Bạn không có cảnh báo nào.

    Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Chu Gi-oh chồm tới và hôn tôi. Đúng hơn là một sự bạo lực, cứ như thể hắn muốn xé toạc môi và giật đứt lưỡi tôi ra vậy. Chỉ đến khi tôi thét lên và dùng sức đẩy bật hai bả vai hắn ra thì hắn mới chịu dừng lại. Đôi môi tôi sưng tều lên như mỏ vịt vì bị hắn mút mát quá mạnh.
    Hắn cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt đầy sự khó tin. Việc tôi nuốt trọn tinh dịch của hắn chắc hẳn đã mang lại một cú sốc lớn. Sau một hồi trợn tròn mắt kinh ngạc, hắn khẽ lắc đầu và buông ra một câu nói điên rồ.
    “Đây là đâu thế này? Chết tiệt, thiên đường à?”
    “…Thiên đường sao ạ?”
    “Đúng rồi, là thiên đường đấy!”
    “….”
    Tôi không biết phải phản ứng thế nào trước cái từ “thiên đường” ấy. Chu Gi-oh, như thể không tìm được từ ngữ nào để diễn tả, tự gật gù ngay phía trên tôi và lầm bầm, “Không, không phải. Đéo phải cái nơi này, mà chính mày mới là thiên đường, Min-jo à. Mày đấy.”
    “….”
    Tôi không nhận ra sự khác biệt ngay lập tức. Cái nơi này là thiên đường so với việc tôi là thiên đường. “Đây” là một địa điểm, còn “tôi” là một con người. Trước khi tôi kịp tiêu hóa điều đó, hắn đã nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng kiên định và nói, “Hôm nay tao sẽ nói cho mày rõ. Mày chính là thiên đường của Chu Gi-oh này, là thiên đường đấy.”
    “….”
    “Chúng ta hãy cùng nhau sống hạnh phúc mãi mãi về sau nhé! Rõ chưa hả!”
    “….”
    “Rõ chưa!”
    “…Vâng ạ.”
    Lời đáp của tôi vang lên yếu ớt. Đầu tôi đột nhiên đau nhói, và cơn dư chấn say xỉn bị lãng quên nãy giờ bỗng chốc ập đến cùng một lúc. “Mày là thiên đường của Chu Gi-oh này.” Trên đời này có bao nhiêu gã trai tân hai mươi ba tuổi đầu lại đi nghe một lời tỏ tình sến súa như thế cơ chứ?
    Tôi thực sự muốn hỏi thẳng xem liệu hắn có đúng là bốn mươi tuổi thật không, hay là đang khai gian tuổi tác để được sống cùng tôi, có khi hắn đã bước sang tuổi ngũ tuần hay già hơn thế nữa rồi cũng nên. Lời ăn tiếng nói và cách hành xử thường ngày của hắn, bao gồm cả cái từ “thiên đường” kia, nếu đặt vào thập niên 80 thì quả là vô cùng hợp thời. Nếu tôi mà là phụ nữ, chắc lời cầu hôn của hắn sẽ không phải là “Mùa thu này cưới nhé” mà sẽ là “Hãy sinh con cho tao đi.”
    Nhưng Chu Gi-oh chắc chắn mới chỉ trạc tứ tuần, vừa chớm bước vào độ tuổi trung niên. Ngoại hình trẻ trung phong độ của hắn chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Nếu hắn mà đã năm mươi tuổi với diện mạo đó, thì bản thân điều đó đã là một tin tức giật gân rồi.
    Tôi thầm thở dài trong bụng. Bốn mươi hay năm mươi thì tuổi tác có quan trọng gì cơ chứ? Vượt ra ngoài vấn đề tuổi tác, bản chất con người hắn vốn dĩ đã như vậy rồi, sinh ra đã là thế—nghĩ như vậy khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
    “Mày đã làm tao sướng, thế nên tao cũng phải báo đáp lại mày. Hôm nay tao sẽ hóa thân thành thợ kỳ cọ ở nhà tắm công cộng để tắm rửa sạch bong cho mày. Cứ thử tận hưởng đi, sẽ sướng rơn người cho mà xem.”
    Chu Gi-oh nói với điệu bộ hệt như thể hắn chuẩn bị xoa bóp massage cho tôi và bước xuống giường. Sau đó, giống như một người mẹ đang ôm trọn đứa con bé bỏng vào lòng, hắn bế bổng tôi lên. Hai bàn tay to lớn của hắn đỡ lấy hai bờ mông tôi. Sợ bị ngã, tôi ngoan ngoãn vòng cả hai tay ôm chặt lấy cổ hắn theo phản xạ tự nhiên.
    “Cháu… cháu nặng lắm đấy ạ…”
    “Đừng có nói nhảm. Thế này mà gọi là nặng á? Còn nhẹ hơn cả hai hòn dái tao đang xách lủng lẳng đây này. Lo mà ăn uống đắp thêm chút da chút thịt đi rồi hẵng mở mồm.”
    “….”
    Chẳng có lý do gì để khước từ một kẻ luôn coi việc tắm rửa cho bạn là một sự báo đáp. Với một gã thô lỗ, dâm đãng như thế, thì cứ ngoan ngoãn mặc kệ để hắn muốn làm gì thì làm lại là giải pháp tối ưu nhất. Sự buông xuôi cam chịu khiến mọi thứ trở nên dễ thở hơn nhiều. Lẽ nào bây giờ tôi không thể cứ thế mà sống một cách vô âu vô lo sao?
    Vừa hôn chùn chụt lên gò má tôi, Chu Gi-oh vừa sải bước hướng về phía phòng tắm. Trước khi bước vào trong, hắn khựng lại, ép lưng tôi vào tường và nói, “Bắt đầu từ hôm nay thì nghỉ làm đi. Đừng có vác xác ra ngoài làm việc nữa.”
    Tôi nuốt nước bọt cái ực. Khác với lúc trước, một suy nghĩ yếu ớt “Hay là mình nghỉ thật nhỉ?” lướt qua trong tâm trí. Thế nhưng tôi nhanh chóng gạt đi.
    “Không được đâu ạ… Cháu cần phải bàn giao công việc đàng hoàng tử tế. Đặc biệt là lúc này… Chỉ còn vỏn vẹn vài ngày nữa là xong thôi.”
    Nếu như tôi không thu xếp hoàn tất mọi thứ êm đẹp, bọn họ kiểu gì cũng sẽ viện ra cái cớ nào đó để chèn ép chơi khăm tôi. Cái đám mục nát đó có khi lại còn bịa đặt vu khống ra mấy khoản nợ từ trên trời rơi xuống nữa. Không có gì đảm bảo là bọn họ sẽ không làm thế. Không, Kim Jeong-suk và Kang Mun-su chính xác là cái thể loại cặn bã đó.
    Chu Gi-oh, dường như cũng thấu hiểu điều này, không hề gượng ép thúc bách mà ngoan ngoãn chấp nhận lời tôi nói.
    “Được thôi. Mày muốn làm đéo gì thì làm.”
    “Cháu cảm ơn ạ.”
    “Tao mới là người phải nói lời cảm ơn. Mày khiến cho cuộc đời này trở nên đáng sống vô cùng.”
    Hắn cụng trán mình vào trán tôi. Nhếch mép cười, hắn khẽ thì thầm rỉ tai, “Bây giờ tao lại sợ chết rồi. Mày đã biến tao thành một thằng hèn nhát, mày có biết không?”
    “….”
    Không hiểu vì sao, cổ họng tôi bỗng nghẹn đắng lại. Nghe cứ như thể trước đây hắn chưa từng mảy may run sợ trước cái chết, và đột nhiên hắn lại mang đến một cảm giác hệt như một kẻ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.
    Câu hỏi tiếp theo của hắn, “Liệu tao có thể sống thọ không?”, khiến tôi nghĩ rằng điều đó có lẽ là sự thật, rằng hắn thực sự là loại người luôn kề cận với cái chết.
