Bạn không có cảnh báo nào.
    Ảnh bìa của Trái quỷ
    18+1v1BL Hàn QuốcHài hướcHiện đạiLãng mạnNiên thượngTình cảm

    Trái quỷ

    bởi Ly Thiên

    Công – Chu Gi-oh (40): Cao 1m96, nặng từ 115 đến 120kg, thân hình khổng lồ, sở hữu “vũ khí” mỗi lần cương lên là cả thành phố vô quang phải chao đảo. Chủ tịch công ty xây dựng Ki Mun, một gã cuồng sét, biệt danh “Moby Dick”. Trước kia, hắn từng coi việc ch*t gân chân đàn ông là thú vui của đời, sống một cuộc đời lạnh lẽo, đẫm màu noir. Nhưng đến tuổi bốn mươi, hắn lại vướng vào cổ chân của một thằng nhóc trẻ, đẹp đến mức trời đánh. Hắn sẽ lần đầu biết thế nào là thứ tình yêu nồng cháy, bi lụy mà hắn chưa từng nghĩ có trong số mệnh mình.

    Thụ – Woo Min-jo (23): Cao 1m73, nhân viên bưng bê trong quán cà phê “Hobak Dabang”. Cái số thì khổ nhưng trời lại cho cậu một gương mặt đẹp, một thân hình đẹp, và cả “của quý” đẹp – bộ ba hoàn hảo. Cậu ngủ trong căn phòng kho bé tí, lấy đống nợ thay chăn để đắp, ngày ngày gồng mình trả tiền lãi chẳng biết bao giờ mới hết, nhưng tuyệt đối không bao giờ chịu khuất phục. Người ta bảo: “Số mày phải sống nhờ ăn duong vat đàn ông mới thọ lâu.” Thế rồi một hôm cậu xỏ nhầm đôi giày cao gót đỏ quyến rũ, định thay vai ra trận cho chị đẹp, nào ngờ lại bị Chủ tịch Chu tóm gọn. Và thế là số mệnh cậu thành “vợ xã hội đen”, cái danh vốn chẳng bao giờ có trong đời.

    Khi nào nên đọc: Khi bạn muốn xem một gã xã hội đen già, mồm bẩn và nhóc thụ đẹp như hoa nhưng số khổ, cả hai lăn lộn trên cái chiếu vàng bốn phía dán giấy hoa hồng, và yêu nhau theo đúng nghĩa The Love.

    Trích dẫn: “Chú thương nhóc bằng cả thân này! Thương đến nỗi mỗi lần gặp là cửng hết cả lên! Chú quý lắm! Chú mê chết đi được! Không có nhóc thì chú chết! Mẹ kiếp, nhóc chính là mạng sống của chú!”

    Giới thiệu tác phẩm:

    ⚠️ Tác phẩm này chứa nhiều yếu tố phi đạo đức như hành vi cuong ep, miêu tả bao luc, cùng hàng loạt lời thoại tục tĩu: chửi thề, gọi phụ nữ bằng từ miệt thị, cảnh thụ giả gái, fetish tiểu tiện… tất cả đều là chi tiết dễ gây tranh cãi, có người thích có người ghét. Xin lưu ý trước khi đọc. ⚠️

    Ngoài ra, để nhấn mạnh không khí mang chất địa phương, tác phẩm có những đoạn cố ý không tuân theo chuẩn chính tả, mà dùng cách viết sai để tạo màu giọng.

    Bối cảnh truyện là thành phố giả tưởng “Mugwang”, mọi địa danh, nhân vật, tổ chức hay tên công ty khác đều không có thật. Những quan điểm được thể hiện trong truyện cũng không đồng nghĩa với quan điểm của tác giả.

    Mẹ để lại một khoản nợ khổng lồ, khiến cuộc đời Woo Min-jo bị đem ra cầm cố nguyên vẹn. Thế là cậu trở thành “cà-men” bưng bê cho quán cà phê Hobak Dabang ở thành phố Mugwang. Ngày ngày phải tắm bằng nước lạnh, ăn ngủ trong kho cũ, vừa nai lưng trả đống lãi chẳng biết bao giờ mới hết, vừa chịu đựng bà chủ Kim Joong-sook gào chửi, Min-jo sống một cuộc đời khổ sở đến mức cậu thấy thà nhập ngũ lần hai còn dễ thở hơn.

    Rồi một ngày nọ, Min-jo xỏ đôi giày cao gót đỏ, thay cho Hyun-yang – người trốn làm để đi chơi – đi giao cà phê đến văn phòng Ki Mun Construction.

    Đó chính là sào huyệt của băng đảng xã hội đen thống trị toàn thành phố Mugwang. Ở đó, nếu không thò cổ chân qua cái khe cửa chó để xác nhận thì người ta còn chẳng buồn mở cửa cho, một nơi đáng sợ đến thế. Và chính tại đây, Min-jo chạm mặt với nhân vật khét tiếng trong lời đồn: Chu Gi-oh, chủ tịch Ki Mun, biệt danh Moby Dick.

    Cái câu của gã ma cô “Số mày phải sống nhờ ăn duong vat đàn ông mới thọ lâu”, hóa ra chẳng phải nguyền rủa, mà là một lời tiên tri.

    Ánh mắt Chủ tịch Chu dán chặt vào mắt cá chân Min-jo, rõ ràng có gì đó không bình thường! Và từ khi hắn nói muốn “gặp thường xuyên”, cái cuộc đời 23 năm ngập trong khổ nạn, sống tận đáy xã hội của Woo Min-jo bỗng rẽ ngoặt, được gã xã hội đen si tình, lái Maybach chứ không phải Benz, rước lên kiệu hoa đưa thẳng vào con đường làm “vợ giang hồ”.

    “Chú sẽ đối xử tốt với em, không bao giờ làm em khóc. Thế thì được chứ?”

    …Không phải chú không làm tôi khóc, mà là tôi tự không khóc đấy, biết thì cư xử cho thẳng đi!

    “Em có biết hoa hồng đỏ có ý nghĩa gì không?”

    Ôi trời, xin chú đấy. Đừng, đừng nói câu đó. Chỉ thế này thôi cũng đã quá sức chịu đựng rồi!

    Tôi nghiến răng, lắc đầu nguầy nguậy, vừa không muốn biết, cũng chẳng muốn nghe. Nhưng Chu Gi-oh lại cảm động đến mức hiểu lầm hết cả, cứ tưởng tôi đang rung động.

    “Yêu và nhiệt huyết.”

    “…Hmm”

    1. Chưa có chương nào được xuất bản.
    Ghi chú