sợ hãi rút lui hết sạch vào trong khu vực bếp.
Có vẻ như hắn đã lên tiếng gọi cà phê ngay khoảnh khắc vừa mới bước chân vào, bởi vì Kim Jeong-suk đang phải lúi húi trong cái căn bếp chật hẹp, khuôn mặt mụ ta nhăn nhúm khó chịu cặm cụi pha chế một ly cà phê đen. Khi nhìn thấy tôi vác mặt vào, mụ ta liền trừng mắt nhìn tôi một cách đầy dữ dội rồi hất hất cái cằm về phía Chu Gi-oh, ngầm giục giã tôi mau chóng đến hầu hạ hắn. Ánh mắt săm soi của mụ ta quét một lượt dọc theo cơ thể tôi từ đầu đến chân, rồi dừng lại chằm chằm ở phần cổ áo đang mở phanh lộ ra, rõ rành rành là mụ ta đang thắc mắc tò mò không biết liệu tôi có lên giường ngủ với hắn hay không.
Kang Mun-su và mụ dì phụ bếp thì chẳng thấy tăm hơi bóng dáng đâu, Jin-yang chắc hẳn là đang lủi trong nhà vệ sinh rồi. Chỉ còn lại mỗi Hyeon-yang và Byeol-yang đang đứng co ro rúm ró ở một góc bếp, phì phèo rít thuốc lá. “Tụi mày bị điên hết cả rồi à, muốn rước họa vào thân bị chửi cho một trận vỡ mặt mới chịu tắt thuốc đi sao? Dập tắt ngay đi!” Kim Jeong-suk rít lên giận dữ, và hai cô nàng vội vàng dụi tàn thuốc xuống mặt sàn. Rồi nhân lúc mụ ta quay lưng đi không để ý, họ lén lút giơ ngón tay giữa lên sau lưng mụ ta.
Nếu là vào một thời điểm khác bình thường, chắc chắn tôi đã bò lăn ra cười ngặt nghẽo rồi, nhưng với sự hiện diện lù lù của Chu Gi-oh ở đây, tôi không thể nào dám hé răng cười đùa được. Tôi vội vã dời tầm mắt khỏi mấy cô gái và nhanh chóng lê bước tiến đến chỗ hắn. Chiếc ghế trống nằm ngay sát bên cạnh hắn vẫn chưa có ai ngồi, cứ như thể nó được dành sẵn đặc cách cho một mình tôi vậy. Khi tôi bước đến gần, khuôn mặt đang cau có khó chịu của hắn lập tức quay ngoắt sang nhìn tôi kèm theo một nụ cười rạng rỡ.
“Đi rót cho tao một ly nước. Lấy nước lạnh ấy.”
“Dạ vâng ạ. Ừm… chú có muốn dùng thêm cà phê không ạ?”
“Chỉ cần nước lọc thôi. Cứ để cho cái mụ bà chủ của mày lo liệu phần cà phê.”
Tôi lí nhí đáp lời, “…Vâng ạ,” trong lúc ánh mắt vẫn đang dán chặt vào cái hành động rút điếu thuốc từ trong túi áo vest của hắn.
Tôi ngoan ngoãn đi vào trong bếp, lục lọi tủ lạnh lấy ra một khay đá, thả vài viên đá lạnh buốt vào ly trước khi hứng nước từ máy lọc nước. Đứng ngay sát bên cạnh, Kim Jeong-suk lên tiếng sai vặt, “Tiện tay mang luôn cái ly cà phê này ra ngoài đó đi.” Tôi lắc đầu từ chối và truyền đạt lại nguyên văn y đúc những lời Chu Gi-oh vừa dặn dò. Mụ ta liếc xéo tôi một cái với ánh mắt đầy hàm ý. Tôi vội vã né tránh ánh mắt sắc lẹm đó và dồn toàn bộ sự tập trung vào việc rót cho đầy ly nước.
Ngay bên cạnh đó, Hyeon-yang và Byeol-yang đã bắt đầu chuyển chủ đề rôm rả bàn tán sâu sắc về kế hoạch đi nghỉ mát mùa hè sắp tới—nên đi chơi ở đâu, đi cùng với ai. Hyeon-yang dõng dạc tuyên bố sẽ đi tắm biển chứ kiên quyết không thèm chui rúc vào mấy cái thung lũng, và phải đi cùng với một anh chàng đồng trang lứa trẻ trung sôi nổi, chứ tuyệt đối không thèm cặp kè với mấy cái lão già lẩm cẩm ngu ngốc như Hwang No-byeong. Byeol-yang thì dự định sẽ rủ rê cô bạn thân Su-yang đi nghỉ mát cùng nhưng hiện tại vẫn chưa quyết định được địa điểm sẽ đi đâu.
Lắng nghe những câu chuyện phiếm đầy sự ganh tị tị nạnh của họ, tôi gạt phăng những lời lẽ đó ra khỏi đầu chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi rồi cẩn thận bưng chiếc khay đựng ly nước mát lạnh ra phục vụ cho Chu Gi-oh. Dẫu cho tôi có lên kế hoạch đi nghỉ mát hay không đi chăng nữa, thì chắc chắn tôi cũng sẽ phải dành trọn vẹn cái kỳ nghỉ đó ở bên cạnh hắn. Cứ nhìn nhận theo một khía cạnh tích cực nào đó, thì biết đâu đấy tôi đang chuẩn bị được ban tặng cho một chuyến phiêu lưu du lịch miễn phí mà những kẻ khác phải bỏ tiền túi ra mới có được, tất cả là nhờ vào đặc ân của Chu Gi-oh… Ừ nhỉ, toàn là những suy nghĩ viển vông vớ vẩn. Chết tiệt thật, dẫu cho tôi có cố gắng bẻ lái xoay sở suy nghĩ theo chiều hướng nào đi chăng nữa, thì cái sự thật phũ phàng này cũng chẳng mang lại cho tôi chút xíu sự an ủi an lòng nào.
Hôm nay Chu Gi-oh có vẻ như cười nói nhiều hơn hẳn bình thường. Khi tôi cung kính đặt ly nước lạnh buốt ngay ngắn trước mặt hắn, hắn lại tiếp tục nở một nụ cười toe toét rạng rỡ và dùng tay vỗ vỗ lên chiếc ghế trống bên cạnh. Đó chính là một tín hiệu ngầm ra lệnh cho tôi ngồi xuống. Tôi dè dặt cẩn thận nhón mông ngồi khép nép ở mép ghế, và hắn cất giọng ra lệnh, “Nhích lại gần đây một chút nữa.” Rồi hắn chìa chiếc bật lửa ra trước mặt tôi. Mãi cho đến lúc ấy tôi mới lờ mờ nhận ra rằng nãy giờ hắn vẫn chưa hề châm lửa hút thuốc. Hóa ra là hắn đang cố tình chờ đợi tôi làm cái việc đó phục vụ hắn.
Tôi cẩn thận dùng hai tay đón lấy chiếc bật lửa, đưa ngọn lửa đến sát rạt môi hắn rồi châm mồi lửa. Khi hắn vừa hít một hơi dài nhả khói và tôi rụt tay cầm bật lửa lại, thì Kim Jeong-suk cũng vừa vặn xuất hiện mang theo một ly cà phê đen.
“Cà phê của anh đây ạ. Xin mời anh dùng ạ.”
Giọng điệu lả lơi kéo dài lê thê của mụ ta đi kèm với một bộ móng tay vừa mới được đổi màu sơn qua đêm. Hôm nay, bộ móng tay ấy được sơn một màu hồng đậm chói lóa. Màu hồng cơ á… Sự chăm chút làm đỏm điệu đà quá mức của mụ ta quả thực cũng đáng nể thật đấy, nhưng cái màu sắc chói lọi ấy trông có vẻ hơi bị lạc quẻ kệch cỡm không ăn nhập gì với cái vẻ ngoài của mụ ta thì phải? Những tông màu tối tăm, có khả năng nuốt chửng ánh sáng như màu xám xịt hay màu đen tuyền có lẽ sẽ phù hợp với cái bản chất con người mụ ta hơn. Tôi cảm thấy bực bội ngứa mắt trong thoáng chốc, nhưng rồi Chu Gi-oh, kẻ vừa mới tu ừng ực cạn sạch bách ly nước lạnh mà tôi mang ra, đã giữ chân Kim Jeong-suk lại không cho mụ ta rời đi chỉ bằng một câu nói ngắn gọn.
“Ngồi xuống đây một lát đi.”
Chẳng lẽ lại là chuyện bàn bạc về nợ nần sao? Nét mặt bất an lo lắng thường trực của Kim Jeong-suk dường như bừng sáng lên một tia hy vọng trong khoảnh khắc. Mụ ta khép nép kéo ghế ngồi xuống đối diện với Chu Gi-oh, lời nói thốt ra nghe chừng ngập ngừng đứt quãng.
“Giờ thì lại có chuyện gì muốn sai bảo tôi nữa đây…”
Chu Gi-oh bắt ép mụ ta phải ngồi yên vị ở đó và hắn thì cứ thản nhiên rít thuốc lá chìm đắm trong sự im lặng tĩnh mịch một hồi lâu, đôi mắt sắc lẹm của hắn cứ thế chằm chằm nhìn soi mói vào khuôn mặt mụ ta đến mức ngay cả bản thân tôi ngồi cạnh cũng phải cảm thấy xấu hổ ngại ngùng thay cho mụ. Kim Jeong-suk, dẫu sao cũng là một người phụ nữ lớn hơn hắn đến tận bảy tám tuổi đời, dường như không thể nào chịu đựng nổi sự áp bức từ cái ánh nhìn dữ dội ấy nên đành phải khẽ khàng cúi gằm ánh mắt xuống lảng tránh. Phải đối mặt giáp lá cà với một gã đàn ông đáng sợ tàn nhẫn đến mức này chắc hẳn là một trải nghiệm kinh hoàng lần đầu tiên xảy ra trong cuộc đời mụ ta.
Tôi cứ thầm thắc mắc tự hỏi không biết bao giờ thì hắn mới chịu mở miệng nhắc đến cái chuyện nhà kho tồi tàn kia, thế nhưng thời gian cứ thế chậm chạp trôi qua, hắn tuyệt nhiên chẳng đả động đá hoài gì đến chuyện đó. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào mụ ta, miệng thì không ngừng phì phèo rít thuốc. Hắn rít điếu thuốc cho đến tận khi chỉ còn trơ lại một đoạn tàn ngắn ngủn, rồi nán lại cố sức rít thêm vài ba hơi cuối cùng trước khi dụi tắt điếu thuốc. Dùng từ “dụi tắt” e là vẫn chưa diễn tả được chính xác mức độ xấc xược—hắn thẳng tay ném toẹt mẩu tàn thuốc đó vào thẳng bên trong ly cà phê đen mà Kim Jeong-suk đã cất công tự tay pha chế mang ra, chứ không thèm vứt vào cái gạt tàn thuốc bằng gốm đang nằm chễm chệ ngay sát cạnh đó. Hắn không những cố tình bắt ép mụ ta phải hì hục pha chế một ly cà phê mà hắn chẳng thèm đoái hoài động môi đến, mà lại còn bắt mụ ta phải khúm núm bưng bê ra phục vụ tận bàn, cốt chỉ để biến nó thành một cái gạt tàn thuốc rác rưởi. Thông điệp truyền tải quá đỗi rõ ràng rành rọt: Cái thứ cà phê cặn bã của mày cũng chỉ xứng đáng làm gạt tàn thuốc cho tao thôi, và tao đang cực kỳ phẫn nộ tức giận với mày đấy.
