Chương 41
bởi Chung SeikerChu Gi-oh, dường như muốn tìm kiếm một lời khẳng định chắc nịch, khẽ dụi dụi cái chóp mũi cao vút và rắn rỏi của hắn cọ xát vào khuôn mặt tôi hết chỗ này đến chỗ khác. Tôi khẽ nghiêng đầu sang một bên để né tránh, nhưng hắn vẫn cứ ngoan cố bám riết lấy và lặp đi lặp lại cái hành động kỳ quặc đó.
“Cháu có dám chắc chắn không hả? Cháu không có ý định nói dối lừa gạt tao đấy chứ?”
“D-Dạ không đâu ạ, dĩ nhiên là không rồi. Cháu là con người bằng xương bằng thịt mà… Làm gì có chuyện cháu là ma quỷ yêu tinh được cơ chứ…”
Nếu như tôi thực sự là một con ma quỷ yêu tinh có phép thuật tàng hình, thì liệu tôi có phải ngồi chình ình chịu trận hứng chịu cái sự nhục nhã ê chề này không cơ chứ? Chắc chắn là tôi đã thẳng tay bóp cổ vặn cổ chú từ đời thuở nào rồi. Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng trầm ngâm suy nghĩ, hắn gật gù cái đầu và bật ra một tiếng cười khùng khục trầm thấp.
“Dẫu cho mày có thực sự là một con hồ ly tinh ma quỷ đi chăng nữa, thì mày vẫn mãi mãi thuộc quyền sở hữu của tao. Đã rõ chưa hả?”
“….”
Thay vì mở miệng đáp lời, tôi chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo méo xệch mang tính chất ngoại giao lịch sự. Mặc dù cái vốn liếng kinh nghiệm lăn lộn va chạm ngoài xã hội của tôi còn khá là non nớt ít ỏi, nhưng tôi vẫn thừa sức biết cách làm thế nào để cư xử khôn khéo luồn lách để đối phó với những cái tình huống trớ trêu tiến thoái lưỡng nan kiểu này. Hắn khẽ hất cằm ra hiệu về phía chiếc ghế phụ lái bên cạnh và tiện tay vỗ bộp bôm bốp hai cái vào mông tôi.
“Bây giờ thì mày có thể tự động lết xác xuống khỏi người tao được rồi đấy. Nếu như mày cảm thấy cái vị trí này nó quá đỗi cao sang chót vót và khó khăn trong việc leo trèo xuống, thì cứ việc ngoan ngoãn nằm im bất động ở đó cũng được.”
Khó khăn á? Dẫu cho cái vị trí này nó có nằm chót vót trên tận đỉnh núi tuyết sừng sững, thì tôi cũng sẽ liều mạng cắm đầu cắm cổ bò lê bò toài trườn xuống cho bằng được để bảo toàn tính mạng. Trước khi hắn kịp vươn tay ra tóm chặt lấy tôi thêm một lần nào nữa, tôi đã lật đật vội vã trượt người lết xác sang một bên và ngồi ngay ngắn xuống ghế. Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới vội vã cài chốt thắt chặt dây an toàn xong xuôi, chiếc xe đã lập tức chồm lên lao vút đi vun vút về phía trước. Cái nụ cười nửa miệng mà hắn vừa mới trưng ra ban nãy chắc chắn chỉ là một sự điềm tĩnh gượng ép giả tạo, cố tình gồng mình lên để nặn ra một cách vô cùng khiên cưỡng gượng gạo mà thôi.
Chu Gi-oh điều khiển vô lăng đạp ga phóng xe bạt mạng trên đường y hệt như một tên tội phạm truy nã đang bị xe cảnh sát hú còi đuổi bắt gắt gao sát nút vậy. Nơm nớp lo sợ về cái viễn cảnh chiếc xe sẽ đâm sầm tông sầm vào đâu đó gây ra tai nạn thảm khốc, tôi đành phải dùng một tay bám víu siết chặt lấy sợi dây an toàn, tay còn lại thì túm chặt lấy chiếc cà vạt đang quấn quanh siết chặt trên cổ mình. Liếc mắt dòm trộm xuống phía dưới đũng quần của hắn, cái thứ đó vẫn đang trong trạng thái cương cứng dựng ngược lên một cách vô cùng dữ dội đáng sợ. Trông nó có vẻ như đang bị chèn ép bức bối khó chịu đến mức đau đớn vậy.
Khi cái bóng dáng cao lớn sừng sững chọc trời của Khách sạn Grand bắt đầu lấp ló hiện ra trong tầm mắt, Chu Gi-oh đột ngột cất tiếng hỏi, ánh mắt vẫn dán chặt vào con đường phía trước mà không thèm đoái hoài liếc nhìn tôi lấy một cái.
“Cháu có sở thích ăn loại bánh mì nào?”
“Dạ, sao cơ ạ? Bánh mì á?”
“Chẳng phải là lát nữa hai chúng ta sẽ cùng nhau vào phòng để ‘nướng bánh’ (làm tình) sao, thế nên cái sở thích khẩu vị ẩm thực của hai đứa cũng nên có sự tương đồng ăn ý với nhau một chút chứ, có đúng không hả? Mau mở miệng ra trả lời tao nhanh lên. Tao hoàn toàn có thể dễ dàng chiều chuộng đáp ứng thích nghi với hầu hết mọi sở thích quái gở của mày đấy.”
“….”
Cái tông giọng của hắn nghe có vẻ quá đỗi nghiêm túc nghiêm nghị, hoàn toàn đéo giống như đang đùa giỡn cợt nhả một chút xíu nào cả. Cái cách hắn hối thúc giục giã, “Nhanh cái miệng lên,” đã chứng minh cho thấy hắn đang vô cùng nghiêm túc một trăm phần trăm về cái vấn đề này. Trong lúc hoảng loạn cuống cuồng, tôi đành buột miệng thốt bừa ra cái món đồ ăn đầu tiên xẹt qua nảy ra trong đầu mình.
“À ừm, chỉ là… bánh soboro thôi ạ…”
“Bánh soboro á? Cái loại bánh mì nhạt nhẽo đéo có lấy một tí nhân nào bên trong ấy à? Cái thứ đó ăn vào khô khốc nghẹn ứ cả cổ họng, mẹ kiếp.”
“Nh-Nhưng mà nó ăn kèm uống kèm với sữa tươi thì cũng rất là… ngon miệng mướt mát mà ạ. Cũng không đến mức khô khan khô khốc lắm đâu…”
“Nếu như có sữa tươi thì tao sẽ giành phần uống cạn sạch sành sanh hết. Còn món nào khác nữa không? Cháu còn có sở thích đam mê với cái loại nào khác nữa không hả?”
“À ừm… Bánh Castella… À không đâu, bánh soboro là quá đủ tuyệt vời rồi ạ. Cháu sẽ trung thành gắn bó với món bánh soboro thôi.”
“Tại sao lại phải thế? Cứ tiếp tục kể lể liệt kê ra xem nào. Việc kết hợp nhào trộn pha trộn nhiều loại hương vị mùi vị lại với nhau thì thưởng thức sẽ càng thêm phần ngon miệng hấp dẫn kích thích hơn chứ, có đúng không hả?”
“….”
Cái cuộc đối thoại quái gở này đã chính thức củng cố xác nhận cho cái kết luận rằng đầu óc của hắn đã hoàn toàn bị chập mạch không bình thường đứt dây thần kinh mất rồi. Và những lời lẽ mà hắn chuẩn bị thốt ra tiếp theo đây lại càng minh chứng rõ ràng hơn cho sự thật rằng hắn là một tên điên rồ mất trí chính hiệu tột độ.
“Để tao báo cho mày biết trước để chuẩn bị tinh thần nhé, sở trường đam mê của tao là món bánh mì nhân kem sữa đấy.”
“….”
“Vào tối ngày hôm nay, đã nghe thủng lỗ tai chưa hả? Tao thề sẽ dùng cái con cặc này để cạo vét vét sạch sành sanh từng ngóc ngách liếm sạch không còn một giọt kem nào và ăn tươi nuốt sống mày cho bằng sạch. Đôi mắt của mày sẽ phải trợn ngược lật ngược lên vì sung sướng đê mê đến mức mày đéo còn nhìn thấy đường lối gì nữa đâu, mẹ kiếp.”
“….”
Tôi thầm rùng mình ớn lạnh ớn lạnh rợn tóc gáy trong bụng trước cái câu nói đùa cợt dâm ô thô tục dơ bẩn tởm lợm đó. Cái ý nghĩ hoang mang rằng cuộc đời mình coi như đã chính thức khép lại đi tong rồi khiến cho trái tim tôi càng lúc càng chìm nghỉm tụt dốc không phanh tụt dần xuống tận dưới gót chân. Tôi chỉ biết chắp tay thành tâm cầu nguyện lẩm nhẩm cầu nguyện cầu mong cho từ giờ đến lúc chiếc xe lăn bánh dừng lại hẳn, hắn sẽ chỉ thực hành làm được một nửa những gì mà những người bình thường bình thường hay làm với những cái món bánh soboro, sữa tươi, hay là bánh mì nhân kem sữa thôi.
Đéo biết là do Jang-bae đã nhanh nhảu gọi điện thoại báo cáo tình hình báo trước cho gã hay là do trùng hợp ngẫu nhiên, mà Doo-jiki đã đứng túc trực chực chờ chôn chân sẵn ở ngay trước sảnh ra vào của khách sạn. Ngay khi chiếc xe vừa mới phanh gấp dừng lại hẳn, Doo-jiki đã vội vã chạy lật đật chạy ào tới và kéo mở toang cánh cửa ghế phụ lái ra. Chu Gi-oh, lúc này đang hừng hực bốc hỏa bốc hỏa hừng hực vì dục vọng thiêu đốt, đã nhanh chân phóng xuống khỏi xe từ lúc quái nào đéo hay. Hắn đi vòng qua đầu xe, hùng hổ lao sầm sập về phía tôi với một cái khí thế bức người cứ như thể hắn có thể làm rung chuyển chao đảo cả mặt đất dưới chân vậy.
Cánh tay của tôi bị hắn tóm chặt lấy bóp chặt lôi xềnh xệch đi, và tôi bị kéo lê thô bạo lôi tuột vào bên trong khu vực sảnh chờ. Doo-jiki lớn giọng hô vang cất tiếng chào hỏi oang oang từ phía sau lưng, nhưng cái lực kéo lôi thô bạo của hắn mạnh mẽ đến mức tôi thậm chí còn đéo thể nào ngoái đầu quay đầu lại nhìn được. Trong sảnh chờ lúc này, ngoại trừ sự hiện diện của Doo-jiki ra, thì còn có thêm một gã đàn em tay chân khác đang đứng giữ sẵn nút bấm chờ thang máy túc trực đứng chờ sẵn.
Khi thang máy chạy lên đến tầng dành cho khách lưu trú, cái gã đàn em lanh chanh bước ra ngoài trước tiên đã chạy thục mạng vắt chân lên cổ phi thẳng đến trước cửa Phòng 608, thở dốc hổn hển nặng nhọc chẳng kém cạnh gì so với Chu Gi-oh, dùng thẻ từ quét mở toang cánh cửa phòng ra và khép nép đứng nép sang một bên túc trực. Tất tần tật mọi diễn biến quá trình đều diễn ra chớp nhoáng nhanh gọn lẹ hệt như một tia chớp xẹt qua. Cứ mỗi lần phải chứng kiến cái cảnh tượng phô trương lố bịch này lặp đi lặp lại, cái đầu của tôi lại càng cúi gằm xuống thấp hơn nữa. Tôi thực sự chỉ hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống đất độn thổ chết quách đi cho xong vì quá đỗi ngượng ngùng xấu hổ nhục nhã.
Chu Gi-oh thô bạo xô đẩy đẩy thốc tôi vào bên trong phòng trước tiên rồi lù lù nối gót bước theo sau. Không thèm để cho tôi có lấy một giây phút nào để thở phào hoàn hồn lấy lại hơi, hắn đã bắt đầu điên cuồng điên cuồng lột sạch sành sanh quần áo trên người mình ra. Những chiếc cúc áo sơ mi bị hắn giật đứt phăng đứt phăng rụng lả tả văng tung tóe khắp mọi ngóc ngách trên mặt sàn nhà. Cảnh tượng đó trông đéo khác gì đang được chiêm ngưỡng một con vượn người khổng lồ đang cố gắng lột bỏ lớp da người giả tạo bên ngoài vậy. Nếu như cái bộ dạng đó mà đéo được gọi là dã thú cầm thú, thì rốt cuộc nó là cái quái gì cơ chứ?
“Ưm…”
Bản năng sinh tồn mách bảo, tôi rùng mình lùi bước lùi lại dạt ra xa một cách đầy kinh hãi hoảng sợ. Chu Gi-oh lầm lỳ bước tới bám sát theo sau, vừa đi vừa thô bạo kéo tụt lột chiếc quần dài xuống, và gầm lên gào thét lên một cách vô cùng hung tợn dữ tợn, “Cấm mày không được nhúc nhích động đậy nhúc nhích làm cái trò đéo gì cả, cứ việc ngoan ngoãn đứng chôn chân ngoan ngoãn đứng yên bất động ở đó đi! Tao sẽ tự tay lột sạch sành sanh lột đồ mày ra! Hãy để cho tao được tự tay lột đồ mày!”
Ngay tại cái khoảnh khắc kinh hoàng ấy, những lời khuyên răn răn dạy vàng ngọc của một chuyên gia huấn luyện động vật hoang dã mà tôi từng tình cờ xem được trên một chương trình truyền hình thế giới động vật bỗng dưng lóe lên hiện về trong tâm trí: khi phải đối mặt chạm trán với một con thú hoang đang trong trạng thái bị kích động kích thích tột độ, bạn bắt buộc phải duy trì một thái độ kiên quyết cứng rắn kiên định không được nao núng, thậm chí phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái viễn cảnh phải đối mặt với tử thần cái chết. Đéo biết là cái chương trình đó đang nói về bí kíp huấn luyện thuần hóa chó săn hay là dạy cách cưỡi ngựa chứng nữa? Dẫu sao đi chăng nữa, thì cái cốt lõi thông điệp của nó chắc chắn là xoay quanh cái cách đối phó ứng phó với một con đực đang trong thời kỳ động dục hưng phấn hưng phấn tột độ.
“Ch-Chú khoan đã nào, từ từ đã!”
Tôi lớn giọng la lên gào lên, thế nhưng cái nỗi sợ hãi tột độ vẫn kiên quyết không chịu buông tha rút lui biến mất. Tôi luống cuống giơ cả hai tay lên phía trước ngực để tạo ra một cái tư thế phòng vệ che chắn tự vệ. Đó quả thực là một cái tư thế phòng thủ mỏng manh yếu ớt mỏng manh như tờ giấy, thậm chí còn dễ vỡ dễ dàng sụp đổ vỡ vụn hơn cả một tòa lâu đài cát chỉ cần một cú chạm nhẹ chạm khẽ là tan tành. Ấy thế mà, cái chiến thuật mỏng manh đó lại phát huy tác dụng hiệu quả bất ngờ—Chu Gi-oh, nãy giờ vẫn đang hành xử điên cuồng điên loạn hệt như một con dã thú khát máu, bỗng dưng phanh gấp khựng lại đông cứng người lại. Hắn đã lột sạch tất vớ lột tất ném đi từ lúc quái nào rồi cơ chứ? Hắn giờ đây đang đứng trần như nhộng tồng ngồng chỉ với độc nhất một chiếc quần lót vắt vẻo trên người. Đưa một tay lên nắm chặt lấy cái thứ đang phồng rộp cộm lên có vẻ như sắp sửa đâm thủng xé rách chui tọt ra khỏi lớp vải quần lót mỏng manh, hắn trừng trừng dán mắt nhìn tôi với một cái biểu cảm như đang gào thét hối thúc, “Có cái lý do củ chuối đéo gì thì mau mau há miệng ra trình bày giải trình cho nhanh lên!”
“Ch-Trước tiên thì, hai chúng ta nên vào phòng tắm tắm rửa vệ sinh cá nhân cho sạch sẽ đã chứ ạ. Hôm nay cháu đã phải hoạt động chạy nhảy vã mồ hôi hột đầm đìa rất nhiều, thế nên cơ thể cháu đang bốc mùi mồ hôi hôi rình và rất là dơ bẩn bẩn thỉu. D-Dẫu sao thì, đây cũng là cái đêm tân hôn đầu tiên… Cái ngày đầu tiên hai chúng ta chính thức làm chuyện đó, thế nên nếu như có một mùi hương cơ thể quyến rũ thơm tho quyến rũ thì…”
Cảm thấy bản thân mình đang ngày càng trở nên rúm ró co rúm nhỏ bé thảm hại trước những cái lời lẽ bao biện sến súa của chính mình, tôi rón rén lùi bước đi thụt lùi lùi dần lùi dần về phía cửa phòng tắm. Nơm nớp lo sợ đinh ninh rằng hắn sẽ lại điên cuồng nhào tới lao vào đuổi theo bắt lấy tôi, tôi vội vã luống cuống nói tiếp liến thoắng nối tiếp câu nói, “Mỗi người chúng ta hãy tự động chui vào trong phòng tắm để cọ rửa vệ sinh cá nhân cọ rửa cho thật sạch bong kin kít đi nhé! Rồi sau đó chúng ta sẽ đàng hoàng hẹn gặp lại nhau ở trên chiếc giường trong phòng ngủ—chú thấy cái kế hoạch đó có hợp lý tuyệt vời không ạ?”
“….”
Tôi gượng ép nặn ra một nụ cười méo xệch lấy lòng hướng về phía Chu Gi-oh, khuôn mặt của hắn ngay lập tức nhăn nhó vặn vẹo biến dạng đi vì khó chịu bực bội. Rồi, cứ như thể muốn chứng minh chứng thực cho cái sự quyết tâm kiên định của mình, tôi từ từ đưa tay lên tháo lỏng tháo gỡ nới lỏng chiếc cà vạt đang thít chặt quấn chặt quanh cổ mình ra và để cho nó rơi tự do rũ xuống sàn nhà ngay dưới chân. Tôi vứt toẹt ném chiếc túi xách vướng víu sang một bên và cởi phăng lột phăng chiếc áo phông đang mặc trên người ra, phơi bày trần trụi phơi bày để lộ ra phần thân trên của mình. Tôi thẳng tay vứt phịch ném chiếc áo phông đó lên trên cái đống quần áo lộn xộn vừa mới bị hắn lột ra lột ra vứt chỏng chơ vứt la liệt trên sàn nhà. Giống y hệt như cái điệu bộ của một con mèo đang chăm chú dán mắt nhìn theo từng cử động của người chủ nhân đang chơi đùa đong đưa với một món đồ chơi, ánh mắt của Chu Gi-oh cũng đảo liên hồi đảo điên cuồng quét tới quét lui, bám sát theo dõi sát sao từng nhất cử nhất động hành động cử động của tôi. Tôi cất giọng vỗ về dỗ ngọt dỗ dành hắn một cách vô cùng nhẹ nhàng điềm tĩnh, giống hệt như cái cách người ta vẫn hay vỗ về vuốt ve vuốt ve một con mèo ngoan ngoãn—à không, phải nói đúng hơn là đang vuốt râu vuốt ve một con hổ đói khát máu.
“Cháu hứa là sẽ tắm rửa kỳ cọ cho thật sạch bong kin kít thơm tho rồi mới bước ra ngoài và chỉ khoác duy nhất một chiếc áo choàng tắm mỏng manh thôi. Tuyệt đối không mặc thêm bất cứ một món đồ lót vướng víu che chắn nào ở bên trong cả.”
“….”
“Tại sao lại phải nhọc công tốn sức hao tâm tổn sức đi lột bỏ lột phăng những cái món quần áo hôi hám bốc mùi cơ chứ? Toàn là cái mùi mồ hôi chua loét và mùi khói thuốc lá khét lẹt nồng nặc bốc mùi. Chỉ cần lột nhẹ cởi bỏ chiếc áo choàng tắm ra là xong chuyện thôi mà. Cháu sẽ ngoan ngoãn đứng im để cho chú được tự tay lột nó ra cởi nó ra. Chú thấy thế có được không ạ…?”
“….”
Nếu như tôi mà để cho một cái gã đàn ông đang trong tình trạng bị kích động kích thích điên cuồng tột độ như thế này đè ngửa đè bẹp xuống, thì chắc chắn tôi sẽ bị hắn thô bạo đâm chọt đụ đẽo cho đến nát bét tơi bời hoa lá nát bấy sống dở chết dở mất thôi. Việc tạo điều kiện tìm cách để cho cái luồng hỏa khí bức bối cái sự hưng phấn kích thích rạo rực đó được phân tán tiêu tan tản nhiệt bớt đi một phần nào đó nhằm xoa dịu làm dịu đi cơn thú tính của hắn chính là cái con đường sống sót duy nhất giải pháp an toàn duy nhất để giúp bản thân tránh khỏi nguy cơ bị thương tích tàn phế. Chân lý ở đời là phải biết tự thân vận động bảo vệ lấy cái thân thể ngọc ngà cơ thể quý giá của chính mình—việc cứ ngây thơ nằm im chờ đợi há miệng chờ sung đợi chờ một ai đó khác đến ra tay cứu vớt bảo vệ thường đồng nghĩa với việc bạn đã sớm bị kẻ khác lợi dụng đụ cho một trận tơi bời hoa lá te tua te tua rồi.
Cũng may mắn hồng phúc làm sao, Chu Gi-oh cuối cùng cũng chịu gật gù cái đầu tỏ vẻ đồng ý chấp thuận tán thành. Vừa thở dốc hổn hển thô ráp thở hắt ra những luồng hơi nặng nhọc, hắn vừa đưa bàn tay lên vuốt vuốt vuốt ngược mái tóc rối bù rũ rượi của mình ra phía sau rồi gật đầu một cách vô cùng khó nhọc miễn cưỡng gượng ép. “Áo choàng tắm… Mặc áo choàng tắm cũng là một ý kiến không tồi tuyệt vời đấy.” Đang lầm bầm lẩm bẩm tự nói một mình trong miệng hệt như một con robot bị chập mạch hỏng hóc đứt dây cót, hắn lại đột ngột gầm lên gào thét rống lên oang oang, “Tao cho mày thời hạn đúng năm phút đồng hồ. Nếu như mày mà không chịu vác xác lết xác bước ra ngoài này trước cái thời hạn đó, tao thề sẽ đá tung phá nát đạp tung cái cánh cửa đó xông vào đấy!”
“Cháu sẽ ngoan ngoãn vác xác bước ra ngoài mà! Chắc chắn một trăm phần trăm là sẽ bước ra ngoài. Chú đéo cần phải bận tâm lo lắng thừa thãi đâu ạ.”
Tôi cố gắng lên giọng đáp lời một cách vô cùng nghiêm túc nghiêm nghị kiên quyết, thế nhưng trái tim trong lồng ngực thì lại đang đập thình thịch đánh trống liên hồi như muốn nhảy nổ tung ra ngoài. Dưới cái ánh nhìn trừng trừng soi mói găm thẳng rực lửa điên dại của đôi mắt đang đỏ ngầu trợn ngược lên của hắn, tôi cắm cổ chạy thục mạng lao như một mũi tên xông thẳng vào trong phòng tắm và nhanh tay chốt chặt khóa trái cánh cửa lại. Trông cái điệu bộ hùng hổ của hắn lúc nãy cứ như thể hắn đã sẵn sàng lao sầm sập húc tung phá cửa xông vào bất cứ lúc nào bất cứ giây phút nào vậy.
Cái thời hạn năm phút đồng hồ ngắn ngủi đó vốn dĩ chỉ vừa vặn đủ để tắm vòi hoa sen tắm táp tráng người qua loa cho có lệ thôi, chứ lấy đâu ra thời gian mà đứng đó lưỡng lự chần chừ do dự suy nghĩ. Nào là phải gội đầu gội sạch tóc tai, đánh răng chà xát răng miệng, rồi còn phải kỳ cọ vệ sinh sạch sẽ cho bằng hết mọi ngóc ngách xó xỉnh trên cơ thể—năm phút đồng hồ quả thực là đéo thể nào đủ dư dả một chút nào cả. Dẫu cho có là tắm gội tráng người qua loa tắm táp qua loa tốc hành đi chăng nữa thì tôi cũng phải vắt chân lên cổ mà làm cho nhanh chóng chạy đua với thời gian. Cảm giác hối hả gấp gáp này y hệt như cái thời còn đang rèn luyện phục vụ trong môi trường quân ngũ khắc nghiệt quân đội vậy.
Nhưng dẫu sao thì, sau khi đã giải quyết tắm táp dội nước mát lạnh xong xuôi, Chu Gi-oh chắc chắn cũng sẽ phần nào lấy lại được một chút sự bình tĩnh tỉnh táo tỉnh táo lý trí. Cái việc muốn châm lửa đốt cháy thổi bùng lên một đống củi ướt sũng nước thì bao giờ cũng đòi hỏi phải có thời gian kiên nhẫn chờ đợi cho nó khô ráo ráo nước trở lại hoặc là phải mồi bằng một ngọn lửa lớn hơn rực rỡ hơn rất nhiều.
Tôi lột sạch sành sanh chiếc quần dài và quần lót đang mặc trên người ra, vứt toẹt ném chỏng chơ chúng vào một cái góc xó xỉnh khuất nẻo trong phòng tắm, rồi bước nhanh vào đứng dưới vòi hoa sen đang xả nước. Tôi vội vã đánh răng chà xát vệ sinh răng miệng trước tiên, rồi sau đó mới tiến hành gội đầu vò đầu bứt tóc. Tiếp theo, tôi bắt đầu dùng bông tắm chà xát cọ rửa kỳ cọ cơ thể, đặc biệt chú ý tập trung chà xát mạnh tay vào những cái vùng nhạy cảm vị trí rất có thể sẽ phát ra mùi cơ thể khó chịu bốc mùi hôi hám. Khu vực sau mang tai, vùng da dưới nách, cái khe hở chật hẹp ở giữa hai bờ mông, cái vị trí nhạy cảm nơi mà cái thứ đó của hắn sẽ đâm chọt ra vào không ngừng nghỉ, và cả những cái vùng nếp gấp nếp nhăn da thịt khác nữa. Tôi dùng tay bóp mạnh chai sữa tắm xịt ra cả một đống bọt xà phòng sữa tắm chà xát tạo bọt, thoa trét bôi trét tạo bọt lên khắp vùng kín của mình, và ra sức chà xát kỳ cọ liên tục điên cuồng cho đến khi lớp da mỏng manh ở đó gần như muốn trầy xước bong tróc tróc da rách da ra thì mới chịu thôi.
Sau khi đã hoàn tất việc tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ tươm tất và khoác gọn chiếc áo choàng tắm mỏng manh vào người, tôi có cảm giác như thể đã có ít nhất mười phút đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua rồi thì phải. Tôi cứ đinh ninh lo sợ rằng hắn sẽ nổi cơn thịnh nộ điên tiết đá tung phá nát cánh cửa xông vào nếu như tôi có lỡ trễ hẹn chậm trễ dẫu chỉ là một giây một phút, thế nhưng đúng như những gì tôi đã dự tính dự đoán từ trước, cái sự hưng phấn rạo rực kích động của hắn đã phần nào được xoa dịu nguội lạnh giảm bớt đi đôi chút xuống đến cái mức độ có thể cắn răng chịu đựng kiên nhẫn chờ đợi được. Quả không hổ danh danh xưng cái tên Woo Min-jo ranh ma khôn lỏi mà. Tôi lúc nào cũng luôn biết cách xoay sở tìm ra được một con đường sống sót sinh tồn an toàn cho bản thân mình, có đúng không nào?
Nhưng mà giờ đây mới chính thức là lúc cái màn dạo đầu ác mộng thực sự bắt đầu. Hoàn toàn không còn một lối thoát đường lùi nào để mà cắm cổ chạy trốn thoát thân nữa, đéo còn một con đường thoái lui nào nữa cả. Đôi chân của tôi bắt đầu run lẩy bẩy run rẩy lẩy bẩy khi tôi cố gắng súc miệng súc miệng tráng miệng lại bằng nước sạch thêm một lần cuối cùng rồi mới chịu rụt rè cất bước đẩy cửa bước ra khỏi phòng tắm. Trái tim trong lồng ngực tôi đang đập thình thịch đánh trống liên hồi dữ dội đến mức có cảm giác như nó sắp sửa nổ tung vỡ tung lồng ngực ra đến nơi.
Giống hệt như một tay chơi khét tiếng lão luyện dày dặn kinh nghiệm trong cái khoản ăn chơi trác táng thác loạn, Chu Gi-oh đã khéo léo sắp đặt tạo dựng nên một cái bầu không khí lãng mạn mờ ảo vô cùng hoàn hảo hoàn mỹ. Hắn đã bật sáng trưng toàn bộ hệ thống đèn trần nhà sáng rực chói lóa lên và đang ngồi dựa lưng ngả ngớn vắt chéo chân tựa lưng vào tấm thành đầu giường, nằm ườn dang chân dang tay phơi bày ngửa bụng phơi mình ra một cách vô cùng tơ hơ hớ hênh cứ như thể hắn hoàn toàn đéo có lấy một chút xíu bí mật thầm kín nào cần phải che đậy giấu giếm e thẹn cả. Lẽ dĩ nhiên là, hắn đéo hề khoác trên người bất cứ một chiếc áo choàng tắm vướng víu nào—hắn đang ở trong tình trạng trần như nhộng tồng ngồng từ trên xuống dưới đéo có lấy một mảnh vải che thân. Cái thứ đó của hắn vẫn đang sừng sững cương cứng dựng ngược lên là một điều hiển nhiên đéo cần phải bàn cãi nói đến làm gì, và hắn đang trừng trừng dán mắt lườm nguýt phóng ánh nhìn sắc lẹm găm thẳng về phía cánh cửa phòng tắm với một đôi mắt vô cùng hung tợn dữ tợn đằng đằng sát khí, cái điệu bộ hệt như đang nơm nớp lo sợ canh chừng phòng hờ tôi sẽ giở trò mèo mả gà đồng cắm cổ bỏ trốn chạy trốn vậy. Có lẽ là nhờ vào mái tóc đang ướt sũng nhỏ giọt bết dính nước, mà trông cái bộ dạng của hắn ngày hôm nay có vẻ bớt đi phần nào sự đáng sợ kinh hoàng và cái vẻ ngoài dâm ô dâm đãng thô thiển quá mức thường thấy.
Ánh mắt của hắn trừng trừng nhìn găm thẳng vào tôi nóng rực rực lửa như muốn thiêu đốt thiêu rụi đốt cháy mọi thứ. Tôi cứ ngây thơ ảo tưởng đinh ninh rằng cái việc chui vào phòng tắm tắm rửa dội nước mát sẽ giúp hắn lấy lại khôi phục được đôi chút sự tỉnh táo bình tĩnh lý trí, thế nhưng đúng là một cái suy nghĩ viển vông nhảm nhí hoang đường—ngọn lửa dục vọng đó đéo những không hề bị dập tắt lụi tàn lu mờ đi mà trái lại nó còn đang bùng cháy rực rỡ dữ dội mạnh liệt cháy bỏng hơn bao giờ hết. Nhìn thấy cái cảnh hắn bật dậy như lò xo phóng người nhảy phốc xuống khỏi giường, với cái thứ đang cương cứng dựng ngược đung đưa lắc lư lủng lẳng lủng lẳng trước mặt, tôi có thể mạnh miệng đưa ra kết luận khẳng định chắc chắn một điều rằng tình trạng lúc này còn trở nên tồi tệ nguy kịch thảm hại hơn cả lúc trước rất nhiều.
Hắn vươn tay ra tóm chặt chộp lấy siết chặt lấy tôi không buông. Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới kịp định hình nhận thức được rằng mình đã nằm gọn lỏn trong vòng tay bao bọc của hắn, thì hai bàn tay vạm vỡ của hắn đã nhanh chóng luồn lách luồn sâu xuống dưới cặp đùi tôi, nhấc bổng cơ thể tôi lên khỏi mặt đất một cách dễ dàng nhẹ bẫng hệt như nâng một tờ giấy. Tôi bay vèo lơ lửng trên không trung chao đảo trong không trung và hạ cánh rơi phịch giáng mạnh xuống chiếc giường êm ái.
Cả cơ thể tôi nảy dựng nảy tưng lên trên tấm nệm lò xo do dư chấn của cú va đập giáng mạnh rơi tự do đó. Gần như ngay lập tức tắp lự, tấm nệm lò xo bắt đầu chao đảo gợn sóng dập dềnh hệt như một chiếc đệm nước đệm nước đang bị khuấy động, và cái thân hình khổng lồ đồ sộ của hắn đã đổ ập đè bẹp nghiến đè chặt lấy cơ thể nhỏ bé của tôi.
“Mày có nhận thức ý thức được cái sự thật phũ phàng rằng mày đã chính thức tiêu đời đi đứt rồi không hả, đồ khốn?”
Chu Gi-oh dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đè ép bẹp dí nằm đè lên người tôi, không ngừng dùng cái thứ đang cứng ngắc như tảng đá dùi cui đó chà xát cọ xát điên cuồng cọ xát vào một bên đùi trong của tôi. Vùi gục khuôn mặt tơi tả vùi sâu khuôn mặt vào cổ tôi, hắn thở dốc phì phò phả ra những luồng hơi thở nóng hổi hừng hực bỏng rát. “Ướt sũng nhẹp dính dấp hết cả rồi này, mẹ kiếp…” Tôi nghe thấy hắn lầm bầm chửi rủa rít lên rên rỉ qua hai hàm răng đang cắn chặt nghiến chặt vào nhau.
Cái đứa điên khùng khốn nạn này. Cái đứa ranh con xinh đẹp rạng rỡ xinh xẻo chết tiệt này…
“…Th-Thân hình chú… nặng quá đi mất, thưa chú. Chú có thể xê dịch lùi ra nhích ra một chút xíu được không ạ…”
Thấy tôi đang chật vật khó nhọc thốt ra từng chữ từng câu một gắng gượng mở miệng nói, hắn khẽ ngước đầu nhấc đầu lên khỏi cổ tôi. Ánh mắt hai đứa vô tình chạm phải giao nhau. Nếu như trong mắt hắn tôi là một đứa “xinh xẻo rạng rỡ chết tiệt,” thì Chu Gi-oh lại đích thị là một cái gã đàn ông vô cùng ngốc nghếch đần độn tối dạ không biết nhìn người. Cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt hắn lúc này dường như đã hội tụ cô đọng chắt lọc lại tất tần tật những lời lẽ thô tục dơ bẩn tục tĩu dâm ô nhất mà hắn đã từng thốt ra phun ra với tôi. Trừng trừng dán mắt nhìn thẳng sâu vào đôi mắt đang đỏ ngầu vằn vện tấy đỏ lên vì hưng phấn của hắn, một cảm giác lạ lùng râm ran gì đó…
“….”
Da mặt tôi bắt đầu nóng bừng bừng lên bỏng rát. Mọi ngóc ngách xó xỉnh trên cơ thể tôi đang phải hứng chịu nằm dưới cái ánh nhìn soi mói găm thẳng đó đều mang lại một cái cảm giác nóng rát rạo rực hệt như đang bị lửa thiêu đốt bắt lửa bén lửa bốc cháy phừng phừng vậy.
Cứ mỗi lần hắn cố tình nhẹ nhàng tinh vi cọ xát đẩy hông cọ xát phần thân dưới của mình vào người tôi, thì cái vạt áo choàng tắm mỏng manh của tôi lại bị bung ra mở phanh ra thêm một chút. Cái thứ đó đang ướt át nhầy nhụa dính dấp của hắn trượt qua cọ quẹt sượt qua phần da thịt trần trụi trống trải trên chân tôi. Cái cảm giác kích thích hưng phấn cọ xát nhạy cảm tột độ đó khiến cho cả cơ thể tôi bất giác run lên bần bật phản xạ run rẩy mất kiểm soát. Ưm, một tiếng rên rỉ khò khè sung sướng vô thức trào ra bật ra khỏi miệng tôi.
Ở một cái cự ly khoảng cách gần gũi áp sát đến mức chỉ cần tôi khẽ nghiêng đầu ngóc đầu lên một chút xíu thôi là đôi môi của hai đứa sẽ lập tức chạm sượt dán chặt vào nhau, hắn đắm đuối say đắm nhìn chằm chằm nhìn sâu vào trong mắt tôi. Thở dốc hổn hển dồn dập hệt như thể hắn đang khao khát muốn ăn tươi nuốt sống nuốt chửng tôi vào bụng vậy, hắn thì thầm rỉ tai bằng một cái tông giọng khàn đặc, “Tao xin thề là sẽ không ra tay thô bạo làm đau làm đau cháu đâu. Cấm cháu không được phép giãy giụa xua đuổi đẩy tao ra xa đấy nhé. Đã nghe rõ thủng lỗ tai chưa hả?”
0 Bình luận