Chương 3
bởi Chung SeikerNhưng thứ khiến tôi sốc hơn cả là, giữa lúc đang thúc liên hồi, người đàn ông ấy toàn thân phủ máu, trông cứ như vừa giết ai đó xong.
Tôi thoáng nghĩ có phải hắn làm cô ta ra nông nỗi đó không, nhưng may mắn thay, ngoài những cái nhăn mặt chịu đựng, cô ta vẫn ổn. Nghĩa là…
Bất ngờ, ông chủ Chu đang trong nhịp chuyển động dở dang liền ngẩng phắt đầu lên. Khuôn mặt loang lổ máu và đôi mắt đỏ ngầu, điên loạn, khóa chặt ánh nhìn vào tôi. Trong khoảnh khắc đó, toàn thân tôi cứng đờ. Đến khi đôi mắt dữ tợn ấy chạm vào tôi, giác quan tôi mới bừng tỉnh trở lại.
“Xin lỗi! Tôi… tôi sẽ quay lại sau!”
“Không cần. Cứ vào đi.”
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên dừng chuyển động, tay vẫn nắm chặt đầu người phụ nữ, cả người run lên bần bật. Khuôn mặt hắn co giật dữ dội, còn phần ngực cuồn cuộn thì co thắt liên hồi.
“Khốn kiếp… mẹ nó chứ.”
Ai từng làm tình đều nhận ra ngay, hắn đang đạt cực điểm. Tôi lập tức cúi gập người, đầu gần chạm đầu gối, lí nhí nói: “…Vậy thì, xin phép.”
Sợ tiếng giày làm hỏng bầu không khí chết tiệt này, tôi nhón chân, bước khẽ đến chiếc sofa bên phải để đặt gói cà phê xuống bàn. Nhưng rồi tôi lại giật mình đến mức suýt đánh rơi cả khay. Hai người đàn ông, toàn thân bê bết máu, nằm trần truồng rối vào nhau như xác chết ở góc phòng. Vậy là… máu trên người hắn là từ đó mà ra.
Tôi còn chưa kịp xem họ sống hay chết thì ông chủ Chu đã thả phịch người xuống ghế sofa chính, thở hắt ra một hơi dài, rồi tung chân đạp mạnh chiếc bàn sang bên.
“Cho nhiều đá vào. Không tôi đập nát đầu cậu.”
“Dạ? À, vâng!”
Tôi quay đầu lại trả lời, suýt cắn trúng lưỡi. Thứ giữa hai chân hắn… to đến mức khó tin. Dù có cường điệu thêm chút nữa cũng chẳng ngoa, nó dày cỡ bắp chân tôi, dài phải đến ba chục phân là ít. Bao quanh là đám lông rậm rạp, trông như cả một khu rừng đen kịt, mà nó vẫn còn cứng ngắc ép sát bụng hắn. Tôi hiểu ngay vì sao người phụ nữ kia rên la đau đớn như vậy.
“…”
Tôi vô thức nuốt nước bọt. Bảo sao thiên hạ đồn hắn “khổng lồ” quả không sai.
Không chỉ có cái đó, cả cơ thể hắn cũng vạm vỡ đến mức dị thường. Cao gần hai mét, vai rộng, ngực nở như thân cây cổ thụ, trông như thứ chẳng gì có thể lay chuyển nổi. Nếu tên gác cổng Jeong-sik chỉ là một khối mỡ di động, thì ông chủ Chu là cả một tấm thép sống. Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy hắn đủ sức chặn đạn, đỡ dao.
Người đàn ông này… đúng nghĩa là một con thú.
Bàn tay hắn đặt trên đùi cũng khổng lồ chẳng kém. Chỉ cần vung một cú, chắc tôi tiêu ngay tại chỗ.
Mọi lời đồn tôi nghe được hóa ra đều là thật. Đến cả khuôn mặt hắn cũng đẹp theo kiểu dữ dội, lạnh lùng. Dù không phải vẻ thân thiện, nhưng ánh mắt ấy, ánh mắt của một kẻ sống bằng tội ác, đủ nghiền nát tinh thần người đối diện. Vết sẹo nhỏ bên khóe mắt khiến hắn toát ra đúng một chữ: Nguy hiểm.
Rồi đột nhiên, thứ giữa hai đùi to như thân cây kia co giật, như thể hắn cố ý điều khiển. Tiếng cười khẽ bật ra sau đó.
“Wow. Muốn ăn thử không?”
Có lẽ tôi đã nhìn chằm chằm vào thứ đó mà không nhận ra. Hắn nhìn thẳng mặt tôi, ánh mắt như trêu chọc, giọng khàn thấp vang lên:
“Nếu cậu muốn thì cứ nói. Tôi cho cậu nếm thử. Ngon lắm đấy.”
“Không, không ạ! Tôi xin lỗi!”
Mặt tôi nóng bừng. Có lẽ vì đây là lần đầu tôi đối diện một gã xã hội đen thật sự, nên dù hắn chỉ đùa, tôi vẫn thấy như bị đe dọa. Tim tôi đập thình thịch. Tôi biết chỉ cần lỡ miệng, có khi chẳng kịp nhặt xương.
Tôi ngồi sát mép ghế sofa, hấp tấp mở gói cà phê. Dù đã ngồi xa hết mức, nhưng cái sofa đó chẳng đủ lớn để tạo khoảng cách an toàn với hắn.
“Gì đấy, cậu cũng là bóng à?”
“Dạ… sao ạ?”
“Tôi hỏi cậu có phải bóng không. Cậu tới đây rót cà phê à?”
“Không, không phải đâu ạ. Tôi là tài xế, nhưng hôm nay tạm thay mấy chị kia… vì thiếu người nên…”
“…”
Tôi gượng cười xã giao, giơ tay ra hiệu, còn hắn thì nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt dài hẹp nheo lại, đồng tử đen quét ngang khuôn mặt tôi như soi mói từng chút một. Một lát sau, hắn gật gù, lẩm bẩm: “Ra vậy…”
Sợ gót giày kêu, tôi khẽ dịch người tới gần bàn. Lúc ấy, người phụ nữ ban nãy mới kéo lại quần áo, lê tới chiếc sofa đối diện rồi ngồi phịch xuống, mệt mỏi như kiệt sức. Cô ta có khuôn mặt khá xinh, nhưng hình như đã ngoài ba mươi.
“Trời ạ, nóng chết đi được. Rót cho sếp một ly, cho tôi một ly nữa.”
Giọng nói đậm chất Seoul của cô ta khiến ánh nhìn của hắn cuối cùng cũng rời khỏi tôi. Mồ hôi tôi chảy ròng ròng sau lưng. Giờ tôi mới hiểu tại sao mấy cô gái ở quán trà nhất quyết không chịu quay lại Kimoon lần thứ hai. Ngoại hình hắn đẹp thật, nhưng đáng sợ khủng khiếp.
“Đưa tôi điếu thuốc.”
Hắn búng tay gọi người phụ nữ, giọng trầm đục như vang ngay bên tai tôi.
Cô ta ngậm thuốc, châm lửa rồi đưa sang. Hắn kẹp lấy, ngậm vào miệng, đồng thời kéo áo sơ mi loang máu trên người xuống, lau khắp thân, cổ, nách, bụng, thậm chí cả phía dưới. Lau xong, hắn đưa áo lên ngửi, nhăn mặt rủa thề:
“Mẹ kiếp, thối quá. Đám chó này đúng là bẩn thỉu.” rồi ném phăng chiếc áo về phía hai gã đàn ông nằm sõng soài ở góc phòng.
Trong lúc đó, tôi mở bình giữ nhiệt chứa đầy đá, rót cà phê đen lạnh mà Kim Jeong-seok đã pha sẵn thật đậm, thêm hai muỗng đường rồi lắc mạnh. Dù là mùa hè hay mùa đông, hắn chỉ uống như vậy, theo lời dặn của Kim Jeong-seok, cà phê mang đến Kimoon Construction chỉ có bình lạnh và hũ đường, tuyệt đối không có sữa hay kem.
Thứ đắt nhất ở quán trà, thật ra chính là cái bình này. Kim Jeong-seok chẳng bao giờ tiếc tiền mua loại tốt, bảo rằng “dù có là cô gái đẹp nhất, cũng chẳng bán nổi cốc cà phê nguội”. Hoặc phải nóng bỏng lưỡi, hoặc lạnh buốt não. “Không cái nào trong hai, thì còn tệ hơn nước lã.” Lần đầu tiên hôm nay, tôi thật sự biết ơn tên đó, nếu mở nắp ra mà đá tan hết, chắc tôi đã nằm lăn ra như hai gã kia rồi.
Dù vậy, tôi vẫn run tay khi lắc bình. Kim Jeong-seok chỉ dặn qua điện thoại, tôi không chắc có đúng khẩu vị của ông chủ Chu không. Tôi lo cà phê ngọt quá hay nhạt quá, và tự hỏi, liệu hắn có đánh mình không? Trong khi rót cà phê, chưa cho đá, vào ly thủy tinh dày, tôi tự nhủ: Mấy cô gái thì không sao… nhưng mày là đàn ông, Woo Min-jo, có khi hắn không nương tay đâu.
Tôi cẩn thận mang ly cà phê còn đọng hơi lạnh đến trước mặt hắn, chẳng biết nhìn đi đâu, nên chỉ dán mắt vào lớp bọt cà phê, đưa hai tay dâng lên. Nhưng thay vì nhận lấy ly, bàn tay hắn lại vươn ra, nâng cằm tôi lên.
“Lâu quá đấy. Người tôi lạnh cả rồi.”
“…Xin lỗi.”
Ngón tay hắn lướt nhẹ dưới cằm tôi rồi rời đi. Khi hắn cầm lấy ly, tay chúng tôi khẽ chạm nhau. Cái chạm đó mang một ý nghĩa khó tả, khiến tôi thấy không thoải mái, nhưng so với chuyện vừa nãy, thì chẳng đáng gì. Dù vậy, sau khi chứng kiến hắn vừa đánh người vừa làm tình, tôi chỉ thấy hắn đúng là một kẻ biến thái. Tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Tôi tính rót thêm một ly cho người phụ nữ kia, phần còn lại thì mang cho mấy gã canh ngoài cửa, nên tôi lùi về mép sofa. Nhưng ly cà phê trong tay Chu Gi-oh lại được hắn đặt xuống bàn, chưa kịp uống một ngụm. Điếu thuốc hắn đang hút cũng bị ném sang một bên. Gì vậy trời? Tôi còn đang nghĩ thế thì đột nhiên thân trên hắn nghiêng tới. Hắn nắm lấy cổ chân phải tôi, kéo mạnh khiến tôi ngã ngửa ra sofa.
“Ugh!”
Ngước lên, tôi thấy đôi mắt hắn lóe lên một ánh nhìn dữ dội.
“Cậu dám giỡn mặt với tôi à? Dám nói không phải đồng tính?”
“Không… không, thưa ngài. Tôi thật sự là tài xế. Tôi không phải đồng tính đâu.”
“Nếu không phải, thì tại sao lại ăn mặc như thế này?”
“Là vì… gã ở cổng, ờ…”
Cổ chân tôi bị bóp chặt đến mức đau điếng, bị kéo thẳng lên trước ngực. Hai chân tôi bị tách ra như cái kéo. Chu Gi-oh dùng đầu gối đè mạnh lên đùi còn lại đang tì trên sofa. Gương mặt vấy máu của hắn ghé sát lại gần tôi.
“Cậu biết chuyện gì xảy ra nếu tôi bắt được cậu giở trò không? Cậu chết đấy.”
“Không đâu, thưa ngài! Tôi đâu dám giở trò. Không phải như vậy.”
Tôi đâu có mạng thứ hai, thứ ba để liều mạng giỡn với hắn. Không phải như vậy. Là cái tên Jeong-sik ở cổng bảo tôi không được vào nếu không mang giày cao gót, nên tôi chỉ làm theo lời gã thôi. Không phải chỉ mình tôi, gã đều làm vậy với tất cả các cô giao hàng. Nghe đến chữ “chết”, tôi hốt hoảng vội vàng giải thích. Nhưng đúng lúc đó, người phụ nữ ngồi sofa đối diện bật cười sặc sụa, vừa cười vừa vỗ tay đến đau cả tai.
“Ha! Là cái thằng khốn Jeong-sik đó chứ còn gì!”
Mặt Chu Gi-oh quay phắt sang bên. Người phụ nữ dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn, cười nhìn hắn.
“Cái thằng béo trông cửa đó, Lee Jeong-sik, thằng út ở đây. Lúc mới đến, tôi cũng bị thằng khốn đó trêu chọc mấy lần. Nó bắt phải đưa chân qua cái cửa chó ấy, nếu thấy vừa mắt thì mở cửa ngay, không thì cứ để đứng đấy mãi. Nhìn đứa này xem, rõ ràng là cũng bị nó chơi một vố rồi. Ăn mặc kiểu này, cách nói năng thế kia, nhìn là biết chẳng phải gu của nó. Để tôi đoán xem, nó bảo không mang giày cao gót thì không được vào, đúng không?”
Chuẩn luôn, chị gái iu ơi. Tuyệt quá.
Cô ta nói đúng từng chữ. Hắn quay lại nhìn tôi.
“Thật à?”
Giọng hắn dịu đi một chút khi hỏi. Từ đó tôi hiểu rằng hắn không hề biết gì về cái danh tiếng tệ hại của Kimoon Construction trong giới trà thất. Vì chẳng biết gì, nên hắn nghĩ tôi đủ gan để giở trò. Tôi gật đầu lia lịa, nói như điên: “Đúng vậy. Chị ấy nói không sai chút nào. Ban đầu tôi mang giày thể thao, nhưng như chị ấy nói, bọn họ không cho vào nếu không có giày cao gót, nên tôi đành thay. Trên xe mấy cô gái vẫn để sẵn một đôi phòng hờ…”
“…”
Giữa đống thương tích, bàn tay đang giữ cổ chân tôi nóng đến rát, như muốn thiêu đốt da thịt. Và tôi có cảm giác… duong vat hắn lại đang cứng lên lần nữa. Tôi gượng cười, nhìn hắn, Chu Gi-oh, người đàn ông trần trụi đang đè lên tôi trong tư thế khó chịu này.
“Thật mà, thưa ngài. Tôi chỉ làm theo lời họ nói thôi. Tôi không phải đồng tính, cũng chẳng dám giở trò gì với ngài. Mong ngài tin tôi.”
Không biết có phải vì nụ cười của tôi không, mà lực bóp nơi cổ chân khẽ lơi ra. Tôi không gầy, dáng người trung bình, nhưng trong tay hắn, cổ chân tôi trông chẳng khác gì cành khô. Nếu hắn siết thật, chắc chắn sẽ nghe tiếng gãy rắc.
Ánh mắt hắn, đang dán chặt lên mặt tôi, từ từ trượt xuống cổ chân mà hắn đang cầm. Trong khoảnh khắc căng thẳng đó, ngón cái dày cộm của hắn vòng chậm quanh mắt cá chân tôi.
0 Bình luận