Lẽ dĩ nhiên là, khuôn mặt Kim Jeong-suk lập tức vặn vẹo méo xệch đi vì nhục nhã, dẫu cho sự biến đổi đó chỉ diễn ra trong thoáng chốc. Tôi tinh ý nhận ra khóe mắt và bờ môi của mụ ta đang khẽ run rẩy bần bật. Chu Gi-oh, với đôi mắt vẫn đang chằm chằm quan sát không rời, chắc chắn đã thu trọn bắt trọn vẹn vào tầm mắt mọi sự thay đổi vi tế trên khuôn mặt mụ ta.
“Tối nay khi nào chuẩn bị đóng cửa nghỉ bán, thì phái thằng nhóc này mang cà phê đến giao cho tao.”
Vừa nhẩn nha dùng tay xoay xoay mấy viên đá lạnh còn sót lại trong chiếc ly nước mà tôi mang ra, Chu Gi-oh vừa cất giọng ra lệnh. Kim Jeong-suk ban đầu có vẻ như chưa kịp load hiểu ý tứ của câu nói đó nên đã ngơ ngác hỏi lại.
“Thằng nhóc của chúng ta…?”
“…”
“Ồ, ý của anh đang ám chỉ thằng Min-jo đấy à… Vâng ạ. Vậy phải mang đến giao ở địa chỉ nào ạ? Ở văn phòng chính của anh ạ?”
Giọng nói của mụ ta run rẩy nghẹn ngào vì sự nhục nhã ê chề, thế nhưng với tư cách là một người đàn bà từng trải dày dạn sương gió giang hồ, mụ ta đã nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh và kiểm soát thành thạo biểu cảm khuôn mặt trở về trạng thái bình thường. Lẽ dĩ nhiên rồi, mụ ta chính là cái kẻ sẽ phải gồng gánh trả nợ thay cho phần tôi cơ mà—một chút sự sỉ nhục cỏn con này thì hề hấn gì, mụ ta hoàn toàn có sức chịu đựng dư sức.
Chu Gi-oh dùng tay đẩy mạnh chiếc ly cà phê đang đóng vai trò làm gạt tàn thuốc trượt dài về phía mụ ta và cất giọng rành rọt, “Có một cái quán karaoke quy mô khá lớn mang tên Renaissance nằm khuất dưới tầng hầm của khách sạn Grand. Cứ bảo là đến để diện kiến gặp tao, bọn họ sẽ tự khắc biết đường dẫn mày vào.”
“Q-quán karaoke cơ ạ?”
Cái từ ngữ nhạy cảm ấy tuột khỏi miệng mụ ta với một âm lượng to hơn hẳn so với dự định ban đầu, và mụ ta đã muộn màng tự cắn chặt lấy môi mình. Tại sao mụ ta lại phản ứng thái quá như vậy? Kim Jeong-suk vốn dĩ có một sự thù ghét thù hận tột độ đối với mấy cái quán hát karaoke. Tôi đã từng phải vểnh tai lên nghe lọt tai hàng trăm lần về cái câu chuyện đó xen lẫn giữa những tràng cằn nhằn chửi rủa ca cẩm của mụ ta—mụ ta đã từng có một khoảng thời gian làm gái bao phục vụ ở một quán hát vào hồi còn đang ở độ tuổi đôi mươi thanh xuân phơi phới và đã từng bị một gã quản lý đánh đập hành hạ dã man thừa sống thiếu chết. Kể từ cái sự kiện kinh hoàng đó trở đi, mụ ta đã lập lời thề độc là sẽ tránh xa lánh xa vạn dặm mọi thứ có liên quan dính líu đến karaoke. Mụ ta cứ luôn miệng leo lẻo bảo rằng bản thân đã phải cắn răng gánh chịu mọi sự nguyền rủa nhục nhã ê chề nhất trên đời trước khi tìm được đường trốn thoát thân. Chuyển đổi công việc từ một con phò làm gái karaoke chuyên phục vụ rót rượu và bán rẻ thân xác sang làm bà chủ tú bà ở quán ăn này cũng là vì cái gã đó cả, mụ ta đã từng mếu máo kể lể khóc lóc ỉ ôi như vậy. Lần đầu tiên khi được nghe mụ kể lể về câu chuyện đó, tôi đã thực sự cảm thấy chạnh lòng thương xót cho cái cuộc đời đầy rẫy bi kịch của mụ. Lẽ dĩ nhiên là, cái phần sự thật đen tối còn lại của câu chuyện đó đã dập tắt dội một gáo nước lạnh vào sự thương cảm ngây thơ ấy hệt như thổi tắt một ngọn nến le lói.
“Tao gặp con mẹ mày ở đó nữa chứ? Khi tao đang tìm đường bỏ trốn, tao đã ra tay cứu vớt kéo lôi cái con khốn đó chạy theo cùng. Thế nhưng cái con khốn nạn chết dẫm đó đéo những đéo biết ơn đền đáp tao mà lại còn nhẫn tâm đâm tao một nhát dao chí mạng sau lưng. Mày thấy có cái lý lẽ nào hợp tình hợp lý khi mà ân nhân cứu mạng của mình lại bị chính kẻ đó phản bội bán đứng không hả?”
Đúng là sự thật thì hai người bọn họ đã tình cờ gặp gỡ quen biết nhau ở cái chốn quán hát karaoke nhớp nháp đó, thế nhưng phần lớn những tình tiết còn lại đều là những lời dối trá trắng trợn bịa đặt, và tôi thừa biết tỏng điều đó. Mụ ta đéo hề ra tay “kéo lôi” cứu vớt một ai cả—chính mẹ tôi mới là người đã đứng ra che chở bảo bọc giúp mụ ta trốn thoát thành công. Cái việc xả thân đứng ra bảo vệ Kim Jeong-suk thoát khỏi đòn roi tàn nhẫn của gã quản lý thú tính đó đã để lại cho mẹ tôi một vết sẹo chằng chịt lớn tồi tệ trên đầu. Cứ mỗi lần rượu vào lời ra say xỉn bét nhè, mẹ tôi lại lôi xềnh xệch Kim Jeong-suk bắt mụ ngồi xuống đàng hoàng rồi lải nhải đay nghiến, “Jeong-suk à, nếu như đéo có tao ra tay nghĩa hiệp cứu vớt cái mạng chó của mày, thì chắc chắn mày đã xanh cỏ chết rũ xác từ lâu lắm rồi.” Tôi đã phải nghe cái điệp khúc chửi bới mắng nhiếc đó lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng nghìn lần rồi.
Tôi đồ rằng những vết thương hằn sâu trong tâm khảm con người ta thường đéo bao giờ dễ dàng phai nhòa nguôi ngoai đi được. Chỉ mới nghe thoảng qua hai từ “quán karaoke” thôi cũng đã đủ sức làm cho khuôn mặt Kim Jeong-suk biến sắc tái mét xám ngoét lại. Mụ ta đột ngột trông già nua hốc hác đi một cách đau đớn thảm hại.
Bất thình lình từ trong hư không, bàn tay của Chu Gi-oh ngang nhiên luồn lách vào giữa hai đùi tôi. Ngón tay của hắn ve vuốt lướt nhẹ trên phần đùi non nhạy cảm bên trong lớp quần jeans thô ráp, vuốt ve mơn trớn một cách vô cùng dịu dàng tình cảm, trong khi cái miệng của hắn thì lại đang thốt ra những lời lẽ đe dọa với Kim Jeong-suk, người đang sợ hãi đến mức gần như co rúm rúm ró cả người lại.
“Bà không cần thiết phải sợ hãi làm gì cho dư thừa. Mụ bà chủ của chúng ta sẽ chỉ việc có mặt ở đó trong vòng vỏn vẹn mười phút đồng hồ thôi. Hoàn toàn không có thêm bất cứ một nhiệm vụ phát sinh nào khác—chỉ cần đứng im lặng vểnh tai lên nghe tao dặn dò vài lời vàng ngọc rồi lập tức cút xéo đi là xong.”
“Sợ hãi á? Dạ được rồi, em đã hiểu rõ rồi ạ. Thời gian thì sao cũng được, không thành vấn đề gì đâu ạ? Quán sẽ đóng cửa nghỉ bán ngay sau khi bọn con gái dọn dẹp ra về hết ạ.”
“Bà cứ việc vác xác đến đó vào bất cứ lúc nào sau khi mặt trời lặn hoàng hôn buông xuống. Tao sẽ luôn túc trực có mặt ở đó để tiếp đón bà khi bà vác xác đến.”
Đó là toàn bộ nội dung của cuộc trò chuyện bàn bạc ngắn ngủi giữa hai người bọn họ. Có vẻ như mọi sự bàn bạc thương lượng quan trọng quyết định đến số phận của tôi sẽ được diễn ra tại cái quán karaoke đó. Thế nhưng tại sao cứ nhất thiết phải chọn cái địa điểm đó cơ chứ? Dẫu cho cái văn phòng làm việc của hắn có bận rộn không có thời gian rảnh rỗi, thì chí ít cũng có thể ra một quán cà phê vắng vẻ nào đó gần đây… Không, nghĩ lại thì cái viễn cảnh đó nghe chừng còn quái đản kỳ quặc hơn gấp vạn lần.
Buông lại một câu chốt hạ ngắn gọn, “Hẹn gặp lại mụ sau nhé,” Chu Gi-oh tàn nhẫn tiễn khách đuổi khéo Kim Jeong-suk rời đi rồi quay ngoắt mặt sang nhìn chằm chằm tôi. Nơm nớp lo sợ về cái viễn cảnh hai chúng tôi sẽ phải dắt díu nhau quay trở lại cái căn phòng khách sạn đó, cả cơ thể tôi đông cứng đờ đẫn lại khi hắn cúi gập người kề sát mặt vào tôi và cất giọng trầm đục hỏi, “Mày vẫn luôn mang theo cái ví đó bên người đấy chứ?”
“…Vâng ạ.”
“Đâu rồi? Mau lôi ra đây cho tao xem thử nào.”
Có lẽ là do bị phân tâm xao nhãng bởi cái câu chuyện về quán karaoke ban nãy, nên tôi đã quên béng bẵng đi mất cái vị trí cất giấu chiếc ví. Khi đầu óc đang quay cuồng ù ù cạc cạc, một tia sáng vụt lóe lên trong đầu tôi: Đúng rồi, tôi luôn luôn cẩn thận mang theo nó bên mình như giữ gìn một vật báu sinh mệnh được nhét gọn gàng trong túi quần sau. Thế nhưng khi tôi cuống cuồng thò tay ra đằng sau để kiểm tra sờ nắn lại một cách điên cuồng, thì cái túi quần sau của tôi, thật không thể nào tin nổi vào mắt mình, nó lại trống rỗng không có một thứ gì bên trong cả.
Cơn hoảng loạn tột độ bắt đầu ập đến bủa vây, những giọt mồ hôi lạnh toát lấp lánh vã ra ướt đẫm cả trán. Tôi hoàn toàn chẳng có một chút ấn tượng ký ức nào về cái chuyện chiếc túi quần của mình lại trở nên nhẹ bẫng tênh tênh như thế này từ cái lúc quái nào hay ở cái chỗ quái quỷ nào. Không, đợi một chút đã nào. Đêm hôm qua khi tôi đang cắm cổ lái chiếc xe ô tô của quán phóng thục mạng đến văn phòng của hắn, tôi dám chắc nịch một trăm phần trăm là mình vẫn đang cầm nó trên tay. Tôi vẫn còn có thể nhớ như in cái cảm giác cộm cộm khó chịu khi chiếc ví dày cộp đó ép chặt vào mông mỗi khi tôi dẫm chân đạp ga. Chắc chắn là tôi không hề để quên nó vứt chỏng chơ trong xe, vậy chẳng lẽ là nó đã bị rơi rớt ra ngoài trong cái lúc tôi đang quỳ lạy van xin lết bằng đầu gối bò lê bò lết trên mặt đất để tiến đến chỗ Chu Gi-oh sao? Nhưng mà vào cái khoảnh khắc hỗn loạn đó, hàng tá những tên đàn em bặm trợn của hắn đứng vây quanh chắc chắn sẽ phải nhìn thấy chứ. Vậy thì những giả thiết còn lại chỉ có thể là rơi trên chiếc xe do tên Doo-jiki cầm lái hoặc là rơi rớt ở bên trong phòng khách sạn…
Khi những dòng suy nghĩ hỗn loạn đó chạy đến đoạn này, thì Chu Gi-oh, kẻ nãy giờ vẫn đang chăm chú dán mắt nhìn tôi, thình lình nhoẻn miệng cười toe toét rạng rỡ. Không thể nào có chuyện trùng hợp đến thế được…
“Đừng có cuống lên lo lắng thái quá làm gì. Tao đã cất giữ bảo quản nó ở một nơi vô cùng an toàn rồi.”
“…Ồ.”
Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng chửi thề ra thành tiếng, Cái đồ khốn nạn chó đẻ nhà mày. Bắt ép tôi phải há miệng bú cặc, bắt ép tôi phải quỳ lạy bò lết như súc vật, ép tôi phải cắn răng hứng chịu đủ mọi lời lẽ xỉ nhục mắng nhiếc và những hành động bẩn thỉu đồi bại như thế vẫn còn chưa đủ đô với hắn hay sao—mà giờ đây hắn lại còn có cái tâm trạng rảnh rỗi để bày ra cái trò chơi khăm ác ý tàn nhẫn này nữa. Cứ chiểu theo như những lời ngụy biện của hắn, thì cái hành động đe dọa này gần như đã có thể khép vào cái tội danh “cố sát giết người” rồi đấy. Dẫu cho đây chỉ đơn thuần là một trò đùa cợt nhả giỡn chơi, thì hắn cũng nên tự biết thân biết phận mình là ai mà đừng có hành xử ngông cuồng vô lối như vậy chứ. Thế nhưng bản thân tôi, thừa biết rõ cái thân phận thấp hèn hèn mọn chỉ là một thằng Woo Min-jo vô giá trị rẻ rúng, nên lúc nào cũng chỉ có thể phản xạ đáp lại bằng một câu nói rập khuôn quen thuộc: Vâng, cháu xin cảm ơn chú.
“Tao đã cất giấu nó ở cái tủ đầu giường nằm ngay sát mép giường ngủ đấy, mày còn nhớ không hả? Cứ thử mở cái ngăn kéo trên cùng ra mà kiểm tra, nó đang nằm ngoan ngoãn ngoan hiền ở trong đó đấy. Cứ thong thả từ từ rồi lúc nào rảnh rỗi thì lấy sau cũng được.”
“P-phòng 608… phải không ạ?”
Hắn khẽ gật đầu xác nhận trước câu hỏi ấp úng lắp bắp đầy hoang mang của tôi. “Đúng rồi, 608. Cái chốn riêng tư bí mật của hai chúng ta.”
Cái câu chốt hạ cuối cùng ấy đã lập tức quét sạch sành sanh bay biến mọi sự lo lắng bất an về sự mất tích của chiếc ví, và thay thế vào đó là một nỗi nơm nớp lo sợ mới kinh hoàng hơn gấp bội phần. Cái cụm từ “lấy sau cũng được” kia mang một ý nghĩa đe dọa rõ ràng rành rọt rằng tôi sẽ phải ngoan ngoãn vác xác lên giường ngủ lại qua đêm tại cái căn phòng khách sạn đó vào tối hôm nay.
Mới chỉ cách đây có vài phút đồng hồ ngắn ngủi thôi, khi còn đang đứng chờ đợi trước buồng thang máy, hắn đã thầm rĩ hứa hẹn thề non hẹn biển rằng sẽ tuyệt đối không thèm đụng chạm xâm phạm đến cái miệng hay bất cứ một ngóc ngách nào khác trên cơ thể tôi cho đến tận khi những vết thương của tôi hoàn toàn lành lặn lại. Cái chất giọng dẻo quẹo như kẹo kéo chứa đầy mùi mẫn đường mật ấy vẫn còn đang lởn vởn bám rịt văng vẳng bên tai tôi. Nếu như bây giờ tôi dám mạnh miệng từ chối lấy cớ là vết thương của mình vẫn chưa kịp lành lặn lặn sẹo, thì liệu hắn có lấy đó làm cái cớ để lôi tôi ra chửi bới mắng nhiếc là cái đồ hay kêu ca phàn nàn ỉ ôi rồi nổi trận lôi đình điên tiết lên không, hay là hắn sẽ lại nhếch mép cười khẩy giễu cợt bỡn cợt tôi vì cái tội dám tự phụ hoang tưởng cho rằng hắn đang thèm khát nhòm ngó muốn quan hệ với tôi trong khi thực chất thì trong đầu hắn còn chẳng thèm mảy may đoái hoài suy nghĩ đến cái chuyện cỏn con đó?
Đúng vào lúc cái tâm trí đang rối bời quẩn quanh ấy, hắn thình lình chìa một vật gì đó ra trước mặt tôi.
“Cầm lấy cái này đi.”
Hai mắt tôi trợn tròn xoe lên vì kinh ngạc tột độ. Cái vật đang nằm gọn lỏn trên tay hắn đéo phải là một thứ gì khác ngoài một chiếc điện thoại smartphone đời mới đắt tiền nhất hiện nay—cái giá trị của nó chắc chắn phải đắt đỏ gấp hàng chục hàng trăm lần so với cái chiếc ví cùi bắp rách rưới của tôi. Đối với một gã đại gia giàu nứt đố đổ vách như hắn, thì đây có lẽ cũng chỉ là một hành động ga lăng tử tế hào phóng vặt vãnh ném tiền qua cửa sổ, thế nhưng đối với một kẻ mang thân phận thấp hèn nhận của bố thí như tôi, thì món quà này lại mang đến một cảm giác ngột ngạt nghẹt thở đến mức đè nén bức bối tột cùng.
Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng thốt ra lời từ chối theo một phản xạ phòng vệ tự nhiên, Chú làm ơn đừng làm thế ạ, nhưng tôi lại vội vã sực nhớ lại cái cuộc trò chuyện bàn bạc gay gắt trong lúc uống cà phê ở khách sạn ban nãy: “Sự từ chối đẩy đưa của mày cũng chỉ có giới hạn của nó thôi trước khi nó biến thành một sự khiêu khích chọc tức tao.”
“Cháu xin cảm ơn chú rất nhiều ạ,” tôi cất giọng nói bằng một thái độ vô cùng biết ơn, kính cẩn dùng cả hai tay đón nhận lấy món đồ đắt tiền đó. Hắn nhoẻn miệng cười tươi rói, dường như đang cảm thấy vô cùng hài lòng mãn nguyện đắc ý.
“Giờ thì mày đã biết điều khôn hồn ngoan ngoãn nhận quà mà đéo dám cãi lại tao nửa lời rồi đấy. Chắc hẳn là mày cũng đã kịp thời đúc rút học hỏi được chút ít kinh nghiệm xương máu từ cái bài ca cằn nhằn mắng mỏ của tao ban nãy rồi, có đúng không hả?”
“…”
“Cũng đéo có gì là khó khăn gian nan lắm đâu, đúng không hả?”
“…Vâng ạ.”
Làm thế quái nào mà hắn lại có thể điều tra điều tra nắm thóp rõ ràng tường tận cái sự thật là bản thân tôi đéo hề sở hữu đứng tên bất kỳ một chiếc điện thoại di động cá nhân nào cơ chứ? Đối với một kẻ có quyền lực siêu nhiên khả năng moi móc lật tung cả cái lịch sử gốc gác lai lịch của tôi lên chỉ bằng một cái búng tay cái chớp mắt, thì cái sự hiểu biết tường tận đó lại càng trở nên đáng sợ kinh hoàng khiếp đảm hơn gấp ngàn vạn lần.
Bất thình lình, đôi môi nóng hổi của hắn ép sát rạt vào tận mang tai tôi. Bàn tay to lớn khổng lồ, tỏa ra một sức nóng hừng hực hừng hực như than hồng, tóm chặt lấy yết hầu bóp cổ tôi. “Mày chính là vị chủ nhân vĩ đại duy nhất của đời tao. Còn tao thì chỉ là một con dã thú ngoan ngoãn được mày nuôi nấng thuần hóa.”
“Mày có nhìn thấy cái bộ dạng thảm hại của tao không hả? Nằm ngửa bụng phơi mình ra, ngoan ngoãn phục tùng áp sát rạt cơ thể xuống tận mặt đất bùn lầy. Tất cả mọi sự hi sinh này đều là vì mày mà thôi. Tao thực sự đang điên cuồng si mê thèm khát mày đến chết đi sống lại rồi đây này. Mẹ kiếp thật, tao thậm chí còn cảm thấy sẵn sàng tình nguyện vãi cả đái ra quần vì sung sướng chỉ vì mày thôi đấy.”
“…Cháu xin ngàn lần tạ lỗi với chú ạ.”
“Xin lỗi á? Mày là cái kẻ đã ra tay châm ngòi khơi mào làm cho tao phải phát điên đảo lộn lên, thế nên cái chuyện tao bị sập bẫy sa lưới tình của mày âu cũng là một điều lẽ dĩ nhiên hiển nhiên phải xảy ra thôi. Tao vốn dĩ mang cái bản tính ưa thích đam mê những thứ gai góc sắc nhọn đâm chém, thế nên tao đã lập tức bị sập bẫy sa lưới tình ngã gục ngay từ cái ánh nhìn chạm trán đầu tiên rồi.”
“…”
Tôi hoàn toàn đéo thể nào hiểu nổi và thực tâm cũng đéo hề có hứng thú muốn tìm hiểu đào sâu xem rốt cuộc là hắn đang muốn ám chỉ ám thị cái ý nghĩa sâu xa gì, thế nên tôi chỉ đành cúi gằm ánh mắt xuống lảng tránh và lôi chiếc điện thoại mới toanh ra nghịch ngợm bấm bấm cho đỡ ngượng ngùng. Thế nhưng cái ý nghĩa chân thực ẩn giấu đằng sau những lời lẽ sến súa đó cứ từ từ chậm rãi thẩm thấu ngấm ngầm thấm dần vào trong tâm trí tôi một cách tự nhiên nhất. Hắn đang cố tình ví von so sánh cái tình cảm si mê cuồng nhiệt mà hắn dành cho tôi với cái câu thành ngữ tục ngữ dân gian truyền miệng, “Chẳng có một cái cây cổ thụ nào lại có thể kiên cường đứng vững hiên ngang mãi được sau mười nhát búa đốn hạ liên tiếp.”
