Bạn không có cảnh báo nào.

    “Lần sau, hát ru cho tao nghe đi. Cái âm thanh này nghe chói tai quá.”
    Hắn đã thức dậy, rửa mặt và thay quần áo từ lúc nào vậy? Chu Gi-oh đã hoàn toàn trong tư thế sẵn sàng, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, khoác trên mình bộ vest đen trông như mới cóng. Thay vì thứ mùi rượu bia nồng nặc, một mùi nước hoa nam tính dễ chịu đang bao trùm lấy hắn.
    Trông hắn hoàn toàn tỉnh táo, khỏe mạnh, chẳng có vẻ gì là giống một kẻ vừa mới say xỉn bí tỉ vào tối hôm qua cả. Sau khi đã uống một lượng rượu khủng khiếp như thế, đáng ra hắn phải bị những cơn đau đầu như búa bổ hành hạ chứ, thế nhưng trông hắn tuyệt nhiên không có vẻ gì là đang khó chịu hay mệt mỏi. Có lẽ cấu tạo các cơ quan nội tạng của hắn cũng to lớn dị thường hệt như thân hình đồ sộ của hắn vậy, khả năng giải độc lọc rượu chắc chắn là cực kỳ hiệu quả. Chắc hẳn cũng nhờ khả năng phi thường đó mà hắn mới có thể kiểm soát được dục vọng của bản thân vào đêm qua.
    Chiếc chăn mà tôi đang quấn chặt quanh người hệt như một nắm cơm bỗng bị hắn giật phắt ra một cách thô bạo. Khi tôi đang co rúm người lại theo bản năng, Chu Gi-oh liền cất tiếng ra lệnh, “Mau lết xác dậy rồi đi theo tao. Tao sẽ đi trước.”
    Tôi cứ đinh ninh rằng hắn sẽ cất bước đi thẳng luôn, nhưng hắn bỗng khựng lại, quay ngoắt người và quét ánh mắt đánh giá một lượt khắp cơ thể trần trụi của tôi. Một nụ cười lạ lùng khẽ nở trên môi hắn, kéo theo sau đó là một tiếng “ừm” đầy ẩn ý. Rồi đột ngột, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh như dao cạo. Chỉ trong một cái chớp mắt, nụ cười nửa miệng kia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt nghiêm nghị đang trừng trừng nhìn tôi.
    “Nếu như tao mà bắt gặp mày dám tụt quần ra ân ái với bất kỳ thằng đàn ông nào khác, thì cuộc đời mày coi như xong. Đã hiểu chưa hả?”
    Vẻ mặt đe dọa đầy sát khí và chất giọng trầm đục của hắn khiến tay tôi trong vô thức trượt vội xuống nắm chặt lấy mép quần lót. Tôi khép chặt hai đùi lại vào nhau hệt như đang khóa chặt một ổ khóa. Hoàn toàn không phải là do tôi cố tình làm thế—mà là cơ thể tôi tự động phản ứng lại như vậy.
    “Ngoài tao ra, bất kỳ thằng đàn ông nào dám cả gan đụng chạm vào người mày thì thằng đó chỉ có con đường chết. Đã hiểu chưa hả?”
    “…Cháu sẽ không bao giờ làm thế đâu ạ.”
    Dẫu cho vẻ mặt đang sợ hãi tột độ của tôi trông có buồn cười đến mức nào, hay lời đe dọa chết chóc kia của hắn chỉ đơn thuần là một lời đùa cợt—mặc dù tôi dám chắc chắn một điều rằng đó tuyệt đối không phải là đùa—Chu Gi-oh khẽ thả lỏng cơ mặt ra và nhếch mép cười khẩy. Hắn vươn tay ra cứ như thể đang định chạm vào người tôi nhưng rồi lại rụt tay nhét tọt vào túi quần, quay lưng cất bước rời đi cùng với một lời chốt hạ cuối cùng.
    “Cái thứ đó của mày đang cương cứng lên kìa. Mày có biết điều đó không hả?”
    Tôi vội vã cúi gằm mặt xuống nhìn và bàng hoàng nhận ra cặc của mình đang trong trạng thái căng cứng, dựng thành một cái lều tam giác hoàn hảo nhô lên sau lớp quần lót. Máu nóng tức thì dồn hết lên mặt. Tôi cảm thấy xấu hổ và nhục nhã đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống cho xong. Thứ đang cương cứng của hắn chắc chắn phải to gấp đôi, gấp ba lần của tôi là ít, vậy mà hắn lại còn cố tình vạch trần sự thật đáng xấu hổ đó. Mặc kệ cho hắn có đang trong tình trạng say xỉn bét nhè hay là tỉnh táo minh mẫn đi chăng nữa, thì bản chất biến thái của hắn vẫn cứ chứng nào tật nấy y nguyên như vậy.
    Khi cái gã khổng lồ đó vừa cất bước rời đi, không gian căn phòng dường như được nới rộng ra gấp đôi. Hơi thở của tôi cũng trở nên dễ chịu, thông thoáng hơn hẳn. Kể từ ngày định mệnh gặp gỡ hắn, tôi đã phải trải qua những chuỗi ngày sống trong sự căng thẳng tột độ không ngừng nghỉ. Các khớp xương cổ của tôi đau nhức ê ẩm. Tôi tự hỏi không biết bản thân mình liệu có bị suy sụp gục ngã hoàn toàn nếu cứ tiếp tục duy trì nhịp độ sống ngột ngạt này không nữa.
    Một ý nghĩ đột ngột xẹt qua tâm trí, tôi vội vã bật tung người dậy. Tôi kéo nhanh chiếc quần lót lên, tỉ mẩn kiểm tra kỹ lưỡng từng tấc da thớ thịt trên cơ thể. Tôi đang hoang mang lo sợ không biết liệu hắn có tranh thủ giở trò sờ soạng vờn vò cơ thể tôi trong lúc tôi đang ngủ say hay không. Nhưng trên cơ thể tuyệt nhiên không có bất cứ một dấu hiệu xâm phạm bạo lực nào, ngoại trừ một vài vết đỏ ửng in hằn trên bờ vai từ lần hắn điên cuồng hút mút thoáng qua vào đêm qua. Mọi thứ khác trên cơ thể đều vẫn hoàn toàn bình thường ổn thỏa.
    Nhìn thấy vết đỏ ửng chướng mắt đó khiến tôi cảm thấy vô cùng lạ lùng, khó chịu, và tôi bực bội dùng móng tay cào cấu chà xát lên nó, mặc dù biết rõ rằng làm như vậy cũng chẳng thể nào xóa mờ hay che giấu đi được dấu vết.
    Nhận thức được rằng bản thân không nên lề mề chậm chạp để cho hắn phải mất công chờ đợi thêm nữa, tôi vội vàng lúi húi nhặt nhạnh đống quần áo đang nằm chỏng chơ vương vãi trên sàn nhà. Chiếc quần của tôi đã bị ném bay ra xa một cách khá bất ngờ. Sau khi mặc quần áo chỉnh tề xong xuôi, tôi lủi vào trong nhà tắm thông với phòng ngủ, đi tiểu giải quyết nỗi buồn, dùng xà phòng rửa sạch sẽ tay và mặt mũi rồi cẩn thận chỉnh trang lại đầu tóc. Tôi còn súc miệng thêm vài lần bằng nước nữa. Dẫu sao thì tối hôm qua hắn cũng đã tỏ ra tử tế, lịch sự với tôi phần nào rồi, thế nên tôi tự nhủ với lòng mình rằng bản thân cũng nên biết điều đáp lễ lại bằng những hành động cơ bản tối thiểu nhất.
    Bước ra ngoài phòng khách, tôi nhìn thấy Chu Gi-oh đang ngồi chễm chệ bên một chiếc bàn ăn dài kê sát cạnh bộ ghế sofa. Khi tôi dè dặt bước đến gần, nụ cười trên môi hắn lại càng hằn sâu thêm, và mùi hương thơm lừng của món súp giá đỗ bắt đầu lan tỏa ngập tràn trong không khí. Cái dạ dày trống rỗng của tôi, vốn dĩ đã bị bỏ đói thiếu thốn những bữa ăn tử tế đàng hoàng kể từ ngày cái miệng bị hắn làm cho tơi tả rách nát, bắt đầu réo lên sùng sục vì cơn đói cồn cào ập đến.
    “Lại đây nhanh lên.”
    Chu Gi-oh hất hàm chỉ về phía chiếc ghế trống nằm ở phía đối diện. Tôi khúm núm cúi gập người chào rồi rón rén kéo ghế ngồi xuống. Đưa mắt nhìn xuống bàn, tôi thấy một chiếc khay được bày biện một bát súp giá đỗ nước trong veo cùng với vài đĩa thức ăn phụ ăn kèm. Có cả một bát cơm trắng dẻo thơm tinh tươm nữa. Hơi nóng hổi nghi ngút bốc lên từ bát súp, rõ ràng là vừa mới được múc ra từ trong nồi, được đựng gọn gàng trong một chiếc bát đất nung có vẻ như là khẩu phần được chuẩn bị dành riêng cho một mình tôi.
    “Ăn đi.”
    “…Vâng ạ. Chúc chú cũng… ăn ngon miệng ạ.”
    “Ừ.”
    Cầm lấy chiếc thìa, tôi lén lút liếc mắt dòm trộm bát súp của hắn. Phần nước dùng đựng trong chiếc bát sứ đó trông giống hệt như món súp giá đỗ của tôi, nhưng tuyệt nhiên không hề bốc lên một chút hơi nóng nào. Có vẻ như câu nói mà hắn từng nói với mấy bà cô nhân viên ở quán ăn đúng là sự thật chứ không phải nói khoác. Tao không thể nào chịu đựng nổi đồ ăn nóng bỏng. Tao giống hệt cái nết của bố tao, dẫu cho có là ăn súp đi chăng nữa, thì tao cũng chỉ khoái ăn lúc nó đã nguội ngắt tanh ngắt rồi, mày thấy có đúng không hả?
    Cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm đầy vững chãi của hắn đang găm thẳng vào mình, tôi khẽ khàng múc một thìa súp nhỏ đưa lên miệng nếm thử. Nước súp nóng hổi bỏng rẫy đến mức phần niêm mạc nhạy cảm bên trong khoang miệng vốn dĩ đã rách bươm của tôi lập tức đau rát bỏng rộp lên như đang gào thét phản đối kịch liệt. Tuy không đến nỗi quá đau đớn, nhưng sức nóng rực rỡ đó cũng đủ làm tôi giật thót mình, cả cơ thể vô thức co rúm lại. Chu Gi-oh, kẻ nãy giờ vẫn đang chăm chú quan sát mọi nhất cử nhất động của tôi, lập tức cất tiếng hỏi, “Vẫn còn cảm thấy đau lắm à?”
    “Dạ không ạ, chỉ là nước súp hơi nóng một chút thôi ạ…”
    Hắn nhăn mặt nhíu mày lại, rồi đột ngột đứng phắt dậy khỏi ghế. Dùng một tay chống thẳng xuống giữa mặt bàn, hắn chồm người cúi gập xuống rồi đưa tay tóm chặt lấy cằm tôi.
    “Há to miệng ra.”
    Hóa ra là hắn đang muốn tự mình kiểm tra xem tình trạng tàn tạ bên trong khoang miệng tôi ra làm sao. Tôi dè dặt hé mở đôi môi ra một chút xíu, và những ngón tay thô to của hắn, hành động hệt như mấy dụng cụ nha khoa lạnh lẽo của bác sĩ nha khoa, thọc sâu vào bên trong, cưỡng ép miệng của tôi phải mở rộng ra hết cỡ. Lực ép đột ngột mạnh bạo đó khiến cho khớp xương hàm của tôi giật nảy lên đau nhói. Tôi bất giác kêu “á” lên một tiếng đau đớn khi đôi lông mày nhíu chặt lại. Hoàn toàn chẳng màng đoái hoài để tâm đến sự phản kháng yếu ớt của tôi, Chu Gi-oh tiếp tục cúi gằm mặt xuống sát rạt đến mức dường như hắn đang muốn chui tọt hẳn cái đầu vào trong miệng tôi vậy, hắn thô bạo xoay vặn cằm của tôi sang đủ mọi hướng để kiểm tra xem xét kỹ lưỡng từng ngóc ngách.
    Sau khi đã săm soi cẩn thận cả vùng sâu tít tắp bên trong cuống họng, cuối cùng hắn cũng chịu buông tha cho cái cằm tội nghiệp của tôi rồi từ từ ngồi trở lại ghế. Với vẻ mặt cau có nhăn nhúm đăm chiêu sâu sắc, hắn thẳng tay tráo đổi bát súp nguội ngắt của mình lấy bát súp nóng hổi bỏng rẫy của tôi mà không thèm do dự hay hỏi ý kiến tôi lấy nửa lời. Tôi tròn xoe mắt chớp chớp liên hồi nhìn chằm chằm vào hắn. Hành động này là… hắn đang tỏ ra quan tâm chăm sóc cho tôi đấy sao?
    Hắn đã từng mạnh miệng tuyên bố là bản thân không thể nào ăn nổi những món đồ nóng bỏng, vậy mà giờ đây hắn lại đang lấy bát súp nóng hổi của tôi về phía mình rồi dùng thìa khuấy đều lên. Tôi cứ đinh ninh rằng hắn sẽ múc lên nhấp thử một ngụm, nhưng hắn lại đặt chiếc thìa xuống bàn rồi ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào tôi. Tặc lưỡi một cái, hắn cất giọng nói, “Tao xin lỗi nhé.”
    “Dạ sao cơ ạ?”
    “Tao xin lỗi vì đã hành hạ khiến cho mày phải ra cái nông nỗi thảm hại thế này. Nếu như tao mà biết trước hậu quả nó lại tồi tệ bết bát đến mức này, thì tao đã cố gắng nương tay nhẹ nhàng với mày hơn rồi. Cho tao xin lỗi. Mày tha thứ cho tao đi nhé.”
    “Không sao đâu ạ. Cháu vẫn ổn mà.”
    Tôi đặt chiếc thìa xuống bàn, lí nhí đáp lời cứ như thể bản thân vừa mới nghe một câu chuyện hoang đường vô lý nhất trên đời vậy. Đi xin lỗi vào cái lúc này sao? Tha thứ cho hắn á? Vậy nếu như cứ giết người rồi sau đó buông một lời xin lỗi là mọi tội lỗi sẽ được xí xóa bỏ qua hết á? Nghe motif này giống hệt như trong cuốn tiểu thuyết “Ngôi Nhà Sơn Màu” của tác giả Roscoe P. Johnson vậy. Dĩ nhiên là, ý nghĩ viển vông ấy cũng chỉ vụt thoáng qua tâm trí tôi rất nhanh thôi.
    Chu Gi-oh khẽ bật cười một cách gượng gạo không mấy vui vẻ và gặng hỏi lại một lần nữa, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, “Mày có chịu tha thứ cho tao không hả?”
    “Dạ, dĩ nhiên là…”
    Tôi vừa mới lắp bắp bắt đầu câu trả lời nhưng lại vội vã xua tay sửa lời ngay tắp lự.
    “Dạ không, có gì đâu mà phải tha thứ chứ ạ? Vốn dĩ ngay từ đầu mọi lỗi lầm đều là do cháu gây ra mà…”
    “Rốt cuộc là mày có chịu tha thứ hay là không? Mau trả lời tao một cách rõ ràng dứt khoát đi.”
    “…Cháu tha thứ ạ. Dĩ nhiên là có rồi ạ.”
    Vẻ mặt đằng đằng sát khí gần như đang đe dọa ép buộc tôi phải đưa ra câu trả lời hợp ý thuận tai hắn, và chỉ đến lúc ấy Chu Gi-oh mới chịu gật gù cái đầu mỉm cười mãn nguyện, dường như đã cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm hơn hẳn. “Vậy thì hãy nở một nụ cười thật tươi cho tao xem nào. Nhìn thẳng vào mặt tao đi. Nào.”
    Cái gã đàn ông này sống dựa dẫm hoàn toàn vào sự đe dọa, ép buộc người khác. Chắc hẳn trong suốt cả cuộc đời mình hắn vẫn luôn hành xử hống hách như vậy, và hoàn toàn không có một chút nhận thức nào về việc hành động của bản thân mình lại đáng ghê tởm đến mức nào.
    Cuối cùng thì, Chu Gi-oh cũng đã thành công mỹ mãn trong việc moi móc được cả lời tha thứ lẫn một nụ cười gượng gạo từ phía tôi.
    “Tốt lắm, từ giờ trở đi mày cứ việc giữ mãi nụ cười tươi tắn đó đi nhé. Đừng có lúc nào cũng mang cái bản mặt sưng sỉa nhăn nhó đó ra nữa.”
    “…Vâng ạ.”
    “Tao hứa là sẽ luôn túc trực ở bên cạnh giúp đỡ hỗ trợ cho mày. Mày đã hiểu chưa hả?”
    “Vâng ạ.”
    Dẫu cho nụ cười gượng ép của tôi trông có vụng về méo xệch đến mức nào đi chăng nữa thì dường như đối với hắn điều đó cũng chẳng có ý nghĩa quan trọng gì; miễn sao là tôi chịu mở miệng ra cười là đã quá đủ đối với hắn rồi. Trong khi tôi đang phải cắn răng ép buộc bản thân nặn ra một nụ cười run rẩy méo mó, thì hắn lại cười rạng rỡ sảng khoái hệt như cảm giác sung sướng khi chiếc răng sâu nhức nhối phiền phức cuối cùng cũng đã được nhổ bỏ tận gốc, một vẻ mặt hoàn toàn thư thái, thanh thản.
    “Mau ăn nhanh lên đi. Ăn cho no bụng vào thì vết thương mới nhanh chóng lành lặn lại được.”
    Chu Gi-oh hất hất cái cằm ra hiệu hối thúc tôi mau chóng ăn uống, rồi hắn bắt đầu cúi gằm mặt xuống ngấu nghiến xúc cơm ăn lấy ăn để hệt như một gã công nhân làm thuê đang đói lả.
    Toàn bộ những lời xin lỗi vừa rồi rõ ràng chỉ là những lời lẽ ép buộc sáo rỗng, tuyệt nhiên không có lấy một chút sự hối hận, ăn năn chân thành nào cả. Cái cách mà hắn cứ nhồi nhét ngấu nghiến một đống thức ăn vào trong miệng đã chứng minh rõ ràng cho điều đó. Nếu như hắn thực sự cảm thấy hối hận xin lỗi từ tận đáy lòng, thì hắn đã chẳng thể nào có tâm trạng ăn uống ngon lành đến mức đó.
    Chu Gi-oh dùng đũa gắp lấy một miếng thịt bò nướng bulgogi to bự chảng rồi nhai tóp tép. Không chỉ riêng gì món thịt bò—mà hắn còn ngấu nghiến càn quét sạch bách mọi món đồ ăn phụ khác bằng phong thái háu đói y chang như vậy. Thế nhưng, cách thức ăn uống của hắn lại sạch sẽ hoàn hảo đến mức khó tin; hắn chẳng bao giờ há to miệng ra nhai nhồm nhoàm để lộ thức ăn đang nhai dở bên trong cả. Những lời lẽ thốt ra từ miệng hắn tuy thô tục bẩn thỉu kinh hoàng, nhưng thứ thức ăn được đưa vào miệng lại được hắn xử lý nhai nuốt một cách vô cùng lịch sự nhã nhặn. Sự mâu thuẫn đối lập trái ngược này đập thẳng vào nhận thức của tôi, nhưng tôi cũng tự nhủ thầm trong bụng rằng cái cơ thể thảm hại này của mình chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có diễm phúc được hắn nhai nuốt một cách gọn gàng lịch sự giống như cách hắn đang đối xử với thức ăn đâu.
    Mỗi một nhịp nhai nuốt của hắn, cơ hàm vững chãi lại phồng lên rồi thả lỏng xẹp xuống nhịp nhàng. Nhìn chằm chằm vào hắn, tôi bỗng có cảm giác rợn tóc gáy như thể chính da thịt của mình đang bị nghiền nát bấy nhầy dưới hàm răng sắc nhọn đó vậy. Cảnh tượng đó đã hoàn toàn giết chết cơn thèm ăn cồn cào của tôi, và tôi chỉ còn có thể khó nhọc nuốt trôi nổi đúng một thìa súp nhỏ. Tôi chỉ muốn tìm cách nhanh chóng tẩu thoát khỏi chốn này càng sớm càng tốt.
    Có lẽ do cảm thấy bực bội ngứa mắt vì thái độ ăn uống uể oải cắn cắn gắp gắp của tôi, Chu Gi-oh đột ngột ngước mắt lên nhìn tôi khi miệng vẫn đang nhai dở miếng thức ăn rồi lớn tiếng quát tháo, “Tao đã hứa là sẽ đối xử tốt với mày rồi mà, thế nên đừng có mà sụt sịt khóc lóc nữa. Như thế là đã quá đủ rồi, có đúng không hả?”
    Không phải là do hắn không làm tôi khóc—mà sự thật là tôi không hề khóc. Hãy hiểu cho rõ điều đó đi.
    Sau màn quát tháo đó, chúng tôi cắm cúi ăn uống trong sự im lặng tĩnh mịch. Sau khi đã và sạch bong từng hạt gạo cuối cùng trong bát cơm và càn quét vét sạch trơn mọi đĩa thức ăn phụ, Chu Gi-oh từ từ đặt đôi đũa xuống bàn. Bát súp nóng hổi của tôi, cái bát mà hắn đã tự ý ngang ngược tước đoạt lấy đi, vẫn còn nguyên vẹn chưa vơi đi giọt nào, cứ như thể là hắn cố tình bày biện đặt nó ở đó cốt chỉ để cho tôi nhìn thấy vậy.
    Hắn tu ừng ực một ngụm nước lạnh vào bụng chỉ trong một hơi, nện mạnh chiếc cốc xuống mặt bàn đánh cạch một cái rồi nhếch mép cười khẩy với tôi—chính xác hơn là ánh mắt hắn đang dán chặt vào đôi môi của tôi.
    “Việc quái gì mày phải cực nhọc dùng đến cái thìa làm gì cơ chứ khi mà mày hoàn toàn có thừa khả năng mổ xẻ nhai nuốt nó bằng cái miệng Jeju Island đó? Chẳng phải là sẽ dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều đối với một cái thằng nhóc gốc gác Jeju Island sao?”
    Hai mắt tôi trợn tròn xoe lên vì kinh ngạc tột độ trước câu nói của hắn. Vậy ra hắn vẫn còn nhớ như in không sót một chi tiết nào về những chuyện đồi bại đã xảy ra vào đêm hôm qua sao? Những lời lẽ thô tục dơ bẩn về cái đỉnh núi Himalaya, về vú, về quả quýt Jeju Island, về lồn chim sẻ, về cái máy giặt—tất tần tật mọi thứ ư? Thậm chí hắn còn nhìn thấu biết tỏng trò giả vờ ngủ say của tôi nữa cơ à?
    Hắn cười toe toét khoái trá trước vẻ mặt bàng hoàng sốc nặng của tôi.
    “Cả mày và tao đều thừa biết rõ một điều rằng hai đứa chúng ta đã suýt chút nữa thì lăn ra chết ngỏm cùng nhau qua cái đêm điên cuồng đó mà.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú