Chương 49
bởi Chung Seiker“….”
Hắn xỏ tay vào tay áo khoác mặc nguyên cái bộ dạng xộc xệch lố bịch đó. Trông có vẻ sẽ tươm tất khấm khá hơn đôi chút nếu như hắn chịu khó cài khuy áo lại, nhưng hắn lại cố tình phanh ngực áo ra không thèm cài. Căn phòng trống vắng đéo có bất kỳ một bóng người nào khác ngoài tôi ra để mà phải ra vẻ khoe khoang, ấy thế mà hắn lại cứ ưỡn cái lồng ngực vạm vỡ ra đầy vẻ đắc ý tự hào hãnh diện. Cái điệu bộ của hắn lúc này trông giống hệt như một ông bố bà mẹ đang hãnh diện đeo trên ngực một bông hoa cẩm chướng được tự tay cắt dán vụng về lóng ngóng bởi đôi bàn tay nhỏ bé xinh xắn của đứa con yêu quý vậy.
Như một thói quen thường lệ, hắn lại dang rộng một cánh tay ra.
“Lại đây với tao.”
Trong lúc lẽo đẽo bước theo sát gót Chu Gi-oh tiến về phía cửa ra vào của phòng khách sạn, một viễn cảnh ảo tưởng kỳ cục điên rồ bất chợt lóe lên xẹt qua trong tâm trí tôi. Nếu như có bất cứ một kẻ nào tò mò thắc mắc mở miệng ra hỏi thăm đả động đến cái chiếc cà vạt méo xệch này, chắc mẩm là Chu Gi-oh sẽ diễn cái nét mặt hệt như thể hắn đã ngóng cổ chờ đợi cái khoảnh khắc đó từ lâu lắm rồi, nhếch mép cười rạng rỡ ngoác đến tận mang tai và hành xử cư xử y chang như thế này đây:
Trong cái vở kịch viễn tưởng do tôi tự biên tự diễn, Chu Gi-oh sẽ cúi gằm mặt xuống ngắm nghía chiếc cà vạt rồi dõng dạc tuyên bố với một nhân vật cộm cán cấp cao nào đó, “Chính tay cô vợ hiền của tao đã thắt cho tao đấy. Quả thực là một kiệt tác tuyệt đẹp xuất sắc, đúng không hả?” Còn đối với cái đám tay chân đàn em to xác bặm trợn cỡ bự như Jang-bae hay Doo-jiki, hắn chắc chắn sẽ hất hàm nói, “Chính tay sếp sòng bà chủ của chúng mày đã thắt cái này đấy. Tụi mày có đủ tư cách năng lực để đánh giá định giá được cái giá trị vô giá của cái món đồ khốn nạn này không hả? Đéo có một cái núi tiền núi bạc nào trên cõi đời này có thể mua được cái món đồ này đâu, đéo bao giờ có cái mùa xuân đó đâu.”
Đó dẫu sao cũng chỉ là một cái viễn cảnh do tôi tự mình huyễn hoặc ảo tưởng ra thôi, nhưng nó lại khiến cho da mặt tôi nóng bừng bừng đỏ bừng lên vì ngượng ngùng xấu hổ. Tôi thầm hạ quyết tâm trong bụng rằng ngay khi hắn vừa mới bước chân khuất bóng rời đi, tôi sẽ lập tức lôi cái cà vạt ra để miệt mài luyện tập rèn luyện cách thắt cho đàng hoàng đàng hoàng. Kiểu đéo gì thì kiểu, hắn cũng sẽ ép uổng bắt buộc tôi phải tự tay thắt cà vạt cho hắn vào mỗi buổi sáng tinh mơ mỗi sáng tinh mơ, và dẫu cho tôi có thắt nó thảm họa tồi tệ hệt như một đống rác rưởi phân chó đi chăng nữa, thì hắn cũng sẽ phớt lờ mặc kệ và cứ thế mà diện y chang cái bộ dạng lố bịch này, chắc chắn một trăm phần trăm là như vậy. Thậm chí còn đáng sợ kinh hoàng hơn nữa là, tôi cứ nơm nớp lo sợ canh cánh trong lòng rằng cái viễn cảnh điên rồ mà tôi vừa mới vẽ ra nó sẽ biến thành sự thật hiển nhiên. Nếu như Chu Gi-oh cứ bô bô cái miệng đi lôi cái tên cúng cơm của tôi ra réo rắt khắp nơi réo gọi mọi nơi trong lúc thao thao bất tuyệt phun ra phun ra những lời lẽ nhảm nhí điên rồ hoang đường đó, thì quả thực là đéo khác gì hắn đang thẳng tay nhổ toẹt một bãi nước bọt nhổ toẹt một bãi nước bọt vào ngay giữa mặt tôi vậy.
Tôi đứng chôn chân nhìn hắn xỏ từng chân một vào đôi giày da bóng loáng bóng lộn được xếp ngay ngắn ở lối cửa ra vào, rồi khẽ cúi rập người xuống cúi gập người xuống chào một cái.
“Chúc chú có một ngày làm việc thuận lợi bình an ạ.”
Thay vì mở miệng đáp lời đáp lại lời chào, Chu Gi-oh lại kiêu ngạo hếch cái cằm lên hất cằm lên cao rồi dùng nửa con mắt lườm nguýt liếc nhìn xuống tôi. Cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt hắn dường như đang ngầm muốn đòi hỏi khao khát một cái điều gì đó hơn thế nữa nồng nhiệt hơn. Tôi có thể lờ mờ đoán biết được cái điều đó là gì, nhưng tôi vẫn cố tình làm mặt dày giả vờ ngu ngơ tảng lờ giả ngơ, ngoan ngoãn đứng chôn chân chờ đợi hắn cất bước rời đi khuất bóng. Một lúc sau, hắn mới chịu xuống nước chủ động phơi bày thổ lộ cái suy nghĩ thầm kín trong đầu mình trước.
“Hôm nay rõ rành rành là một ngày nghỉ lễ ngày nghỉ lễ chết tiệt, khi mà tất thảy mọi người trên thế gian này đều được tận hưởng nghỉ ngơi vui vẻ tận hưởng, thế mà cái gã đàn ông người đàn ông trụ cột của mày lại phải vác xác lết xác đi làm việc cày cuốc, mẹ kiếp thật.”
“….”
Đáng lẽ ra tôi nên nhanh nhảu mở miệng cất tiếng hỏi xem rốt cuộc thì hắn đang muốn đòi hỏi khao khát cái điều gì trước khi hắn bắt đầu tuôn ra phun ra những lời chửi thề văng tục tục tĩu.
“Mày còn đứng tơ hơ đực mặt ra đó làm cái đéo gì hả? Đéo có lấy một nụ hôn nụ hôn tiễn biệt nào sao?”
Hả. Tôi chỉ biết đứng đực ra đó mà cười gượng cười trừ. Tôi cứ ngây thơ đinh ninh rằng hắn chỉ muốn vòng tay ôm một cái thôi, ai dè lại còn đòi hỏi vòi vĩnh hẳn một nụ hôn nụ hôn cơ đấy?
Trong lúc tôi còn đang lưỡng lự chần chừ do dự đắn đo, hắn đã cất bước lùi lại dậm bước lùi lại lùi ngược trở lại vào bên trong phòng khách, đi luôn cả đôi giày da đang xỏ dở dang vào trong. Đứng sát sạt áp sát sàn sạt ngay trước mặt tôi, hắn cúi gằm mặt xuống cúi gập người xuống và thì thầm rỉ tai, “Mau hôn tao đi, ôm tao cuồng nhiệt vào, mở miệng ra nói câu chúc tao có một ngày làm việc suôn sẻ bình an, và phải thốt ra là mày đang cuồng si yêu thích tao đến phát rồ lên. Tao đang kiên nhẫn chờ đợi đây này. Đó chính là những cái bài học vỡ lòng nguyên tắc cơ bản tối thiểu nhất của một cô vợ hiền dâu thảo vợ hiền dâu thảo phải biết, là nguyên tắc cơ bản đấy.”
Cái tông giọng của hắn nghe có vẻ như đang vô cùng tổn thương tổn thương sâu sắc, mang một nỗi buồn sâu thẳm. Biểu cảm khuôn mặt của hắn cũng vô cùng ăn khớp đồng điệu.
“Hãy mở to hai con mắt ra mà khắc cốt ghi tâm quan sát thật kỹ những hành động thao tác mà tao chuẩn bị làm đây, và vào sáng ngày mai, mày phải tự động tự giác làm lại y chang như thế đối với tao. Đã nghe rõ thủng lỗ tai chưa hả?”
“…Vâng ạ.”
“Cấm mày đéo được phép lặp lại cái từ ‘vâng ạ’ khô khan cứng ngắc đó nữa, phải gọi tao là ‘anh yêu’ cơ! Còn nếu như đéo thể nào thốt ra nổi cái từ đó, thì bét ra bét nhất cũng phải nói là ‘vâng em biết rồi’. Chẳng lẽ tao chưa từng rành rọt dặn dò rành rọt đả động đến cái vấn đề này vào ngày hôm qua sao hả? Ngoại trừ cái tội lăng nhăng ngoại tình phản bội cắm sừng phản bội ra, tao thề là tao sẽ bao dung cam chịu chấp nhận tất tần tật mọi cái hành động ngỗ ngược ngông cuồng nào từ phía mày. Này cái thằng nhóc ranh con xấc láo, cái thằng khốn nạn chó đẻ chết tiệt. Dẫu cho mày có hằn học hằn học chửi bới văng mạng mắng thẳng vào mặt tao y hệt như thế, tao cũng sẽ chỉ điềm nhiên nở một nụ cười tươi rói bật cười xòa bỏ qua xí xóa cho qua chuyện thôi. Mày có vểnh tai lên nghe rõ không hả?”
Tại sao hắn lại không chịu dễ dãi chấp nhận bỏ qua cam chịu trong cái lúc người ta chỉ đơn thuần là đang ngoan ngoãn đứng lù lù chôn chân một chỗ cơ chứ? Và còn cái điệp khúc “yêu anh nhiều lắm yêu tao nhiều lắm” đó nữa? Cái yêu cầu vô lý này rõ rành rành là chỉ cốt để nhằm mục đích thỏa mãn giải tỏa cái dục vọng dâm đãng khao khát ích kỷ cá nhân của riêng hắn mà thôi. Nuốt ngược nuốt ngược nén lại tất thảy những cái suy nghĩ ấm ức bực dọc uất ức đó vào tận đáy lòng, tôi quyết định không thèm đáp lại đáp trả bằng mấy cái từ ngữ sến súa tởm lợm kiểu như “vâng ạ”, “anh yêu” hay là “vâng em biết rồi”—tôi chỉ lẳng lặng gượng ép nặn ra một nụ cười hiền lành hiền hậu thánh thiện nhất có thể.
“Chúc chú có một ngày làm việc thuận lợi suôn sẻ bình an ạ.”
Một bàn tay to bè vạm vỡ vươn ra tóm gọn bóp chặt lấy cả hai bên gò má của tôi. Đôi môi của hai đứa chạm sượt dán chặt vào nhau ép chặt dán chặt vào nhau trong khoảng chừng ba giây đồng hồ dài đằng đẵng rồi mới chịu luyến tiếc tách rời ra. Da mặt tôi nóng bừng bừng đỏ bừng lên như gấc chín khi hắn cúi gập người xuống cúi gầm mặt xuống và kéo giật lôi tuột tôi vào một cái ôm siết chặt cứng ngắc ghì chặt lấy tôi. Giọng nói trầm đục của hắn dội lại vang vọng từ ngay sát phía sau mang tai tôi.
“Tao chính thức lên đường cất bước xuất phát đi làm đây.”
“….”
“Mày thừa biết là tao đang điên cuồng say đắm si mê mày đến mức nào mà, có đúng không hả?”
“….”
“Tao đang cuồng si yêu thương si mê mày đến mức muốn phát điên phát rồ lên đây này. Cuồng si đến mức muốn chết đi sống lại luôn.”
“….”
Cái việc phải luôn luôn ở bên cạnh sát cánh cùng Chu Gi-oh nó mang lại một cái cảm giác ngộp thở áp lực hệt như đang phải đối mặt đối mặt với một chuỗi những thử thách chông gai thử thách khó nhằn diễn ra liên tục không ngừng nghỉ. Giống hệt như một cái chuỗi chuỗi nhiệm vụ nhiệm vụ dài lê thê bất tận cần phải vượt ải hoàn thành thì mới có thể thăng cấp tiến bước sang màn tiếp theo vậy. Thấy tôi cứ mãi giữ khư khư im lặng câm như hến không hé răng cất tiếng đáp lời, hắn liền nhổm người đứng thẳng lưng dậy. Dùng cả hai bàn tay thô ráp của mình để nâng niu nâng niu bợ lấy khuôn mặt tôi thêm một lần nữa, hắn lại tiếp tục lải nhải hứa hẹn, “Tao sẽ cố gắng giải quyết công việc nhanh gọn lẹ đéo để cho mày phải mỏi cổ chôn chân chờ đợi lâu la đâu. Ngay khi công việc vừa mới kết thúc xong xuôi, tao sẽ lập tức vắt chân lên cổ phóng như bay cắm cổ chạy về với mày ngay tắp lự.”
Tôi ngoan ngoãn gật gù cái đầu gật đầu đáp ứng. Đéo hiểu vì cái lý do quái quỷ gì, mà lúc này đây tôi lại cảm thấy vô cùng e ngại ngượng ngùng không dám ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt hắn đối diện trực diện với ánh mắt của hắn. Và rồi đôi môi của hai đứa lại tiếp tục va chạm chạm sượt vào nhau rồi lại nhanh chóng tách rời ra một lần nữa. Nhưng mà cái lần này, nụ hôn nụ hôn đó nó kéo dài lê thê hơn hẳn cái con số ba giây đồng hồ ba giây ngắn ngủi ban nãy. Tôi cứ ảo tưởng đinh ninh rằng như thế là đã kết thúc xong xuôi màn dạo đầu chào hỏi rồi, thế nhưng ngay khi đôi môi vừa mới buông lỏng tách rời ra, hắn lại một lần nữa hung hăng lao sầm sập sập tới và giáng mạnh giáng mạnh đôi môi hắn cắn xé đôi môi tôi. Đây hoàn toàn đéo phải là một cái nụ hôn phớt nụ hôn lướt nhẹ nhàng lướt qua—mà là một nụ hôn sâu hoắm nụ hôn sâu, cuồng nhiệt bạo liệt đến mức muốn rút cạn rút cạn dưỡng khí. Sau khi đã điên cuồng khuấy đảo quyện chặt hai chiếc lưỡi quyện chặt vào nhau một cách nồng nhiệt say đắm đến mức nửa thân dưới của tôi cũng phải căng cứng căng cứng căng thẳng lên phản ứng, Chu Gi-oh cuối cùng cũng chịu luyến tiếc buông lỏng lùi lại dứt ra. À đéo phải, hắn chỉ mới tạm thời dứt môi tách rời đôi môi ra thôi, mồm vẫn còn đang thở dốc hổn hển thô ráp thở hắt ra trong khi cặp mắt rực lửa vẫn đang dán chặt lườm nguýt nhìn chằm chằm vào tôi.
“Tao thực sự đéo muốn cất bước phải rời đi chút nào cả, tao sắp phát rồ phát điên lên mất thôi. Liệu tao có thể bất chấp vứt bỏ mọi thứ dẹp bỏ mọi thứ để cứ thế chôn chân ở lại bên cạnh bám riết lấy mày được không hả?”
“…Chú bắt buộc phải đi cày cuốc đi làm chứ ạ. Chú đang có rất nhiều bề bộn công việc bề bộn công việc bận rộn cần phải giải quyết mà…”
“Tao đéo thèm bận tâm đếm xỉa bận tâm đến cái mớ công việc rác rưởi khốn nạn chết tiệt đó nữa, mày chỉ cần nũng nịu mở miệng ra níu kéo giữ chân tao lại một chút xíu thôi là được. Công việc cái đéo gì chứ, mẹ kiếp, nghỉ ngơi xả hơi nghỉ làm một ngày nghỉ một ngày thì có làm tao hay bất kỳ ai khác lăn đùng ra chết ngỏm củ tỏi ngỏm củ tỏi được đâu.”
“….”
Trời đất thánh thần ơi. Nếu như mà mỗi buổi sáng tinh mơ mỗi sáng tinh mơ tôi đều phải vắt kiệt sức lực lao vào tham gia cái cuộc chiến tranh đấu tranh tâm lý vật vã khổ sở này… Chắc có lẽ cái giải pháp tối ưu tốt nhất là tôi nên chủ động chủ động lao tới trao cho hắn một nụ hôn phớt nụ hôn chớp nhoáng hoặc là làm bất cứ cái trò đồi bại gì đó để nhanh chóng tiễn vong tống khứ tống khứ hắn đi cho khuất mắt cho rảnh nợ. Một cái nụ hôn phớt nụ hôn lướt nhẹ lên môi, một cái ôm siết chặt thật chặt, kèm theo câu nói, “Chúc anh yêu chú có một ngày làm việc thuận lợi bình an, em yêu anh cháu yêu chú nhiều lắm, em cháu sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh chú về.” Và rồi, chú có thể lập tức cút xéo xách mông đi ngay được rồi chứ? Giải quyết mọi việc một cách dứt khoát nhanh gọn lẹ là xong chuyện thôi mà.
Đéo tài nào biết được liệu hắn có năng lực đọc thấu ngoại cảm thấu thị được những dòng suy nghĩ mông lung đang lởn vởn trong đầu tôi hay không, hắn bỗng dưng nhếch mép nở một nụ cười ranh mãnh nụ cười ranh mãnh vô cùng bí hiểm đầy ẩn ý. Hắn thè chiếc lưỡi dẻo dai thè lưỡi ra, liếm láp cọ xát liếm nhẹ lên vành môi dưới của tôi, và bất thình lình buông ra một câu nói chứa đựng đầy sức cám dỗ câu nói mồi chài đầy sức cám dỗ mê hoặc.
“Tối nay mày có nhã hứng muốn đi đánh chén ăn thịt bò nướng thịt bò không hả? Thịt bò Hàn Quốc hảo hạng thịt bò Hanwoo thượng hạng ấy.”
“…Thịt bò Hanwoo thượng hạng cơ ạ?”
Chắc mẩm là đôi mắt của tôi đã lỡ mở to trợn tròn mắt mở to thao láo hết cỡ một cách quá đỗi lố bịch lộ liễu lộ liễu rồi, bởi vì hắn liền bật cười khùng khục khẽ cười một tiếng trầm thấp đầy vẻ đắc ý. “Đúng rồi đấy, thịt bò Hanwoo thượng hạng. Tao có biết một cái tụ điểm quán ăn ngon tuyệt cú mèo lắm.”
Chu Gi-oh buông lơi thốt ra cái lời hứa hẹn hẹn ước đó, rồi luyến tiếc buông lỏng gỡ tay ra khỏi khuôn mặt tôi và dùng tay vỗ vỗ xoa đầu vỗ nhẹ lên đỉnh đầu tôi một cái đầy cưng chiều âu yếm.
“Tao sẽ cố gắng tranh thủ tạt qua về đón mày sớm một chút sớm nhất có thể. Nếu như mày cảm thấy chán nản buồn chán buồn tẻ quá thì cứ việc nhấc máy gọi điện thoại bấm số gọi cho tao nhé.”
“Vâng ạ.”
Có lẽ là do bị sức hấp dẫn sức mạnh cám dỗ đéo thể nào chối từ của món thịt bò thượng hạng đánh gục, nên cái tông giọng của tôi cũng bất giác trở nên hào hứng hớn hở hăng hái lộ rõ. Liệu trông cái bộ dạng của tôi lúc này có thảm hại hệt như một cái thằng thực dụng hám lợi hám của hay không nhỉ? Hay là giống y hệt như một cái thằng nhóc khố rách áo ôm nhà quê nghèo rớt mồng tơi chưa từng một lần nào trong đời có cái cơ hội được nếm thử mùi vị đụng đũa vào món thịt bò xa xỉ đó? Dẫu cho có là cái thể loại nào đi chăng nữa, thì cái màn chia tay chia tay lưu luyến lưu luyến chia tay này cuối cùng cũng đã chính thức khép lại khép lại bằng một cái cúi rập người chào của tôi hướng về phía gã đàn em Jang-bae, người đang lấp ló đứng lù lù lấp ló qua khe hở của cánh cửa phòng, khi hắn hùng hổ cất bước ra về lên đường đi làm. Tôi thực sự có cảm giác như thể mình đã bị vắt kiệt sức lực rã rời kiệt sức hoàn toàn ngay từ cái phút giây khởi đầu mở màn của một ngày mới mẻ một ngày mới.