Vùng dái tai nhạy cảm nơi đôi môi nóng rực của hắn vừa mới cọ xát chạm vào và cái phần cổ họng đang bị bàn tay thô ráp của hắn tóm chặt bóp nghẹt nóng ran bỏng rát lên như bị phỏng lửa. Làm ơn hãy dừng lại đi và tránh xa tôi ra một chút đi, Gi-oh à. Hai chúng ta đang đứng ở một khoảng cách quá đỗi sát rạt gần gũi nhau rồi đấy. Tao đang cảm thấy vô cùng ngột ngạt ngộp thở đéo thể nào hít thở nổi không khí đây này.
Có lẽ cái lời thỉnh cầu nguyện ước tuyệt vọng câm nín trong thâm tâm của tôi đã bằng một phép màu nào đó truyền đạt đến tai hắn, bởi vì Chu Gi-oh đã từ từ lùi bước kéo giãn khoảng cách ra xa và đứng thẳng người dậy, cái chiều cao khủng khiếp sừng sững của hắn cao lớn gần như muốn chạm đến tận cái trần nhà của quán ăn. Tôi giật bắn mình nhón gót nhảy dựng lên nép gọn vào một góc để nhường đường cho hắn đi qua. Tôi đã từng thoáng có ý nghĩ cân nhắc đến việc phải lững thững đi lẽo đẽo theo sau tiễn chân hắn ra tận cửa, thế nhưng hắn đã cất tiếng nói chặn họng trước.
“Mày cứ việc ở lại đây đi. Tao sẽ chủ động liên lạc gọi điện lại cho mày sau.”
Sải những bước chân dài uy dũng lướt qua khu vực bếp, hắn nói vọng lại với Kim Jeong-suk, “Tao xin phép đi trước đây nhé,” và tôi ngoan ngoãn cúi gập người xuống chào một cái thật sâu.
Khi tôi vừa mới lóng ngóng đứng thẳng người dậy, thì tôi lại giật thót mình kinh ngạc trước một tình huống hỗn loạn mới vừa xảy ra. Ngay khoảnh khắc trước khi Chu Gi-oh kịp bước chân ra đến cửa, Kang Mun-su đã hùng hổ xông vào trong quán.
Được chứng kiến tận mắt cái cảnh tượng hai người đàn ông ấy đối đầu giáp mặt giáp lá cà với nhau, tôi mới thực sự kinh hãi nhận thức được sự khổng lồ đồ sộ của Chu Gi-oh là vĩ đại đến mức nào. Kang Mun-su dẫu sao cũng cao trên mức 180 cm, một chiều cao cũng được coi là khá lý tưởng vượt trội so với tiêu chuẩn trung bình, thế nhưng khi đem đặt lên bàn cân so sánh với Chu Gi-oh thì hắn lại lớn hơn khổng lồ hơn hẳn—tôi mạnh dạn đoán chừng chiều cao của hắn cũng phải dễ dàng đạt đến ngưỡng hai mét là ít. Kim Jeong-suk đang đứng ở quầy pha chế nhìn thấy cái gã nhân tình trẻ tuổi của mình bị khí thế bức người của kẻ khác dọa dẫm uy hiếp thì liền vội vã lật đật chạy ù ra sảnh, và rồi mụ ta lại quay sang trừng mắt lườm nguýt xéo xắt tôi một cách vô cớ đéo có lý do chính đáng nào.
Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận rõ rệt được sự căng thẳng cứng nhắc bao trùm lấy toàn thân Kang Mun-su. Dẫu cho chỉ đứng quan sát diễn biến từ phía sau lưng, tôi cũng thừa sức đoán biết được rằng Chu Gi-oh đang dùng một ánh mắt lạnh lẽo khinh bỉ nhìn chằm chằm từ trên cao xuống đánh giá hắn. Hắn chắc chắn là đã điều tra điều tra nắm thóp được tỏng cái sự thật Kang Mun-su chính là một cái gã trai bao chuyên đi bòn rút moi tiền của quán này rồi. Có lẽ cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt hắn lúc này đang bộc lộ ra sự khinh bỉ chê bai dè bỉu tột độ hay là sự coi thường khinh rẻ xem hắn như một kẻ hạ đẳng còn đéo bằng một con chó rách.
Rồi cánh cửa kính của quán bỗng bật mở bung ra từ phía đằng sau lưng Kang Mun-su, và giọng nói oang oang uy lực của Jang-bae vang lên chát chúa hệt như một tiếng roi da quất thẳng vào sống lưng hắn.
“Mày đang làm cái trò quỷ quái gì ở đây thế hả, cái thằng khốn nạn chó đẻ kia? Mau lách cái thân tàn của mày tránh đường ra ngay!”
Ngay tại cái khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi chỉ hận không thể đứng ra hò reo cổ vũ khích lệ cho hành động của Jang-bae. Đừng có chỉ biết hù dọa dọa dẫm suông bằng mồm miệng—hãy ra tay tàn nhẫn nghiền nát bóp nát một hòn dái của cái thằng khốn nạn đó đi trước khi anh cất bước rời đi…
Bị bủa vây kẹp chặt giữa vòng vây của những gã giang hồ bặm trợn to con lực lưỡng hơn hẳn mình rất nhiều, Kang Mun-su giật thót mình hoảng hốt khiếp sợ. Hắn luống cuống lách người bước dạt sang bên trái với ý định nhường đường cho Chu Gi-oh đi qua, thế nhưng Chu Gi-oh lại cũng lù lù lách người chặn đường sang bên trái. Hoang mang bối rối tột độ, Kang Mun-su lại vội vã chuyển hướng lách người sang bên phải, và Chu Gi-oh lại lù lù bám gót theo sát sạt. Bọn họ cứ thế lặp đi lặp lại cái trò lách qua lách lại chơi khăm đó đến tận hai lần nữa.
Từng động tác di chuyển của Chu Gi-oh đều cố tình được thực hiện chậm lại tinh tế hơn nửa nhịp một cách vô cùng điệu nghệ xảo quyệt, thế nên dẫu cho bản thân Kang Mun-su đang bị bối rối đéo kịp nhận ra điều đó, thì tất cả những người đang đứng chứng kiến vở kịch đều có thể dễ dàng nhìn thấu mọi chuyện. Rõ ràng là Chu Gi-oh đang cố tình bày trò ngáng đường chặn họng trêu tức hắn. Trái tim tôi bắt đầu đập thình thịch đánh trống liên hồi, tôi thầm tự hỏi không biết liệu Kang Mun-su, một kẻ đã từng xuống tay máu lạnh giết người với chủ đích rõ ràng, có bất thình lình nổi cơn điên loạn điên khùng lên mà làm càn hay không. Thế nhưng cuối cùng thì hắn cũng lòi đuôi chuột chứng tỏ bản chất hèn nhát của mình, đúng là cái loại tiểu nhân hèn hạ chỉ giỏi đi bắt nạt uy hiếp những kẻ yếu thế hơn mình và lúc nào cũng sẵn sàng ngoan ngoãn cúi rạp đầu luồn cúi trước sức mạnh của những kẻ mạnh hơn. Hắn khúm núm cúi gập người chào hệt như một lời chào hỏi cung kính rồi hèn mọn lùi bước dạt ra phía ngoài cánh cửa nơi Jang-bae đang đứng sừng sững chờ đợi.
Trước khi quay gót rời đi khuất bóng, Chu Gi-oh còn nán lại liếc mắt nhìn xéo về phía tôi thêm một lần cuối cùng. Cái sự tiếp xúc chạm trán ánh mắt ngắn ngủi vội vã ấy khiến tôi có một cảm giác mãnh liệt như thể hắn đã nhanh chóng đánh giá thu thập đo lường được tất tần tật mọi thông tin chi tiết liên quan đến Kang Mun-su.
Có lẽ đó chính là một thứ bản năng sinh tồn hoang dã của loài động vật—sự nhạy bén sắc sảo tinh tường của những con thú đực đầu đàn khi phải đối mặt chạm trán với kẻ thù địch thủ đang nhăm nhe nhòm ngó rình rập rình rập tranh giành cùng một con mồi yếu ớt. Địt mẹ kiếp thật, bản thân tao đây rõ ràng cũng là một thằng đàn ông đực rựa cơ mà, thế đéo nào mà mọi chuyện lại trở nên bi đát tồi tệ thế này…
Xuyên qua bức rèm cửa đang mở hé phanh ra, tôi lén lút dòm trộm thấy cảnh Chu Gi-oh đang lững thững bước lên chiếc xe ô tô sang trọng. Cảm giác u ám u ám hệt như có cả một đám mây đen u ám đang lơ lửng giăng kín mù mịt ngay trên đỉnh đầu hắn vậy. Ngay cái khoảnh khắc chiếc xe của hắn vừa mới lăn bánh rời khỏi quán, bầu trời bên ngoài bỗng dưng tối sầm xám xịt lại một cách đáng sợ. Chắc chắn là một cơn mưa rào tầm tã sắp sửa kéo đến đổ ập xuống rồi.
“Cái thằng khốn nạn kiêu ngạo hống hách ngạo mạn. Chỉ giỏi đi phô trương khoe mẽ sức mạnh để ra oai với gái gú của nó thôi.”
Nghe thấy tiếng bước chân sải dài đi lại đầy vẻ oai phong lẫm liệt oai vệ của Kang Mun-su khi gã lững thững sải bước vào trong quán, tôi đành cắm cúi lảng tránh cúi gằm mặt xuống nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại đắt tiền đang cầm khư khư trên tay. Đó là một chiếc điện thoại nắp gập đời mới có thiết kế màu đen tuyền bóng bẩy, giống hệt như bộ vest lịch lãm sang trọng mà hắn đang khoác trên người ngày hôm nay, lớp vỏ ngoài bóng loáng sạch bong kin kít đéo có lấy một vết trầy xước xước xát nào. Liệu đây là món đồ công nghệ cũ kỹ mà hắn đã từng sử dụng qua đào thải lại, hay là hắn đã cất công vung tiền mua hẳn một cái mới tinh để tặng cho tôi? Dẫu cho có là cái trường hợp nào đi chăng nữa, thì nó cũng đã chính thức trở thành một chiếc xiềng xích gông cùm vô hình giam cầm trói buộc cuộc đời tôi.
Chiếc xe ô tô sang trọng ngoài kia vừa mới chỉ kịp lăn bánh lùi ra khỏi bãi đỗ chưa được bao lâu, thế nhưng tôi đã có cảm giác ảo giác như thể chiếc điện thoại trong tay mình đang rung lên bần bật, và cái chất giọng trầm đục vọng ra từ hang động của Chu Gi-oh đang vang vẳng cất tiếng gọi tên tôi, Min-jo à. Woo Min-jo.
0 Bình luận