    Bị bỏ mạng dưới đòn tấn công của kẻ thù hay bị đâm sau lưng bởi những kẻ thân tín, hắn hoàn toàn có thể nhắm mắt xuôi tay bất cứ lúc nào. Thậm chí là ngay lúc này đây. Đó chính là Chu Gi-oh. Đối với tôi, hắn luôn luôn là như thế.
    Vết sẹo hằn sâu bên khóe mắt hắn. Những vết thương chằng chịt nông sâu rải rác khắp cơ thể. Chúng chính là những bằng chứng sống đanh thép nhất.
    “Nếu như mày bảo có, thì tao thề sẽ sống thọ sống dai cho dù có xảy ra chuyện đéo gì đi chăng nữa. Còn nếu như mày bảo sống thế là đủ rồi, tao sẽ lập tức chết ngay bây giờ.”
    Bất kể là đang say xỉn hay tỉnh táo, bản thân tôi cũng là một gã lạ lùng. Tôi là thể loại người như vậy, sinh ra vốn dĩ đã là thế rồi. Việc thốt ra từ “Vâng” thay vì “Ừ” đã minh chứng cho điều đó…
    “…Vâng ạ.”
    “….”
    “…Vâng, vâng ạ.”
    “….”
    Có lẽ tôi sẽ khắc cốt ghi tâm và nhớ lại khoảnh khắc này cùng sự ngượng ngùng xấu hổ đến mãi mãi về sau, thế nhưng tôi sẽ không bao giờ phải hối hận vì đã nói “vâng” thay vì “đủ rồi”. Hắn sẽ phải làm ra một chuyện gì đó vô cùng tồi tệ tàn nhẫn đến mức tôi thực sự muốn hắn biến mất khỏi cõi đời này thì may ra.
    “…Chú hãy sống thật thọ nhé. Sống càng lâu càng tốt… Bất cứ ai trên đời này cũng đều mong muốn điều đó mà, thế nên chú cũng phải như vậy, thưa sếp…”
    Hắn gật đầu lia lịa, mừng rỡ khôn xiết. Giống hệt như lúc tôi quỳ gối khẩn khoản van nài hắn, hắn đáp lời, vô cùng xúc động, “Sống cùng với mày, thì dĩ nhiên là tao sẽ làm thế rồi!”
    “Mẹ kiếp, tao thề là tao sẽ sống thật thọ bất chấp mọi thứ! Khốn nạn thật, tao sẽ bám trụ sống cho đến tận khi mày chán ngấy tao thì thôi! Được không hả?”
    🍀
    Sau khi đã tắm rửa vệ sinh cá nhân và đánh chén no nê xong xuôi, tôi ngồi trên xe của Chu Gi-oh đi thẳng đến quán trà. Lúc bấy giờ đồng hồ cũng đã điểm 11 giờ trưa. Khi tôi lật đật hối hả chuẩn bị bước xuống xe, Chu Gi-oh liền túm chặt lấy tôi.
    “Không có lấy một lời chào tạm biệt nào à?”
    “À…”
    Tôi lật đật vắt óc suy nghĩ chắp vá lại quy trình chào tạm biệt thuộc lòng ban sáng. Ôm trước, rồi mới hôn… À không, hôn trước, rồi mới ôm… Nhưng mà câu thoại kèm theo là gì nhỉ?
    “Mày sẽ phải đợi đến tận sẩm tối đấy. Lại đây mau, mẹ kiếp. Để tao làm cho nhanh.”
    Vừa vẫy tay gọi tôi lại gần, hắn vừa rướn người tới, áp môi hôn lên môi tôi. Ôm riết siết chặt lấy tôi bằng cả hai cánh tay, hắn thì thầm rỉ tai, “Đi làm rồi về nhà an toàn nhé.” Rằng hắn yêu tôi rất nhiều, trân trọng cưng nựng tôi vô cùng, những lời sến súa đó lập tức theo sau. Giọng nói của hắn, rót thẳng len lỏi vào tai tôi, nghe vô cùng ướt át dính dấp.
    Chỉ đến tận khoảnh khắc đó tôi mới bàng hoàng sực nhớ ra rằng hai chúng tôi không hề ở chốn riêng tư trong xe.
    Lấm lét liếc mắt dòm trộm Jang-bae qua gương chiếu hậu, tôi thấy gã ta đang trừng trừng dán mắt nhìn thẳng về phía trước hệt như thể gã không có cái lưng ở đằng sau vậy. Nếu như gã ta không cố tình diễn sâu giả lơ coi như tôi không hề tồn tại ở đó, giống hệt như cái lần ở trong quán bar, thì dám cá là gã cũng sẽ không bao giờ thèm quay đầu lại dẫu cho hai chúng tôi có lăn ra đụ nhau ngay tại chỗ này đi chăng nữa.
    Cứ hễ ngẫm lại nghĩ đến viễn cảnh đó, tôi lại cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ chín mặt thêm một lần nữa. Việc làm cho cả Jang-bae, một kẻ dường như bị mù và điếc chẳng màng thế sự, cũng phải sốc óc đứng hình, đồng nghĩa với việc tôi thực sự đã tự biến mình thành một thằng hề lố bịch thảm hại. Nếu như tôi mà cũng trở nên dâm ô tục tĩu dơ bẩn y chang như gã họ Chu này… Cái suy nghĩ kinh hoàng đó khiến tôi phải rùng mình ớn lạnh sởn gai ốc. Bắt buộc phải bỏ thói nốc rượu thôi.
    Rồi hắn nới lỏng vòng tay kéo tôi ra khỏi lồng ngực mình. Ánh mắt hắn, khi chạm phải ánh mắt tôi, khẽ cau mày nhíu lại đôi chút.
    “Cấm mày không được phân tâm nghĩ ngợi lung tung về những chuyện khác khi tao đang ôm mày. Như thế là vô phép đấy.”
    Cái gã nhạy bén tinh ranh chết tiệt. Thay vì cứng cổ chối bay chối biến, tôi vội vã ngoan ngoãn cúi đầu và lí nhí xin lỗi.
    “…Cháu xin lỗi ạ.”
    Bàn tay thô ráp của hắn xoa vò rối mái tóc tôi.
    “Nếu như có cảm giác chuyện gì đó không ổn, thì lập tức gọi điện thoại cho tao ngay tắp lự. Hoặc là gọi cho thằng Doo-jiki.”
    “Chuyện… chuyện không ổn là chuyện kiểu gì cơ ạ?”
    “Nếu lỡ như có thằng khốn nào đó rắp tâm bắt cóc mày, thì đó là một chuyện động trời tày đình rồi, đúng không hả? Mày là tất cả thế giới của tao mà.”
    “….”
    Hắn cứ thản nhiên tuôn ra những lời lẽ sến súa rợn da gà đó mà không thèm chớp mắt lấy một cái, thế nên kẻ phải gánh chịu sự ngượng ngùng xấu hổ ê chề lúc nào cũng luôn là tôi.
    Nhếch mép cười rạng rỡ, hắn khẽ vỗ vỗ lên má tôi. “Chỉ là tao đang lo xa phòng hờ trường hợp xấu nhất thôi. Lo xa thôi.”
    “Khi nào hoàn tất bàn giao công việc xong xuôi, thì hãy lên xe của Doo-jiki và chạy thẳng tắp một mạch về khách sạn. Đừng có mà lảng vảng tò mò đánh hơi chúi mũi lượn lờ ở mấy cái chốn xó xỉnh nào khác đấy nhé.”
    “Vâng ạ. Cháu sẽ ngoan ngoãn làm theo… Cháu sẽ làm thế ạ.”
    Tôi lấm lét đưa mắt nhìn ngắm lại lần cuối chiếc cà vạt xộc xệch lệch lạc mà tôi đã vụng về lóng ngóng thắt quanh cổ hắn, rồi rục rịch bước xuống xe. Khi tôi vừa sập mạnh cánh cửa đóng lại, lớp kính cửa sổ xe từ từ hạ xuống. Khuôn mặt của Chu Gi-oh lại lấp ló thò ra.
    “Vào trong đó đi. Tao sẽ đứng đây chống mắt lên quan sát mày bước hẳn vào trong rồi tao mới yên tâm cất bước rời đi.”
    Tôi cúi rập người chào một cái rồi quay gót, lững thững lê bước tiến về phía lối vào quán trà. Tôi có thể cảm nhận rõ rệt được ánh mắt găm chặt của Chu Gi-oh đang dán chặt lên lưng mình. Xuyên qua những khe hở mỏng manh của tấm rèm che cửa sổ quán trà, những ánh mắt tọc mạch của mấy cô tiếp viên trong quán cũng đang đổ dồn xâu xé soi mói nhìn ra ngoài.
    Ba ngày nữa. Chỉ vỏn vẹn trong vòng ba ngày ngắn ngủi nữa thôi, mối nghiệt duyên nợ máu với mụ Kim Jeong-suk sẽ chính thức chấm dứt kết thúc. Và cả mối liên hệ dơ bẩn trói buộc với Kang Mun-su cũng sẽ đứt đoạn theo. Giá như tôi có thể bình an vô sự thuận buồm xuôi gió vượt qua trót lọt cửa ải sóng gió này, thế nhưng với số kiếp mạt rệp hẩm hiu của thằng Woo Min-jo này, liệu tôi có thực sự may mắn làm được điều đó không cơ chứ?
    Tôi đứng chôn chân lỳ lợm nán lại ở ngay lối vào cửa quán trà, ngóng cổ theo dõi chiếc xế hộp của Chu Gi-oh nổ máy rời đi khuất bóng. Chỉ sau khi chiếc xe đã hoàn toàn mất hút, tôi mới đủ can đảm đối mặt với những người đang có mặt bên trong. Min-yang và Hyun-yang đang ngồi chễm chệ tán gẫu ở hai bàn cách biệt riêng biệt, mụ Kim Jeong-suk và bà thím phụ bếp thì đang túc trực lúi húi ở quầy thu ngân, và có một gã thanh niên trẻ tuổi đang đứng đực mặt chôn chân ở ngay chính giữa sảnh chính, không rõ gã ta là khách khứa hay là cái thá gì nữa. Kang Mun-su thì không thấy sủi tăm bóng dáng đâu cả.
    Tôi ném một ánh nhìn lơ đờ vô định lấp lửng vào một góc hư không nào đó và khẽ cúi đầu chào lấy lệ.
    “Cháu đến trễ. Xin lỗi mọi người.”
    Mụ Kim Jeong-suk, đang hì hục buộc thắt nút siết chặt một gói đồ, gắt gỏng đốp chát vặn vẹo lại ngay lập tức, “Mày có biết rốt cuộc mày đang xin lỗi vì cái tội tình quái gì không hả?”
    Quả thực là một sự khiêu khích trắng trợn. Tỏ vẻ nhắm mắt làm ngơ phớt lờ mụ ta, tôi với tay nhấc bổng một trong những bọc đồ mà mụ đã gói ghém xong xuôi lên, thế nhưng gã đàn ông nãy giờ vẫn đang đứng đực mặt ra đó đã nhanh chân sải bước tiến sát lại gần tôi. Mụ Kim Jeong-suk dí thẳng giao luôn bọc đồ cuối cùng mà mụ vừa mới buộc thắt nút xong vào tay gã ta và hất hàm nói với tôi, “Thằng nhóc người giao hàng mới tuyển đấy. Hôm nay mày chịu khó xách cổ nó theo lượn lờ vòng quanh các ngõ ngách và chỉ bảo hướng dẫn cho nó biết cách thức mánh khóe giao đồ uống diễn ra như thế nào. Hai đứa bọn mày tự động tự giác mà mở miệng làm quen giới thiệu bản thân với nhau đi.”
    Tôi ngước mắt lên nhìn săm soi gã đàn ông đó, và gã ta liền giơ một bàn tay lên chào hỏi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú