Bạn không có cảnh báo nào.

    Như một sự trừng phạt tàn nhẫn, cái thứ đó của hắn thô bạo đâm chọt mạnh bạo vào tận sâu bên trong khoang miệng tôi. Á! Tôi hét toáng lên. Cái đồ khốn này! Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát vì cơn đau điếng người bùng lên, tôi đã cắm ngập răng cắn một cú thật đau vào bả vai Chu Gi-oh. Cú cắn dùng sức mạnh đến mức chắc chắn ngày mai sẽ để lại một dấu răng hằn rõ và cả một vết bầm tím bầm dập trên da thịt hắn. Chu Gi-oh lập tức rên lên một tiếng đau đớn. Thế nhưng, thay vì nổi trận lôi đình tức giận, hắn lại càng trở nên hưng phấn kích thích tột độ hơn nữa và đâm chọt nhấp hông bạo liệt hơn.
    “Cái đứa dâm đãng khốn nạn này, ưm, cái tính khí nóng nảy ương ngạnh đó. Được thôi, cứ việc cắn xé cấu xé cho rách bươm ra đi! Hôm nay tao sẵn sàng chấp nhận đổ máu vì mày!”
    Đúng là cái thể loại người đéo gì, một kẻ thậm chí còn cảm thấy hưng phấn sung sướng rơn người khi bị túm tóc lắc đầu qua lắc lại. Dám cá là nếu có bị đánh đập hành hạ ở bất cứ chỗ đéo nào trên cơ thể, hắn cũng sẽ tình nguyện dâng hiến dâng hiến cả thân xác mình nhiều hơn nữa.
    Hắn vòng tay xuống phía dưới để thô bạo vò nắn bóp nắn hai bờ mông tôi. Và dĩ nhiên, hắn cũng đéo quên buông ra những lời lẽ tục tĩu, “Nước nôi đang tuôn trào xối xả lênh láng kìa,” trong khi những ngón tay của hắn đang mơn trớn cọ xát xung quanh cái lỗ hậu môn mà hắn đang hì hục đâm chọt nhấp nhô.
    “Lãng phí quá đi mất, ưm, phải làm sao bây giờ đây. Chắc tao phải há miệng ra húp trọn bú mút cho bằng sạch cái đống nước nôi này mới được!”
    Tò mò không biết cái lượng chất dịch đó đang tuôn trào rỉ ra nhiều đến mức nào, tôi lén lút đưa tay xuống sờ thử. Quả thực là một trận đại hồng thủy lũ lụt lênh láng. Làm thế quái nào mà một cái lỗ chật hẹp lại có thể tuôn ra phun ra một lượng chất dịch khổng lồ đến như vậy cơ chứ? Xét theo cấu tạo sinh học cấu tạo cơ thể, thì điều đó là hoàn toàn vô lý đéo thể nào xảy ra được. Chắc chắn đó đéo phải là của tôi rồi—tất tần tật cái đống bầy hầy đó đều là tinh dịch của Chu Gi-oh cả. Với một con cặc có kích cỡ khổng lồ đồ sộ như thế, thì cái lượng tinh dịch hắn sản xuất sản sinh ra chắc chắn cũng phải nhiều gấp chục lần người bình thường.
    Nhờ có thứ “nước nôi” trơn tuột đó bôi trơn, nên dẫu cho hắn có đâm ngập lút cán thọc sâu cái thứ đó vào, tôi cũng đéo còn cảm thấy đau đớn xé rách da thịt nữa. Chỉ có duy nhất cái cảm giác tức tưởi tức bụng cồn cào mỗi khi phần đầu khấc đâm sầm thụt mạnh vào tận cùng là còn gây ra đôi chút khó chịu đau đớn. Thế nhưng rồi cái cảm giác nhói đau đó cũng dần dần phai nhạt mờ nhạt đi theo thời gian. Và thay vào đó, những đợt sóng khoái cảm sung sướng đê mê lại bắt đầu cuộn trào râm ran trỗi dậy. Dẫu cho tôi vẫn chưa thể nào mò mẫm chạm tới được cái “điểm nhạy cảm khiến mày sướng rên lên mà bắn tinh” như lời hắn nói, nhưng chắc chắn một điều rằng đang có một ngọn lửa hưng phấn rạo rực gì đó sục sôi bùng cháy bên trong cơ thể tôi. Và những giọt chất lỏng đang rỉ ra nhỏ giọt từ phần đỉnh đầu cái thứ đó của tôi chính là một minh chứng bằng chứng đanh thép rõ ràng nhất.
    Đột ngột, hắn luồn một cánh tay xuống dưới nách tôi và nhấc bổng bốc bổng cơ thể tôi lên. Cái thứ đó của hắn khó nhọc trượt tuột rút tuột ra khỏi cái lỗ hậu môn của tôi. Cái cảm giác trống rỗng hụt hẫng đó hệt như thể toàn bộ lục phủ ngũ tạng ruột gan của tôi vừa mới bị lôi tuột lôi xềnh xệch ra ngoài vậy, để lại một khoảng không gian trống rỗng trống hoác lạnh lẽo trong bụng.
    Vẫn duy trì cái tư thế quỳ gối vững chãi, hắn trừng trừng dán mắt nhìn tôi, thở dốc hổn hển dồn dập hệt như một con thú hoang đang chết khát đói khát, rồi dùng sức đẩy thốc xô mạnh tôi ra xa. Sau đó, hắn chìa cái thứ đó của mình, giờ đây đang bị bao phủ dính dấp nhầy nhụa bởi một lớp bọt trắng xóa bọt mép trắng xóa do quá trình đâm chọt nhấp nhô khuấy đảo bên trong cơ thể tôi tạo ra, dí sát về phía tôi.
    “Há miệng ra bú mút cho sạch sẽ đi.”
    “Ưm, không đâu ạ.”
    “Địt mẹ, tao bảo mày há miệng ra bú mút đi cơ mà!”
    “Ưm, nó dơ bẩn dính dấp nhầy nhụa quá đi mất…!”
    Tôi hoảng hốt lắc đầu nguầy nguậy từ chối, và đôi mắt hắn lập tức trừng lên rực lửa giận dữ trừng trừng hằn học. Hắn dùng tay hất văng đẩy mạnh tôi ngã ngửa hẳn ra phía sau, rồi nắm chặt lấy cái phần gốc rễ của con cặc. Vừa phe phẩy vung vẩy cái thứ đang dính đầy bọt trắng xóa đó trước mặt tôi, hắn vừa gằn giọng chất vấn, “Mày chê nó dơ bẩn hả? Cảm thấy kinh tởm lợm giọng hả?”
    “Ưm, vâng ạ.”
    “Vâng á? Dám há miệng ra trả lời là vâng á?”
    “D-Dạ không phải thế đâu ạ, ý cháu là, ít nhất thì chú cũng phải dùng khăn lau chùi vệ sinh cho sạch sẽ nó trước đã chứ…”
    Dẫu cho cái đống bầy hầy đó có nguồn gốc xuất phát chui ra từ chính cơ thể tôi đi chăng nữa, thì việc nhìn thấy nó dính dấp nhầy nhụa thế kia quả thực là vô cùng buồn nôn tởm lợm. Thấy tôi cứ liên tục lắc đầu nguầy nguậy cầu xin van nài, hắn liền dùng tay vuốt dọc tuốt dọc một đường lên cái thứ đang ướt sũng dính dấp đó. Gom gọn toàn bộ thứ chất lỏng nhầy nhụa đó vào những đầu ngón tay, hắn thô bạo nhét thẳng tọng thẳng chúng vào trong khoang miệng mình. Thản nhiên nuốt trọn ăn tươi nuốt sống toàn bộ cái mớ dơ bẩn đó mà đéo thèm chớp mắt hay biến sắc mặt biến sắc, hắn lại dùng tay tóm chặt lấy đầu tôi và kéo giật lôi tuột khuôn mặt tôi áp sát lại gần. Và rồi, hắn trưng ra một cái biểu cảm vô cùng tổn thương tổn thương sâu sắc, một cái biểu cảm xuất hiện quá đỗi muộn màng.
    “Mày. Mày vừa mới nhẫn tâm xé nát cào xé nát bươm linh hồn của một gã đàn ông si tình đấy. Mày đã nhẫn tâm chà đạp chà đạp lên sự hiến dâng sự dâng hiến tận tụy của tao, buông lời xúc phạm sỉ nhục chà đạp lên tình yêu chân thành của tao.”
    “Ch-Cháu xin lỗi chú ạ…”
    Cái việc tôi dám to gan mở miệng chê bai nó dơ bẩn đã châm ngòi kích hoạt một tràng những lời lẽ sến súa ủy mị nào là linh hồn, sự hiến dâng, rồi lại đến tình yêu.
    “Làm cho tao phải rơi nước mắt khóc lóc đau khổ thế này, mày có cảm thấy vui sướng hả dạ lắm không hả?”
    “D-Dạ không đâu ạ.”
    “Đã đéo có cái thứ gì tử tế tốt đẹp để báo đáp dâng tặng cho tao thì chớ, mày lại còn nhẫn tâm đâm sau lưng tao một nhát dao chí mạng. Mày đâm một nhát sâu hoắm chí mạng đến mức tao cảm thấy ngạt thở tức ngực đéo thể nào hít thở nổi đây này, ngạt thở muốn chết đi sống lại luôn đây này!”
    “Cháu xin lỗi chú ạ. Cháu xin rút lại, cháu xin rút lại toàn bộ những lời vừa nói ạ!”
    Cái đầu đang bị hắn tóm chặt giữ rịt lấy của tôi bị thô bạo ấn gập dúi dụi gập xuống.
    “Thế thì há miệng ra bú mút cho sạch sẽ đi. Tao đã cất công tự tay lau chùi dọn dẹp sạch sẽ cho mày rồi đấy, không phải sao?”
    Hành động của hắn thì rõ rành rành là thô bạo bạo lực, thế nhưng cái tông giọng của hắn lại vô cùng dịu dàng êm ái xót xa. Và rồi, chẳng mấy chốc sau, ngay cả cái sự đụng chạm thô bạo đó cũng dần dần trở nên mềm mỏng nương tay hơn. Trông cái điệu bộ của hắn lúc này đéo khác gì đang khẩn khoản van xin cầu xin tôi vậy.
    “Mày đéo cần thiết phải há to miệng ra ngậm trọn nuốt trọn lấy nó vào sâu bên trong đâu, chỉ cần dùng lưỡi liếm láp mút mát nhẹ nhàng phần bên ngoài thôi cũng được.”
    “Ưm, vâng ạ.”
    “Tao đéo phải là đang nói đùa giỡn buông lời nói suông để dỗ ngọt mày đâu, mày thực sự đéo cần phải ngậm trọn lút cán lấy nó đâu. Chỉ cần hé môi ngậm hờ lấy cái phần đỉnh đầu một chút xíu thôi, rồi dùng miệng bú mút, kết hợp dùng tay tuốt lên tuốt xuống sục cho nó, và dùng lưỡi để liếm láp. Cứ làm y hệt như cái cách mày đang thưởng thức nhấm nháp một món đồ ăn ngon lành ấy, đã rõ chưa hả?”
    Có vẻ như hắn đang nơm nớp lo sợ lo lắng rằng khóe môi của tôi sẽ bị xé rách toạc ra nếu như hắn cứ ngoan cố ép buộc ép uổng tôi phải ngậm trọn lấy nó. Cũng may mắn phước đức làm sao, nhờ vào cái hành động tự tay dùng tay vuốt sạch sành sanh thứ chất dịch nhầy nhụa ban nãy của hắn, nên cái thứ đó hiện tại trông cũng không đến mức quá đỗi dơ bẩn gớm ghiếc nữa. Dĩ nhiên là ở cái khu vực quanh gốc rễ rậm rạp cỏ dại lông lá kia vẫn còn đọng lại vương vãi dính dấp khá nhiều thứ chất lỏng tởm lợm đó, nhưng vì tôi đéo có nhiệm vụ phải bú mút liếm láp ở cái khu vực đó, nên điều đó cũng chẳng mảy may ảnh hưởng gì. Cái mùi tanh tưởi ngai ngái bốc lên thì tôi vẫn có thể cố gắng cắn răng nhịn thở nín thở để chịu đựng vượt qua được.
    Tôi dùng hai tay ôm riết bám chặt lấy vòng eo vạm vỡ của hắn và, trong một cái tư thế gần như nằm úp sấp nhoài người nằm rạp trên sàn nhà, tôi hé môi ngậm trọn lấy cái phần đầu khấc nhạy cảm vào trong khoang miệng. Một tiếng rên rỉ khò khè “ưm” bật ra, và vùng bụng dưới của hắn lập tức co thắt siết chặt lại một cách vô cùng dữ dội đột ngột. Vẫn giữ nguyên cái tư thế dùng tay giữ rịt lấy sau gáy tôi, hắn bắt đầu rên rỉ rên la không ngừng nghỉ.
    “Cái cảm giác này nó sướng rơn người sướng đến mức muốn chết đi sống lại luôn đấy, Min-jo à. Nếu như tao mà đéo thèm kiềm chế nhẫn nhịn nữa, ưm, thì liệu cái hậu quả xảy ra có tồi tệ lắm không hả?”
    Tôi đang cố gắng há to miệng ra định ngậm sâu hơn nữa nuốt trọn nó vào sâu hơn nữa, thì đột nhiên cái đầu của tôi bị hắn tóm chặt giữ rịt lại không cho nhúc nhích. Một cái bóng đen to lớn đồ sộ phủ rợp bóng rợp bóng giáng xuống, và giọng nói trầm đục của hắn dội thẳng từ ngay trên đỉnh đầu tôi xuống.
    “Tao đã dặn dò rành rọt là chỉ được phép há miệng ra ngậm bú mút mỗi cái phần đỉnh đầu thôi cơ mà. Cấm mày không được ngoan cố thọc sâu ngậm sâu hơn nữa. Nếu như mày mà vô tình bị trầy xước rách mép trầy xước rách da chảy máu, thì cái kẻ phải hứng chịu dằn vặt xót xa đau đớn nhất ở đây lại chính là tao đây này, là tao đấy.”
    Thay vì có cái suy nghĩ bực bội oán trách hậm hực rằng hắn đúng là một cái gã đàn ông phiền toái rắc rối hạch sách lắm chuyện ngay cả khi tôi đã ngoan ngoãn chủ động phục vụ chiều chuộng, thì cái ý nghĩ rằng hắn đang tỏ ra vô cùng ân cần chu đáo quan tâm lo lắng cho sự an nguy của tôi lại chiếm ưu thế nổi bật lấn át hơn hẳn. Việc chỉ phải há miệng ra ngậm bú mút mỗi cái phần đỉnh đầu đó thôi tự bản thân nó cũng đã là một công việc vắt kiệt sức lực rã rời kiệt sức rồi, thế nên lẽ dĩ nhiên là tôi sẽ ngoan ngoãn răm rắp vâng lời làm theo đúng như những gì hắn sai bảo. Tôi dừng hẳn cái hành động bú mút lại và chuyển sang dùng tay tuốt lên tuốt xuống sục cho nó. Khẽ nghiêng đầu sang một bên, tôi thè lưỡi ra và bắt đầu liếm láp mơn trớn dọc theo cái thân gậy thịt. Khi tôi đưa tay xuống vuốt ve vuốt ve mơn trớn hai hòn dái của hắn, một tiếng rên rỉ khò khè trầm đục, nặng trịch hệt như của một kẻ đang say xỉn bét nhè mất nhận thức, vang dội dội xuống từ phía trên đỉnh đầu giống y hệt như những giọt nước nhỏ tong tong nhỏ giọt rỉ rả. “Ưm, mẹ kiếp…!”
    Bàn tay đang mải mê xoa xoa vuốt ve sau gáy tôi bắt đầu trượt dần tụt xuống lướt dọc theo sống lưng. Nó xoa nắn bóp nắn hai bờ mông tôi vài ba nhát, rồi thô bạo vạch rộng tách rộng cái khe rãnh mông ra và đâm chọt thọc ngoáy vào bên trong cái lỗ hậu môn của tôi. Một cơn đau nhói buốt óc xé thịt nhói lên xót xa khi ngón tay thô ráp của hắn đâm sầm thụt mạnh vào bên trong, có lẽ là do cái lỗ của tôi đã bị xước xát trầy xước tổn thương tổn hại nặng nề rồi cũng nên.
    “Dẫu cho đã bị tao đâm chọt nhấp hông dập liên hồi cày xới cày nát tơi bời hoa lá đến cái mức độ đó rồi, mà sao cái lỗ này nó vẫn cứ siết chặt khít rịt khít khao thế này hả? Mày có dám chắc chắn là nó đã thực sự được nong rộng nới lỏng nới rộng giãn nở ra hoàn toàn rồi không đấy?”
    Miệng thì cứ thao thao bất tuyệt lải nhải lải nhải không ngừng, tay thì hắn lại tì chặt dùng ngón tay cái ấn chặt làm điểm tựa trên phần xương cụt của tôi và bắt đầu điên cuồng khuấy đảo thọc ngoáy thọc ngoáy lục tung bên trong bằng hai ngón tay trỏ và ngón giữa. Cứ mỗi một nhịp thọc ra thụt vào của hắn lại tạo ra một thứ âm thanh nhóp nhép lạch cạch nhầy nhụa phát ra từ cái mớ chất dịch hỗn hợp vẫn còn đang đọng lại ứ đọng sót lại bên trong.
    “Ưm, Min-jo à. Liệu hai chúng ta có thể thực hành làm cái chuyện đồi bại này đều đặn mỗi ngày được không hả?”
    Hắn cứ đứng ườn ra đó trơ ra đó tiếp tục tận hưởng cái cảm giác sướng rơn người đê mê từ cái màn bú mút điêu luyện của tôi thêm một hồi lâu nữa, rồi sau đó thô bạo ấn vai ép tôi nằm ngửa phơi bụng ngửa hẳn ra trên mặt giường.
    “Mau banh rộng tẽ rộng hai cái chân đó ra đi.” Vừa thì thầm rỉ tai dỗ ngọt, hắn vừa dùng cái phần đỉnh đầu cọ xát tì mạnh vào cái lỗ hậu môn của tôi. Cái lỗ dường như cũng có vẻ như đã chịu mở rộng hợp tác nới lỏng hé mở ra dễ dàng trơn tru hơn một chút xíu so với cái lần thử nghiệm đầu tiên. Thế nhưng, cái cảm giác căng tức tưởi phồng rộp lục phủ ngũ tạng ruột gan này chắc chắn sẽ vĩnh viễn đéo bao giờ có thể trở nên quen thuộc thích nghi bình thường được đối với tôi, dẫu cho tôi có phải trải qua nếm trải cái cảm giác kinh hoàng này thêm hàng trăm hay hàng ngàn lần nữa đi chăng nữa.
    Khuôn mặt hắn cũng nhăn nhúm vặn vẹo vặn vẹo méo mó đau đớn chẳng kém cạnh gì cái biểu cảm nhăn nhó thống khổ rên rỉ đau đớn của tôi. Chắc chắn là cái lỗ đó nó vẫn còn đang siết chặt khít khao chật ních đến mức kinh hoàng, bởi vì những đường gân xanh gân guốc thi nhau nổi cộm giật giật hằn rõ trên khuôn mặt hắn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vằn lên những tia máu hằn học đỏ rực như máu.
    “Đêm nay, tao và mày, hai chúng ta đéo chỉ đơn thuần là lên giường làm tình đụ nhau giải quyết nhu cầu sinh lý đâu. Cái chuyện đồi bại mà chúng ta đang thực hành thi triển thực hành ngay lúc này đây, ưm, nó chính là một bản cam kết khế ước hôn nhân, một tờ giấy đăng ký kết hôn chứng nhận vợ chồng hợp pháp đấy. Tao hoàn toàn nhìn nhận đánh giá sự việc theo cái góc độ thiêng liêng nghiêm túc đó đấy!”
    Quả thực là một tràng những lời lẽ điên rồ hoang đường nhảm nhí đéo thể nào ngửi nổi chấp nhận nổi.
    “Nếu như mày mà dám to gan lớn mật giở trò đồi bại cắm sừng mèo mả gà đồng lăng nhăng ngoại tình qua lại với bất kỳ một cái thằng khốn nạn chó đẻ nào khác ngoài tao ra, mẹ kiếp! Thì mày cứ liệu hồn mà khắc cốt ghi tâm ghi nhớ kỹ cái sự thật rằng đó chính là cái tội phản bội ngoại tình đê tiện tày đình đấy! Đã nghe rõ thủng lỗ tai chưa hả?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú