Chương 35
bởi Chung SeikerNhững lời lẽ phóng túng của hắn khiến mặt tôi đỏ bừng. Nhìn vào tấm gương gắn trên tủ đồ trong phòng tắm, quả nhiên, cả vùng ngực của tôi cũng đã ửng đỏ. Giãn cơ cái đó ư? Có lẽ từ nay về sau, cụm từ kỳ quặc này sẽ vĩnh viễn thay thế cho từ “tự sục” trong tâm trí tôi mất thôi.
—Được rồi. Tao chỉ đùa một chút cốt để chọc cho mày cười thôi mà.
Chu Gi-oh, vừa cười xòa gạt đi câu nói vô lý của mình, vừa tiếp tục bằng một chất giọng dịu dàng hơn.
—Thế nào, tối qua không có tao nằm cạnh, mày ngủ có ngon giấc không? Chiếc giường đó nằm có thoải mái không hả?
Tôi kéo vội vạt áo choàng tắm đang mở phanh ra cho ngay ngắn lại rồi ngồi phịch xuống nắp bồn cầu đã đậy kín.
“Dạ vâng. Nhờ hồng phúc của chú… cháu đã đánh một giấc thật say sưa trên giường. Cháu xin cảm ơn chú ạ.”
—Cảm ơn cái con khỉ khô. Đừng có hở ra là lại mở miệng nói lời cảm ơn cho những cái chuyện hiển nhiên như thế nữa. Nghe nó cứ kỳ cục kiểu gì ấy.
“Dạ vâng ạ.”
Vừa đáp lời hắn, ánh mắt tôi lại vô tình va phải thứ đó đang ở trạng thái bán cương cứng lấp ló giữa hai chân đang mở rộng. Giá như vùng đó của tôi rậm rạp như bao người trưởng thành khác thì có lẽ tôi đã bớt lo lắng đi phần nào. Đằng này nó lại trần trụi, thậm chí còn không giống của một đứa trẻ con, không có lấy một cọng lông tơ nào mọc xung quanh vùng nhạy cảm đó. Liệu nếu tôi mua một bộ lông giả rồi dán tạm vào đó thì trông có quá lộ liễu không nhỉ?
—Tao sắp sửa phái thằng Doo-jiki qua đó đón mày đấy, thế nên cứ tranh thủ ăn uống lót dạ rồi lo liệu giải quyết cho xong xuôi những việc cần làm đi. Tao gọi điện thoại đến đây cũng chỉ để báo cái tin đó thôi.
“Dạ vâng ạ. Cháu sẽ tranh thủ ăn uống và giải quyết công việc. Chú bận rộn cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng có bỏ bữa đấy nhé, thưa chú.”
Cảm thấy bản thân mình lúc này khúm núm y hệt như một gã lính mới tò te, tôi cố gắng dùng những lời lẽ vuốt ve nịnh nọt để hòng kết thúc cuộc gọi này càng nhanh càng tốt. Thế nhưng, có vẻ như thái độ đó lại khiến Chu Gi-oh bực bội, hắn liền gắt gỏng.
—Cái cách nói chuyện cứng nhắc như khúc gỗ đó là tất cả những gì mày có thể thốt ra được hả? Mày không thể nào nói năng mềm mỏng, êm ái hơn được sao? Nghe nó không chỉ khô khan như gỗ mục, mà còn máy móc cứng ngắc. Nghe thảm họa lắm đấy, Min-jo à. Hả?
“Cháu x-xin lỗi ạ. Ý cháu là, cháu thành thật xin lỗi chú…”
Mới sáng bảnh mắt ra đã bị lôi ra mắng mỏ một trận, thế mà hắn còn có thể gọi tôi là khúc gỗ cơ đấy?
—Thử làm lại từ đầu xem nào, dùng cái tông giọng mềm mỏng ấy. Bắt đầu lại từ cái đoạn dặn dò ăn uống đi.
“À, dạ vâng. Cháu sẽ… ăn uống thật ngoan và lo liệu mọi việc… thế nên chú đừng có bận tâm lo lắng gì nhé… Ừm, chú đi làm bận rộn, nhưng cũng phải nhớ chú ý ăn uống cẩn thận đấy nhé, thưa chú…”
Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng thêm những từ ngữ nũng nịu vào cuối câu, nhưng lại kịp thời nuốt ngược nó vào trong, vì không muốn tỏ ra quá đỗi tình cảm thân mật. Cuối cùng, dường như đã cảm thấy ưng ý, hắn bật ra một tiếng cười mãn nguyện ở đầu dây bên kia.
—Đúng là cái giọng điệu đó rồi đấy, nghe nó cứ như có một bàn tay đang mơn trớn gãi đúng chỗ ngứa vậy, cảm giác sướng rơn cả người. Thử nói lại câu đó thêm một lần nữa đi. Chỉ cần nghe thêm một chút nữa thôi là thứ đó của tao sẽ lập tức cương cứng dựng ngược lên cho mà xem.
“À… ừm…”
Đúng là một gã mất trí. Tôi không biết liệu hắn nói vậy chỉ để xem vẻ mặt lúng túng của tôi ra sao, nhưng rõ ràng Chu Gi-oh đang vô cùng tận hưởng cảm giác khoái trá từ cái nơi mà tôi không thể nhìn thấy được.
—Được rồi. Hãy cất giữ cái chất giọng êm ái đó lại để dành cho tao khi nào tao đích thân về đến nơi nhé. Nhớ là phải ghé sát vào tận mang tai tao mà thầm thì, kết hợp uốn éo cái lưỡi dẻo dai của mày nữa đấy.
“…Vâng.”
Rồi đột nhiên, Chu Gi-oh chuyển hướng cuộc trò chuyện sang một chủ đề hoàn toàn khác.
—Giọng nói của mày khi truyền qua điện thoại nghe nó cứ khang khác thế nào ấy. Nó êm ái, mượt mà, cứ như thể mày đang cất tiếng hát vậy. Sao nào, mày định cất giọng hát tặng tao một bản tình ca serenade lãng mạn để chào buổi sáng đấy à? Có đúng là như thế không hả?
“…Haha. Dạ vâng. Một b-bản tình ca serenade ạ.”
—….
Một khoảng im lặng kéo dài chừng vài giây. Tôi cứ đinh ninh rằng cuộc gọi đã bị ngắt kết nối và đang định kiểm tra lại màn hình thì thình lình nghe thấy tiếng gầm gừ, “Ha, cái đứa này, lại tiếp tục giở cái trò khiêu khích này ra nữa rồi…” kéo theo sau đó là những tiếng thở dốc nặng nhọc. Lạy Đức Chúa Trời… Cứ mỗi một hành động nhỏ nhặt của tôi đều châm ngòi cho một phản ứng khuếch đại lên gấp chục lần từ phía hắn, điều này đang muốn vắt kiệt sức khiến tôi phát điên mất. Và lần này, chính hắn mới là kẻ chủ động khơi mào trước.
Đúng với bản chất biến thái của mình, Chu Gi-oh dường như đã gạt trúng một cái công tắc hưng phấn nào đó và bắt đầu thở dốc phì phò ngay lập tức.
—Tao đang cương cứng lên rồi đây này, Min-jo à. Chính cái hành động mơn trớn liếm láp vào tai tao của mày ban nãy đã gây ra cớ sự này đấy. Ha, mày có biết điều đó không hả?
“Ừm, dạ thật sao…?”
—Mau mở miệng ra nói một cái gì đó đi, nhanh lên.
“Dạ sao cơ ạ?”
—Bất cứ cái gì cũng được, nói cái gì cũng được hết! Còn nếu không biết nói gì thì cất giọng lên hát một bài đi!
Tiếng quát đột ngột của hắn suýt chút nữa thì làm thủng màng nhĩ của tôi. Nhăn mặt khó chịu, tôi vội vã đưa chiếc điện thoại ra xa một khoảng an toàn. Khẽ buông một tiếng thở dài, tôi từ từ áp chiếc điện thoại lại gần, những tiếng rên rỉ của Chu Gi-oh lại lọt vào tai. Hắn đang hối thúc tôi không ngừng, “Nhanh lên đi. Hộc, ha.” Dám cá là hắn đang hì hục thực hành cái bài tập giãn cơ đó rồi.
“Ừm… ừm…”
Việc thốt ra một câu khiêu gợi chắc chắn sẽ chỉ làm cho hắn thêm phần hưng phấn và si mê tôi hơn, nhưng tôi thà chết quách đi cho xong còn hơn là làm việc đó, thế nên tôi đành nhắm mắt tuôn bừa ra bất cứ thứ gì nảy ra trong đầu cốt chỉ để tuân lệnh hắn. Dẫu sao, tôi vẫn cố gắng duy trì tông giọng mềm mỏng, không khô khan cứng ngắc, đúng y như những gì hắn muốn.
“Tối qua chú ngủ… có được ngon giấc không ạ?”
—Ồ có chứ, ưm, tiếp tục đi.
“Ừm… chú đã dùng bữa sáng chưa ạ?”
—Tao ăn rồi, ha, ăn từ lúc nãy rồi. Tiếp tục nói đi. Hộc. Ha.
Hơi thở nóng hổi của hắn mang lại cảm giác sống động y hệt như nó đang tràn ra khỏi chiếc điện thoại. Lỗ tai của tôi ươn ướt, cứ như thể đang bị một cái miệng nào đó hút mút vậy.
“Ừm, ừm… thế chú đã ăn món gì thế ạ?”
—Chỉ ăn cơm thôi. Hộc.
“Ừm, và… ồ, hôm nay chú có nhiều công việc bận rộn lắm, đúng không ạ?”
—Đúng thế. Tại sao mày lại cứ để mặc cho tao phải tự mình lải nhải kéo dài mọi thứ thế này hả! Mày vốn dĩ rất có khiếu ăn nói hùng biện lắm cơ mà, đúng không hả! Bắt đầu từ giây phút này trở đi, ha, mày phải chủ động dẫn dắt làm cho tao nói chuyện, ưm, nếu không thì tao chết mất.
“Ưm, dạ vâng…”
Vò đầu bứt tai đến mức rối bù, tôi đảo mắt liên hồi quanh phòng. Kìm nén những lời oán thán đang chực chờ trào ra khỏi miệng, tôi bắt đầu tuôn thao thao bất tuyệt bất cứ suy nghĩ vớ vẩn nào nảy ra trong đầu mà không cần bận tâm suy nghĩ logic.
“Ừm… chiếc giường trong phòng khách sạn này nằm thích thật đấy ạ. Cháu vừa ngả lưng xuống giường hôm qua là đã lập tức chìm sâu vào giấc ngủ. Chắc hẳn là do nó quá đỗi mềm mại êm ái, chiếc giường êm ái nhất mà cháu từng nằm. À, đúng rồi. Hình như đêm qua trong lúc ngủ cháu đã nằm mơ thấy chú đấy, thưa chú…”
—Ha, thật thế á? Mày nói thật đấy chứ?
Vừa mới nãy còn ra lệnh cho tôi không được phép đặt câu hỏi mà chỉ việc nói, thế mà giờ đây chính hắn lại là kẻ vội vã chen ngang bằng một câu hỏi vặn lại.
“Dạ vâng… ừm thì…”
—Mày đã mơ thấy cái nội dung gì, ha, là cái chuyện gì cơ chứ! Mau nói ra nhanh lên!
“Ừm… cũng chỉ là… hai chúng ta đã cùng nhau ăn uống, cùng nhau đi xem phim…”
—Thế thì, đó đích thị là một buổi hẹn hò lãng mạn rồi còn gì. Hộc, đúng không hả? Vậy sau đó thì sao nữa? Hai đứa không làm cái chuyện đó sao?
“Cái chuyện đó ạ?”
—Là cái chuyện đó đấy! Làm tình đấy! Hai đứa không lên giường làm tình với nhau à?
Vừa rên rỉ khò khè vừa lầm bầm, Chu Gi-oh gào thét lên một cách đầy phấn khích. Hắn đang phát điên lên vì sung sướng, cứ như thể một con cá vừa đớp trúng mồi ngon. Màng nhĩ bên tai phải của tôi đã bắt đầu ong ong lên vì tiếng gào thét của hắn. Nếu như tôi mà thật thà khai báo sự thật—rằng tôi chỉ lờ mờ nhìn thấy hình bóng mờ ảo của hắn lướt qua trong giấc mơ vào lúc rạng sáng—thì chắc chắn hắn sẽ hụt hẫng thất vọng đến mức có thể sẽ phá nát màn hình điện thoại chui qua bóp cổ tôi mất.
“Ừm… hai chúng ta đang chuẩn bị bước vào làm chuyện đó thì… cháu lại vô tình giật mình bừng tỉnh giấc mất… Cháu xin lỗi ạ.”
“Làm tình” vốn dĩ không phải là một thuật ngữ lãng mạn, mà nó là một từ lóng nói giảm nói tránh ám chỉ chuyện quan hệ xác thịt, thường được những gã đàn ông trung niên sử dụng với những cô gái trẻ. Chu Gi-oh, không thể che giấu được độ tuổi của mình, cũng không ngần ngại sử dụng từ lóng đó. Trước lời xin lỗi của tôi, hắn bật ra một tiếng thở hắt dài đầy vẻ thất vọng não nề.
—Tiếc đứt ruột nhỉ? Thế rốt cuộc thì hai đứa đã làm gì để đến nỗi, hộc, cái thứ đó của mày lại cương cứng dựng ngược lên như thế hả? Hả?
“…Dạ vâng, ừm… vâng ạ… Haha.”
—Hãy ráng cắn răng cố gắng chịu đựng đợi tao thêm một chút thời gian nữa thôi. Ưm, đợi đến lúc tao trở về, tao thề sẽ đè mày ra cho đến khi cái thứ đó và cái chỗ đó của mày tơi tả không còn hình thù gì mới thôi. Hộc, nghe rõ chưa hả?
Tôi đúng là một thằng điên rồ mất trí khi dám tự há miệng mắc quai thêu dệt lên câu chuyện hoang đường rằng tôi đã nằm mơ thấy hắn—thế thì giờ tôi còn mặt mũi tư cách nào để mà quay sang oán trách hắn cơ chứ?
Chu Gi-oh dường như đã thôi không còn hối thúc tôi phải lên tiếng nữa, hắn chỉ việc nhắm mắt nhắm mũi thở dốc phì phò, tự mình lải nhải độc thoại.
—Tao đang nhớ mày đến phát điên muốn chết đi sống lại rồi đây này, Min-jo à. Tại sao, hộc, mày lại không chịu xuất hiện trong những giấc mơ của tao cơ chứ? Tối nay mày có đồng ý đi vào trong giấc mơ của tao không hả? Hả?
Không thèm để cho tôi có lấy một cơ hội chen ngang đáp lời, hắn lại tiếp tục thao thao bất tuyệt. Nó gần như đã biến thành một màn độc thoại nội tâm của riêng hắn.
—Đáng lẽ ra tao đã phải xách cổ mày mang theo đi cùng tao mới phải. Việc bỏ mặc mày thui thủi một mình, mẹ kiếp. Tao thậm chí còn chưa từng có suy nghĩ, ưm, rằng tao lại có thể nhớ nhung mày đến mức độ này! Hộc, tao sẽ cố gắng giải quyết xong xuôi công việc rồi sẽ bay về ngay. Mày chỉ việc, ưm, ngoan ngoãn ở yên đó chờ đợi. Nghe thủng chưa hả?
Đúng vào khoảnh khắc oái oăm ấy, một ai đó đã gõ cộc cộc vào cánh cửa nhà vệ sinh đang mở hé. Giật thót mình hoảng hốt, tôi vội vã quay ngoắt đầu lại nhìn thì bàng hoàng phát hiện ra Doo-jiki đang đứng lù lù ở ngay khung cửa. Gã hơi nhíu mày khó chịu liếc nhìn bộ dạng thảm hại của tôi lúc này, tôi đang chới với suýt chút nữa thì trượt ngã lăn lộn xuống khỏi bệ bồn cầu, rồi gã lịch sự cúi người chào tôi một cái. Không thèm thốt ra nửa lời, gã chỉ dùng tay ra hiệu nhắc tôi ra dùng bữa sáng rồi lẳng lặng rời đi. Trong khi đó, mớ âm thanh thở dốc khò khè hổn hển hệt như một con dã thú của Chu Gi-oh vẫn cứ liên tục văng vẳng dội ra không ngừng nghỉ từ đầu dây bên kia.
—Mau mở miệng ra nói với tao rằng mày đang rất nhớ tao đi, rằng mày đang thèm khát muốn được gặp mặt tao đến chết đi sống lại đi.
“Dạ, sao cơ ạ?”
—Mau nói rằng mày đang khao khát tao đến chết đi sống lại đi! Hộc, nhanh cái miệng lên!
“Ch-cháu nhớ chú ạ.”
Trong lúc tôi đang lí nhí đáp lời, vội vã kéo sập đóng chặt kín bưng cánh cửa nhà vệ sinh lại để đề phòng gã Doo-jiki nghe lén được, thì Chu Gi-oh lại tiếp tục gào thét thêm một lần nữa.
—Nhớ tao đến chết đi sống lại cơ mà? Tại sao mày lại to gan dám tự ý cắt xén đi cái đoạn đó hả? Mau mở miệng ra nói lại cho tử tế đàng hoàng, nhanh lên!
“Ch-cháu nhớ chú nhiều lắm ạ, nhớ đến mức sắp… chết đi sống lại mất rồi… Ý cháu là, cháu có thể sẽ chết vì nhớ chú mất thôi.”
—Hộc. Tao cũng thế. Tao cũng thế đấy, Min-jo à.
Những thứ âm thanh rên rỉ kích thích phát ra từ đầu dây bên kia quả thực là tởm lợm đến mức, tôi không tài nào chịu đựng nổi đành phải nhắm nghiền hai mắt lại. Không, bản chất con người Chu Gi-oh vốn dĩ đã là một cái hố rác rưởi dơ bẩn tột cùng rồi. Dạ dày của tôi bắt đầu co thắt lộn nhào lên như thể sắp sửa nôn thốc nôn tháo hết sạch mọi thứ ra ngoài, và tôi đành phải đưa tay lên bịt chặt lấy miệng. Vì thừa biết rằng hắn không có khả năng nhìn thấu được những hành động của tôi lúc này, nên thi thoảng tôi còn vờ vịt làm điệu bộ nôn ọe để giải tỏa sự khinh bỉ.
Chẳng mấy chốc sau, một tiếng gầm gừ thỏa mãn, “Haa, chết tiệt!” vang lên chát chúa dội lại từ đầu dây bên kia. Một tràng những âm thanh hỗn tạp, “Hộc, ha, ưm…” cứ thế kéo dài lếch thếch mãi không dứt. Trong khi đó, cái thứ đang ở trạng thái bán cương cứng của tôi đã lập tức xìu xuống teo tóp co rúm lại hoàn toàn, trở nên mềm nhũn hệt như một cục thạch. Thậm chí nếu có đem đổ ụp cả một xô nước đá lạnh buốt vào người thì cũng chưa chắc nó có thể co rút teo tóp lại đến mức thê thảm như thế này được đâu.
Thở dốc phì phò nặng nhọc, Chu Gi-oh lớn tiếng gọi vọng ai đó mang cho hắn một bộ quần áo sạch sẽ để thay đồ. Sau đó, hắn lại hạ thấp giọng thầm thì rót mật vào tai tôi.
—Tất cả là tại mày gây ra cả đấy nhé, báo hại tao giờ lại phải lúi húi thay quần áo thêm một lần nữa. Lượng chất lỏng tao xả ra hôm nay cũng nhiều khủng khiếp y chang như ngày hôm qua vậy, ướt sũng lênh láng cả một vùng rồi. Mày có biết điều đó không hả?
“…Cháu x-xin lỗi chú ạ.”
—Cấm mày không được mở miệng lải nhải cái điệp khúc xin lỗi, cảm ơn, cảm tạ đó nữa. Nếu như mày còn dám ngoan cố tiếp tục duy trì thói quen cứng đầu đó, thì tao thực sự không biết phải dùng biện pháp mạnh nào để uốn nắn mày đâu.
“…Cháu xi—à không, vâng ạ. Cháu hứa sẽ không tái phạm nữa đâu ạ.”
Mới sống trên cõi đời này được chừng hai chục năm thôi, vậy mà đã phải trải qua cái cảm giác bị ép buộc làm chuyện đó qua điện thoại với một gã đàn ông trung niên xấp xỉ ngưỡng tứ tuần ngay vào lúc sáng sớm tinh mơ. Liệu trên cõi đời này có thể tìm đâu ra được một thanh niên đầu hai mươi tuổi nào khác lại có hồ sơ tình trường “dày dặn” y chang như tôi không nhỉ? Nếu như một ngày đẹp trời nào đó tôi vươn lên thành một nhân vật tầm cỡ và quyết định chắp bút viết một cuốn tự truyện, thì chắc chắn tôi sẽ phải viết đến cả chục cuốn sách dày cộp mới đủ dung lượng chứa. Và dám cá mười mươi rằng bảy mươi phần trăm nội dung trong đó sẽ được lấp đầy bởi những câu chuyện dở khóc dở cười xoay quanh cái gã siêu cấp biến thái này.
Một lúc lâu sau đó, Chu Gi-oh dường như đã lấy lại được sự bình tĩnh nguôi ngoai, không còn bị thứ dục vọng chi phối nữa. Hắn vẫn còn đang thở dốc nhọc nhằn, nhưng nghe cái âm thanh xì xèo đó thì có vẻ như hắn đang châm thuốc hút.
—Tao xin lỗi vì đã lỡ trót dại nổi cơn thú tính ngay từ sáng sớm thế này nhé. Vốn dĩ ban đầu tao chỉ có ý định gọi điện thoại đến để nghe giọng nói của mày một chút rồi cúp máy thôi, ai dè mọi chuyện lại bị đẩy đi quá đà ra nông nỗi thế này.
Khẽ tặc lưỡi một tiếng tiếc rẻ, Chu Gi-oh vội vã chuyển hướng câu chuyện.
—Được rồi. Hai chúng ta sẽ bù đắp làm tiếp cái chuyện dang dở đó vào một dịp khác sau nhé, giờ thì mày cứ mau chóng ăn uống lót dạ rồi lo liệu giải quyết nốt đống công việc đi. Nếu có bất cứ nhu cầu yêu cầu nào cần thiết, thì cứ việc thoải mái mở miệng sai bảo thằng Doo-jiki nhé. Nghe rõ chưa hả?
“…Vâng ạ.”
—Min-jo à.
“Dạ vâng ạ.”
Sau một khoảng im lặng tĩnh mịch ngắn ngủi, Chu Gi-oh lại tiếp tục thầm thì bằng một cái tông giọng trầm ấm, điềm tĩnh hơn hẳn.
—Tao đang thực sự rất nhớ mày đấy. Nhớ đến mức sắp phát điên phát rồ lên mất thôi. Mày có biết điều đó không hả?
“….”
—Mày có biết không hả?
“…Dạ vâng ạ.”
—Mày không có điều gì muốn hồi đáp lại tao sao?
Tôi nhắm nghiền nhắm tịt cả hai mắt lại. Cái việc phải há miệng ra nói những lời lẽ dối trá đường mật để xoa dịu làm hài lòng hắn quả thực khiến cho ruột gan tôi quặn thắt lại vì kinh tởm lợm giọng.
0 Bình luận