Chương 5
bởi Chung Seiker“Đưa thì cứ lấy. Đừng làm tay tôi mỏi.”
“Nhưng mà…”
“Tôi bận.”
Nụ cười trên mặt hắn dần tắt, nên tôi vội đưa tay ra.
“…V-vậy, tôi xin nhận. Cảm ơn ngài ạ.”
Theo thói quen, tôi cúi đầu khi nhận tiền. Tính cả tiền tip của người phụ nữ lúc nãy với ông chủ Chu, hôm nay tôi nhận được kha khá tiền mặt, nhưng lại chẳng thấy vui chút nào. Nó khiến tôi có cảm giác như đang cầm tiền dơ bẩn – dù nghĩ cho cùng, có đồng nào mà không dơ. Nửa người tôi chỉ muốn từ chối.
“Cậu nói là ở đâu đến nhỉ? Ở đây à?”
“…Hobak.”
Một điếu thuốc khác đã ngậm sẵn trong miệng ông chủ Chu khi hắn hỏi. Hắn chắc chắn là kiểu hút thuốc liên tục.
“Hobak?”
“Vâng.”
“…”
Ngả lưng ra ghế, ông chủ Chu gật đầu. Hắn phả ra một làn khói, nhìn tôi chằm chằm.
“Ừ, Hobak à… Tôi nghĩ chắc sẽ gặp cậu thường xuyên đấy. Cậu thấy sao?”
***
Khi tôi bước ra chỗ xe đậu, hai chân run cầm cập. Không chỉ vì đôi giày cao gót, mà bản thân đôi chân tôi cũng chẳng còn chút sức nào. Thời gian tôi ở Kimoon dài gấp ba lần mấy chỗ khác: tổng cộng ba mươi phút – hai mươi phút trong phòng ông chủ Chu, mười phút ở phòng khách với đám đàn em. Chỉ trong nửa tiếng đó, tôi cảm giác như toàn bộ năng lượng trong người bị hút cạn. Dù công việc của họ trông có vẻ hợp pháp, thực chất chỉ là bọn bẩn thỉu dùng vỏ bọc đó để che giấu những trò dơ dáy. Như những gì tôi thấy lúc trước – giết người hay làm bị thương ai đó, với chúng chẳng là gì.
Vừa chui vào xe, tôi lập tức đá bay đôi giày. Vừa xoa ngón chân đau nhức, tôi vừa rút điện thoại từ hộp giữa ra kiểm tra. Ba cuộc gọi nhỡ từ Kim Jeong-seok. Nhìn thời gian, đúng lúc ông chủ Chu đang siết chặt cổ chân tôi. May thật, tôi không mang điện thoại vào trong. Nếu nó reo lúc đó, có khi cổ chân tôi đã bị hắn bóp gãy thật rồi.
Tôi định kéo lại đôi tất đang lăn bên ghế phụ, nhưng lại dừng tay để lấy tiền trong túi sau ra. Đếm hết số tiền hôm nay nhận được – tổng cộng bốn trăm năm mươi nghìn won. Dù tính cả việc bị nắm cổ chân, bị đụng vào người, thì số đó vẫn quá nhiều so với công sức tôi bỏ ra. Có lẽ đây là dấu hiệu bảo tôi nên hút thuốc trở lại. Tiết kiệm vài đồng thuốc cũng chẳng giúp giảm được lãi, mà dù có giảm, sống chật vật thế thì có ích gì? Cũng phải xả stress chứ.
Trừ đi năm chục nghìn cho tiền cà phê, tôi chia đều phần còn lại nhét vào lòng bàn chân rồi mang tất vào. Tài khoản ngân hàng của tôi đã bị phong tỏa, không có chỗ ở ổn định, cũng chẳng có nơi nào để giấu khỏi Kim Jeong-seok, nhưng tôi quyết không để cô ta lấy được số tiền này – bằng mọi giá. Dù có phải giấu lên tận… chỗ đó.
‘Tôi nghĩ chắc sẽ gặp cậu thường xuyên đấy. Cậu thấy sao?’
Giọng nói trầm, đục như vọng ra từ hang động của hắn cứ vang lên trong đầu tôi, khiến lưng lạnh toát. Có khi hắn boa hậu như thế là vì định gọi tôi đến thêm vài lần? Dù lý do là gì, gương mặt hắn, cười mà chẳng thật sự cười, đã ném ra một câu hỏi mà tôi không có lựa chọn nào khác ngoài đáp lại: “Tôi… tôi cũng mong được gặp lại ngài, thưa ngài.”
“Thật chứ?”
“Thật.”
Nhớ lại ánh mắt hắn lướt trên mặt tôi khiến toàn thân run rẩy. Sau câu “thật” của tôi, ông chủ Chu không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho tôi đi. Cổ chân tôi nhức nhối cho đến tận khi bước ra khỏi cửa, và tôi chẳng cần quay đầu cũng biết vì sao – là vì ánh nhìn của hắn. Thứ ánh nhìn vô hình ấy đáng sợ đến mức chỉ cần nghĩ lại thôi, bàng quang tôi lại co giật. Phải nói là phép màu tôi vẫn còn giữ được bình tĩnh mà không tè ra ngay lúc đó. Tôi bỗng thấy tội cho mấy gã bị hắn đánh nhừ tử.
Tôi nhét bàn chân đầy tiền vào giày thể thao rồi nổ máy xe. Hình ảnh ông chủ Chu chặt đứt cổ chân chợt lướt qua, khiến tay tôi giật mạnh khi vặn chìa khóa. Một cơn đau rát lan qua mắt cá phải – đúng chỗ hắn đã bóp.
“…Chết tiệt.”
Tôi đạp ga, lao khỏi Kimoon như đang chạy trốn. Cuộc gọi từ Kim Jeong-seok lại đến, nhưng tôi mặc kệ, để nó reo. Cứ để dì ta sốt ruột một chút cũng được.
****
Khi tôi bước vào, Kim Jeong-seok đang ngồi ở quầy, cau mày nhìn tôi. Dì ta trông như đã đợi khá lâu.
“Sao đi lâu vậy? Sao không nghe điện thoại?”
“Để quên trong xe, nên không nhấc được.”
“Không phải cố tình phớt lờ đấy chứ?”
“Không có đâu. Lúc dì gọi thì tôi đang rót cà phê.”
Cố kiềm cơn muốn túm cổ áo dì ta, tôi lách qua quầy, đi thẳng vào bếp. Kim Jeong-seok kéo ghế, đứng dậy, rồi theo tôi vào trong.
“ông chủ Chu giữ cậu lại à?”
“Dạ, vâng.”
“Hắn làm gì cậu à? Có giở trò gì không?”
“Không… không có.”
Có lẽ vì thấy áy náy, Kim Jeong-seok hôm nay không nổi nóng như mọi khi, thậm chí còn đỡ lấy gói cà phê từ tay tôi, đưa cho cô bác trong bếp. Sau đó, dì ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi. “Thế thì sao nữa?” ánh mắt ấy giống hệt ánh mắt của dì ta ngày trước.
‘Muốn trả hết nợ cho mẹ trong một lần không? Muốn thử vé số không?’
Đây chính là Kim Jeong-seok thối tha năm nào – kẻ đã kéo tôi, khi còn trẻ, vào quán trà làm việc, rồi còn định lôi tôi ra bán. Dì ta bảo có nhiều khách thích vẻ “dễ thương” của tôi, rồi ngọt giọng dụ dỗ tôi “đi xem phim” cùng họ. May mà hồi đó tôi nóng tính hơn bây giờ. Nghe đến câu đó, tôi nổi điên, vớ dao rồi loạn lên. Từ đó về sau, dù có gan lì cỡ nào, Kim Jeong-seok cũng chẳng dám nhắc lại nữa.
Nhưng giờ, ánh mắt dì ta… vẫn y hệt như ngày ấy. Có phải dì ta đang định bắt đầu lại, cho tôi làm mấy chuyến giao hàng, bắt đầu từ Kimoon chăng?
“Đám con gái quay lại trong mười phút nữa. Còn cậu, làm gì khác không?”
Tôi bước lại gần Kim Jeong-seok, người đang thúc ép đòi câu trả lời. Thay vì cáu, tôi nhìn thẳng vào mắt dì ta và nở nụ cười láu lỉnh.
“Thôi đi, dì ơi. Tôi vừa mới pour cả đống cà phê. Không hiểu hôm nay sao mà toàn đám du côn. Có hai thằng gần như nửa chết nửa sống nữa. Phục vụ mỗi thằng một ly cũng mất thời gian. Đây, tiền cà phê.”
Tôi móc túi sau lấy tờ năm mươi nghìn ông chủ Chu đưa rồi khẽ đặt lên tay Kim Jeong-seok. Rồi quay đi tiến vào sảnh chính.
Giận dữ hay văng tục chỉ khiến tôi lãnh đủ. Nhất là khi tôi đã thấy Kang Moon-su, đứa “cháu” tự xưng của Kim Jeong-seok, bước ra từ phòng tắm. Chính nó là kẻ đã đổ máu lợn lên người tôi bên bờ sông. Lần trước tôi lỡ lời với Kim Jeong-seok trước mặt nó suýt nữa đã bị đánh đến chết.
Kang Moon-su hai chín tuổi, thân hình to khỏe, nhìn cũng tạm, nhưng đầu nóng, có tiền án tiền sự vì thiên hướng bạo lực. Nghe nói nó là thiên tài quyền anh hồi đi học. Nhưng sinh nhật mười sáu tuổi thì say rồi đánh chết người, đời nó tiêu luôn. Bị đưa vào trại vị thành niên một thời gian dài, ra rồi lao vào đủ thứ việc bẩn thỉu. Bây giờ nó còn làm gigolo cho một bà lớn tuổi có lẽ là mẹ con, chắc sống bằng cơ thể nó. Dù vậy, nó không đánh người phụ nữ đó, có lẽ vì bà ấy là nguồn tiền duy nhất của nó.
“Ê, Min-jo. Vừa giao hàng về à?”
“Ừ.”
Kang Moon-su vẫy tay khi tiến tới. Tôi định đi qua thì nó bắt chuyện nên tôi buộc phải đáp lại nửa vời.
“Thế sao rồi?”
“Ổn… cũng quen rồi. Tôi làm nhiều lần rồi.”
“Ồ, thật á? Vậy chắc cậu rành rồi. Tao dốt lắm, lần đó làm hỏng hết.”
“…Ồ. Anh từng đi giao một lần à?”
“Ừ. Chỉ có một lần. Giao cho Kimoon, giống như mày.”
Kimoon?
Tôi không biết Kang Moon-su đang đùa hay nói thật nhìn nét mặt nó. Rồi từ phía sau Kim Jeong-seok thốt ra một câu đầy ẩn ý.
“Không đưa hết cho bà à?”
“Hả?”
Tôi quay lại thì thấy mắt Kim Jeong-seok đã nhìn tôi lạnh như băng. Ánh nhìn đấy, khoá vào mặt tôi rồi từ từ rơi xuống túi quần.
“Chỉ có năm mươi nghìn thôi sao?”
“Dì đang nói gì vậy? Nhiều lắm rồi đó. Tôi còn phải van nài mới có được tờ đó. Dì biết tôi sợ ông chủ Chu như nào mà.”
Sợ mắt dì ta quét sang đôi chân nhét đầy tiền của tôi, tôi cố gắng cười và nói nhanh. Đó phải là một vỏ bọc, dì ta không thể biết chắc. Tôi không thể lắp bắp hay cúi đầu. Tôi cố tình làm bộ bực mình, nhét hai tay vào túi rồi lộn túi ra trước mặt.
“Sao, tưởng tôi giấu cái gì hả?”
“Mày được tiền boa phải không?”
“…”
Chết tiệt, gần ba mươi năm trong nghề, bản năng dì ta nhạy như chuột nhòm. Nhưng tôi đâu phải đồ mới. Tôi nhếch mép, lắc đầu tỏ vẻ vô lý.
“Tiền boa? Dì hỏi tôi có tiền boa từ Kimoon à?”
“Ừ.”
“Dì đùa hả? Tôi suýt bị đánh vì là con trai mà.”
Nhưng Kim Jeong-seok không phải dễ bắt nạt. Dì ta ra hiệu cho Kang Moon-su đứng phía sau rồi tiến lại gần tôi. Dì ta ấn nhẹ vào bụng tôi bằng cái tay đeo chiếc nhẫn vàng to.
“Đưa ra đây khi tao hỏi lịch sự.”
“Đệt, tôi nói rồi mà, có gì đâu!”
Không chửi thì có mà lạ. Muốn ra khỏi nhanh, tôi phải làm quyết liệt. Tôi xé phăng áo phông và cởi cúc quần jean.
“Không tin thì lục tôi đi.”
Tôi kéo quần xuống đến cổ chân và hét với Kim Jeong-seok, Muốn tôi lột luôn đồ lót không? Thế có thuyết phục được dì không?
Tôi đã nhiều lần khoe thân trước mặt Kim Jeong-seok nên cũng chẳng ngại. Lần bị đổ máu lợn, tôi đã bị rửa ở sông rồi bị kéo về trần truồng trong xe. Nếu mấy cô còn ở teahouse chắc tôi không dám làm tới mức này, nhưng may là họ đi giao hết rồi, chỉ còn ba người chúng tôi. À, cộng cả dì bếp, tổng bốn.
Kim Jeong-seok nhìn thân hình tôi mặc đồ lót một cách lạ lùng. Trong mắt dì ta không có chút nghi ngại nào, như thể dì ta đã chắc rồi. Tôi thấy bứt rứt.
“Moon-su, mày đi giao cho Kimoon khi nào? Tiền boa mày được bao nhiêu?”
“Khoảng một trăm nghìn.”
“Ai cho mày?”
“Có con gái bar nào đó ném vào cùng với tiền mặt. Bảo ngủ với nó.”
Tim tôi thắt lại. Kim Jeong-seok túm tóc tôi rồi giật mạnh. Dì ta đưa khuôn mặt trang điểm dày tới gần, thở ra mùi hôi khó chịu thì thầm.
“Mày nghe thấy chưa?”
“Thì sao? Liên quan gì tới tôi?”
Mắt dì ta trở nên dữ dằn hơn, dì ta đưa tay ngang tầm mắt tôi và huých vào má tôi theo kiểu khiến tôi phát cáu.
“Mỗi lần mày làm mấy trò thế này, tao thấy tội mẹ mày. Nuôi ra thằng con hư hỏng thế này đấy?”
“…”
“Chuyện này trông như thế nào trong mắt mày?”
“…”
Giữa ngón trỏ và ngón giữa của Kim Jeong-seok là xấp năm mươi nghìn tôi đưa. Nhưng kẹp giữa những tờ tiền đó là danh thiếp mà Kim Seon-jin đưa cho tôi. Và cả card Lucky Host Bar mà có lẽ Kang Moon-su cũng được tặng.
Woo Min-jo, đồ đen đủi. Chết còn hơn.
“Tao sẽ không động vào Hwang No-byeong đâu. Chỉ đưa những gì con chó đó đưa mày thôi.”
“…”
“Muốn tao khoá cửa à? Hay hôm nay tao lục cả mông mày luôn?”
“…”
Đồ con khốn. Tôi là người lịch sự, không chửi phụ nữ, nhưng tôi không chịu được Kim Jeong-seok. Con quỷ bẩn thỉu. Im lặng của tôi khiến mặt dì ta càng trợn.
“Moon-su, hôm nay đóng cửa sớm. Thằng này xong đời rồi.”
“Ừ ừ! Tôi đưa cho dì. Đừng làm ghê quá.”
Tôi lắc đầu. Dì ta luôn nói “Mày lừa được ma chứ không lừa được tao” và hôm nay tôi bị bắt bài. Nếu cứ chối, dì ta sẽ cho Kang Moon-su lục mông tôi thật, nên tôi ngồi xuống cởi giày. Kim Jeong-seok giật xấp tiền từ trong tất tôi rồi liếc lưỡi.
“Không phải từ mông, mà là từ đế giày? Dơ dáy quá.”
Chết tiệt, đồ bẩn bựa, còn chê cả đế giày tôi nữa.
Bụng tôi như lửa đốt. Giá mà đừng nhận tiền boa của ông chủ Chu thì hay biết mấy. Để vậy còn hơn để Kim Jeong-seok cầm. Sẽ không có lần sau, thậm chí nếu tôi còn phải quay lại, tôi sẽ không nhận tiền boa nữa.
“Wow, nhiều thật nhỉ?”
Miệng Kim Jeong-seok kéo tới tai khi dì ta nhận tờ bốn trăm năm mươi nghìn won. Kang Moon-su lách lại gần dì ta, đếm tiền bằng ngón tay nhổm.
“Bao nhiêu?”
“Bốn năm mươi?*
“Bốn năm mươi.”
“Cứt, chúng nó không cho tôi hơn một trăm ngàn, nhưng lại tặng cho thằng kia cả tá. Đúng là phân biệt. Này! Chúng nó có bảo mày ngủ với chúng nó không?”
Kéo giày ra, chùi đế rồi xỏ lại tất, Kang Moon-su vỗ vào người tôi rồi hỏi. Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.
“Chúng nó không nói vậy. Chỉ đưa cho tôi một trăm ngàn tiền tip.”
“Vậy số còn lại đâu ra?”
“Fifty của Hwang No-byeong. Phần còn lại là của ông chủ Chu.”
“ông chủ Chu?”
Câu cuối đó là của Kim Jeong-seok. Dì ta cúi xuống nhìn tôi, giật mình.
“Ông chủ Chu cho mày thật á?”
0 Bình luận