Quay gót quay gót chuẩn bị bước quay trở lại vào bên trong phòng, ánh mắt tôi lại vô tình va phải dừng lại hướng về phía khu vực lối cửa ra vào, cái nơi mà Chu Gi-oh đã từng đứng sừng sững lù lù ở đó và rồi đã cất bước rời đi khuất bóng. Bầu không khí tại cái vị trí mà hắn vừa mới đứng dường như vẫn còn vương vấn đọng lại phảng phất một sự nặng nề bức bối ngột ngạt y hệt như cái sức nặng khổng lồ cơ thể nặng trịch của hắn vậy. Một sự thôi thúc bốc đồng thôi thúc kỳ lạ bỗng dưng trỗi dậy ập đến đánh sầm sập vào tâm trí tôi. Đéo thể nào kìm nén cưỡng lại kiềm chế nổi cái sự thôi thúc đó, tôi khẽ rướn người nhón gót hôn nhẹ hôn phớt một cái vào bầu không khí tĩnh mịch nặng nề đó. Một cái nụ hôn phớt nụ hôn chớp nhoáng, rồi sau đó tôi dang rộng quàng cả hai cánh tay ra ôm trọn lấy ôm chầm lấy cái khoảng không gian vô hình khoảng không vô hình trống rỗng đó. Rồi tôi lí nhí thầm thì rỉ tai khe khẽ, “Chúc chú có một ngày làm việc thuận lợi suôn sẻ bình an ạ.”
“…Cháu yêu chú nhiều lắm ạ.”
“…Cháu sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ chú về ạ.”
Một cảm giác ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề tột độ muộn màng bắt đầu dâng lên ập đến bủa vây xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể tôi, tôi vội vã luống cuống buông thõng hai cánh tay đang ôm ấp bầu không khí khoảng không đó xuống và rùng mình rùng mình một cái ớn lạnh gai ốc. Tôi đưa vội vươn bàn tay phải lên và vung tay tát một cú trời giáng tát bôm bốp thật mạnh vào chính gò má của mình. Cái thằng điên rồ mất trí khốn nạn này. Mày đang giở cái trò mèo mả gà đồng điên khùng diễn trò hề đéo gì thế này hả?
Tôi cảm thấy quá đỗi ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã ê chề muốn độn thổ vì chính những cái hành động lố bịch ngu ngốc của bản thân mình đến mức chỉ muốn lập tức cắm cổ chạy trốn độn thổ trốn chui trốn nhủi vào một cái xó xỉnh một cái nơi xó xỉnh nào đó. Mà đéo chỉ đơn thuần là muốn chạy trốn khỏi một cái địa điểm không gian địa lý cụ thể nào đó đâu, mà tôi thực sự khao khát muốn chạy trốn chối bỏ chạy trốn khỏi chính cái bản thể con người mình.
Tôi lật đật cắm cổ chạy thục mạng lao như bay vào trong phòng ngủ và lặn ngụp chui tọt vào bên trong cái đống chăn màn nệm ấm chăn êm. Kéo tuột kéo rịt tấm chăn lên trùm kín mít che kín bưng kín mít cả đầu, tôi cứ thế nằm im bất động thu mình ẩn nấp chui rúc trong cái bóng tối mờ ảo tĩnh mịch đó suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng rất lâu. Rồi đột nhiên một cái suy nghĩ lóe lên tia chớp xẹt qua giáng thẳng đánh sầm sập vào tâm trí tôi, và tôi lập tức thô bạo hất tung hất phăng tấm chăn đang đắp trên người ra và nhổm người ngồi phắt dậy bật dậy.
Hai chúng tôi đéo hề có cơ hội được nhâm nhi thưởng thức món cà phê tráng miệng cà phê sau bữa ăn trưa ngày hôm nay. Liệu hắn có thói quen gọi điện thoại đặt mua order cà phê giao hàng tận nơi mang đến tận văn phòng công ty để uống không nhỉ? Nếu có thì hắn sẽ đặt mua order ở cái quán cà phê nào? Chắc chắn một trăm phần trăm là đéo phải là cái Quán Cà phê Bí Ngô quán Cà phê Bí Ngô rồi, tất cả cũng chỉ là vì cái sự cố có dính líu dính líu đến sự hiện diện của tôi mà thôi. Chắc có lẽ hắn sẽ chọn đặt mua ở mấy cái quán lân cận gần gần đó như quán Hoa Hồng quán Hoa Hồng, Đa Sắc Đa Sắc, hay là Lựu Đỏ Lựu Đỏ chẳng hạn? Còn cái quán “Kỷ Niệm Kỷ Niệm” thì toàn là cái chốn tụ tập lai vãng của mấy cái bà thím già chát sồn sồn trung niên sồn sồn trên ngưỡng tuổi ngũ tuần năm mươi tuổi, thế nên đám đàn em tay chân của hắn chắc chắn sẽ gạt phăng loại trừ thẳng thừng gạt bỏ nó ra khỏi danh sách lựa chọn danh sách.
Mà cái điều hệ trọng đáng bận tâm lo lắng hơn cả là, liệu ngày hôm nay hắn có nổi máu điên lên lôi một cái kẻ xui xẻo xấu số nào đó ra tẩn cho một trận đòn thù bầm dập tàn phế hay không? Nếu như hắn mà thực sự ra tay đánh đập tàn nhẫn giã nhừ tử một ai đó cho đến tận khi máu me be bét tóe loe đổ máu và rồi lại lôi mụ Kim Jeong-suk Kim Jeong-suk hay là một cái con đàn bà lăng loàn khốn nạn ả đàn bà lăng loàn nào đó vào phòng để mây mưa làm tình đụ nhau cốt chỉ nhằm mục đích hạ hỏa xả stress giải tỏa cơn thịnh nộ, thì liệu tôi có đủ tư cách can đảm để lôi cái tiêu chuẩn kép tiêu chuẩn đạo đức về sự phản bội cắm sừng khắt khe mà hắn đã tự ý áp đặt lên tôi ra để chất vấn bắt lỗi oán trách buộc tội hắn được không cơ chứ?
“Chính chú mới là cái kẻ đã ra tay phản bội cắm sừng phản bội cháu trước. Cháu đéo thể nào mù quáng tiếp tục chung sống bám víu ở lại bên cạnh một kẻ đã nhẫn tâm chà đạp phá vỡ chà đạp lên niềm tin sự tin tưởng của cháu được nữa. Xin chào tạm biệt và đéo bao giờ hẹn ngày gặp lại tạm biệt, cháu sẽ chính thức xách vali bước ra khỏi cuộc đời chú cuốn xéo đi đây.”
Nếu như mọi chuyện mà thực sự được giải quyết diễn tiến suôn sẻ dứt khoát rành rọt y hệt như cái kịch bản trong mơ kịch bản đó, thì mọi bề sẽ trở nên vô cùng gọn gàng sạch sẽ dễ dàng biết bao, thế nhưng…
Dẫu cho cái viễn cảnh tồi tệ cái tình huống đó có thực sự xảy ra rành rành ngay trước mắt đi chăng nữa, thì liệu cái tên Chu Gi-oh đó có thực sự tự nguyện ngoan ngoãn chấp nhận áp dụng tuân thủ áp dụng cái tiêu chuẩn khắt khe khắt khe nghiêm ngặt đó lên chính cái bản thân đốn mạt của hắn hay không?
🍀
Bảy giờ tối 7 giờ tối. Chu Gi-oh đã điều xe sai đàn em đến đón đưa tôi. Hắn đéo thèm tự mình đích thân vác mặt lết xác đến tận nơi để đón tôi mà lại cắt cử phân công chỉ định Doo-jiki lên tận phòng khách sạn để đón tôi đi.
Chỉ mới gặp lại chạm trán chạm mặt Doo-jiki sau có vỏn vẹn một ngày trời xa cách vắng bóng, thế mà trông cái bộ dạng của gã ta lại có vẻ như đang hưng phấn quá đỗi hớn hở phấn khích quá đà. Rõ rành rành là gã ta đã cố tình vạch ra âm mưu lên kế hoạch quyết định sẽ tận dụng khai thác triệt để triệt để cái nét tính cách trẻ con sức quyến rũ trẻ con ngây ngô ngây ngô sức quyến rũ của mình. Cái chuyện đó thì đối với tôi cũng đéo có vấn đề mảy may ảnh hưởng gì cho cam, nhưng mà cái sự hưng phấn kích động của gã ngày hôm nay quả thực là bị làm lố lố lăng làm lố quá đà mất kiểm soát rồi. Từng bước đi cử động đi lại của gã ta nhảy nhót tung tăng nhảy nhót nhẹ bẫng hệt như một cái thằng nhóc tì vắt mũi chưa sạch tiểu học đang háo hức chuẩn bị đi tham quan dã ngoại dã ngoại cắm trại vậy, chắc chắn phải có một cái lý do sâu xa động cơ chính đáng đéo nào đó đằng sau cái sự phấn khích hưng phấn kích động bất thường bùng nổ này.
Ngay khi hai chúng tôi vừa mới bước chân chui tọt vào bên trong thang máy, tôi đã lập tức được khai sáng vỡ lẽ tìm ra được nguyên nhân lý do nguồn cơn sự thật và suýt chút nữa thì đã sốc óc đứng tim lăn đùng ra chết ngất xỉu lịm đi.
“Đại ca ơi! Sếp ơi! Nhờ có hồng phúc vinh dự vinh dự của đại ca mà ngày hôm nay, băng đảng chúng ta đã chơi lớn bao trọn gói bao trọn gói bao trọn nguyên cả một cái nhà hàng hạng sang nhà hàng, và toàn thể tất tần tật anh em trong băng đảng đàn em trong băng đảng sẽ có một buổi tụ tập ăn uống liên hoan liên hoan tiệc tùng ăn uống linh đình hoành tráng lệ linh đình vào tối nay đấy! Cái nhà hàng thịt bò nướng thịt bò nướng Seongsim Hall Seongsim Hall, một cái nhà hàng chuyên phục vụ thịt bò có quy mô bề thế đồ sộ lớn nhất nhì ở khu vực Yeomuso Yeomuso, cái chất lượng hương vị đồ ăn ở đó thì quả thực là ngon tuyệt cú mèo ngon bá cháy bọ chét ngon tuyệt đỉnh đéo thể nào diễn tả nổi. Trông cái vẻ bề ngoài cơ sở vật chất của nó thì có vẻ hơi bị xuống cấp xập xệ tồi tàn rách nát ọp ẹp đôi chút, thế nhưng cái giá cả chi phí niêm yết thì lại đắt đỏ cắt cổ chát chúa đắt lòi mắt luôn, mẹ kiếp đắt đỏ đến cái mức độ mà đéo phải là cái hạng người bình dân nghèo kiết xác bất cứ ai cũng có khả năng đủ tiền chi trả vác xác bước chân vào đó được đâu.”
Tôi lảo đảo loạng choạng loạng choạng suýt chút nữa thì đã ngã quỵ trượt chân vấp ngã vấp ngã trong vô thức đéo thể nào kiểm soát nổi. Một tiếng chửi thề văng tục “mẹ kiếp vãi lồn” vô thức buột miệng rên rỉ bật ra khỏi miệng trào ra khỏi miệng tôi. Đó hoàn toàn đéo phải là một cái buổi hẹn hò mộng mơ lãng mạn lãng mạn chỉ dành riêng tư cho hai người hẹn hò riêng tư. Tôi cứ ngây thơ đinh ninh hoang tưởng ảo tưởng rằng mình sẽ chỉ phải vật vã khốn khổ đối phó giáp mặt đối phó vất vả với mỗi một mình cái gã Chu Gi-oh thôi, thế nhưng cái thực tại phũ phàng bây giờ là tôi sẽ phải đơn thương độc mã đối đầu đối mặt chịu trận giáp mặt với toàn thể cái đám giang hồ cộm cán tay chân đàn em bặm trợn tay chân bặm trợn của băng đảng Kimoon nữa. Cũng may mắn phước đức hồng phúc làm sao, Doo-jiki đã đéo hề vểnh tai lên nghe lọt tai bắt được cái tiếng chửi rủa văng tục lầm bầm đó của tôi. Gã ta đang quá đỗi mải mê phấn khích chìm đắm trong sự háo hức hưng phấn kích động vì cái bữa tiệc thịt bò nướng thịt bò sắp tới nên cứ thao thao bất tuyệt thao thao bất tuyệt lải nhải lảm nhảm tự nói chuyện một mình độc thoại một mình nói một mình.
“Tối nay đại ca sẽ có cơ hội được vinh hạnh diện kiến diện kiến ra mắt chào hỏi toàn bộ các anh em cốt cán thành viên trong băng đảng đấy. Để xem nào… chắc số lượng quân số cũng rơi vào khoảng xấp xỉ một trăm mống người một trăm người gì đó? Chắc chắn một trăm phần trăm là đại ca sẽ nhận được một tràng pháo tay một trận mưa pháo tay hoan hô rầm rộ chào mừng nồng nhiệt nồng nhiệt vang dội vào tối nay cho mà xem, thưa đại ca sếp ạ.”
Một trăm mống người Một trăm người á? Hai con mắt của tôi suýt chút nữa thì đã lồi ra trợn ngược lồi hẳn ra ngoài rớt cả tròng mắt ra ngoài, cứ thế đờ đẫn dán mắt đóng đinh nhìn chằm chằm vào cái tấm lưng to bè rộng lớn lực lưỡng của Doo-jiki. Liếc mắt dòm trộm soi hình bóng mình trong tấm gương gắn trên vách thang máy tấm gương thang máy—cái khuôn mặt của tôi lúc này đã trở nên trắng bệch tái mét tái nhợt trắng bệch tái nhợt đi không còn một giọt máu cắt đéo còn một giọt máu hệt như một cái xác chết trôi xác chết trôi dạt vậy. Cổ họng miệng mồm của tôi bỗng chốc trở nên đắng ngắt khô khốc khô rang khô khốc đắng ngắt, và lục phủ ngũ tạng dạ dày ruột gan tôi thì đang co thắt lộn phèo quặn thắt lộn nhào lên vì lo sợ. Doo-jiki quay sang liếc xéo đưa mắt liếc nhìn tôi một cái rồi lại tiếp tục thao thao bất tuyệt lải nhải lải nhải, “Cái hồi đầu năm nay băng chúng ta cũng đã có một buổi tụ tập ăn uống linh đình hoành tráng y chang như vậy rồi, và mẹ kiếp chết tiệt thật, chỉ tính riêng cái khoản tiền hóa đơn thanh toán cho mỗi cái khoản thịt bò nướng thịt bò thôi mà đã ngốn đứt tiêu tốn hết sạch hai mươi triệu won hai mươi triệu won rồi đấy. Quây quần chen chúc tụ tập nhồi nhét chật ních trong quán, cùng nhau đánh chén ngấu nghiến ăn thịt nướng ngấu nghiến thịt nướng, nốc rượu nhậu nhẹt nốc rượu bí tỉ—cái cảnh tượng đó trông hoàng tráng đéo khác gì một cái phân cảnh hoành tráng trong phim điện ảnh phim hành động bom tấn vậy. Đại ca có từng xem qua thưởng thức qua cái bộ phim Friend (Chingoo) Bạn Bè (Friend) chưa? Cái bộ phim có sự góp mặt diễn xuất diễn xuất của tài tử Yoo Oh-sung Yoo Oh-sung ấy. Cái khí chất giang hồ oai phong lẫm liệt bức người khí chất của đại ca lớn nhà chúng ta quả thực là vô cùng ngầu lòi đáng sợ đỉnh cao đáng sợ đúng không hả? Dăm ba cái tay tài tử điện ảnh diễn viên như Jang Dong-gun Jang Dong-gun, Yoo Oh-sung Yoo Oh-sung—đứng sang một bên xách dép chạy dài cút ra rìa mà xách dép mà học hỏi—hả?”
“…Dạ sao cơ ạ Cái gì cơ?”
“Nhưng mà này, đại ca sếp ơi, sức khỏe của đại ca có đang thực sự ổn định ổn thỏa không đấy? Trông cái sắc mặt bộ dạng của đại ca lúc này có vẻ vô cùng tồi tệ thảm hại nhợt nhạt tồi tệ lắm đấy.”
“À ôi, đéo phải đâu dạ không đâu, cháu tôi vẫn đang cực kỳ khỏe mạnh ổn thỏa bình thường mà. Chỉ là do… cháu tôi đang cảm thấy quá đỗi phấn khích kích động hồi hộp phấn khích khi cứ mải mê suy nghĩ mường tượng đến cái viễn cảnh lát nữa sẽ được ăn uống no say đánh chén một bữa no nê căng rốn vào tối nay thôi…”
Tôi đưa tay lên xoa xoa gãi gãi vò vò khuôn mặt tơi tả của mình và lúng túng gượng ép nặn ra một cái câu trả lời thoái thác lấp liếm qua loa cho có lệ cốt chỉ để gạt phăng lảng tránh dập tắt đánh trống lảng cái chủ đề câu chuyện đi. Doo-jiki nhăn mặt nhíu mày cau mày khó hiểu nhíu mày lại và khẽ nghiêng đầu ngoẹo đầu nghiêng đầu sang một bên đăm chiêu suy nghĩ. “Chậc tặc…” Gã ta khẽ chậc lưỡi tặc lưỡi tặc lưỡi một tiếng tiếc rẻ, dường như đang định mấp máy định há miệng tính mở miệng thốt ra hỏi han thêm một cái câu gì đó nữa, thế nhưng may mắn thay cánh cửa thang máy đã kịp thời lạch cạch mở toang mở bung ra đúng lúc trước khi gã kịp cất lời. Chắc mẩm là trông cái bộ dạng sắc mặt của tôi lúc này nó phải tồi tệ thê thảm thảm hại nhợt nhạt đến cái mức độ tàn tạ đéo thể nào che giấu giấu giếm nổi nữa nên Doo-jiki mới tỏ ra chần chừ lưỡng lự ngần ngại chần chừ đéo dám cất bước lùi bước bước ra ngoài vội. Tôi đành phải cố gắng gồng mình gượng ép nặn ra một cái nụ cười mỉm cười gượng gạo méo xệch hướng về phía gã và quyết định lẳng lặng cất bước lách người lách người bước ra ngoài đi trước dẫn đường.
“Chúng ta mau vắt chân lên cổ nhanh chóng đi lẹ lên nào. Đại ca lớn sếp sòng chắc chắn là đang đứng mỏi cổ ngóng chờ đứng đợi ở ngoài kia rồi đấy.”
Đéo cần thiết đéo cần phải mất công mất sức nhọc công vất vả căng mắt lùng sục đưa mắt tìm kiếm xem cái con xe ô tô xế hộp của Chu Gi-oh đang đậu nằm chình ình ở cái ngóc ngách xó xỉnh nào—vì nó lù lù hiển hiện quá đỗi rõ rành rành hiển nhiên rành rành đập ngay vào mắt rồi. Một cái bóng dáng khổng lồ sừng sững đồ sộ như ngọn núi đã và đang vội vã sải những bước chân dài ngoằng hùng hổ tiến thẳng sầm sập sầm sập lao về phía tôi với một cái tốc độ kinh hoàng chóng mặt.
Có lẽ là do cái hiệu ứng ánh sáng mờ ảo nhá nhem của hệ thống đèn cao áp đèn điện dưới khu vực bãi đỗ xe bãi đậu xe dưới tầng hầm, nên trông cái diện mạo bộ dạng của hắn có phần khác biệt xa lạ lạ lẫm xa lạ hơn hẳn so với cái lúc đứng chình ình dưới cái ánh đèn điện chói lóa rực rỡ sáng trưng rực rỡ. Trông hắn có vẻ góc cạnh sắc lẹm, bặm trợn hung hãn dữ dằn bặm trợn đằng đằng sát khí hơn rất nhiều. Hệt như một con dã thú dã thú hoang dã. Chính là cái con thú hoang dã thú khát máu đã từng thô bạo xô đẩy đẩy thốc tôi ngã nhào vào bên trong căn Phòng 608 Phòng 608, xé toạc giật phăng đứt phăng xé rách chiếc áo phông áo sơ mi của mình, và điên cuồng lột sạch sành sanh lột đồ cởi truồng trần truồng lõa lồ chỉ trong vòng có vỏn vẹn vài giây đồng hồ chớp nhoáng đó đang sầm sập sầm sập lao tới nhào tới tấn công lao về phía tôi. Cứ mỗi một bước chân nặng trịch sải bước chân của hắn giáng xuống nện xuống mặt đất đều mang lại một cái cảm giác chấn động rung rinh mặt đất rung chuyển chấn động hệt như một cơn địa chấn động đất đang nổ ra vậy. Cả cơ thể tôi, đầu óc tâm trí, và cả trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực tôi đều đang đồng loạt rung lên bần bật run rẩy rung lắc điên cuồng dữ dội điên cuồng trong khi tôi cứ đứng chôn chân hóa đá đứng trơ ra đó chết trân tại chỗ.
0 Bình luận