Bạn không có cảnh báo nào.

    “Một khi đã có bàn tay của bà chủ chăm lo quán xuyến quán xuyến trong ngoài, thì băng đảng Kimoon của chúng ta chắc chắn sẽ luôn xuôi chèo mát mái thuận buồm xuôi gió, tương lai phía trước chỉ có trải đầy hoa hồng và ngày càng lớn mạnh hưng thịnh vươn xa mà thôi. Lời tao nói có đúng đắn chí lý không hả?”
    “Đúng thế ạ! Quá đỗi chí lý đúng đắn ạ!”
    “Tất cả bọn mày hãy mở to mắt ra mà khắc sâu ghi nhớ tạc dạ khắc cốt ghi tâm cái khuôn mặt này cho tao, và từ nay về sau đéo bao giờ được phép mở miệng ra tò mò thắc mắc hỏi han xem người này là ai nữa. Tao đã đứng giữa thanh thiên bạch nhật oang oang lớn tiếng tuyên bố dõng dạc rành rọt đến như thế này rồi, mà nếu như sau này vẫn còn có cái thằng khốn nạn ngu ngốc nào dám hó hé mở miệng ra hỏi…”
    Chu Gi-oh chợt khựng lại bỏ lửng câu nói giữa chừng, đưa đôi mắt sắc lẹm như dao cạo lướt quanh quét một vòng dò xét toàn bộ đám đàn em bên dưới. Sau một khoảng im lặng tĩnh mịch đến nghẹt thở ngắn ngủi, hắn mới gằn giọng tiếp tục bằng một cái tông giọng trầm đục trầm thấp, lạnh lẽo thấu xương đe dọa, “Thì cái ngày thằng đó mở miệng ra hỏi cũng chính là cái ngày tàn cuối cùng tận số của nó với tao. Đã nghe rõ chưa hả?”
    Cả đám đông giang hồ lại đồng thanh rống lên gào thét đáp lời, “Đại ca sếp sòng cứ kê cao gối mà ngủ đi ạ! Bọn em xin thề là sẽ nhất nhất tuân lệnh răm rắp làm theo!” Dường như đéo có một mống người nào trong số bọn chúng mảy may tỏ ra bận tâm e ngại hay để ý đến cái sự thật hiển nhiên rằng tôi là một thằng đực rựa đàn ông con trai cả. Liếc mắt dòm trộm sang phía Jang-bae và Doo-jiki, tôi thấy hai gã đó cũng đang gật gù gật đầu lia lịa tán thưởng với một cái ánh mắt ngập tràn sự sùng bái ngưỡng mộ sùng bái tột độ, hệt như thể Chu Gi-oh là một đấng thánh thần đấng tối cao nào đó giáng trần vậy. Quả đúng là chủ nào tớ nấy ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Cái sự phục tùng trung thành mù quáng phục tùng tin tưởng tuyệt đối đó của bọn chúng trông đéo khác gì mấy cái giáo phái tà đạo cuồng tín cả. Quả thực là đáng sợ rợn tóc gáy kinh hoàng.
    Cái màn diễn thuyết lải nhải nhảm nhí hoang đường của Chu Gi-oh vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại mà ngày càng bị đẩy đi quá xa đi vào ngõ cụt. Mồm hắn bảo là chỉ xin đúng một phút đồng hồ ngắn ngủi thôi, thế nhưng mà hắn cứ thao thao bất tuyệt lải nhải lảm nhảm mãi không chịu ngậm miệng lại. Hắn hết lời tâng bốc khen ngợi tôi nào là xinh xẻo rạng rỡ xinh đẹp tuyệt trần, nào là thông minh sáng dạ sắc sảo, rồi lại còn có chiều sâu nội tâm sâu sắc thấu hiểu lòng người—hắn thậm chí còn dõng dạc khẳng định đinh ninh rằng trên cái thế gian này sẽ đéo bao giờ có thể tìm ra bói đâu ra được một mảnh ghép hoàn hảo mảnh ghép nào phù hợp xuất sắc hơn tôi để kề vai sát cánh sánh bước cùng với băng đảng Kimoon nữa. Cái đám đàn em bên dưới cũng hùa theo tung hứng nhiệt tình phụ họa, “Đúng y chang như lời đại ca sếp sòng nói đấy ạ, thưa đại ca,” không ngừng gào thét lớn tiếng tán thành hùa theo.
    Tôi thậm chí còn đéo dám hé môi buông một tiếng thở dài thườn thượt não nề thở hắt ra. Cái tình cảnh éo le trớ trêu này quả thực đéo khác gì một cơn thảm họa thiên tai bão táp ập đến ập xuống bất thình lình, một cái thảm họa thảm họa mà mày đéo thể nào chống đỡ chống cự nổi ngoài việc ngoan ngoãn nằm im chịu trận chờ đợi cho nó càn quét đi qua. Không hề có một sự cảnh báo phòng bị chuẩn bị tâm lý nào từ trước, tất cả những gì tôi có thể làm lúc này chỉ là cắn răng gồng mình gượng ép cắn răng chịu đựng mà thôi.
    Chu Gi-oh đéo chỉ dừng lại ở việc rót mật vào tai buông lời tâng bốc khen ngợi suông—mà hắn còn đang có những hành động thiết thực từng bước củng cố củng cố vững chắc cái vị trí sếp sòng cái vị trí bà chủ của tôi. Lấy cớ vin vào cái cớ là nhờ có sự đóng góp công lao to lớn của tôi, hắn bắt đầu vung tay hào phóng phát những phong bì tiền thưởng tiền thưởng dày cộp phân phát cho đám đàn em.
    “Bọn mày cứ việc mở to mắt ra mà khắc cốt ghi tâm ghi nhớ cho kỹ rằng tất tần tật những cái bổng lộc phần thưởng này đều là nhờ vào hồng phúc ơn huệ của bà chủ sếp sòng tụi mày đấy. Chẳng phải là suốt mấy ngày hôm nay tao đã liên tục ra rả nhồi sọ dặn đi dặn lại nhồi nhét vào đầu bọn mày cái chân lý rằng cái băng đảng Kimoon này vẫn còn có thể vững vàng bám trụ hoạt động trơn tru được đến ngày hôm nay là hoàn toàn nhờ vào công sức sự tồn tại của bà chủ sếp sòng hay sao?”
    Nhìn cái độ phồng độ dày cộp của những chiếc phong bì đó, cộng thêm với cái biểu cảm hai mắt trợn ngược lồi hẳn ra ngoài trợn tròn vì sốc của một gã đàn em khi lén lút hé mở dòm trộm vào bên trong, thì chắc mẩm là cái số tiền thưởng tiền thưởng nằm trong đó cũng phải là một con số khủng khiếp khổng lồ đéo phải dạng vừa đâu. Mà nghĩ lại thì cũng đúng thôi, cái thứ vũ khí sắc bén quyền lực nhất để mua chuộc đổi lấy được sự phục tùng trung thành mù quáng tuyệt đối ở cái chốn giang hồ này thì ngoài đồng tiền bát gạo tiền bạc ra thì còn có cái đéo gì khác được cơ chứ. Đồng tiền luôn là cái thứ có sức mạnh vạn năng ma lực làm sai khiến xoay chuyển xoay vần được mọi lòng người trên cái thế gian này mà.
    “Tất cả mau đồng loạt đứng phắt dậy đứng thẳng người dậy và cúi chào cúi gập người chào cho thật tử tế đàng hoàng đàng hoàng xem nào. Gửi lời chào hỏi cung kính đến bà chủ sếp sòng của tụi mày đi.”
    Lời nói của hắn còn chưa kịp dứt rớt xuống đất, thì toàn bộ đám giang hồ bặm trợn đó đã răm rắp đứng bật dậy đồng loạt đứng phắt dậy hệt như một đội quân được huấn luyện bài bản. Những giọng nói ồm ồm như loa phóng thanh gầm thét sang sảng của bọn chúng hòa quyện vang dội hòa quyện vào nhau, lớn đến mức tôi cứ ngỡ như cái tòa nhà này sắp sửa bị chấn động sập đổ rung rinh sụp đổ đến nơi rồi, đồng thanh hô vang dõng dạc gào thét, “Rất hân hạnh hân hạnh được diện kiến ra mắt sếp sòng ạ! Chúng em xin chân thành đa tạ cảm tạ sếp sòng ạ!”
    Đéo cần phải có một cái ám hiệu ra hiệu bắt nhịp nào, thế mà bọn chúng vẫn có thể hô vang rền vang đồng thanh đều tăm tắp hệt như được lập trình sẵn chuẩn xác đến từng tích tắc. Rồi tiếp ngay sau đó là câu, “Chúng em rất mong mỏi ngóng trông được sát cánh kề vai sát cánh phục vụ dưới trướng dưới sự lãnh đạo của sếp sòng ạ!” kéo theo sau đó là một cái cúi gập người cúi rạp người xuống vuông góc chín mươi độ chuẩn chỉnh, tất tần tật mọi động tác đều diễn ra đồng điệu nhịp nhàng đều tăm tắp cứ như thể bọn chúng đã dành ra cả tháng trời để tập dượt diễn tập tập luyện cẩn thận từ trước vậy. Khi tôi đang lúng túng luống cuống định gập người cúi đầu chào đáp lễ đáp lại, thì Chu Gi-oh đã nhanh tay vươn ra ngăn cản chặn tôi lại.
    “Đéo được làm thế Đéo có cái mùa xuân đó đâu. Mày chỉ việc ngoan ngoãn đứng thẳng lưng vểnh mặt lên mà hưởng thụ đón nhận cái sự cung kính đó thôi, chứ đéo có cái việc phải hạ mình cúi đầu đáp lễ chào lại ai sất.”
    “…À vâng. Vậy thì cháu sẽ… ngoan ngoãn đứng thẳng lưng mà hưởng thụ đón nhận vậy.”
    Chu Gi-oh từ từ quay ngoắt người sang nhìn tôi, kẻ lúc này đã gượng ép đứng thẳng lưng lên ngay ngắn, và nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ tươi rói. Đéo biết phải mở miệng ra để thốt lên nói thêm cái lời đéo gì nữa trong cái hoàn cảnh trớ trêu này, tôi đành chỉ biết gượng ép nặn ra một nụ cười mỉm cười méo xệch để đáp lễ đáp lại hắn, và hắn liền chồm người rướn người ghé sát khuôn mặt mình lại gần tôi. Vươn tay ra dịu dàng êm ái vuốt ve chạm nhẹ vào gò má tôi, hắn khẽ cất tiếng hỏi han, “Trông cái ánh mắt của mày có vẻ hơi lờ đờ lờ đờ thiếu tiêu cự mơ màng mất tiêu cự rồi đấy. Mày có đang ổn thỏa thấy ổn không thế? Đéo phải là đã say xỉn bét nhè say khướt rồi đấy chứ hả?”
    “Dạ không đâu ạ, cháu hoàn toàn tỉnh táo tỉnh bơ mà.”
    Tôi thực sự chỉ muốn gào thét gào lên quát thẳng vào mặt hắn rằng chính cái tình huống lố bịch thảm họa đéo thể nào ngửi nổi thảm họa mà hắn vừa mới ưu ái ban tặng mang đến cho tôi này mới là cái nguyên nhân tột cùng khiến tôi cảm thấy chóng mặt xây xẩm xây xẩm mặt mày, đến mức dẫu cho tôi có nốc cạn uống cạn cả một hầm rượu đi chăng nữa thì cũng đéo thể nào say xỉn phê pha say khướt được bằng cái sự áp lực này, thế nhưng tôi đành phải nuốt ngược chôn giấu cục tức đó vào trong và thay thế lấp liếm bằng một nụ cười gượng gạo nhăn nhó khác. Dẫu vậy, cái cơ thể đang lảo đảo loạng choạng chao đảo mất thăng bằng của tôi dường như đang ngầm tố cáo vạch trần cái sự thật rằng tôi đã ngà ngà say phê phê rồi.
    Chu Gi-oh và đám đàn em tay chân giang hồ đồng loạt giơ cao nâng cao những chiếc ly đã được rót đầy ắp rót đầy tràn trề rượu lên không trung. Cái gã thủ lĩnh sếp sòng dõng dạc hô to gào lớn, “Băng đảng Kimoon muôn năm Kimoon!” và đám đàn em bên dưới cũng lập tức rống lên gào thét hưởng ứng hô vang đáp lời, “Kimoon muôn năm Kimoon! Kimoon muôn năm Kimoon! Kimoon muôn năm Kimoon!” Rồi sau đó, tất tần tật mọi người đều ngửa cổ tu một hơi cạn sạch nốc cạn sạch sành sanh ly rượu đầy ắp của mình chỉ trong một nhát một hơi duy nhất. Tôi cũng lén lút rón rén vươn tay ra chộp lấy vớ lấy cái ly rượu của mình và cắm mặt ngửa cổ nốc ực ực tu ực ực cạn sạch sành sanh theo bọn họ.
    Cái việc phải nốc tì tì uống liên tục một lượng lớn rượu mạnh vào bụng với một cái tốc độ chóng mặt nhanh như chớp đó khiến cho lục phủ ngũ tạng dạ dày của tôi bắt đầu biểu tình cồn cào nóng ran thiêu đốt cồn cào như lửa đốt. Tôi vội vã luống cuống gắp đại tống đại một miếng thức ăn kèm đồ ăn kèm nhét nhét vội vào miệng và bắt đầu nhai ngấu nghiến nhai trèo trẹo. Cơn buồn nôn trào ngược ập đến khiến tôi suýt chút nữa thì đã nôn thốc nôn tháo nôn ọe ra tại chỗ, tôi đành phải dừng ngay lập tức dừng hẳn cái hành động nhai nuốt lại và cắn chặt mím chặt đôi môi lại với nhau. Chu Gi-oh khẽ nhíu mày cau mày nhăn mặt lại tỏ vẻ khó chịu, nhưng hắn lại quyết định giữ im lặng đéo hé răng buông lời trách mắng quở trách cất tiếng nói nửa lời.
    “Jang-bae, mau xắn tay áo lên lo liệu cho nổ lửa nướng thịt nướng mấy cái miếng thịt đó đi để anh em chúng ta còn chuẩn bị tiến hành đánh chén dùng bữa nào. Cứ việc xả láng ăn uống no nê tẹt ga vào, tận hưởng vui vẻ cho thỏa thích đi, nhưng mà nhớ là phải biết kiểm soát giữ mồm giữ miệng uống rượu cầm chừng chừng mực thôi đấy, sáng ngày mai đéo có cái khái niệm ngày nghỉ ngày nghỉ lễ đâu nhé mà vẫn phải vác xác đi làm bình thường đấy. Nhớ phổ biến dặn dò kỹ lưỡng lại với tụi nó là nếu như tối nay có bất cứ cái thằng khốn nạn ranh con nào dám to gan giở trò quậy phá gây sự làm loạn quậy phá, tao thề là tao sẽ xách dao ra chặt đứt lìa chặt cụt hai chân hai tay tay chân nó ra rồi đem đi ngâm rượu ngâm muối luôn đấy, thế nên hãy cứ xác định tư tưởng xác định tinh thần là nốc rượu uống rượu trong cái tâm thế sẵn sàng ôm hòm bước vào chỗ chết đi.”
    “Dạ vâng, thưa sếp đại ca lớn. Em đã quán triệt dặn dò đả thông tư tưởng phổ biến kỹ lưỡng cho tụi nó về cái vấn đề đó từ trước rồi ạ.”
    Sau khi dõng dạc ban phát chỉ thị ra lệnh cho Jang-bae xong xuôi, Chu Gi-oh liền đưa tay ấn mạnh ấn nhẹ lên bả vai tôi để ép tôi phải ngồi phịch xuống ghế trước tiên, rồi sau đó hắn mới thong thả thả người ngồi xuống ngay sát bên cạnh tôi. Choàng một cánh tay vạm vỡ qua vai tôi, hắn kéo giật kéo sát tôi nép sát vào người hắn và thì thầm rỉ tai thì thầm trách móc ngay sát bên mang tai tôi, “Dẫu cho mày có cái sở thích đam mê nghiện ngập đắm chìm trong men rượu nốc rượu đến cái mức độ nào đi chăng nữa, thì tại sao mày lại cứ phải hì hục nốc tì tì uống vội uống vàng như ma đuổi thế trong khi bản thân mày đéo có bận rộn vướng bận lịch trình phải vác xác lết xác đi đâu sất? Phải chịu khó từ tốn gắp thịt nướng đút bụng ăn lót dạ đi đã rồi hẵng nhâm nhi nhấm nháp uống rượu từ từ chứ, nếu không thì kiểu đéo gì mày cũng sẽ tự tay tàn phá hủy hoại phá nát cái bao tử dạ dày của mình cho mà xem.”
    “Chỉ là do cổ họng cháu đang bị khô khốc đắng ngắt khô rang thôi ạ. Cháu cũng chỉ mới nhấp môi nếm thử uống có một chút xíu thôi mà.”
    “Cái khái niệm ‘một chút xíu’ của mày là đã ngốn đứt nốc sạch sành sanh hai chai rượu soju hai chai liền rồi đấy hả? Rốt cuộc thì đang có chuyện quái quỷ đéo gì xảy ra thế này? Có phải là do cái thằng khốn nạn Chu Gi-oh này đang khiến cho mày cảm thấy vô cùng phiền toái khốn khổ mệt mỏi bức bối lắm đúng không hả? Chán nản bức bối đến cái mức độ mà đéo thể nào chống chọi sống sót nổi nếu như không mượn hơi men nốc rượu giải sầu?”
    “….”
    “Thế thì liệu tao có nên tự vẫn đâm đầu xuống sông tự tử chết quách đi cho rảnh nợ không nhỉ? Một cái gã chồng tồi tệ vô tích sự chỉ biết mang lại sự phiền toái dằn vặt đày đọa cho cô vợ bé bỏng của mình thì còn cố gắng bám trụ mặt dày sống lê lết trên cái cõi đời này để làm cái đéo gì cơ chứ? Thà nhắm mắt xuôi tay nhắm mắt chết quách đi cho xong còn hơn.”
    “….”
    Liếc mắt dòm trộm sang bên cạnh, cái khuôn mặt đang nhếch mép cười rạng rỡ nở nụ cười rạng rỡ của hắn đang kề sát sạt ngay sát bên tôi. Khi ánh mắt hai đứa vô tình chạm phải giao nhau, hắn khẽ nghiêng đầu ngoẹo đầu sang một bên hệt như cái điệu bộ chuẩn bị sầm sập lao vào cưỡng hôn hôn tôi vậy.
    “Cái khuôn mặt của mày nó cứ toát lên một vẻ xinh xẻo rạng rỡ xinh đẹp rạng ngời đến cái mức độ mà tao đéo thể nào kiềm chế nhẫn nhịn nổi cái khao khát được vuốt ve chạm vào nâng niu nó. Mày có thấu hiểu nhận thức được điều đó không hả?”
    “Haha… Thế chú có muốn để cháu thử vuốt ve vuốt ve chạm vào chú một chút xíu đáp lễ đáp lại không ạ?”
    “….”
    Tôi chỉ cười gượng cười trừ một tiếng cho qua chuyện và buột miệng buông đại thốt bừa ra bất cứ cái câu trả lời nhảm nhí suy nghĩ vớ vẩn nào xẹt qua trong đầu cốt chỉ để lấp liếm lảng tránh câu chuyện, thế nhưng hắn lại đột ngột giật lùi thu đầu lại lùi lại phía sau, trừng trừng dán mắt nhìn chằm chằm vào tôi từ cái khoảng cách cách xa cỡ chừng một sải tay một gang tay. Nheo nheo đôi mắt sắc lẹm nheo mắt lại săm soi, hắn cứ duy trì cái ánh nhìn soi mói chiếu tướng nhìn chằm chằm đó trong một khoảng thời gian khá lâu, rồi lại bất thình lình chồm người rướn người áp sát đầu mình lại gần sát rạt đầu tôi thêm một lần nữa. Hắn thì thầm rỉ tai thầm thì bằng một cái âm lượng trầm đục vừa đủ chỉ để cho mỗi mình tôi có thể nghe lọt tai nghe thấy được, và vặn vẹo hỏi lại, “Mày có chắc chắn là mày dám to gan giở trò vuốt ve động chạm sờ soạng tao ngay trước mặt sự dòm ngó chứng kiến dòm ngó của hàng chục hàng trăm cặp mắt đang chằm chằm đổ dồn đăm đăm dán chặt vào chúng ta ở đây không hả?”
    “À ừm… Nếu như cháu biết cách khôn khéo luồn lách lén lút giở trò sờ soạng hành sự ở phía dưới gầm bàn dưới gầm bàn che khuất, thì chắc là cũng đéo ai tinh ý phát hiện ra bắt quả tang được đâu ạ…”
    “….”
    “Hoặc là… Chú cũng có thể giả vờ kiếm cớ chạy ù vác xác vào trong nhà vệ sinh giải quyết đi nhà vệ sinh cũng được mà.”
    “….”
    Chu Gi-oh cứ đứng chôn chân im lìm trơ ra đó trừng trừng nhìn tôi đăm đăm nhìn tôi một cách vô cùng đăm chiêu trầm ngâm, y hệt như cái bộ dạng trầm ngâm đăm chiêu ban nãy. Sau một khoảng thời gian im lặng tĩnh mịch dài đằng đẵng trôi qua, hắn mới chịu lùi lại ngửa người ra phía sau, vươn tay lấy chai rượu rót đầy tràn rót rượu soju vào chiếc ly của mình, và ấn dúi nó thẳng vào đưa nó cho tay tôi.
    “Uốc cạn Nốc đi.”
    “Uống cạn sạch sành sanh tu sạch sành sanh cái ly khổng lồ này luôn á…?”
    Cái lượng rượu sóng sánh trong đó quả thực là quá sức chịu đựng quá tải đối với một tửu lượng kém cỏi người tửu lượng kém để có thể nốc ực cạn sạch trong một hơi duy nhất nốc một hơi, thế nên tôi đành dè dặt cất tiếng hỏi lại. Hắn liền dùng tay rót sớt bớt rót bớt một phần rượu sang một chiếc ly mắt trâu ly uống rượu nhỏ xíu rồi chìa ra đưa lại cho tôi.
    “Uống cạn Nốc đi.”
    Tôi quay ngoắt đầu sang một bên để chuẩn bị ngửa cổ tu ực nốc cạn nó, thế nhưng hắn đã nhanh tay lẹ mắt tóm gọn bóp chặt lấy cằm dưới cằm của tôi. “Mau xoay mặt lại đây, mở to mắt ra nhìn thẳng vào mắt tao nhìn tao và nốc cạn uống nó đi,” hắn gầm gừ cất giọng ra lệnh, cái chất giọng của hắn nghe có vẻ khàn đặc nghẹn ngào hơi thở hổn hển. Âm thanh xèo xèo xèo xèo vui tai của những miếng thịt bò đang được nướng xèo xèo nướng chín trên vỉ nướng ở ngay sát bên cạnh cứ thế lan tỏa nhảy nhót bay bổng trong không khí. Tự huyễn hoặc nhủ thầm trong bụng rằng, “Mày phải tranh thủ uống thật nhanh nốc lẹ lên để còn được ăn đánh chén thịt nướng nữa chứ,” tôi mạnh dạn đâm thẳng ánh mắt dán chặt ánh mắt vào Chu Gi-oh và nhắm mắt nhắm mũi tu ực nuốt trọn nốc cạn ly rượu soju đó. Hắn cũng ngửa cổ nốc ực cạn sạch sành sanh chiếc ly đầy ự của mình chỉ trong một nhát một hơi duy nhất. Khi khuôn mặt tôi đang nhăn nhúm vặn vẹo nhăn nhó lại vì cái hương vị đắng ngắt cay nồng đắng chát xé họng của thứ rượu mạnh đó, thì đột nhiên một miếng thịt nướng thơm phức béo ngậy chín mềm xèo xèo thơm lừng đã được đưa đến đút tận miệng dí sát vào tận đôi môi tôi, cứ như thể hắn có năng lực ngoại cảm đọc thấu được cái luồng suy nghĩ khát khao thèm ăn trong đầu tôi vậy.
    “Nào há to miệng ra mau lên. Nếu như cái thứ rượu mạnh rượu đó nó quá đỗi đắng ngắt khó nuốt khó trôi, thì hãy tống ngay nhét miếng thịt này vào để át đi mùi vị chèn đồ ăn vào.”
    “Cháu hoàn toàn có tay chân lành lặn để tự mình gắp ăn tự mình xúc ăn được mà…”
    “Cái điều hiển nhiên rành rành đó thì thằng đéo nào mà chẳng có mắt để nhìn thấy nhìn thấy biết chứ? Mày cứ ngoan ngoãn ngoác mồm ra há to miệng ra đi.”
    “….”
    Đéo còn sót lại một tia dĩ vãng manh mối nào của một nụ cười mỉm nụ cười đùa cợt trên khuôn mặt của Chu Gi-oh nữa. Mặc dù sự thật là cái lượng rượu mà tôi đã tống vào bụng nốc vào bụng nãy giờ nó nhỉnh hơn nhiều hơn hẳn so với hắn, thế nhưng trông cái bộ dạng say xỉn lờ đờ của hắn lúc này lại có vẻ tồi tệ bi đát tàn tạ say khướt hơn cả tôi nữa. Đôi mắt của hắn vằn lên những tia máu hằn học đỏ ngầu như máu vằn vện đỏ ngầu.
    Tôi đành ngoan ngoãn hé môi há hốc miệng ra và đón nhận lấy miếng thịt nướng thơm lừng miếng thịt đó. Ngay cái khoảnh khắc tôi vừa mới ngậm trọn nhét nó vào mồm, đôi mắt của Chu Gi-oh bỗng chốc rực sáng lên ánh lên một tia sáng tinh ranh sắc lẹm và hắn liền cất tiếng hỏi, “Đang nhai chóp chép nhai ngấu nghiến ngon lành lắm đúng không. Cái hương vị của nó có đậm đà tuyệt hảo ngon không hả?”
    “Dạ vâng có ạ.”
    “Thế thì vào tối ngày hôm nay, mày cũng sẽ dùng cái miệng đó để nhai sống cắn xé cấu xé ngấu nghiến tao y chang như thế đấy nhé?”
    “Dạ vâng Dạ vâng ạ.”
    Đéo hiểu vì cái lý do ngớ ngẩn buồn cười đéo gì, mà Chu Gi-oh lại bất thình lình bật cười phá lên bật cười sảng khoái trước câu trả lời của tôi.
    “Cứ việc xả láng ăn uống thả phanh ăn cho thật no nê căng rốn vào. Tao sẽ thay phiên liên tục gắp thức ăn đút tận miệng phục vụ đút cho mày ăn.”
    Ngay cái tích tắc khoảnh khắc miếng thịt bò vừa mới được tống khứ tiêu hóa trôi tuột xuống dạ dày, tôi lại tiếp tục được hắn khoản đãi ưu ái ban tặng cho thêm một ly rượu soju ly rượu đầy ự mới cóng khác. Tôi nhắm mắt nhắm mũi ngửa cổ nốc ực cạn sạch nó dưới cái ánh nhìn soi mói chằm chằm giám sát đăm đăm của hắn, và rồi lại có thêm một miếng thịt nướng nóng hổi béo ngậy thịt nướng thơm phức khác được đưa đến cọ xát chạm khẽ vào đôi môi tôi, thế nên tôi đành phải ngoan ngoãn hé môi há hốc miệng ra thêm một lần nữa. Cứ mỗi lần tôi há miệng ra há mồm ra đón nhận thức ăn đón nhận thức ăn, thì đôi môi của Chu Gi-oh cũng vô thức hé mở hé mở lẩm bẩm theo. Và từ cái khuôn miệng đang hé mở lấp lửng đó, một tiếng lầm bầm chửi thề trầm đục rít lên qua kẽ răng lầm bầm, “Cái thằng khốn nạn điên rồ ranh con chết tiệt này…” Đéo thể nào hiểu nổi tại vì sao, nhưng mà mỗi khi phải vểnh tai lên nghe lọt tai cái thứ từ ngữ thô tục dơ bẩn chửi rủa dơ bẩn tục tĩu đó, thì cái vùng bụng dưới của tôi lại bắt đầu râm ran ngứa ngáy co thắt râm ran nhột nhạt rạo rực. Chắc mẩm là cái cơ thể phản chủ tồi tệ phản chủ này của tôi nó đã tự động ghi nhớ khắc cốt ghi tâm những cái ký ức kinh hoàng trải nghiệm đồi bại tồi tệ đã từng gắn liền đi kèm xảy ra cùng với những cái lời lẽ dâm ô tục tĩu thô bỉ đó rồi.
    Chu Gi-oh kiên nhẫn lặp đi lặp lại thực hiện cái chu kỳ vòng lặp đút rượu nhồi thịt nhồi sọ đó thêm đúng ba lần liên tiếp nữa, rồi dứt khoát thẳng tay đẩy phăng hất văng cái ly mắt trâu ly rượu rỗng không đó sang một bên. “Này chú ơi, tại sao lại…?” Tôi vừa mới ú ớ lên tiếng thắc mắc, thì hắn đã nhếch mép nở một nụ cười rạng rỡ nụ cười ranh mãnh và dõng dạc tuyên bố, “Ăn uống nốc rượu lót bụng như thế là đã quá đủ đô đủ giới hạn rồi đấy. Cái khẩu phần suất ăn của mày đã chính thức khép lại cạn kiệt rồi.”
    “Nhưng mà cháu vẫn còn có khả năng bao tử chứa đựng để nhồi nhét ăn thêm được nữa mà…”
    “Chỉ được áp dụng cái đặc ân ngoại lệ này riêng cho ngày hôm nay thôi nhé. Những cái chuyện khác thì chúng ta sẽ lùi lịch hẹn lại để cùng nhau trải nghiệm làm lại vào một dịp khác lần sau. Uống rượu nốc rượu như thế là đã quá đỗi dư dả đủ đô rồi, giờ thì cứ việc tập trung chuyên môn vào việc ngấu nghiến ăn thịt đi, ăn thịt nướng thịt nướng thôi. Nếu như mày mà lỡ dại để bản thân mình bị say xỉn bét nhè say khướt mất nhận thức ngay tại cái chốn đông người này, thì liệu hai chúng ta còn có thể xoay sở làm ăn làm cái trò đồi bại đéo gì được nữa cơ chứ? Nào há to miệng ra, thịt nướng đến đây.”
    Hắn lại tiếp tục liên tục nhét những miếng thịt nướng thơm lừng nhét thịt vào miệng tôi, ép uổng bắt buộc tôi phải liên tục hoạt động cơ hàm nhai trèo trẹo nhai ngấu nghiến và tống khứ nuốt chửng chúng xuống dạ dày. Vô số vô vàn những miếng thịt bò thượng hạng nướng cháy cạnh xèo xèo được chính tay Jang-bae cẩn thận nướng chín liên tục được chuyển tiếp đưa vào trong khoang miệng và trôi tuột hạ cánh an toàn xuống dạ dày của tôi. Khi mà cái bao tử dạ dày của tôi đã gần như bị nhồi nhét căng cứng chật ních muốn nứt toác nổ tung ra đến nơi, hắn mới quay sang ra lệnh sai bảo Doo-jiki đi gọi phục vụ order thêm một thố bát canh tương đậu lên men Doenjang jjigae và một bát cơm trắng cơm trắng dẻo thơm. Bất thình lình, tôi lại nổi cơn thèm thuồng nổi cơn thèm muốn được xì xụp ăn một bát mì lạnh thanh mát mì lạnh giải nhiệt thay vì phải nhai trệu trạo nuốt cơm trắng cơm trắng tẻ nhạt, thế nên tôi vội vã đưa tay ra níu chặt lấy túm lấy cánh tay của Chu Gi-oh. Hắn quay ngoắt mặt lại nhìn tôi, nhăn mặt hỏi, “Có chuyện gì thế hả Có chuyện đéo gì hả?” và tôi lí nhí thì thầm nói nhỏ nhẹ nhàng đề xuất, “Cháu muốn ăn một bát mì lạnh mì lạnh cơ…”
    “Mì lạnh thì đéo có đủ chất dinh dưỡng năng lượng đâu. Nếu như lát nữa hai chúng ta còn phải vật vã tham gia vận động vào một cuộc chiến vận động hoạt động cường độ cao tốn sức cày ải mệt mỏi, thì mày bắt buộc phải nhồi nhét nạp năng lượng bằng cơm trắng cơm trắng dẻo thơm mới được, phải ăn cơm.”
    “Dẫu cho chú có cấm cản nói thế đi chăng nữa, thì cháu vẫn cứ kiên quyết thèm ăn mì lạnh mì lạnh cơ. Cho cháu một bát mì lạnh trộn cay mì trộn cay đi.”
    Hắn lại bật cười khùng khục bật cười sảng khoái với một cái âm lượng thậm chí còn vang dội lớn hơn cả ban nãy trước cái lời nũng nịu yêu cầu cứng đầu cứng cổ của tôi. “Được rồi được rồi. Bất cứ cái yêu cầu đòi hỏi đéo gì mà phu nhân bà chủ sếp sòng của tao đã có lời vàng ngọc thốt ra yêu cầu, thì tao cũng sẽ vui vẻ răm rắp gọi phục vụ order hết. Hôm nay mày cứ việc xả láng ăn uống cho thật no nê thỏa thích tẹt ga đi.”
    Dứt lời, hắn lập tức quay sang dõng dạc gọi phục vụ order bổ sung thêm một bát mì lạnh trộn cay mì trộn cay siêu to khổng lồ.
    Chỉ mới nghĩ đến cái hương vị chua chua cay cay của nó thôi mà nước bọt trong khoang miệng nước dãi của tôi đã tứa ra ròng ròng thèm thuồng rỏ dãi rồi, thế nhưng đúng vào cái lúc tôi vừa mới buông lỏng vươn tay ra túm lấy cánh tay hắn ban nãy, Chu Gi-oh đã bất thình lình phản xạ nhanh như chớp chộp lấy ôm riết siết chặt lấy toàn bộ cơ thể tôi vào lòng ôm chặt lấy cơ thể tôi. Hắn vùi gục khuôn mặt tơi tả vùi sâu cái sống mũi cao vút của mình vào đỉnh đầu mái tóc tôi, và buông ra một tiếng thở dài thườn thượt não nề thở hắt ra những luồng hơi thở nặng nhọc, não nề hệt như một tiếng than vãn.
    “Nhưng mà ngày hôm nay mày lại cứ thích làm nũng giở cái thói nũng nịu dính người đeo bám dính dấp lấy tao một cách vô cùng bất thường lộ liễu đấy nhé. Có phải là mày đang có ý đồ cố tình ngấm ngầm giở trò làm thế đúng không hả? Mày đang ấp ủ dã tâm muốn đẩy tao vào đường cùng bức tử giết chết tao đấy à.”
    Cái tông giọng van lơn tuyệt vọng khẩn khoản van nài, “Tao đang cuồng lên muốn đụ mày muốn chết đi sống lại luôn đây này” của hắn đã giáng một đòn chí mạng đánh sầm sập một cú thật mạnh vào tâm trí tôi. Tôi cố tình làm mặt dày nhắm mắt làm ngơ phớt lờ gạt phăng cái lời cầu xin đó đi và tiếp tục cắm mặt vào bát đĩa gắp thịt ăn ngấu nghiến ăn thịt nướng. Đéo có cái lý do điên rồ ngớ ngẩn nào có thể thuyết phục ép buộc tôi phải chịu đựng sự ấm ức tự bóp mồm bóp miệng nhịn ăn kiêng khem ăn bớt đi khẩu phần ăn của cái món cao lương mỹ vị đồ ăn tuyệt hảo này chỉ vì cái thói ích kỷ cái lý do dâm đãng của hắn cả.
    Chỉ một khoảnh khắc chớp nhoáng sau đó, lại có thêm một tiếng thở dài thườn thượt não nề rên rỉ nữa vang lên. Cái vùng đỉnh đầu nhạy cảm của tôi, nơi đang phải hứng chịu nằm trọn dưới luồng hơi thở nóng hổi hừng hực phả ra của Chu Gi-oh, bỗng chốc nóng ran lên bỏng rát lên như bị lửa thiêu đốt bốc hỏa.
    “Mẹ kiếp khốn nạn thật, tao sắp sửa phát điên nổ tung mà chết mất thôi. Cái con cặc thứ đó của tao nó đang bị cương cứng dựng ngược căng tức tưởi lên đến mức, ưm. Mẹ kiếp thật. Lẽ nào mày không thể nào rủ lòng thương xót mở lòng từ bi nương tay nương tình hạ nhiệt bớt đi một chút xíu và rủ lòng từ bi giải cứu giải cứu vớt vớt cái mạng quèn mạng sống này của tao sao?”
    Trời đất ơi, cái gã đàn ông khốn nạn điên rồ mất trí này. Tôi đành bất lực buông thõng hạ đôi đũa đang cầm trên tay đặt đôi đũa xuống bàn và lén lút luồn lách thò một bàn tay xuống phía dưới gầm bàn dưới gầm bàn để vỗ vỗ nhè nhẹ xoa xoa vỗ về lên cặp đùi vạm vỡ đùi của hắn.
    “Thôi được rồi được rồi. Vậy thì chúng ta hãy cố gắng tranh thủ xì xụp ăn nốt cho xong bát mì lạnh mì lạnh này đi rồi lật đật vắt chân lên cổ cuốn xéo về chuồn đi cho rảnh nợ nhé.”
    “…Đéo bao giờ có cái mùa xuân đó đâu Không đời nào. Tao chỉ buông lời cằn nhằn than vãn than thở vài ba câu vậy thôi. Mày cứ việc thong thả xả láng ăn uống cho thật no nê căng rốn đi, rồi sau đó tao sẽ đích thân hộ tống đưa rước bế mày về. Đừng có bận tâm đoái hoài bận tâm để ý đến cái sự bứt rứt khó chịu của tao làm gì, cứ việc tập trung chuyên môn vào việc nhồi nhét đánh chén cho thật no nê thỏa thích đi. Tao đéo sao đâu Ổn cả mà.”
    Toàn là những lời xạo sự dối trá bốc phét nói láo trắng trợn. Trên cái cõi đời này, có cái thằng ngu ngốc đần độn ngớ ngẩn nào mà lại đéo thừa biết tỏng nhìn thấu được cái sự thật rành rành rằng những lời lẽ đạo đức giả cao thượng mà hắn vừa mới thốt ra đó hoàn toàn đéo phải là lời nói thật lòng thật dạ từ tận đáy lòng cơ chứ?
    “Cháu đéo sao đâu Cháu ổn mà. Chú mới là cái người sắp sửa lăn đùng ra ngất xỉu đột quỵ chết ngất đến nơi rồi kìa. Chú cứ việc ngoan ngoãn răm rắp làm theo những gì cháu vừa mới đề xuất đi. Với cả cái bao tử dạ dày của cháu nó cũng đã bị nhồi nhét nhồi nhét căng phồng căng cứng lên đến tận cổ họng rồi, thế nên đéo cần phải ăn thêm nữa đâu ổn rồi ạ. Cũng nhờ hồng phúc ơn huệ của một ai đó mà cháu đã được đánh chén nhồi nhét ăn uống một bữa tiệc no nê thừa mứa tẹt ga rồi.”
    “….”
    Đéo hiểu vì cái lý do quái quỷ đéo gì, mà cặp đùi vạm vỡ đùi của Chu Gi-oh bỗng dưng co cứng lại cứng đờ gồng cứng lại hệt như một tảng đá khi nghe thấy tôi buông câu nói đó. Đéo chỉ riêng gì cái cặp đùi—mà toàn bộ cơ bắp trên cơ thể hắn, cái cơ thể đang ôm riết ôm chặt lấy tôi, đều đồng loạt nín thở ngừng thở tắt thở và căng cứng đông cứng lại hóa đá một cách vô cùng bất thường kỳ lạ. Rõ ràng là tôi đéo hề lỡ mồm buông ra lỡ lời thốt ra bất cứ một cái câu nói phản cảm sai trái sai trái ngu ngốc nào cơ mà.
    Giờ thì khi đã tinh ý để tâm quan sát nhìn ngó xung quanh, tôi mới bàng hoàng phát hiện ra rằng Jang-bae, kẻ nãy giờ vẫn đang bận rộn lúi húi luôn tay luôn chân thoăn thoắt sử dụng chiếc kẹp gắp thịt chiếc kẹp để lật xở thịt, đã khựng lại dừng hẳn mọi động tác hành động lại và đang trừng trừng dán mắt nhìn tôi chằm chằm bằng một ánh mắt vô cùng kỳ dị. Doo-jiki, kẻ đang lóng ngóng mải mê rót nước ngọt nước giải khát có ga, cũng bị hóa đá đứng hình đóng băng y chang như vậy. Doo-jiki là người đầu tiên lật đật rục rịch phá vỡ cái sự im lặng tĩnh mịch đáng sợ đó chuyển động. Ngay khi Chu Gi-oh bắt đầu lơi lỏng nới lỏng vòng tay và từ từ rút lui lùi người tách ra khỏi tôi, Doo-jiki liền lấm lét đưa mắt nhìn dò xét liếc nhìn sang Jang-bae và gượng ép nặn ra một điệu cười gượng gạo khô khốc bật cười.
    “Hahaha Hahaha. Sếp Đại ca ơi, cái mẻ thịt bò nướng thịt bò ngày hôm nay quả thực là có cái chất lượng xuất sắc tuyệt đỉnh ngon bá cháy bọ chét luôn đấy ạ. Đéo biết là do cái tay nghề nướng thịt khéo léo điêu luyện của anh Jang-bae, hay là do cái chất lượng than hoa than nướng xịn xò hảo hạng nữa? Miếng thịt nó vừa mới chạm vào đầu lưỡi đưa vào miệng là đã tan chảy tan chảy như bơ mềm nhũn ra luôn rồi, mềm tan như bơ luôn ấy. Đúng không hả Anh thấy có đúng thế không?”
    “À, ừm, m-mọi người cứ việc xả láng ăn uống cho thật nhiều đánh chén tẹt ga vào nhé. Em sẽ cố gắng nướng cho nó chín đều nóng hổi xèo xèo thêm nữa. Có ai muốn gọi thêm thịt order thêm mồi nhắm thịt nữa không? À ôi, s-sếp đại ca lớn ơi! Đại ca cũng tranh thủ gắp vài miếng ăn thêm đi ạ, thưa đại ca! Em nghe thiên hạ người ta đồn thổi kháo nhau rằng chất lượng thịt bò thịt của cái nhà hàng này dạo gần đây đã được nâng cấp cải thiện nâng tầm xuất sắc ngon hơn hẳn so với cái hồi trước cái dạo trước rất nhiều đấy ạ.”
    Đéo hiểu vì cái lý do ngớ ngẩn nguyên nhân sâu xa gì, mà cả Jang-bae và Doo-jiki đều đang cố gắng làm mọi cách giở đủ mọi thủ đoạn lấp liếm để lảng tránh né tránh chạm mắt phải cái ánh nhìn thắc mắc dòm ngó của tôi một cách vô cùng tuyệt vọng tuyệt vọng lộ liễu. Cái cuộc hội thoại tào lao bí đao lải nhải nhảm nhí của hai gã lập tức bị dập tắt tắt ngấm im bặt, và cả hai gã đều đồng loạt cúi gằm mặt xuống trừng trừng dán mắt dán chặt mắt vào những vỉ thịt nướng miếng thịt đang xèo xèo trên chiếc vỉ nướng than hoa chiếc vỉ nướng. Lén lút dòm trộm đưa mắt liếc sang nhìn Chu Gi-oh, tôi bàng hoàng nhận ra rằng cái biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt hắn lúc này cũng vô cùng kỳ quái bất thường kỳ lạ đéo kém. Một bên mắt của hắn, đang đăm đăm dán chặt găm chặt theo dõi từng đường kéo cắt thịt điệu nghệ cắt thịt thoăn thoắt của Jang-bae, bị nheo lại nhíu chặt nhăn nhúm lại sâu hoắm thành một khe hẹp hằn học, đôi môi của hắn thì mím chặt mím chặt lại thành một đường chỉ mỏng dính căng thẳng, và những thớ cơ cuồn cuộn trên xương quai hàm của hắn thì cứ liên tục phồng lên giật giật nổi cộm lên rồi lại xẹp xuống xẹp xuống nhấp nhô không ngừng nghỉ.
    Tôi cứ ngây thơ đinh ninh hoang tưởng rằng chắc mẩm là hắn đang cảm thấy quá đỗi phấn khích bức bối kích động vì rạo rực thôi. Đánh bạo lén lút trượt dọc di chuyển bàn tay của mình trượt từ cặp đùi vạm vỡ đùi của hắn lên trên sờ nắn thẳng vào khu vực đũng quần hạ bộ, và đúng y chang như những gì tôi đã dự đoán phỏng đoán, cái thứ đó của hắn đang bị cương cứng sưng vù phồng rộp lên một cách vô cùng khổng lồ đồ sộ đáng sợ. Ưm… Cái gã đàn ông biến thái mang bản tính dã thú hoang dã cầm thú này. Tôi khẽ dùng tay xoa xoa vuốt ve mơn trớn nó vài cái cốt chỉ để phát tín hiệu ngầm ra hiệu dỗ ngọt vỗ về an ủi mong hắn hãy cố gắng ráng cắn răng nhẫn nhịn kiềm chế thêm một chút xíu nữa thôi, thế nhưng Chu Gi-oh lại giật thót mình rùng mình giật mình nảy người lên một cái rõ mạnh và quay ngoắt đầu lại trừng trừng quay ngoắt lại dán mắt vào tôi. Cái biểu cảm hằn học đằng đằng sát khí giận dữ vặn vẹo hiện rõ trên khuôn mặt hắn, hung tợn hung hãn dữ dằn đéo kém cạnh gì cái trạng thái sừng sững cương cứng vĩ đại cương cứng dựng ngược của cái thứ đó, khiến tôi khiếp vía hoảng hồn sợ hãi đến mức phải rụt cổ co rúm người lại rúm ró lại thành một cục. Hắn dùng cái bàn tay như gọng kìm sắt của mình thô bạo vươn ra tóm gọn chộp lấy nắm chặt lấy cái bàn tay đang lóng ngóng định tính rụt về rụt tay về chạy trốn của tôi một cách vô cùng tàn nhẫn thô bạo, chồm người rướn người ép sát khuôn mặt tiến sát lại gần sạt vào tôi, và gằn giọng thì thầm rít lên qua kẽ răng thầm thì một cách vô cùng hằn học hung hãn đe dọa, miệng không ngừng thở dốc phì phò phả ra những luồng hơi thở nóng hổi hừng hực bỏng rát, “Cái câu nói đắc ý vênh váo đó của mày, có phải là đang ngầm ám chỉ muốn ra oai phô trương thanh thế rằng mày sẽ rộng lòng từ bi ra tay nghĩa hiệp giải cứu ban ơn cứu rỗi cho cái mạng quèn mạng sống này của tao đấy hả, có đúng không hả?”
    “Dạ, c-cái đéo gì cơ sao cơ ạ…”
    “Mày đang cố tình làm mình làm mẩy giở cái thói kênh kiệu vênh váo hống hách ra oai với tao đấy à, có đúng không hả? Mày cứ làm như thể tao đây đang tự đày đọa bản thân phải cắn răng chịu đựng tổ chức tham gia cử hành một cái nghi lễ tự sát hiến tế lễ nghi hiến tế khốn nạn đéo nào đó để mong được ban ơn đổi lấy cái chết thanh thản chết quách đi cho rảnh nợ ngay lúc này đéo bằng ấy.”
    “….”
    Rốt cuộc thì cái biểu cảm điên rồ chết tiệt này của hắn là do bị dục vọng dâm đãng dục vọng chi phối kiểm soát hay là do đang nổi trận lôi đình tức điên lên vì thịnh nộ giận dữ vậy? Tôi hoàn toàn mù tịt đéo tài nào phân định đoán biết nổi. Đang luống cuống lóng ngóng chuẩn bị mở miệng hé môi buông lời xin lỗi xin lỗi rối rít, thì một cậu nhân viên phục vụ nhân viên chạy bàn lật đật bưng bê mang một bát mì lạnh thanh mát mì lạnh bước đến xuất hiện. Tôi đành lật đật cắn chặt môi ngậm chặt ngậm tịt cái miệng mình lại ngay tắp lự.
    Cậu nhân viên phục vụ lóng ngóng cất tiếng hỏi xem cái bát mì lạnh bát mì này là ai đã order phần ăn của vị khách nào, và Chu Gi-oh liền dùng một cái động tác vô cùng thô bạo nhanh gọn lẹ gần như là giật phăng giật phăng lấy cái bát mì bát mì lạnh đó ra khỏi tay cậu ta, rồi bắt tay vào việc hì hục dùng đũa trộn đều nhào trộn nhào trộn vò rối tung mớ sợi mì lên một cách vô cùng thoăn thoắt điệu nghệ nhanh nhẹn. Chỉ trong vòng vỏn vẹn chưa đầy mười giây đồng hồ mười giây đồng hồ ngắn ngủi chớp nhoáng, hắn đã hoàn tất xong xuôi cái công đoạn nhào trộn một bát mì lạnh trộn cay mì trộn cay vô cùng hoàn hảo hấp dẫn hoàn mỹ và đặt mạnh cái bát dằn mạnh nó xuống mặt bàn ngay trước mặt tôi, rồi quay sang gằn giọng ra lệnh sai bảo dõng dạc nói với Doo-jiki, “Doo-jiki, mau đứng dậy vác xe ra ngoài đánh xe ra đánh xe đưa tụi tao đi đánh quả lẻ đến một cái địa điểm xó xỉnh kín đáo nào đó đi. Tầm mười phút đồng hồ mười phút vắng mặt chắc cũng đéo ảnh hưởng gì hòa bình thế giới là quá đủ dư dả dư dả thời gian rồi, có đúng không hả? Cứ vác xác lái xe chở tụi tao đi lo liệu giải quyết xong xuôi công chuyện rồi hẵng vắt chân lên cổ quay trở lại đây để tiếp tục tham gia đánh chén dùng bữa.”
    “Dạ vâng, thưa đại ca lớn sếp ạ. Em sẽ lập tức xắn tay áo lên đi làm theo đúng y chang như lời đại ca sếp dặn ạ làm ngay ạ.”
    Doo-jiki cuống cuồng nhét vội nhồi nhét tống đại một miếng thịt bò nướng miếng thịt dày cộp to bự chảng vào trong miệng, nhai trệu trạo nhai ngấu nghiến qua loa vài ba cái cho có lệ nhai nhanh, rồi vội vã vớ lấy cốc nước tu ực một ngụm nước lọc tu ực nước lọc để tống khứ tống khứ rửa trôi cái đống thức ăn đó trôi tuột xuống dạ dày. Gã lật đật vớ lấy với tay rút vội một tờ giấy ăn khăn giấy, lau chùi quệt vội quệt quệt qua loa chùi mép miệng chùi mép cho sạch sẽ, rồi lật đật đứng phắt dậy bật dậy khỏi ghế.
    “Em sẽ lật đật chạy ra ngoài đánh xe nổ máy xe nổ máy đánh xe ra chờ sẵn túc trực túc trực ở ngay lối cửa ra vào đằng trước nhé lối cửa trước. Đại ca sếp cứ việc thong thả từ từ mà bước ra thong thả nán lại nán lại bên trong này bao lâu cũng được ạ, thưa đại ca sếp ạ.”
    Tôi mới chỉ kịp khúm núm gắp gắp đút được vào bụng vành môi nhấm nháp nhai nuốt khoảng chừng độ một hay hai gắp đũa hai gắp miếng mì lạnh thanh mát mì lạnh thì một cơn buồn tiểu vệ sinh quen thuộc lại bất thình lình réo gọi biểu tình ập đến. Nếu như theo cái thói quen sinh hoạt ăn uống bình thường thường lệ, thì tôi nhất định sẽ phải cố gắng vắt kiệt sức bình sinh nán lại ngồi chôn chân ăn uống ních cho bằng hết cạn sạch cái bát mì bát mì này trước đã rồi mới tính tiếp, thế nhưng vì ban nãy Chu Gi-oh đã liên tục dồn ép nhồi nhét bắt ép tôi phải tống khứ đút bụng nuốt chửng vào bụng một cái lượng thịt nướng thịt khổng lồ, nên cái bao tử dạ dày của tôi lúc này đã gần như bị lấp đầy kín bít no căng ứ hự chật ních rồi, thế nên tôi đành tặc lưỡi buông xuôi tiếc rẻ đặt đôi đũa đang cầm trên tay đặt đôi đũa xuống bàn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú