Bạn không có cảnh báo nào.

    “Chết tiệt thật, tao sắp chết mất thôi. Cứ cái đà này thì đéo khác gì một cái máy vắt khô quần áo cả! Đang vắt kiệt sức tao đây này, mẹ kiếp, thứ này mà đem đi giặt thì cũng đéo sạch nổi đâu, ưm!”
    “Bây giờ, ưm, chỉ còn một chút xíu nữa thôi! Ưm. Xong xuôi cả rồi. Thực sự xong xuôi hết rồi!”
    “Mày mở to mắt ra mà nhìn xem. Cả tao và mày, hai chúng ta đang hoàn toàn hòa quyện gắn kết vào nhau rồi đấy. Mẹ kiếp, mày có biết là tao đã phải trầy trật mất bao nhiêu phút đồng hồ mới đến được cái đích này không hả!”
    Đúng y như những gì hắn nói, phải mất một khoảng thời gian dài đằng đẵng thì cái thứ đó của hắn mới có thể ngập lút cán hoàn toàn vào bên trong cái lỗ của tôi. Tôi thực sự có cảm giác như cơ thể mình đang bị nhồi nhét căng phồng lên. Không chỉ có vùng bụng dưới căng tức tưởi vì kích cỡ khổng lồ của cái thứ đó, mà tôi còn có cảm giác như thể mình vừa mới nhồi nhét ngấu nghiến thức ăn vào bụng cho đến tận cái giới hạn sức chứa cuối cùng, lục phủ ngũ tạng bên trong như bị chèn ép chặt cứng ngắc. Cảm giác căng đầy ứ hự đến mức tôi thậm chí còn chẳng dám nuốt nước bọt.
    “Hộc,” hắn thở hắt ra một hơi thô ráp nặng nhọc, cúi gằm mặt xuống nhìn tôi. Khuôn mặt đang đỏ gay gắt của hắn nhếch mép nở một nụ cười. Vươn tay ra, hắn dịu dàng lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi và thì thầm rỉ tai bằng một cái tông giọng êm ái xót xa, “Mày đang phải chịu đựng sự hành xác khổ sở nhường này tất cả cũng chỉ là vì đụng phải một cái thằng điên rồ mất trí như tao. Có đúng không hả?”
    “Ưm, vâng ạ. À k-không phải đâu ạ.”
    Hắn bật cười khùng khục khẽ một tiếng trong cổ họng. Cứ mỗi lần hắn bật cười, tôi lại cảm nhận được rõ rệt sự rung chấn truyền đến từ cái thứ đang cắm phập kết nối bên trong, khiến cho cả cơ thể tôi cũng rung lên bần bật theo. Cái cảm giác đó vừa mang lại sự đau đớn xé rách da thịt nhưng lại vừa xen lẫn một sự kích thích hưng phấn rạo rực đến khó tả.
    “Cái bản tính tham lam vô độ của tao, chỉ biết ích kỷ muốn chiếm đoạt lấy mà đéo biết điểm dừng lùi bước, chính vì cái lý do đó đấy. Tao ngàn lần xin lỗi mày. Hãy rộng lượng tha thứ cho tao nhé.”
    Ngay cả khi đôi mắt của hắn đang vằn lên những tia máu hừng hực như thể hắn sẽ chết ngay tắp lự nếu không được cử động nhấp nhô, hắn vẫn kiềm chế lại và chỉ dịu dàng vuốt ve mơn trớn gò má tôi. Rồi, thu lại nụ cười cợt nhả, hắn trừng trừng nhìn tôi với một cái vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chân thành.
    “Tao xin thề là sẽ đối xử nâng niu mày thật tốt. Tốt nhất có thể luôn. Ngày hôm sau chắc chắn sẽ còn tốt đẹp hơn cả ngày hôm nay, mỗi ngày trôi qua đều sẽ như vậy.”
    “Ưm, vâng ạ.”
