Chương 48
bởi Chung SeikerKhông phải là dùng chân mà là dùng cặc sao—cái cụm từ đó liệu có thực sự tồn tại trên đời không cơ chứ?
Giá như tôi có khả năng bịt chặt hai lỗ tai mình lại chặt chẽ kín bưng hệt như cái cách tôi đang nhắm nghiền nhắm tịt đôi mắt lúc này thì tốt biết mấy. Cuộc mây mưa làm tình đồi bại kéo dài lê thê lếch thếch dường như đéo có hồi kết, và tôi thì cứ phải vểnh tai lên chịu trận hứng chịu cơn mưa những lời thề thốt hứa hẹn đường mật viển vông về một tương lai tươi sáng từ miệng Chu Gi-oh cho đến tận khi hai màng nhĩ của tôi gần như muốn bục rách ra mài mòn đến nơi. Tôi thực sự có cái cảm giác như thể tai mình sắp sửa rỉ máu nhỏ máu đến nơi rồi.
“Ưm, đồ khốn nạn nhà chú… Làm ơn nương tay chậm lại một chút đi ạ… Không đâu, cháu xin lỗi ạ… Ưm.”
Chắc mẩm là trong lúc đầu óc lơ mơ thiếu tỉnh táo mụ mẫm đi vì khoái cảm, tôi đã lỡ buông lời mắng chửi văng tục với hắn rồi. Lẽ dĩ nhiên là, một cái gã có sở thích bệnh hoạn như Chu Gi-oh lại cực kỳ tận hưởng khoái trá với cái sự chửi rủa phản kháng đó, và hắn càng trở nên điên cuồng mất kiểm soát hoang dại hơn nữa. Cứ nhìn cái cách hắn gào thét rống lên ra lệnh cho tôi hãy chửi rủa mạnh bạo thêm nữa đi thì thừa sức biết là hắn đang cực kỳ đê mê thích thú đến mức nào rồi.
“Bây giờ thì tao đã thấu hiểu thấu tỏ ngộ ra mọi chuyện rồi, Min-jo à! Ưm, mày vốn dĩ đéo phải được sinh ra trên cõi đời này với cái sứ mệnh để quyến rũ mê hoặc dụ dỗ đong đưa tao đâu, ưm, mẹ kiếp! Mày được sinh ra là để giết chết tao đấy! Có đúng không hả! Đúng không hả!”
“Vâng ạ, ưm, chú nói đúng ạ… Bất kể chú có thốt ra nói ra cái đéo gì thì cũng đều là chân lý đúng đắn hết ạ, ưm…”
Nó đéo chỉ đơn thuần là cái cảm giác đau đớn xé thịt xé gan nữa rồi. Mà phải nói chính xác hơn là, nó mang lại một sự sung sướng khoái lạc đê mê đến mức kinh hoàng tột độ đáng sợ.
“A, sướng quá đi mất…”
“Mày vừa mới tự mình thốt ra thừa nhận cái cảm giác đó đấy nhé, có đúng không hả? Mày vừa mới thốt ra thừa nhận đấy! Cái kiểu như thế này này, mày cảm thấy sướng rơn người lên mỗi khi tao đâm chọt nhấp hông dập liên hồi như thế này, đúng không hả?”
“Ưm, vâng ạ… Ưm—!”
“Mày đang say mê tận hưởng đắm chìm vào cái cảm giác này đến mức phát điên phát rồ lên rồi đấy! Đôi mắt khốn nạn dâm đãng của mày đang trợn ngược lật ngược lên vì sung sướng kìa, Min-jo à! Mày thừa biết rõ cái sự thật đó mà!”
Chắc chắn là tận sâu bên trong cái cơ thể này của tôi đang tồn tại chứa đựng một cái điểm nhạy cảm chết tiệt nào đó có khả năng kích hoạt công tắc khiến tôi bắn tinh xả đạn, bởi vì tôi đã liên tục trải qua nếm trải cái cảm giác sung sướng đê mê đến rùng mình rùng mình run rẩy không biết bao nhiêu lần rồi. Vừa mới tức thì xong, tôi lại vừa mới bắn tinh xả lũ thêm một hiệp nữa mà thậm chí bản thân tôi còn đéo hề nhận thức kiểm soát ý thức được chuyện gì đang xảy ra, bấy nhiêu đó cũng đã đủ để minh chứng nói lên tất cả rồi.
Thật là một sự thật kỳ diệu đáng kinh ngạc nhưng cũng đéo kém phần đáng sợ khi mà tôi lại có thể đạt được khoái cảm sung sướng tận hưởng khoái cảm từ việc bị đâm chọt từ phía sau như thế này. Liệu có phải từ nay về sau tôi sẽ vĩnh viễn đéo bao giờ cần phải dùng đến cái thứ đó của mình để làm chuyện đó phục vụ cho việc quan hệ nữa hay không? Dĩ nhiên là trong suốt cái khoảng thời gian tôi còn gắn bó ở bên cạnh Chu Gi-oh thì chắc chắn là thế rồi, nhưng điều khiến tôi nơm nớp lo sợ canh cánh trong lòng nhất là liệu cái thói quen sinh lý lệch lạc này có bám rễ vĩnh viễn đeo bám tôi mãi mãi ngay cả khi hai chúng tôi đã đường ai nấy đi chia tay nhau rồi hay không. Người đời vẫn thường hay rỉ tai kháo nhau rằng một khi đã sa ngã dính vào cái mùi vị của đực rựa rồi thì coi như là hết thuốc chữa tiêu đời, và quả thực là chỉ mới sau một đêm ân ái đồi bại này thôi, tôi đã lờ mờ cảm nhận được cái sự thật phũ phàng rằng mình đã chính thức dính bẫy sa chân vào vũng lầy rồi.
Cái màn mây mưa hoan ái đồi bại lê thê lếch thếch đó chỉ chịu kết thúc hạ màn khi tia sáng le lói của mặt trời buổi sớm mai bắt đầu hắt qua chiếu rọi làm bừng sáng cái khe hở chật hẹp giữa tấm rèm cửa dày cộp tối tăm. Đó quả thực là một trận làm tình cày ải bạo liệt tàn bạo kinh hoàng. Dẫu cho không cần phải mở to mắt ra để kiểm tra tự mình nhìn ngó, thì tôi cũng thừa sức đoán biết được rằng cái lỗ hậu môn của mình lúc này chắc chắn đang sưng vù tấy đỏ lên sưng chù vù lên hệt như một đôi môi tều vậy. Tôi thậm chí còn đéo thể nào nhúc nhích động đậy nhúc nhích nổi lấy một đầu ngón tay, cảm giác bất lực rã rời y hệt như đang bị chôn chân sa lầy chìm nghỉm dưới một vũng bùn lầy lội đặc quánh. Ban nãy hắn đã có cái sự ví von so sánh cái trò này với một cái máy vắt khô quần áo vắt kiệt, và quả thực là tôi đang cảm thấy bản thân mình đã bị vắt kiệt khô héo kiệt quệ hoàn toàn rồi.
Trong cái trạng thái nửa mê nửa tỉnh lơ mơ chập chờn hệt như người mộng du, tôi hoàn toàn đéo thể nào ghi nhớ chắp vá định hình lại nổi xem Chu Gi-oh đã thốt ra những cái lời lẽ đéo gì, đã giở những cái trò đồi bại đéo gì, hay là hắn đã xả đạn bắn tinh vào cái chỗ đéo nào—bên trong hay là bắn ra bên ngoài. Tôi đành nhắm mắt làm ngơ gộp chung gom gọn tất tần tật mọi thứ lại với nhau thành một mớ hỗn độn, đinh ninh tự thuyết phục bản thân mình rằng mọi lời lẽ và hành động đó của hắn đều xuất phát bắt nguồn từ cái lý do duy nhất là do hắn đã quá đỗi cuồng si yêu thích say mê tôi đến mức mù quáng mất kiểm soát. Bắn vào bên trong hay là bắn ra bên ngoài thì có cái đéo gì quan trọng khác biệt to tát đâu cơ chứ; tóm lại là hắn đã xả đạn giải tỏa ở một cái nơi xó xỉnh nào đó rồi, thế nên cái màn kịch làm tình đồi bại này đã chính thức khép lại kết thúc rồi, có đúng không nào? Và rồi tôi cứ thế chìm sâu đánh một giấc lịm đi thiếp đi say sưa hệt như một kẻ vừa mới ngất xỉu lịm đi.
Khi tôi lờ đờ hé mở đôi mắt ra, đồng hồ đã điểm đúng giữa trưa 12 giờ trưa. Cả cơ thể tôi đau nhức ê ẩm rã rời hệt như thể vừa mới bị ai đó lôi ra tẩn cho một trận nhừ tử bầm dập, và cái phần thân dưới thì mang lại một cái cảm giác đau đớn xót xa như thể nó sắp sửa vỡ vụn rụng rời rã rời vỡ nát ra thành từng mảnh vụn đến nơi rồi. Ấy thế mà, nghịch lý thay tôi lại cảm thấy cơ thể mình vô cùng khoan khoái sạch sẽ và thơm tho sảng khoái, y hệt như thể tôi vừa mới bước ra từ trong phòng tắm dội nước tắm rửa sạch sẽ vậy. Tôi thử cố gắng dùng lực co thắt siết chặt thử cái lỗ hậu môn lại xem sao, nhưng hoàn toàn đéo có một chút chất dịch nhầy nhụa nào rỉ ra chảy ra ngoài cả. Tôi hoàn toàn mù tịt đéo biết chuyện quái quỷ gì đã xảy ra trong cái khoảng thời gian tôi chìm sâu vào giấc ngủ ngủ say như chết đó, nhưng tôi có thể lờ mờ suy luận mường tượng ra được. Chắc mẩm là hắn đã dùng cái miệng lưỡi điêu luyện của mình để dọn dẹp bú mút liếm láp sạch sẽ mọi thứ trước tiên, rồi sau đó mới cẩn thận tỉ mỉ dùng một chiếc khăn ẩm để lau chùi dọn dẹp vệ sinh cho tôi từ đầu đến chân. Còn làm cái cách đéo nào mà hắn có thể lôi tuột moi móc sạch sành sanh được cái mớ chất dịch bầy hầy ở bên trong cái lỗ của tôi ra ngoài thì tôi chịu đéo biết, có cho tiền cũng đéo dám tưởng tượng.
Ngoại trừ sự hiện diện của chiếc khăn ẩm đang bị vứt chỏng chơ nằm chỏng chơ trên mặt sàn nhà ra, thì còn có vương vãi lác đác thêm vài ba chiếc khăn khô ráo khác nữa, rất có thể là chúng đã được trưng dụng sử dụng để lau chùi dọn dẹp sạch sẽ cái bãi chiến trường tinh dịch lênh láng trên tấm ga trải giường. Hắn hóa ra lại là một cái kẻ mang bản tính kỹ tính sạch sẽ, cẩn thận chu đáo và tỉ mỉ kỹ lưỡng hơn hẳn so với cái vẻ bề ngoài bặm trợn thô lỗ của mình. Nếu như trên cái cõi đời này có nhiều những ông chồng sẵn sàng xắn tay áo lên phục vụ chiều chuộng tận tâm hầu hạ vợ mình và cẩn thận chu đáo chăm lo cái khâu dọn dẹp hậu trường dọn dẹp sạch sẽ giống y hệt như cái cách Chu Gi-oh đang làm thế này, thì liệu thế giới này có ngập tràn đầy rẫy sản sinh ra nhiều những gia đình tổ ấm gia đình viên mãn hạnh phúc hơn so với cái thực tại phũ phàng hiện tại hay không nhỉ?
Chu Gi-oh đang chìm sâu đánh một giấc ngủ say sưa ngon lành, vòng tay ôm riết siết chặt ôm chặt lấy tôi không buông, cái con cặc vẫn còn đang cứng ngắc như một cái que cời than que cời than đỏ rực của hắn đang nằm yên vị ngoan ngoãn ngoan ngoãn kẹp chặt ở giữa hai đùi tôi. Cái thứ đó của tôi thì đã hoàn toàn xìu xuống ỉu xìu mềm nhũn nhão nhoét rồi, thế nhưng cái thứ đó của hắn thì vẫn kiên quyết duy trì trạng thái sừng sững cương cứng dựng ngược. Cái phần đỉnh đầu to lớn khổng lồ thô kệch, vẫn còn đang lấp loáng ươn ướt dính dấp bóng nhẫy, thò đầu lấp ló ló ra ngay chình ình trước mặt cái vùng hạ bộ của tôi. Cảnh tượng đó trông quả thực là vô cùng dị hợm tởm lợm gớm ghiếc, thế nhưng thay vì buông một tiếng rên rỉ than vãn đau đớn phàn nàn, tôi lại buông một tiếng thở hắt ra thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Tôi đéo thể nào tin nổi vào cái sự thật rằng mình vẫn còn giữ được cái mạng quèn sống sót nhăn răng sống sót qua cái đêm kinh hoàng này sau khi đã phải cắn răng hứng chịu gánh chịu toàn bộ sự cày xới tàn phá đâm chọt nhồi nhét của hắn suốt cả một buổi sáng tinh mơ. Một cái suy nghĩ lo lắng muộn màng bỗng dưng xẹt qua nảy sinh trong đầu tôi rằng đéo biết liệu lục phủ ngũ tạng ruột gan của mình có còn được bảo toàn nguyên vẹn hay không, nhưng mà cái việc tôi vẫn còn đang thở hít thở sống nhăn răng ở đây thì có lẽ là mọi thứ vẫn còn đang ổn thỏa bình yên vô sự cả thôi.
Chu Gi-oh đang chìm đắm trong một giấc ngủ say sưa ngủ say như chết, thi thoảng trong vô thức hắn lại khẽ ưỡn hông đẩy hông rướn người nhấp nhô đâm chọt nhẹ một cái. Chính nhờ vào cái sự động đậy giật mình nhúc nhích không mong muốn đó, mà dẫu cho cơ thể đang kiệt quệ rã rời mệt mỏi kiệt sức tột độ, tôi vẫn đéo tài nào có thể tiếp tục dỗ giấc chìm sâu vào giấc ngủ thiếp đi được nữa sau khi đã lỡ bừng tỉnh giấc bừng tỉnh. Bù lại, có lẽ là nhờ vào việc tôi đã bắn tinh xả lũ quá đỗi nhiệt tình nhiều lần xuyên suốt cả một đêm dài đằng đẵng, nên tôi hoàn toàn đéo cảm thấy có nhu cầu bứt rứt muốn đi vệ sinh tiểu tiện gì cả. Chỉ có duy nhất cái cổ họng là đang biểu tình khô khốc đắng ngắt khô rang khát cháy cổ mà thôi.
Tôi cứ nằm bất động trơ ra đó, hai mắt chớp chớp liên hồi mở thao láo, cho đến tận khi Chu Gi-oh bắt đầu rục rịch cựa quậy tỉnh giấc vào khoảng chừng một giờ chiều 1 giờ trưa. Trong cái khoảng thời gian nằm không đó, thi thoảng tôi lại thầm rủa xả chửi rủa mắng chửi hắn trong bụng là một cái tên dâm đãng điên rồ mất trí tởm lợm, một cái gã siêu cấp biến thái siêu cấp tởm lợm, hay là một cái lão già dê xồm dâm dật—đó vẫn còn là những cái từ ngữ mắng chửi xúc phạm nhẹ nhàng nương tay chán so với những gì hắn đáng phải nhận.
🍀
Vào lúc xấp xỉ một giờ chiều 1 giờ trưa, Chu Gi-oh cuối cùng cũng chịu hé mở mắt bừng tỉnh giấc. Hắn lật đật bật dậy như lò xo ngồi phắt dậy, thô bạo banh rộng tách rộng hai chân tôi ra hai bên, và bắt tay ngay vào việc thăm khám kiểm tra rà soát cái tình trạng hiện tại sức khỏe tàn tạ của tôi trước tiên. Vừa dùng tay nắn bóp sờ nắn sờ nắn nhẹ nhàng xung quanh cái lỗ hậu môn của tôi, hắn vừa buông một câu nhận xét xanh rờn, “Nó có vẻ bị sưng tấy sưng chù vù lên khá là nghiêm trọng tồi tệ đấy nhỉ,” rồi ngước mắt lên nhìn tôi và nhếch mép nở một nụ cười tươi rói nụ cười rạng rỡ. Bằng một cái chất giọng khàn đặc khàn khàn đặc trưng sau khi mới ngủ dậy, hắn bắt đầu tuôn ra phun ra một tràng những lời lẽ nhảm nhí điên rồ hoang đường đéo đâu vào đâu.
“Min-jo à, mày có biết cái định nghĩa tình yêu người đời người ta vẫn thường hay dùng một cái mỹ từ nào khác để gọi tên ám chỉ định nghĩa về tình yêu không hả?”
“Dạ, c-cái gì cơ ạ…”
“Một cơn bão táp cuồng phong cơn bão táp dữ dội.”
“….”
“Nó có sức mạnh tàn phá càn quét càn quét tàn phá san phẳng mọi thứ cản đường mọi thứ thành một mớ hỗn độn đổ nát. Nó hung hãn mãnh liệt bạo liệt đến mức ngay tại cái khoảnh khắc mày dấn thân bước qua dấn thân vào càn quét qua đi ngang qua nó, giống hệt như cái cách hai chúng ta đang làm thế này này, có đúng không hả? Nó chắc chắn sẽ để lại đục khoét những cái dấu vết tàn phá những vết sẹo tàn phá sâu hoắm đéo thể nào xóa nhòa, hoàn toàn đéo có một con đường thoái lui lối thoát lẩn tránh nào khác cả.”
“…À vâng. …Dạ vâng ạ.”
Đó đéo phải là cái gọi là tình yêu mộng mơ gì đâu—mà nguyên nhân thực sự là do cái con cặc khổng lồ của chú nó quá đỗi hung hãn dữ dội bạo liệt và có cái kích cỡ quái vật khổng lồ quá khổ đấy chứ. Mau mở to mắt ra mà nhìn lại ngắm nghía cái con cặc của chú đi, chú Gi-oh à. Cái lỗ của cháu thì nó bé xíu chật hẹp bé tẹo như cái lỗ mũi thế này, trong khi cái con cặc của chú thì lại to đùng đoàng khổng lồ như cái bắp đùi thế kia.
“Mau lết xác lại gần đây đi, tao sẽ dang rộng vòng tay ôm mày vào lòng ôm mày một cái nào.”
Vẫn cái điệp khúc cái bài ca cửa miệng lải nhải cũ rích đó, hắn vươn tay ra kéo giật lôi tuột cánh tay tôi để nhấc bổng tôi ngồi thẳng dậy. Hắn đặt tôi ngồi vắt vẻo chễm chệ lọt thỏm trên cặp đùi vạm vỡ của mình và dùng cái vòng tay vạm vỡ ôm trọn bao bọc ôm trọn lấy toàn bộ cơ thể tôi. Lúc nào cũng vậy, cái vóc dáng cơ bắp khổng lồ đồ sộ của hắn luôn khiến cho người ta phải cảm thấy ngộp thở choáng ngợp ngưỡng mộ. Dám cá là nếu như có ai đó lột lấy lột da lột bộ da của Chu Gi-oh ra và đem may thành một chiếc áo khoác để mặc, thì nó dư sức có thể nhét vừa bao bọc vừa vặn thêm hai hay ba cái thằng nhóc cò hương có vóc dáng nhỏ bé gầy gò y chang như tôi mà vẫn còn dư dả rộng rãi chán.
Chu Gi-oh cứ ôm riết ôm siết lấy tôi một cách cứng ngắc nghẹt thở ngộp thở trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng rất lâu rồi mới chịu luyến tiếc buông lỏng nới lỏng tay ra để lùi lại nhìn thẳng mặt tôi. Hắn cố tình nhăn nhúm vặn vẹo khuôn mặt làm ra một cái điệu bộ nhăn nhó cau có trách móc phụng phịu vô cùng tếu táo trêu đùa.
“Tao đã bị lu mờ tâm trí lú lẫn mụ mẫm đến cái mức độ vừa mới bừng tỉnh mở mắt ra là đã lật đật đâm đầu vào cúi xuống gửi lời chào hỏi thân thương đến cái lỗ lồn của mày đầu tiên đấy. Thế nào, ngày hôm nay giấc ngủ của mày có được trọn vẹn ngon giấc không hả? Liệu cái hình bóng vàng ngọc chói lóa vĩ đại của Chu Gi-oh này có vinh hạnh được lấp ló xuất hiện hiện về trong những giấc mơ mộng mị của mày không hả?”
Cái câu chào hỏi buổi sáng của hắn ngập tràn chan chứa chan chứa những tiếng cười rạng rỡ sảng khoái, bừng bừng bừng sáng tỏa ra một sự hạnh phúc viên mãn và vui sướng ngập tràn sung sướng tột độ. Hắn rốt cuộc thì đã từng phải trải qua nếm trải một cái cuộc đời tẻ nhạt bi đát đến nhường nào để rồi giờ đây lại có thể dễ dàng trưng ra cái bộ dạng rạng rỡ đắc ý mãn nguyện hệt như thể mình đang ôm trọn sở hữu cả thế giới trong tay chỉ bằng cái việc được ôm ấp một cái thằng nhóc mạt rệp mạt rệp như tôi vào lòng cơ chứ? Trong một cái khoảnh khắc chớp nhoáng xẹt qua, tôi đắm chìm đờ đẫn chìm sâu vào những dòng suy nghĩ miên man mông lung khi ngước nhìn chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt hắn. Biết đâu đấy, hắn cũng đã từng phải đơn độc gặm nhấm trải qua một cái cuộc đời cô độc thui thủi lủi thủi lẻ loi y chang như tôi, hoặc thậm chí là còn cô độc thê thảm thảm hại hơn cả tôi nữa cũng nên.
“Chắc có lẽ là do được nằm gọn lỏn nằm ngoan ngoãn ngay bên cạnh chú, nên cháu đéo có nằm mơ thấy cái gì cả… Nhưng mà cháu đã có một giấc ngủ rất là sâu và ngon giấc. Còn chú thì sao, chú ngủ có được ngon giấc không ạ…?”
Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng thốt ra luôn cả cái từ “thưa chú” cứng ngắc ở cuối câu nhưng lại kịp thời phanh lại uốn nắn đổi thành cái đuôi “ạ” ở cái giây phút chót cuối cùng, vì lo sợ rằng nếu dùng cái từ đó thì nghe cái câu nói của mình nó sẽ trở nên quá đỗi xa cách cứng nhắc khô khan cứng ngắc. Hắn khẽ gật gù cái đầu gật đầu, nở một nụ cười mỉm rạng rỡ.
“Tao đã đánh một giấc say sưa cực kỳ ngon giấc đấy, vậy thì tốt rồi. Tao vẫn còn đang lâng lâng bay bổng lâng lâng bềnh bồng phiêu diêu trên chín tầng mây xanh đây này, vẫn đang lơ lửng trên mây đây này.”
Chu Gi-oh lại lanh chanh nhanh nhảu bồi thêm một câu lải nhải giải thích rằng cái việc được mở mắt ra nhìn ngắm chiêm ngưỡng cái khuôn mặt xinh xẻo rạng rỡ xinh đẹp của tôi ngay khi vừa mới thức dậy đầu tiên vào buổi sáng đã mang lại cho hắn một cái cảm giác hưng phấn đê mê rạo rực đến mức muốn nổ tung vỡ tung lồng ngực ra, cảm giác đó sướng rơn người y hệt như thể hắn vừa mới phê pha chích liền một lúc mười liều ma túy thuốc phiện mang thương hiệu nhãn mác Woo Min-jo vậy. Và tôi, đúng là một thằng đại ngốc đần độn ngớ ngẩn hết chỗ nói, lại lỡ mồm buông ra phạm phải một cái sai lầm tai hại ngu xuẩn khi thốt ra câu, “À, ma túy thuốc phiện á… Lẽ nào từ trước đến nay chú đã từng có dính líu kinh nghiệm chơi thuốc phê pha cái thứ đó rồi sao…?” Dẫu cho cái câu hỏi đó của tôi đéo hề mang một chút ác ý mỉa mai mỉa mai châm chọc gì cả, nhưng tôi cứ đinh ninh chắc mẩm rằng hắn sẽ ít nhiều tỏ ra khó chịu cau mày nhăn mặt khó chịu hay đại loại thế. Thế nhưng, đúng y như cái lời hứa hẹn thề thốt đinh ninh chắc nịch rằng hắn sẽ rộng lượng chấp nhận cam chịu bao dung tất tần tật mọi thứ lỗi lầm khuyết điểm của tôi miễn là tôi đéo bao giờ có ý định phản bội cắm sừng hắn, Chu Gi-oh chỉ bật cười phá lên bật cười rống lên một cách còn sảng khoái giòn giã hơn cả lúc trước.
Chúng tôi kéo nhau đi dùng bữa ăn trưa sau khi cả hai đứa đều đã tắm vòi hoa sen tắm rửa kỳ cọ vệ sinh sạch sẽ tươm tất, lúc đó đồng hồ cũng đã điểm xấp xỉ một rưỡi chiều 1 giờ rưỡi chiều. Cũng may mắn phước đức làm sao, đã đéo có bất cứ một cuộc chiến làm tình đồi bại màn mây mưa hoan ái bổ sung nào nổ ra vào lúc sáng sớm. Hai chúng tôi chỉ đơn thuần là nằm ôm riết siết chặt lấy nhau nhễ nhại đầm đìa trong mồ hôi nhễ nhại một lúc rồi mới chịu luyến tiếc buông nhau ra tách nhau ra để đi vào phòng tắm dội nước tắm rửa.
Bữa ăn sáng—à không, phải gọi chính xác là bữa ăn trưa mới đúng—là một bữa ăn thịnh soạn mang đậm phong cách ẩm thực truyền thống truyền thống Hàn Quốc, với món canh tương đậu lên men Doenjang jjigae thơm lừng và món sườn bò tẩm ướp nướng LA galbi thượng hạng làm hai món ăn chủ đạo tâm điểm chính. Tôi chưa từng có cái vinh hạnh vinh dự được đặt chân bước chân vào những cái nhà hàng khách sạn sang trọng đẳng cấp cao cấp ở mấy cái thành phố hoa lệ sầm uất thủ đô lớn như Seoul bao giờ, thế nhưng nếu đem ra đặt lên bàn cân so sánh với những cái trải nghiệm ẩm thực ít ỏi hạn hẹp của bản thân, thì chất lượng đồ ăn mâm cỗ ở đây quả thực là xuất sắc tuyệt hảo vượt xa mong đợi.
Nhờ vào việc cái vết thương rách mép trên miệng đã hoàn toàn khép miệng lành lặn bình phục, nên tôi bắt đầu cắm mặt ngấu nghiến và nhồi nhét xúc cơm ăn lấy ăn để liên tục đồ ăn thức uống vào miệng thay vì cứ phải khúm núm nhấm nháp dè dặt rụt rè khều gảy gảy từng chút một. Chu Gi-oh bỗng dưng dừng hẳn động tác ăn uống dừng đũa gắp thức ăn lại để trừng trừng dán mắt nhìn tôi chằm chằm. Rồi hắn nở một nụ cười mãn nguyện vô cùng ưng ý rạng rỡ. Sau một hồi say sưa miệt mài ngồi chống cằm ngắm nhìn tôi ăn ngấu nghiến, hắn bắt đầu ân cần gắp gắp thêm vài miếng thịt nướng thơm lịm sườn bò nướng thơm phức béo ngậy từ đĩa của mình bỏ sang san sẻ sang phần đĩa của tôi và dặn dò, “Chắc hẳn là mày đang đói cồn cào đói khát rã họng mờ mắt ra rồi nhỉ. Cứ từ từ thong thả nhai kỹ nuốt chậm mà ăn đi, thức ăn trên bàn vẫn còn dư dả ê hề đầy ứ hự kìa.”
Có lẽ là do đã bị vắt kiệt sức lực đốt cháy tiêu hao quá nhiều năng lượng hoạt động cường độ cao vào đêm hôm qua, hoặc cũng có thể là do đéo thèm bận tâm đếm xỉa để tai đến những lời khuyên can dặn dò của hắn, tôi cứ thế ăn uống ngấu nghiến như một kẻ bị bỏ đói lâu ngày chết đói và càn quét quét sạch sành sanh đĩa thức ăn mọi thứ bày biện trên bàn, chỉ chừa lại vỏn vẹn lác đác lèo tèo một hai đĩa rau xào phụ ăn kèm là còn sót lại đồ ăn. Nhìn thấy cái đống bát đĩa trống trơn nhẵn bóng của tôi, Chu Gi-oh khẽ nhăn mặt nhíu mày cau mày lại.
“Cái việc tự tay mình dâng hiến đem dâng hiến dâng tận miệng một cái đứa trẻ phàm ăn tục uống ăn uống ngon miệng đến mức này cho một cái thằng khốn nạn chó đẻ chết tiệt nào đó…”
Hắn đang tự rủa xả đay nghiến chửi rủa chính bản thân mình đấy. Bây giờ khi đã tỏ tường nhận thức nhận ra được cái chân lý đó rồi, chắc chắn hắn sẽ dốc hết sức tìm mọi cách để bảo vệ đảm bảo rằng cái bi kịch cớ sự đó sẽ đéo bao giờ có cơ hội được lặp lại lặp lại một lần nào nữa. Thay vì mở miệng lải nhải hùa theo hùa theo câu nói của hắn, tôi chỉ lẳng lặng gượng ép nở một nụ cười mỉm gượng gạo đáp lễ đáp lại.
Hôm nay là ngày Chủ Nhật nghỉ lễ, thế nên cái quán cà phê cũng treo biển đóng cửa nghỉ bán đóng cửa nghỉ bán, và dĩ nhiên là tôi cũng đéo có nghĩa vụ phải vác xác đi làm cày cuốc làm việc. Tôi cứ đinh ninh cho rằng Chu Gi-oh cũng đang có một ngày rảnh rỗi xả hơi nghỉ ngơi cuối tuần rảnh rỗi y chang như tôi, thế nhưng trông cái bộ dạng của hắn thì có vẻ như hắn vẫn luôn trong trạng thái bận rộn bù đầu quay cuồng với công việc đéo thèm phân biệt có phải là ngày nghỉ cuối tuần nghỉ lễ hay không. Ngay cả trong cái lúc đang ngồi dùng bữa ăn dùng bữa, hắn cũng đã phải tất bật nhấc máy tiếp nhận xử lý giải quyết vài ba cuộc điện thoại chỉ đạo công việc làm ăn.
Sau khi đã vệ sinh cá nhân đánh răng rửa mặt sạch sẽ, hắn lột phăng ném phăng chiếc áo choàng tắm vướng víu đang khoác trên người sang một bên và kéo mở toang cánh cửa tủ quần áo ra. Hắn bắt đầu diện lên đóng bộ khoác lên cái thân hình vạm vỡ cơ bắp khổng lồ đồ sộ của mình một bộ áo quần suit âu phục phẳng phiu lịch lãm chỉnh tề ngay trước thanh thiên bạch nhật mặt tôi. Rồi sau đó, tay cầm khư khư cầm theo một món đồ gì đó, hắn thả phịch người ngồi chễm chệ xuống mép giường và trừng trừng dán mắt nhìn tôi chằm chằm. Với một chiếc cà vạt lụa đang cầm hờ hững vắt vẻo trên tay, ánh mắt của hắn chứa đựng chất chứa đầy những ẩn ý sâu xa ý vị sâu xa.
“Mày có biết cách thắt cái thứ này thắt cà vạt không hả?”
“Dạ không đâu ạ… Cháu hoàn toàn mù tịt đéo biết.”
“Thế hồi còn mài đũng quần đi học đến trường đi học, mày chưa từng bao giờ phải thắt cà vạt diện cái thứ này một lần nào sao?”
“À, cái loại cà vạt đồng phục học sinh đó toàn là loại may sẵn có dây khóa kéo rút dây kéo tiện lợi thắt sẵn thôi ạ…”
Dẫu cho sự thật là tôi đã từng phải diện cái món phụ kiện cà vạt đó suốt sáu năm ròng rã trời đằng đẵng thời còn cắp sách đến trường học trung học, thế nhưng chúng toàn là loại cà vạt giả có kẹp bấm thắt sẵn được thiết kế tiện lợi dễ dàng sử dụng, chứ đéo phải là cái loại cà vạt xịn xò phức tạp đòi hỏi kỹ thuật cao phải tự tay thắt thòng lọng quấn quanh cổ như thế này mà tôi chưa từng có vinh hạnh đụng tay vào bao giờ. Và thực lòng mà nói thì ngay cả mấy cái loại cà vạt kẹp bấm kẹp bấm giả tạo tiện lợi đó, tôi cũng hiếm khi nào chịu khó diện chúng cho đàng hoàng đàng hoàng chỉnh tề. Cứ mỗi lần đôi phụ huynh đáng kính nổ ra chiến tranh gia đình bố mẹ tôi cãi vã xô xát đánh chửi nhau, mẹ tôi lại lôi cái bộ áo quần đồng phục học sinh đồng phục và tất tần tật những món đồ dùng học tập khác của tôi ra làm tấm bia đỡ đạn xé nát bươm xé nát tơi tả cắt nát bươm để trút giận, thế nên phần lớn thời gian đến trường tôi toàn phải lụm lặt mặc tạm mặc lại những bộ đồ cũ kỹ rách rưới thừa thãi chắp vá xin xỏ được nhờ vào sự kêu gọi giúp đỡ hảo tâm thương xót của giáo viên chủ nhiệm thầy cô giáo chủ nhiệm.
Chu Gi-oh, hoàn toàn mù tịt đéo hề mảy may hay biết gì về cái hoàn cảnh gia đình bi đát bi đát tủi nhục đó của tôi, lững thững sải bước tiến sát lại gần tôi. Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ nhát gan phòng vệ, tôi luống cuống lật đật định nhổm người đứng phắt dậy khỏi giường để né tránh lảng tránh, thế nhưng hắn đã nhanh tay ấn mạnh bàn tay nặng trịch tì mạnh tì chặt lên bả vai tôi để ép tôi phải ngồi im bất động ngoan ngoãn ngồi lại vị trí cũ. Cúi gằm mặt xuống trừng trừng nhìn tôi, hắn dõng dạc tuyên bố cất giọng ra lệnh, “Bắt đầu từ sáng ngày mai trở đi, cái nhiệm vụ thắt cà vạt này sẽ được giao phó chính thức giao phó cho mày đảm nhận đấy.”
“Giao cho cháu á…? Nhưng mà cháu đã bảo là cháu đéo biết cách thắt mù tịt đéo biết thắt mà…”
“Có cái đéo gì khó khăn phức tạp cao siêu vĩ đại đến mức không thể nào tiếp thu học hỏi được cơ chứ? Thì cứ vừa làm vừa học học đi là biết ngay thôi. Mở to hai con mắt ra mà quan sát kỹ tao làm mẫu thao tác ngày hôm nay rồi cố gắng mà vắt óc ghi nhớ khắc cốt ghi tâm đi. Mở to mắt ra mà nhìn này, làm y chang theo cái bước này, rồi lại tiếp tục như thế này. Phải luồn lách thắt như thế này này, nhét cái đầu này lồng cái này vào cái khe hở chỗ này này, y hệt như cái cách tao đang làm thế này này.”
Đứng sừng sững lù lù ngay trước mặt tôi, Chu Gi-oh liên tục lặp đi lặp lại sử dụng điệp từ điệp ngữ sử dụng cái đại từ chỉ định “thế này này” để vừa lải nhải giải thích diễn giải vừa tự mình thao tác làm mẫu thực hành làm mẫu cách thắt một chiếc cà vạt chuẩn chỉnh. Hắn cố tình cố ý thực hiện những thao tác làm mẫu đó một cách vô cùng chậm rãi từ tốn chậm chạp, thế nhưng cái đầu óc chậm tiêu đần độn của tôi vẫn đéo tài nào có thể load kịp nắm bắt ghi nhớ được ngay trong cái lần quan sát đầu tiên và đành phải khúm núm há miệng ra nhờ cậy yêu cầu hắn làm mẫu thực hiện lại thêm một lần nữa. Hắn kiên nhẫn lặp đi lặp lại thao tác thực hiện lại cái chuỗi thao tác đó tổng cộng đến tận bốn lần liên tiếp, mà tuyệt nhiên đéo hề mảy may phơi bày để lộ ra một chút xíu sự cau có cáu gắt khó chịu bực dọc nào trên khuôn mặt. Cái nụ cười mỉm thường trực hé nở trên môi hắn dường như đang ngầm khẳng định tố cáo rằng hắn coi cái công việc dạy dỗ nhàm chán này cũng chỉ là một phần nhỏ bé nằm trong cái kế hoạch bão táp cuồng phong cơn bão táp tình yêu của mình.
Trừ phi bạn là một cái thằng ngu ngốc đần độn đần độn thiểu năng trí tuệ hết thuốc chữa, chứ cái việc được tạo điều kiện cho đứng quan sát nhìn ngắm theo dõi một cái quy trình lặp đi lặp lại nhiều lần như thế thì bét ra bét nhất bạn cũng phải có khả năng bắt chước làm lại mô phỏng lại hệt như một con khỉ được chứ. Chắc mẩm là hắn cũng đang có chung cái luồng suy nghĩ đánh giá đó, nên hắn liền tháo tung gỡ tung cái nút thắt cà vạt mà hắn vừa mới hì hục dày công tỉ mỉ thắt gút gọn gàng ngay ngắn xong xuôi ra và ấn dúi dúi thẳng nó vào tận tay tôi.
“Bây giờ đến lượt mày, mau thắt thử thắt đi xem nào.”
“Thắt ngay bây giờ luôn á? Cháu e là mình đéo thể nào thao tác thắt nó một cách ngay ngắn gọn gàng đẹp đẽ hoàn hảo được đâu… Hay là chú cho phép cháu được mượn cầm lấy nó về để âm thầm tự mình rèn luyện luyện tập rèn luyện thực hành riêng tư một mình rồi sáng ngày mai hẵng chính thức bắt tay vào thực hành làm nhiệm vụ được không ạ?”
“Mày đang ảo tưởng chuẩn bị tham gia đi thi đăng ký tham gia đi thi đấu vắt cà vạt tranh giải vô địch thắt cà vạt hay sao thế hả? Rèn luyện luyện tập cái đéo gì cơ chứ? Đéo có thời gian đâu mà rề rà rề rà dư dả thời gian đâu. Mau mau bắt tay vào làm nhanh cái tay lên!”
Hắn liếc mắt nhìn đồng hồ liếc nhìn cái đồng hồ treo tường treo trên tường và lớn giọng giục giã hối thúc tôi liên hồi. Ban nãy tôi có vểnh tai lên nghe loáng thoáng lỏm được nội dung cuộc điện thoại nói chuyện điện thoại của hắn đề cập đả động đến một cái cuộc hẹn họp hành lịch họp quan trọng ở văn phòng công ty vào lúc ba giờ chiều 3 giờ chiều, và lúc này thì đồng hồ cũng đã nhích gần sát đến con số ba điểm gần sát đến con số 3 rồi. Hoàn toàn đéo còn một sự lựa chọn thoái lui nào khác, tôi đành lật đật lóng ngóng đứng dậy khỏi giường. Cầm lấy nâng niu chiếc cà vạt trên tay, tôi quàng vòng nó qua cổ hắn và bắt đầu lóng ngóng vụng về xoay sở thao tác thắt gút thực hành thắt nút dựa theo mớ trí nhớ lộn xộn những gì mình vừa mới được nhồi sọ học lỏm được. Thế nhưng khốn nạn thay tôi lại lỡ tay căn chỉnh cầm hụt giữ một bên dây cà vạt quá ngắn ngủn cụt lủn, hậu quả là cái thành phẩm nỗ lực đầu tay thực hành đầu tiên nó trở thành một cái mớ bòng bong hỗn độn thảm họa thảm hại đéo thể nào ngửi nổi.
Khi hắn khẽ ngửa cổ ra phía sau ngửa cổ ngửa cổ lên để kiểm tra săm soi chiêm ngưỡng cái “kiệt tác” nghệ thuật kiệt tác thảm họa của tôi, tôi đã đéo thể nào kìm nén nhịn nổi mà bật cười khúc khích cười phụt một cái thành tiếng. Một cái gã đàn ông đang diện trên mình diện mạo một bộ áo quần bảnh bao là lượt phẳng phiu chỉnh tề kết hợp với một mái tóc được vuốt keo chải chuốt vuốt keo bóng lộn hoàn hảo không tì vết không tì vết, ấy thế mà lại đang phải đeo lủng lẳng thắt trên cổ một chiếc cà vạt bị thắt xộc xệch lệch lạc méo xệch vặn vẹo trông vô cùng lố bịch đến mức tàn tạ—quả thực là một cái tình huống éo le hài hước dở khóc dở cười đéo thể nào nhịn nổi cười được.
“À ôi, cháu xin lỗi chú ạ. E hèm, cháu sẽ lật đật vội vã tháo ra và thắt lại làm lại cho nó đàng hoàng nhanh chóng ngay lập tức đây ạ.”
Cố gắng cắn chặt môi kìm nén nén lại kiềm chế những tiếng cười khúc khích tiếng cười sắp sửa phụt ra đang chực chờ trào ra, tôi vội vã ngước mắt lên thì bắt gặp chạm trán ngay cái ánh nhìn của hắn đang từ trên cao nhìn chằm chằm chiếu tướng nhìn chằm chằm xuống tôi với một cái vẻ mặt cũng xộc xệch lệch lạc méo xệch méo mó đéo kém. Cái đầu của hắn thì đang ngoẹo nghiêng ngả nghêng ngả sang một bên hệt như cái dáng vẻ vặn vẹo xộc xệch của chiếc cà vạt, thế nhưng cái ánh mắt của hắn lúc này lại ánh lên một sự dịu dàng êm ái chan chứa tình cảm xót xa. À đéo phải, phải nói chính xác là nó đang rực lửa nóng bỏng hừng hực. Y hệt như cái mắt bão tâm điểm của một cơn bão táp cuồng phong tàn khốc vậy. Chắc mẩm là hắn đã găm chặt dán chặt cái ánh mắt si tình si tình đó vào tôi xuyên suốt kể từ cái khoảnh khắc tôi lóng ngóng bắt tay vào thao tác thắt cà vạt rồi. Tôi cuống cuồng lúng túng vội vã cúi gằm mặt lảng tránh cúi gầm mặt xuống để luống cuống tìm cách tháo tung tháo gỡ cái đống bòng bong hỗn độn thảm họa đó ra, thế nhưng hắn đã nhanh tay lẹ mắt vươn tay ra tóm chặt chộp lấy giữ chặt bàn tay tôi lại.
“Thế này là quá ổn áp tuyệt vời rồi. Tao sẽ giữ nguyên cái hiện trạng hiện trạng này mà đi ra đường bước ra ngoài đi làm.”
“Dạ sao cơ ạ? Ưm, nó đang bị, kiểu như là, xộc xệch lệch lạc vặn vẹo méo xệch đi một cách vô cùng tồi tệ thảm họa lắm luôn đấy ạ…”
Đưa tay lên khẽ gãi gãi gãi gãi lông mày trong lúc lúng túng lắp bắp đáp lời, Chu Gi-oh lững thững sải bước đi tới đứng trước mặt đứng trước tấm gương lớn gắn trên cánh cửa tủ quần áo để tự mình chiêm ngưỡng kiểm tra lại dung nhan diện mạo của bản thân. Chắc chắn là sau khi tự mình mục sở thị tận mắt chứng kiến soi gương nhìn thấy cái bộ dạng lố bịch thảm hại đó, hắn cũng sẽ nhanh chóng bừng tỉnh giác ngộ nhận ra rằng đó đéo phải là một cái diện mạo bảnh bao có thể chưng diện phơi bày ngang nhiên vác mặt ra đường để thiên hạ người ta nhìn ngó vào được. Nó đéo chỉ đơn thuần là bị xộc xệch vặn vẹo lệch lạc đôi chút thôi đâu—mà nó bị thắt lệch hẳn sang một bên nghiêng hẳn sang một bên một cách vô cùng lố bịch thảm hại, hai cái vạt dây thì bị kéo dài thượt thò lò dài thượt lòng thòng đéo đồng đều, và cái điều tồi tệ thảm họa nhất là, cái nút thắt hình tam giác nút thắt hình tam giác ở ngay vị trí chính giữa cổ áo trông nó xộc xệch méo mó biến dạng hệt như một sợi dây chun nịt chun buộc tóc bị dão ra kéo giãn ra và nhão nhoét rão chảy xệ xệ xuống vậy. Hoàn toàn đi ngược lại đi ngược lại với những cái suy đoán kỳ vọng dự đoán chắc nịch trong bụng của tôi rằng hắn sẽ lập tức lật đật tháo tung lột phăng nó ra và bắt tay vào vắt óc tự mình hì hục thắt lại thắt lại cho đàng hoàng đàng hoàng tử tế, hắn lại dứt khoát đưa tay đóng sầm đóng sập cánh cửa tủ quần áo lại đánh rầm một tiếng rõ mạnh. Sau đó, hắn quay ngoắt mặt lại đối diện nhìn tôi và cất giọng dõng dạc tuyên bố khen ngợi, “Quả thực là một cái kiệt tác nghệ thuật tác phẩm tuyệt đẹp xuất sắc tuyệt vời đéo chê vào đâu được.”
0 Bình luận