    “Trong cái lần đầu tiên này thì chắc chắn là nó sẽ đau đớn xót xa đến mức mày chỉ muốn chết đi sống lại, nhưng mà cứ để cho thời gian trôi qua, nó sẽ mang lại cho mày một sự sung sướng đê mê khoái lạc tột đỉnh đến mức mày đéo thể nào sống thiếu nó được đâu. Dẫu cho lúc này có đang đau đớn khó chịu vất vả thế nào, thì cũng ráng cắn răng chịu đựng vượt qua nhé. Tao cũng sẽ cố gắng hết sức kiềm chế để không nổi nóng mất bình tĩnh với mày đâu. Mày thử nhìn xem này, tao đang phải cắn răng gồng mình kìm nén chịu đựng một đống dục vọng bứt rứt khó chịu lắm rồi đây này.”
    “Ưm, vâng ạ.”
    “Tao sẽ dùng cả quãng đời còn lại để đền bù bù đắp cho mày. Tao đéo nói đùa giỡn đâu, tao đang nói thật lòng đấy.”
    Cái gã này mở miệng thốt ra hai từ “quãng đời còn lại” cứ nhẹ bẫng trơn tuột như không ấy nhỉ? Quãng đời còn lại cơ đấy. Dẫu cho tôi có ngoan ngoãn chấp nhận ở lại bên cạnh gắn bó với hắn mãi mãi đi chăng nữa, thì liệu cái viễn cảnh đó có thực sự khả thi trở thành hiện thực được không cơ chứ? Cứ như thể có khả năng đọc thấu được những suy nghĩ mông lung đang lởn vởn trong đầu tôi, hắn liền cất tiếng khẳng định, “Chỉ cần mày đéo bao giờ có ý định rời bỏ tao mà đi, thì đó chính là cả một đời một kiếp rồi. Mày có hiểu không hả?”
    Một cách vô cùng vô cùng chậm rãi từ tốn, hắn bắt đầu rục rịch cử động đẩy hông nhấp nhô bên trong tôi. Khác hẳn với cái bộ dạng như một con dã thú điên cuồng cắm đầu cắm cổ nhấp hông bạo liệt như lúc hắn làm chuyện đó với Jin-yang ngay trước mặt tôi, cái gã đàn ông vốn dĩ dư sức thừa mứa sức lực để có thể đâm chọt nhấp nhô một cách hoang dã bạo liệt ấy giờ đây lại đang cắn răng gồng mình kìm hãm lại kiềm chế lại toàn bộ sức mạnh bạo tàn của mình, tất cả cũng chỉ là vì lo nghĩ xót thương cho tôi.
    “Ưm, dẫu cho tao chỉ có thể rụt rè đâm chọt nhấp nhô nhè nhẹ ở cái mức độ rùa bò này thôi, thì tao cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn mãn nguyện rồi, Min-jo à! Việc quái gì tao phải điên cuồng mất trí hì hục nhấp hông như cái máy khâu làm cái đéo gì cơ chứ! Làm thế thì chỉ tổ khiến cho mày bị đau đớn xé rách da thịt, ưm, khiến cho mày phải òa khóc nức nở thảm thiết thôi! Có đúng không hả? Có đúng là như thế không?”
    “Ưm, vâng ạ. Vâng, chú nói đúng rồi đấy ạ.”
    Vì nơm nớp lo sợ làm tôi bị thương tích đau đớn, hắn đéo dám mạnh bạo đâm ngập lút cán vồ vập, mà chỉ dám rón rén rụt rè đẩy nhấp phần đầu khấc thọc ra thụt vào một cách vô cùng từ tốn chậm rãi. Dường như hắn có ý định sẽ duy trì cái nhịp độ rùa bò này cho đến tận lúc kết thúc thì phải. Dẫu cho cái hành động nâng niu ân cần đó có xuất phát từ cái bản năng sinh tồn tự nhiên của hắn khi đang cố gắng tự mình thỏa mãn giải tỏa dục vọng cá nhân đi chăng nữa, thì tận sâu trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy có đôi chút sự biết ơn cảm kích. Cái hành động đó khiến tôi thoáng nảy sinh cái suy nghĩ rằng biết đâu đấy ẩn sâu bên trong cái vỏ bọc giang hồ bặm trợn kia, hắn thực chất cũng là một con người tử tế tốt bụng.
    …Cái cảm giác này nó cũng không đến mức đáng ghê tởm lợm giọng như những gì tôi đã từng mường tượng lo sợ, và nói chung là nó vẫn nằm trong giới hạn có thể cắn răng chịu đựng được. Cảm giác khi hôn môi với hắn cũng y chang như vậy. Tôi cảm thấy có đôi chút tò mò thắc mắc đéo hiểu tại sao cái cảm giác khi hôn hắn lại không hề mang lại sự ghê tởm buồn nôn buồn nôn như cái hồi bị Kang Mun-su cưỡng hôn. Dù sao đi chăng nữa, cốt chỉ để bật đèn xanh ra hiệu cho hắn biết rằng hắn hoàn toàn có thể tăng tốc đẩy nhanh nhịp độ nhấp hông hơn hiện tại, tôi liền chủ động nhấc bổng hai chân lên và ngoan ngoãn quàng qua siết chặt lấy vòng eo vạm vỡ của hắn. Lẽ dĩ nhiên là, hai mắt của Chu Gi-oh lập tức trợn ngược lật ngược lên vì kích thích, và cái biểu cảm khuôn mặt của hắn trông hệt như thể hắn sắp sửa lăn đùng ra chết ngất đi vì sung sướng tột độ vậy. Hắn chồm người nằm sấp đè lên người tôi, thở dốc hổn hển dồn dập.
    “Mày đang muốn cố tình dồn tao vào chỗ chết đây mà! Cái kiểu quấn chặt lấy eo tao bằng hai cặp đùi như thế này ấy hả!” Vừa gầm gừ, hắn vừa hung hăng lao vào hôn ngấu nghiến lên môi tôi một cách vô cùng thô bạo mãnh liệt. Hai chiếc lưỡi ướt át quấn lấy nhau xoắn xuýt vào nhau điên cuồng, và nhịp độ đâm chọt nhấp hông của hắn cũng bắt đầu tăng tốc tăng tốc vùn vụt. Đau đớn xót xa đến mức chỉ muốn chết đi sống lại, nhưng với cái bản lĩnh của một kẻ đã quá quen thuộc với việc phải cắn răng chịu đựng nỗi đau thể xác, tôi vẫn cố gắng gồng mình gượng ép cắn răng chịu đựng được. Tôi dùng hai tay bấu víu vò nát vò nhàu nhĩ tấm ga trải giường, rồi sau đó chuyển sang quàng qua siết chặt lấy cổ Chu Gi-oh. Cổ hắn lúc này đã ướt đẫm trơn tuột nhầy nhụa vì mồ hôi nhễ nhại. Cứ mỗi lần vòng tay bị trơn tuột tuột ra, tôi lại càng cố sức siết chặt vòng tay lại hơn nữa, ôm riết bám riết lấy hắn hệt như thể cái mạng sống mỏng manh của tôi đang bị treo lơ lửng trên sợi dây thừng và tôi sẽ rơi xuống vực thẳm bỏ mạng nếu như buông tay ra vậy.
    Chiếc lưỡi hoang dã hệt như của dã thú của hắn điên cuồng càn quét liếm láp liếm láp khắp mặt tôi, từ đôi môi, mi mắt, sống mũi, cho đến hai gò má. Vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn với điều đó, hắn còn thô bạo thọc sâu chiếc lưỡi của mình vào tận trong hốc tai tôi, cái điệu bộ hệt như thể hắn đang dùng lưỡi để làm tình với cái lỗ tai của tôi vậy. Những luồng hơi thở hổn hển đứt quãng của hắn phả thẳng xộc thẳng vào tai tôi nóng hổi hừng hực. Hay biết đâu đấy đó lại chính là những tiếng rên rỉ khò khè phát ra từ chính cái miệng của tôi cũng nên.
    Dùng răng nanh cắn cắn cấu xé mạnh bạo vào dái tai tôi, hắn gầm gừ rên rỉ nghẹn ngào hệt như thể chính bản thân hắn mới là kẻ đang phải hứng chịu nỗi đau đớn xé thịt xé gan, “Cấm mày không được lén lút cắm cổ bỏ trốn đi đâu hết! Ưm, nếu như mày mà dám to gan lớn mật lỉnh đi một nơi xó xỉnh nào khác, thì cứ chống mắt lên mà chờ xem hậu quả! Tao thề sẽ cho mày mở mang tầm mắt chứng kiến xem cái sự điên cuồng hoang dại của Chu Gi-oh nó có thể vươn xa vượt quá giới hạn đến cái mức độ tàn bạo nào…! Ưm, mẹ kiếp. Đã nghe rõ thủng lỗ tai chưa hả?”
    Chu Gi-oh điên cuồng dùng những ngón tay thô ráp của mình để chà xát cọ xát, cấu véo véo vón, và vặn vẹo chà đạp hai nụ hoa núm vú của tôi, miệng không ngừng thở dốc hổn hển dồn dập.
    “Cấm mày không được nhẫn tâm vứt bỏ bỏ rơi tao, tao xin mày đấy, ngàn vạn lần đừng có nhẫn tâm ruồng bỏ tao. Mặc dù tao đã già cả hết đát rồi, nhưng chỉ được phép vứt bỏ tao khi nào tao đã trở thành một đống rác rưởi phế liệu vô dụng thôi, ưm!”
    “Ưm, ch-chú ơi… thưa chú…!”
    “Tao hứa sẽ tuyệt đối không bao giờ vứt bỏ ruồng rẫy mày, và mày cũng tuyệt đối không được phép vứt bỏ ruồng rẫy tao!”
    “Ch-Cháu sẽ không làm thế đâu ạ, ưm…”
    “Chu Gi-oh, mau mở miệng ra réo gọi tên tao đi, ưm, mau gọi tên tao thêm một lần nữa đi.”
    Cơ thể tôi đang phải oằn mình chống chọi với nỗi đau đớn xé rách da thịt nên không còn tâm trí hơi sức đâu để mà mở miệng đáp lời, thế nhưng hắn vẫn cứ cố chấp ngoan cố thúc ép ép buộc tôi không ngừng nghỉ. Nếu như tôi mà ngoan cố không chịu làm theo, dám cá là hắn sẽ còn điên cuồng tăng cường lực đâm chọt nhấp hông bạo lực hơn nữa, thế nên tôi đéo còn một sự lựa chọn thoái lui nào khác ngoài việc phải vừa khóc nức nở giàn giụa nước mắt vừa mếu máo thốt ra cái câu nói đó.
    “Ch-Cháu hứa là sẽ k-không bao giờ vứt bỏ ruồng rẫy chú đâu ạ.”
    “Tên tao đâu? Tại sao mày lại to gan dám tự ý cắt xén lược bỏ đi tên của tao hả?”
    “Ưm, Chu Gi-oh, chú Chu Gi-oh, ưm, cháu hứa là sẽ không vứt bỏ chú đâu, ch-cháu hứa đấy, mẹ kiếp…!”
    Một cú đâm chọt nhấp hông sâu hoắm cắm phập vào tận cùng đáy ruột gan khiến tôi không kìm nén được vô thức hét toáng lên kèm theo một câu chửi thề văng tục. Cái sự hỗn xược đó dường như lại càng làm tăng thêm sự kích thích khoái chí của hắn, bởi vì Chu Gi-oh liền lầm bầm cất tiếng, “Cái tính khí nóng nảy ương ngạnh đó của mày.” Rồi hắn lại bồi thêm một câu, “Mẹ kiếp, hai chúng ta quả thực là một cặp bài trùng trời sinh sinh ra là để dành cho nhau mà.”
    Nhổm người ngồi thẳng lưng dậy, hắn lại tiếp tục cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm vào cái thứ đó của tôi, trong khi cái hông của hắn vẫn không ngừng hoạt động nhấp nhô đâm chọt nhịp nhàng.
    “Cái thứ đó của mày, ưm, sao nó lại trắng trẻo nhợt nhạt đến mức đéo thể tin nổi thế này hả, nhìn y chang như cái phần ruột trắng bóc của một quả chuối bóc vỏ vậy!”
    “Ch-Chuối bóc vỏ ạ…”
    Tôi lúng túng lắp bắp lặp lại y nguyên cái từ đó như một con vẹt mà đéo thèm suy nghĩ đắn đo xem ý nghĩa thực sự của nó là cái quái gì.
    “Có phải mày thường xuyên dùng phấn rôm trẻ em để bôi trét dặm phấn lên cái phần đỉnh đầu đó, ưm, mỗi khi sửa soạn đi ra ngoài đường không hả? Hay là mày lén lút dùng son môi để tô trét bôi trét lên đó hả?”
    “D-Dạ không đâu ạ… Ưm… Phấn rôm cái gì cơ ạ… A!”
    “Đéo hề bị sưng tấy đau đớn gì cả, thế nhưng nó lại cứ, ưm, hồng hào ửng hồng lên một cách kỳ lạ thế này hả? Hả? Nếu như đéo phải là do mày lén lút nhuộm màu bôi son, thì làm thế quái nào mà cái đỉnh đầu đó của mày lại có thể mang cái màu sắc kích thích thế kia được cơ chứ!”
    “Chỉ là do, ưm, vốn dĩ từ trước đến nay nó đã mang cái màu sắc y chang như thế rồi ạ… Hộc.”
    Cứ mỗi một cú đâm chọt nhấp hông là tôi lại có cái cảm giác như thể lục phủ ngũ tạng ruột gan của mình đang bị nghiền nát bóp nát vỡ vụn ra thành từng mảnh vụn. Ấy thế mà, vẫn có một cái luồng cảm giác kỳ lạ gì đó cứ không ngừng sôi sục nóng ran lên, râm ran ngứa ngáy, siết chặt co thắt lại. Tóm lại một câu cho vuông, thì cái cảm giác đó cũng khá là sướng rơn người đê mê. Dẫu cho tôi có cảm thấy nhục nhã xấu hổ ê chề đến mức muốn độn thổ vì bản thân lại có thể tận hưởng cảm nhận được sự khoái lạc từ cái trò đồi bại này, thì sướng vẫn hoàn toàn là sướng. Cái thứ đó của tôi chắc hẳn là đã cương cứng dựng ngược lên đến tận cùng giới hạn của nó rồi, bởi vì tôi có thể cảm nhận rõ rệt được cái sự rung lắc giật giật nhịp nhàng lan truyền từ tận sâu dưới phần gốc rễ của nó. Liếc mắt dòm trộm xuống phía dưới qua đôi mắt mờ mịt nhòe lệ, quả nhiên là nó đang sừng sững cương cứng chỉa thẳng lên trời một cách vô cùng hiên ngang oai vệ.
    Cường độ nhịp độ hoạt động của Chu Gi-oh ngày càng trở nên dữ dội bạo liệt điên cuồng hơn. Dẫu cho hắn vẫn đang cố gắng kiềm chế không đâm ngập lút cán thọc sâu vào tận cùng, thì cái tốc độ đâm chọt dập liên hồi dập máy khâu của hắn tự bản thân nó cũng đã được đẩy nhanh tăng tốc lên một cách chóng mặt. Chỉ nằm phơi mình hứng chịu bị động chịu trận thôi mà tôi cũng đã cảm thấy đuối sức kiệt sức đéo thể nào bắt kịp theo kịp được cái nhịp độ điên cuồng đó rồi. Tôi thở dốc hổn hển không ra hơi, hoàn toàn tắt thở.
    “Ưm, ch-chú ơi… thưa chú…!”
    “Cái đéo gì hả? Ưm, mày muốn nói cái đéo gì hả?”
    “Ch-Chậm lại một chút…!”
    “Tao đang rất kiềm chế từ tốn chậm rãi đây này! Mày đéo có mắt để nhìn thấy tao chỉ đang, ưm, dùng có mỗi cái phần đỉnh đầu để nhấp nhô thôi sao!”
    “Th-Thêm nữa… Chậm lại thêm một chút xíu nữa cơ ạ… Ưm…!”
    “Nói nhảm nói nhảm nhí, mẹ kiếp. Cứ huỵch toẹt nói thẳng toẹt ra là mày đang muốn dồn ép tao vào chỗ chết đi cho xong.”
    Hắn vươn tay ra và tóm chặt bóp chặt lấy bàn tay của tôi, cái bàn tay đang bấu víu siết chặt lấy tấm ga trải giường nhàu nhĩ. Rồi bất thình lình, hắn dùng lực kéo giật lôi tuột tôi ngồi thẳng dậy.
    “Uaaaa…!!!”
    “Ưm, chết tiệt thật! C-Cái quái gì thế này, tại sao tự dưng nó lại đâm ngập lút cán đâm sâu hoắm vào tận cùng thế này hả? Mày có bị làm sao không? Mày có ổn thỏa không đấy, Min-jo à?”
    “Không đâu ạ, ưm, đau quá, cháu đau muốn chết mất thôi…!”
    Hắn thốt ra những lời đó với một cái điệu bộ hệt như thể hắn đéo hề lường trước dự tính được cái hậu quả tồi tệ này, dẫu cho chính hắn mới là kẻ chủ mưu kéo giật lôi tuột tôi ngã nhào vào người hắn. Cái cảm giác đau đớn xé rách da thịt đó hệt như thể lục phủ ngũ tạng ruột gan của tôi đang bị một thanh sắt nung đỏ rực rỡ chọc ngoáy khuấy đảo khuấy tung lên vậy. Cơn đau đớn buốt óc xé gan xé thịt đó càng làm cho tầm nhìn vốn đã mờ mịt của tôi trở nên nhòa đi nhòe nhoẹt đục ngầu hơn nữa. Những giọt nước mắt ứa ra tuôn trào dâng trào nơi khóe mi. Nhìn thấy cái bộ dạng thảm hại của tôi, hắn vội vã luống cuống nói lời xin lỗi dỗ dành rối rít hệt như một kẻ vừa mới trót dại gây ra một tội ác tày đình không thể tha thứ tội lỗi tày trời.
    “Tao ngàn lần xin lỗi, tao vô cùng xin lỗi mày. Lần này tao hứa danh dự là sẽ thực sự cư xử nâng niu nhẹ nhàng hết sức nhẹ nhàng mà. Vừa rồi chỉ là một tai nạn sự cố ngoài ý muốn thôi, một sự cố trượt tay đáng tiếc thôi mà!”
    “Ưm… Khốn nạn thật… Nó đau đớn xót xa khủng khiếp luôn đấy ạ. Thực sự rất là đau điếng người…”
    Cái cơn đau đớn xé rách da thịt đó nó tồi tệ vượt ngưỡng chịu đựng đến mức những lời chửi thề chửi bới văng tục cứ thế vô thức tuôn trào phọt ra khỏi miệng tôi. Chu Gi-oh bật cười khùng khục khẽ cười một tiếng và cất giọng, “Mày nhìn xem này, nó cũng biết cách văng tục chửi thề cơ đấy. Mẹ kiếp, nó thực sự đau đớn xót xa đến mức đó cơ à?”
    “Cháu xin lỗi ạ, ưm, nhưng mà quả thực là nó đau đớn thấu trời xanh đau điếng người luôn… Ưm.”
    “Đéo có gì phải xoắn xuýt bận tâm xin lỗi cả, cứ việc văng tục chửi thề cho thỏa thích xả láng đi! Đồ khốn nạn chó đẻ, cái đồ rác rưởi, cái thằng khốn nạn đốn mạt tồi tệ! Cứ việc há miệng ra chửi rủa xả ra bất cứ cái từ ngữ tồi tệ nào xẹt qua trong đầu mày, tao hứa danh dự là sẽ đéo bao giờ nổi trận lôi đình tức giận với mày đâu!”
    Thay vì làm cái hành động vô bổ đó, tôi thực sự chỉ muốn vung tay giáng thẳng một cái tát trời giáng tát lật mặt hắn cho bõ tức. Thế nhưng nếu phải đối phó giáp lá cà với một cái gã siêu cấp biến thái siêu cấp tởm lợm như Chu Gi-oh, thì cái hành động phản kháng bạo lực đó dám chắc sẽ chỉ càng làm tăng thêm sự kích thích hưng phấn đê mê của hắn mà thôi. Tôi đành bất lực trút giận cắm phập lún sâu những cái móng tay sắc nhọn của mình vào tận trong hai bả vai vạm vỡ của hắn để giải tỏa cơn uất ức. Cứ theo cái đà này thì đến cái lúc cuộc mây mưa làm tình đồi bại này kết thúc hạ màn, hai bả vai của hắn chắc chắn sẽ bị cào xước nham nhở te tua biến thành một mớ hỗn độn chằng chịt những vết cào cấu cấu xé của tôi cho mà xem.
    Duỗi thẳng tắp hai đôi chân dài ngoằng của mình ra và ôm riết siết chặt lấy tôi vào lòng, hắn bắt đầu dùng lực đẩy hông đâm chọt nhấp nhô mạnh bạo từ phía dưới hướng ngược lên trên. Rồi sau đó, hắn bắt đầu cuống cuồng đi tìm kiếm tìm đến đôi môi của tôi.
    “Mau chủ động hôn tao đi, hôn tao cuồng nhiệt vào. Cắn xé cấu xé đôi môi của tao cho đến khi nó rách bươm rách toạc ra đi.”
    “Ưm, k-không đâu ạ…”
    “Đừng có mở miệng ra nói nhảm nói những lời vô ích cự tuyệt nữa, mau làm nhanh lên!”
    Khao khát khát khao cháy bỏng muốn được hít thở lấy một hơi không khí trong lành tự do dễ dàng hơn, tôi vội vã nghiêng đầu né tránh nụ hôn vồ vập của hắn và vùi gục giấu nhẹm khuôn mặt mình vào bả vai hắn. Thế nhưng, cái đầu của tôi đã bị hắn tóm gọn bóp chặt lấy và thô bạo kéo giật nhấc ngược trở lên. “A…!”
    Chiếc lưỡi dài như một con cặc thứ hai của hắn thô bạo xâm nhập lấp đầy khoang miệng tôi mà đéo thèm có lấy một sự dè dặt e dè nương tay nào. Nó điên cuồng khuấy đảo thọc ngoáy và càn quét tàn phá mọi ngóc ngách bên trong, tàn nhẫn cướp đoạt tước đoạt đi mọi chút dưỡng khí không khí cuối cùng của tôi.
    Khu vực chiến trường ở phía dưới hạ bộ cũng đang diễn ra một cảnh tượng hỗn loạn điên cuồng tồi tệ đéo kém cạnh gì. Mớ hỗn hợp tinh dịch nhớp nháp của hắn, tuôn trào tuôn ra xối xả hệt như đang đi tiểu tè dầm, liên tục phát ra những âm thanh nhóp nhép lạch cạch nhầy nhụa, ướt át dâm đãng vang vọng dội lại khắp cả căn phòng. Dường như vô cùng khoái chí thích thú với thứ âm thanh dâm ô đó, Chu Gi-oh dứt môi luyến tiếc rời khỏi nụ hôn cuồng nhiệt và lại tiếp tục tuôn ra phun ra một tràng những lời lẽ dâm đãng thô tục tởm lợm. Cái chất giọng của hắn nghe có vẻ vô cùng mãn nguyện đắc ý thỏa mãn.
    “Mày có vểnh tai lên mà nghe thấy cái âm thanh đó không hả, cái tiếng dâm thủy nước lồn đang kêu nhóp nhép lạch cạch ấy? Tất cả cái mớ hỗn độn đó đều là do sự kết hợp hoàn hảo của tao và mày tạo ra đấy. Nó đang tuôn trào xối xả chảy ra điên cuồng chảy ròng ròng từ cái lỗ lồn của mày ở phía dưới kia kìa.”
    “Ưm… Cháu xin chú đấy, làm ơn chỉ cần…”
    “Mày đã bị tao đụ cho nát xác chết tươi rồi đấy, thế nhưng bây giờ mày đã cảm thấy vơi bớt đi phần nào sự đau đớn xót xa chưa hả? Ưm, đã bắt đầu cảm thấy thoải mái sướng rơn người hơn một chút nào chưa hả?”
    “D-Dạ không đâu ạ. Nó vẫn còn đang, rất là đau điếng…!”
    “Mày lại nói láo bốc phét rồi! Cái phần đỉnh đầu của mày, ưm, nó đang cương cứng dựng ngược chỉa thẳng lên trời kia kìa! Đừng có cố tình che đậy giấu giếm cái sự thật rành rành đó làm gì, ưm! Cái miệng thì lải nhải một đằng, nhưng cái cơ thể phản ứng sinh lý lại thành thật phản bội phản ứng một nẻo—tao cực kỳ căm ghét dị ứng với cái thói giả tạo lươn lẹo đó đấy nhé!”
    Chính xác là như thế đấy. Quả thực là một chuyện hoang đường kỳ quái đéo thể nào hiểu nổi khi mà cái thứ đó của tôi lại có thể cương cứng dựng ngược lên trong lúc tôi đang phải quằn quại chống chọi với nỗi đau đớn xé rách da thịt đến nhường này. Có lẽ cái nguyên nhân sâu xa dẫn đến hiện tượng kỳ quái này là do nó đang liên tục bị chèn ép cọ xát ma sát mạnh bạo vào cái vùng bụng thô ráp săn chắc của hắn. Ban nãy thì cái cảm giác cọ xát đó nó mang lại một sự đê mê sướng rơn người thật đấy, thế nhưng bây giờ thì nó chỉ mang lại sự đau đớn xót xa tột cùng thôi, thế nên đáng lẽ ra nó đéo được phép cương cứng sừng sững lù lù ra như thế này mới phải đạo chứ.
    Tôi đã gần như bị vắt kiệt sức lực rã rời kiệt sức hoàn toàn rồi. Đang ôm riết bám chặt lấy cái cơ thể nhễ nhại ướt sũng mồ hôi của hắn, tôi vốn dĩ chỉ định thầm nghĩ cái câu hỏi đó trong bụng thôi, ai dè lại lỡ mồm lỡ miệng buông lời thốt ra thành tiếng, “Nh-Nhưng mà, ưm, đến khi nào thì chú mới chịu kết thúc xả đạn bắn tinh đây ạ…? Chắc cũng sắp sửa xong xuôi đến nơi rồi, có đúng không ạ…?”
    “Mày đang dám to gan vặn vẹo đặt cái câu hỏi ngớ ngẩn đó cho một cái gã đàn ông đang phát điên phát rồ lên vì si mê mày đấy à?”
    “Nh-Nhưng mà cái chuyện này nó vất vả cực nhọc quá đi mất… Nó cũng rất là đau đớn xót xa nữa, ưm, a!”
    “Tao ngàn lần xin lỗi vì đã làm mày đau, nhưng mà tao sẽ kiên quyết tiếp tục chiến đấu đâm chọt nhấp hông cho đến tận khi nào mày cũng phải phát điên phát rồ lên vì si mê tao thì mới chịu thôi.”
    Thậm chí còn chưa chính thức bước vào giai đoạn biến thành một cái máy vắt khô quần áo nữa kìa! Mới chỉ vừa mới cắm phích điện vào ổ cắm thôi, vậy mà hắn đã mạnh miệng tự tin gáy to tuyên bố hùng hồn như thế này rồi cơ đấy!

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú